PDA

View Full Version : Cho tôi xin một vé đi Tuổi thơ


tmyt
03-06-2008, 02:17 AM
Hồi ấy tôi mới sinh...
Ừ thì mới sinh có đứa bé nào nhớ được những gì diễn ra xung quanh nó đâu! Nhưng mà trong giấc mơ của tôi vẫn lặp lại những hình ảnh... Thân quen lắm! Nhưng đúng là tôi chưa gặp bao giờ.
Đó là hình ảnh một cái dốc cao khi đi qua một cái cổng sắt với những thanh sắt nhọn đâm tua tủa lên bầu trời...
Đó là hình ảnh của một dãy nhà tập thể với những người, người nào đó làm sao mà tôi biết được...
Đó là một cái giếng to ở "trung tâm" của cái sân với một "vành xi măng" quây lên để thành chỗ giặt giũ, rửa bát đũa gì đấy...
Đó còn là những cái gì đó tôi không nhớ, nhưng lại rất thân quen...
Rồi khi lớn lên, khi giấc mơ đó lặp lại nhiều lần, tôi đem giấc mơ kì lạ đó kể cho mẹ. Tôi hỏi mẹ về cái dốc cao kia, về cái giếng... Và thật bất ngờ khi tôi được biết đó chính là một phần tuổi thơ của tôi... Tuổi thơ hồi 3 tháng tuổi...
Nhưng đó là tuổi thơ hồi tôi mới 3 tháng tuổi. Hồi đó tôi đã biết gì đâu! Và từ khi tôi bắt đầu biết biết một chút, tôi biết rằng mình là một "con nhóc"nghịch ngợm.
Mẹ sinh thêm một nàng công chúa. Thế là chị tôi mất đi cái đặc quyền là được mọi người chiều chuộng nhất nhà. Có thêm tôi là chị tôi "ra xó". Nhưng hồi đó tôi có biết gì đâu! Tôi có làm gì nên tội đâu cơ chứ! Thế mà chị tôi nỡ lòng nào "căm thù" tôi và nói với mẹ: "Mẹ ơi mẹ cho em Tồ cho bà hàng bún đi!" Đến bây giờ khi suy nghĩ lại. Tôi thấy tôi thật may mắn khi ngày bé tôi ốm yếu. Nhờ thế mà ba mẹ lúc nào cũng ở bên tôi và chị tôi không có cơ hội vác tôi chạy thật nhanh sang nhà bà hàng bún và cho bà ấy. Nếu không có lẽ bây giờ tôi đang ngồi bên cạnh một cái nồi to bốc khói nghi ngút và nói: "Hai tô, năm chục ngàn anh ạ!"
À đó lại là cái chuyện hồi tôi chưa biết gì. Quay lại cái hồi tôi biết biết một chút. Tôi biết rằng tôi yếu lắm! Tôi biết rằng tôi được chiều đến mức nhiều đứa trong xóm ghét tôi. Tôi biết tôi cũng rất tự tin và điệu đời. Và tôi cũng biết tôi nghịch như một "thằng quỷ".
Tôi còn nhớ cổng nhà tôi là một cái cửa sắt nho nhỏ được khóa chắc chắc bởi một chiếc khóa dây và một móc sắt nặng trịch mà mỗi lần đụng vào nó sẽ kêu lên inh ỏi. Cái cổng ấy, nếu tôi cao lớn như bây giờ và không mặc váy thì tôi đã có thể trèo qua một cách dễ dàng rồi. Nhưng hồi đó tôi bé bằng cây kẹo, làm sao có thể trèo qua cái cổng mà với cảm giác hồi đó của tôi như là một bức tường thành vững chắc mà một con muỗi cũng không bay qua được. Nhưng đó là chuyện của bay và trèo. Còn tôi. Tôi vẫn dễ dàng vượt qua được bức tường thành kia bằng một cách vô cùng đơn giản mà lại rất phù hợp với cái cơ thể bé bé xinh xinh của tôi: chui. Các cụ dạy cấm có sai câu nào: "Đầu xuôi đuôi lọt". Hồi đó tôi cũng chưa biết về câu ấy đâu! Nhưng mà lạ thay! Không biết linh cảm thế nào mà thói quen của tôi là chui đầu ra trước. Và rồi dần dần tôi đã thoát khỏi bóng đêm tù đầy để ra với ánh sáng của tự do giữa trưa hè nóng nực. Và nhiệm vụ cao cả của việc vượt ngục đó là: đi bắt kim kim.
Hồi bé, xung quanh nhà tôi có rất nhiều bụi cây. Ở nó có rất nhiều chuồn chuồn, kim kim và hàng loạt những con quái quỷ gì khác. Nhưng tôi chỉ thích kim kim thôi. Có lẽ là vì chúng hiền, dễ bắt. Tôi sợ những con hay nhảy và bay nhanh như châu chấu, cào cào và cả chuồn chuồn nữa. Tôi sợ cái cảm giác đưa ngón tay lên chân chúng và... Eo ôi nhột quá!
Chiến tích của tôi sau khi bêu đầu ra nắng là hơn chục con kim kim trên tay và khoảng năm sáu con kim kim ở mông.
Nhưng có lẽ ba mẹ vẫn chưa biết được bí mật vượt thành của tôi... Và mãi sau này cũng vậy vì ba mẹ vẫn giữ nguyên cái khóa dây ngu ngốc ấy. Tôi ghét nó. Vì nó mà tôi "bị ăn kim kim".

tmyt
03-06-2008, 02:48 PM
Ở xóm tôi có rất nhiều đứa trạc tuổi tôi. Hầu hết là những đứa bằng tuổi tôi, không thì cũng chỉ kém tôi một hai tuổi nên chúng tôi chơi với nhau như bạn vậy. Trước sân nhà thằng Ku và con Hĩm có một cái sân rộng. Chúng tôi hay chơi ở đó, không thì ngồi dưới gốc cây hoa gạo nhìn bọn con trai đá bóng. Một hôm, tôi nảy ra ý định rủ lũ con gái thi đá bóng với lũ con trai. Hồi đó tôi có biết đá bóng có những luật gì, người đá bóng cần phải có những động tác gì đâu! Không chỉ mình tôi mà cả lũ con gái trong xóm cũng vậy. Vậy mà không hiểu tôi dụ dỗ thế nào mà chúng nó gật đầu cái rụp, lại "tuyên chiến" với lũ con trai.
Gọi là tuyên chiến cho nó oai chứ thực ra là sau khi tuyên chiến, chúng tôi lại phải tham gia một khóa đào tạo ngắn giờ về những kĩ thuật cơ bản trong bóng đá như túm tóc, giật áo hay xô ngã đối phương. Tôi rất khoái trí với mấy trò đó và hào hứng vào sân. Là phái yếu nên tất nhiên gôn của chúng tôi nhỏ hơn rất nhiều so với gôn của lũ con trai. Với trách nhiệm nặng nề là đội trưởng, tôi phân công hai con bé nhỏ con nhất coi gôn vì tôi nghĩ những con to cao kia sẽ dễ dành uýnh lũ con trai và nhờ thế tôi sẽ xông lên ghi bàn thắng và sẽ liên tiếp chỉ có những bàn thẳng của đội trưởng đội bóng đá nữ cấp xóm lừng danh: Tồ. Đang miên man trong suy nghĩ về vinh quang thì tôi bị thằng Ku uýnh một phát ngã bịch xuống đất. Thằng này thường ngày sợ tôi một phép thế mà nó dám lợi dụng trận bóng này để trút trả nỗi thù bấy lâu bị tôi chèn ép. "Hừ, đã thế ta sẽ cho ngươi biết tay!" Tôi đứng dậy và chạy về phía nó, nó đã đưa bóng gần đến cầu môn. Tình thế lúc đó vô cùng cấp bách. Một phần vì muốn trả thù nó, một phần vì nó sắp sút rồi, tôi không còn cách nào khác là xô nó một cái rõ mạnh kiến nó nằm lăn ra sân, miệng mếu máo. Tôi không sợ, còn hếch mũi lên nhìn nó, ý cảnh cáo "Ai bảo lúc nãy mi uýnh tau, bây giờ tau cho mi biết tay! Từ giờ liệu đừng có đụng vào chị mi nhá!" Chà, lúc đó tôi gấu thế chứ đâu có như bây giờ. Bây giờ vẫn cái tính đanh đá và không chịu hơn ai đó nhưng mà không còn bất cần đời như ngày xưa nữa.
Quay lại chuyện đá bóng. Sau khi nó ngã, có một tiếng quát vang lên. Các bạn đừng sợ, đó không phải tiếng quát của bố hay mẹ thằng Ku mà là tiếng quát của một thằng mà lũ chúng tôi vừa tặng cho cái chức trọng tài vài phút trước đó. "Con Tồ phạm lỗi rồi!" Tôi gân cổ cãi: "Sao lúc nãy bọn bay bảo phải uýnh, phải xô, phải túm tóc, đó mới là luật cơ mà!" Bọn con gái được thể cũng hùa theo tôi: "Đúng! Đúng thế!" Nhưng không may thay cho tôi cùng cả đội tuyển bóng đã nữ hồi đó là thằng Ku tuy bị ngã nhưng nó ngã ngồi, chỉ dập mông thôi chứ không ảnh hưởng đến não. Nó nói trong nước mắt (Bây giờ tôi mới thấy tội nghiệp chứ hồi đó tôi còn bĩu môi bảo con trai gì mà khóc nhè, thực ra tôi xô nó ngã rất đau!): "Bọn tau bảo là được xô nhưng người bị xô không được khóc kia! Mi xô đau quá làm tau khóc tức là mi phạm lỗi!" Ơ, đúng là lúc nãy nó chỉ nói là được xô, được uýnh, được túm tóc tạt tai chứ không nói là khóc. Thế là thôi, chúng nó nắm luật trong tay, tôi đành chịu để chúng nó đá phạt, nhưng mà cãi nhau mãi thì chúng nó chỉ được đá phạt đền thôi. Thực ra hồi đó tôi rất cảm kích chúng nó vì tuy là bên bị hại nhưng chúng nó còn tận tình giúp đỡ chúng tôi trong việc dàn quân rào chắn và cách "để tay vào đó" như những người đàn ông thực thụ. Bây giờ nghĩ lại tôi thấy thật là ngu ngốc khi nghe theo lời chúng nó rằng phải làm hàng chắn thật dài mới khó đá qua nên tôi đã huy động một thủ môn lên làm rào chắn. Và tất nhiên, với tay nghề của thủ môn còn lại thì bóng nhẹ nhàng trôi vào gôn ngay sát chân nó và nó chỉ nhìn theo cười toe toét.
Tỷ số là 1-0.
Thực sự tôi không biết đó là một sự may mắn hay một điều hối tiếc cho làng bóng đá nữ Việt Nam bây giờ khi ngày đó, tỷ số mới là 1-0 thì chúng tôi đã phải ngậm ngùi về ăn cơm trong cay đắng khiến tôi từ bỏ ước mơ làm siêu sao bóng đá nữ. Nếu không bây giờ có khi lại có một cầu thủ nữ tên Tồ. Tôi nghĩ đó là một sự may mắn!

tmyt
06-06-2008, 03:02 AM
Nhổ răng...
Hôm ấy, tôi đi nhổ răng...
Nói là tôi đi nhổ răng thì thật là một sự nói dối kinh khủng. Trước hết thì không phải tự tôi đi. Tất nhiên chẳng có đứa con nít nào thích đi nhổ răng cả. Lớn lên, tôi đã từng chứng kiến một người vì quá sợ nhổ răng mà đã để cho cái nọ chồng chất lên cái kia và đến bây giờ hàm răng của anh ta thật là... Thôi tôi chẳng muốn nói nữa vì dù sao anh ta cũng không phải là người tôi muốn nói đến ở đây. Người tôi muốn nói đến chính là tôi, một người thật may mắn có một hàm răng khá đẹp. Chuyện về hàm răng của tôi tại sao lại được coi là khá đẹp thì tôi sẽ giải thích ở phía sau. Còn bây giờ tôi đang nói về nguyên nhân của cái sự nói dối trắng trợn của tôi ở trên kia. Lý do thứ hai nó lại liên quan chặt chẽ đến lý do thứ nhất. Đương nhiên nếu tôi không tự đi thì chắc chắn phải có người nào đó đưa tôi đi. Ôi, sao hôm nay tôi cảm thấy tôi nói dối nhiều thế nhì? Thực sự cũng không phải là đưa. Nói một cách hoa mỹ lên thì nó cũng là đưa thật, nhưng mà đưa kiểu bạo lưc...
À tôi vẫn quên một chi tiết đó là hồi cấp I tôi học ở trường A, mẹ tôi làm tổng phụ trách ở đó. Tôi vẫn nhớ đó là một buổi sáng đẹp trời. Ba vẫn đưa tôi đi học như mọi khi và sáng hôm đó tôi vẫn gặm một miếng bánh đa kê ngon lành. Tuy tôi cũng nhận ra có điều gì đó bất thường đang xảy ra với tôi vì mấy hôm trở về trước ba mẹ cứ vạch miệng tôi ra búng búng lẩy lẩy đến lạ! Nhưng tôi không biết đó là gì. Cái ngày đẹp trời ấy đã cho tôi biết. Đang ngồi học ngon lành thì mẹ xin cô giáo cho tôi ra ngoài. Hí hửng tưởng được về nhà, không phải học nữa thì mẹ bảo là đưa tôi đi nhổ răng. Cảm giác đầu tiên của tôi lúc đó là thấy lành lạnh ở sống lưng. Trời ơi! Cái răng thân thiết bao ngày qua vẫn cùng tôi gặm bánh, nhai kẹo, mút ô mai mà đột nhiên nó lại bị nhổ đi trong một ngày đẹp trời thế này mà mới chỉ có một miếng bánh đa kê lướt qua. Thật bất hạnh biết bao! Lúc đó tôi không nghĩ được nhiều như thế. Tôi còn quá bé để biết nghĩ cho những người và những vật khác. Điều tôi nghĩ đến đầu tiên lúc đó là tôi sẽ bị đau, rất đau! Và tôi khóc. Mẹ chưa làm gì tôi cả. Mới chỉ nói thôi là tôi đã thút thít khóc. Mẹ bảo đi. Tôi không đi. Lì mặt đứng một chỗ khóc thút thít. Nấc lên nghẹn ngào như sắp mất đi một của quý mà sẽ không bao giờ trở lại được nữa. "Mẹ nhổ răng con đi thì từ giờ con ăn bằng gì? (Nấc) Rồi cái nào cũng lung lay thì mẹ nhổ hết cả hàm của con đi thì con ăn bằng gì? (Nấc)" Sau khi được mẹ tận tình giảng giải là nó sẽ mọc lại đẹp hơn, con sẽ xinh hơn, tôi vẫn không hề bị lay chuyển, vẫn đứng ỳ ra và khóc. Các bạn trong lớp nhìn tôi. Tôi mặc kệ! Cô giáo ra khuyên tôi. Tôi cũng kệ! Sức chịu đựng của con người có hạn. Mẹ tôi, đương nhiên quá bận để không có thời gian nghe tôi kể lể và nựng tôi, đến lúc đó là bực mình lắm rồi. Và thế là, mẹ tôi kéo tôi xềnh xệch xuống phòng y tế của trường. Đấy! Tôi không đi. Cũng chẳng phải mẹ tôi đưa tôi đi. Tôi bị kéo như một bị gạo. Và mẹ tôi, đương nhiên, là cái xe kéo. Nhưng tôi khác bị gạo một điểm là tôi cũng có lực kéo. Tôi cố gắng kéo mẹ tôi lại, lúc này tôi đã thôi khóc, thay vào đó, tôi gào lên: "Con không đi đâu! Con không nhổ răng đâu!" Nhưng dù sao bao gạo vẫn chỉ là bao gạo. Nó không thể nào kéo được cái xe kéo dù cho nó có cố gắng mấy đi nữa. Thế mới biết là các bà mẹ của chúng ta rất đa năng (ý tôi là đa dạng và năng động). Sau khi đã kéo được cái bị gạo là tôi vào nằm an tọa trên ghế, mẹ tôi lại biến thành máy đè gạo. Cái này trên thị trường hiện giờ vẫn chưa có. Mẹ tôi đúng là người đi trước thời đại. Không chỉ có mình mẹ tôi. Để đè được cái bao gạo nặng như tôi thì mẹ tôi còn phải huy động thêm khoảng bốn năm bác hoặc cô khác. Mặc cho tôi khóc lóc, gào thét, các bác, các cô cùng mẹ tôi, người giữ tay, người cột chân, người bẻ đầu, người banh miệng, và bác bác sĩ chỉ có một nhiệm vụ nhẹ nhàng nhất: nhổ. Bựt! Một tiếng kêu làm tan nát lòng một đứa bé 6 tuổi. Tôi phải chia tay với cái răng thân thiết của tôi, cái răng đã vào sinh ra tử cùng tôi biết bao nhiêu trận chiến, từ thủy chiến, thịt chiến, cá chiến đến đá chiến, kem chiến...
Thật may mắn cho tôi vì mẹ tôi luôn là một người đa năng. Nếu hồi đó mẹ tôi không đa năng và kéo lê tôi như vậy thì đến bây giờ, chắc răng tôi cũng không khác gì anh chàng kia, cũng kiểu đứa nào cũng muốn làm lớp trưởng. Điều đó chứng tỏ các mẹ nói gì cũng đúng. Và còn một điều để minh chứng cho sự hiển nhiên đó là hàm răng suýt đẹp của tôi. Đẹp ở đây không theo nghĩa là toàn bộ răng đều nằm theo đúng các vị trí mà chỉ có nha sĩ mới biết. Với những người bình thường như tôi thì đều tức là đẹp rồi! Hồi đó, mẹ tôi bảo là con phải dùng lưỡi đẩy răng ra chứ không nó thành răng chó đấy! Những cái đầu tiên, tôi cặm cụi dùng hết sức bình sinh ngày ngày xô xô đẩy đẩy. Nhưng dại thay đến cái cuối cùng, không hiểu do quên lời mẹ dặn hay trong một phút bồng bột của tuổi trẻ định thử phá cách một chút xem sao mà tôi không thèm đẩy nữa. Đó là lý do vì sao bây giờ tôi có một hàm răng hơi đẹp...
Nhưng đó lại là chuyện bây giờ rồi. Muốn có bây giờ thì phải có ngày xưa cái đã chứ. Quay lại phòng y tế khi tôi vừa thoát khỏi bàn tay của năm cái máy đè, các bác các cô cùng mẹ tôi ai nấy thở hổn hển, vừa thở vừa nói: "Con này khỏe thật!" Về phần tôi, tôi nhìn người bạn thân thiết của tôi nằm đó mà lòng xót xa. Nhưng tôi còn một nhiệm vụ cao cả hơn cho buổi tối hôm đó là mang nó về nhà và ném vào gầm giường. Các cụ nói, nếu nhổ răng hàm trên thì ném xuống gầm giường, nếu nhổ răng hàm dưới thì ném lên nóc nhà. Như thế thì răng sẽ mọc nhanh và đẹp. Có lẽ đó cũng là lý do của hàm răng hơi đẹp mà tôi nói trên kia.
Đến bây giờ tôi mới có thể giải thích được vì sao răng của trẻ em bây giờ khá xấu và luôn phải đi nẹp răng. Nguyên nhân đơn giản là bây giờ chúng không còn nóc nhà và gầm giường để ném những chiếc răng đã nhổ của chúng...