PDA

View Full Version : Truyền Thuyết Về Các Loài Hoa!


MinhKhánh
29-04-2003, 05:56 PM
Đọc bên kia có chủ đề của bác TTMT thấy nói về loài hoa nào đại diện cho Việt Nam , mình cũng thấy giật mình bởi thực sự là chưa được biết lắm về điều này!
Xin nói thêm về chủ đề này ở bên kia, còn ở đây mình muốn đề cập đến việc ngờ uồn gốc của các loài hoa, nếu có thể đó chỉ là lời giải thích giản dị thôi, nhưng biết đâu lại bổ sung thêm vốn kiến thức của mình thì sao!
Cũng mong nhận được thêm những bài bàn luận và cung cấp thông tin của mọi người về vấn đề này ! Okie?

Nhân đây mình xin kể ra 1 chuyện về sự tích của hoa Hải Đường mà có lần mình đọc được!



Khi linh mục Kamêli được phái tới Nhật Bản để truyền đạo thì ông không ngờ rằng ông lại bắt gặp ở đây những vị thần có khả năng quyến rũ cả những cha cố tiếng tăm. Ông thề rằng ông sẽ tránh xa mọi cám dỗ trần thế và tự hành hạ mình bằng cái đói và cái khát. Bởi vậy các thầy học của ông và bản thân ông đều tin rằng với sự trong sáng của mình ông rất đáng được ơn huệ của Chúa và Chúa sẽ giúp ông biến những người Nhật Bản lầm lạc theo đạo.

Ởû Nhật Bản, trong lúc chuẩn bị cho công việc đại sự, cứ chiều chiều ông lại vào rừng nhặt nhạnh các rễ cây và bắt châu chấu đem phơi khô dành cho mùa đông. Phải nói rằng số lượng lớn châu chấu mà ông kiếm được là ở trên các cành của một cái cây lớn. Châu, chấu nhiều đến nỗi dù ông cố bắt hết thì sang chiều hôm sau chúng lại phát triển thành bầy nhung nhúc.

Vào một buổi chiều nóng bức, Kamêli dừng chân trong một làng xa, kể chuyện cho những người nông dân nghe về buổi truyền đạo trên núi và mãi tới tận nửa đêm ông mới tới được cái cây lạ lùng kia. Mặt trăng tròn vành vạnh nhô cao trên đỉnh rừng, cây cối đứng im lìm tựa như đã thấm mệt, còn lũ châu chấu thì im lặng hoặc có thể vị linh mục đã quá quen với tiếng kêu ri rỉ của nói đến nỗi chẳng buồn nghe nói nữa.

Khi Kamêli chắp hai tay vẻ thành kính và ngước lên trời tạ Thượng Ðế vì ơn huệ của một ngày qua thì trong đám lá cây bỗng vang lên tiếng cười ngọt ngào của một thiếu phụ.

- Ha Ha Ha! - một sinh vật như một chú thỏ,thoăn thoắt nhảy từ cành nọ qua cành kia, phô hàm răng trắng xoá.

Một kẻ vô đạo đã phái con quỷ này đến cám dỗ ta đây - Kamêli quả quyết. Sau cái khoát tay của ông, con quỷ dường như hưng chí hơn, nó liền nhảy ngay xuống cành cây thấp nhất và bắt đầu huơ huơ đôi chân trắng ngay trên đầu vị linh mục.

Kamêli lùi lại vài bước, chăm chú nhìn cái sinh vật kỳ dị kia. Toàn thân nó được bao bọc một lớp xanh hoà lẫn trong màu xanh lá cây, chỉ có đôi chân trắng muốt và cái đầu nhỏ tóc vàng lấp loá ánh trăng là thấy rõ và được thu lại tựa một bông hoa sặc sỡ đang kỳ nở rộ.

- Ngươi là ai? - tu sĩ hỏi

- Hi hi! Ha ha!

- Ngươi là nữ nhi ư?

Sinh vật lắc đầu quầy quậy
- Vậy ngươi là ai? Tên ngươi là gì?

- Ta là Ðơriađa, linh hồn của cái cây này, - đầu tóc vàng thú nhận - Ta đến để tạ ơn ngươi vì ngươi đã làm cho thân cây của ta sạch bóng lũ châu chấu tanh hôi.

Nói xong, hồn cây nhảy luôn vào lòng bàn tay của tu sĩ, đoạn ôm chầm lấy ông và gắn vào bộ râu của ông một nụ hôn. Kamêli lúng túng đến nỗi đáng lẽ phải đẩy cô gái rừng xanh ấy ra xa thì ông lại kéo diết cô ta lại phía mình và cứ để nguyên giây phút kỳ diệu như thế trong đời một hồi lâu.

- Ta không thể ở lại với nàh ngươi lâu hơn được nữa,
- Ðơriađa thì thào - nếu không cái cây của ta sẽ khô héo mất.

Con quỷ vùng ra khỏi tay ôm của kamêli và nhảy lên một cành cây xanh.

Chỉ đến lúc này vị tu sĩ mới hiểu rằng ông đã phá bỏ lời thề về sự trinh trắng và ông trở về nhà trong tâm trạng đầy u uất. Biết làm sao được? Liệu ta có còn xứng đáng là một vị linh mục nữa hay không?

Cho đến tận đêm khuya lạnh lẽo cái đầu bốc lửa của Kamêli mới ngờ uôi ngoai được đôi chút. Ông bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về những sự việc vừa xảy ra. Ông đã phá bỏ lời thề rồi ư? Người đã hôn ông không phải là một thiếu phụ mà là một linh hồn, bởi vậy, cái hô này chẳng phải đem lại niềm vui sướng xác thịt. Nàng không phải là phù thuỷ, nếu không nàng đã biết sợ dấu hiệu của nhà thờ. Phải, trong kinh thánh không hề nói đến chuyện tiếp xúc với thần linh, như vậy là đã phạm tội. Sau khi tự chấn an như vậy, vị linh mục thấy tự tin hẳn lên.

Nửa đêm hôm sau, bị tính tò mò thôi thúc, Kamêli lại đến trước cái cây lạ.

- Ðơriađa! - Ông cất tiếng gọi và dừng lại dưới một chiếc lá to bản.

- Hi hi! Ha ha! - Một tiếng cười hỉ hả cất lên. Và qua tiếng lá cây sột soạt có thể đón ra cô gái rừng xanh đang tụt xuống đất.

Ngay từ lúc trưa, vị tu sĩ đã nghĩ cách giải thích lý do ông trở lại chỗ cây này. Khi Ðơriađa đã ngồi trên một cành cây thấp, ông không hề lúng túng thanh minh:

- Tôi đến để xem lũ châu chấu có còn quấy rối các cây của bà nữa không.

- Một tên vô lại nào đó đã leo lên tận ngọn cây rồi, - Cô gái rừng xanh than phiền - nếu ngươi bắt được nó, ta sẽ rất biết ơn người.

Kamêli quấn hai vạt áo quanh thắt lưng và thoăn thoắt leo lên cây. Một con châu chấu đã bị tóm và ông đã được thưởng công xứng đáng.

Cả lũ châu cháu đã bị diệt gọn, song Kamêli không hề lúng túng, nghĩ cách đoạt được nụ hôn của Ðơriađa. Mùa đông đã đến gần, không khí bắt đầu nhuốm lạnh. Trong một đêm Ðơriađa đã nói với Kamêli:

- Ngày mai ngươi đừng đến đây nữa. Trước mùa xuân, cái cây phải nghỉ ngơi và ta sẽ cùng nghỉ với nó.
Cái tin lạ lùng khiến Kamêli sửng sốt. Ông sẽ sống ra sao đây nếu thiếu niềm vui? Hàng ngày, hàng tuầ, hàng tháng, rồi nhiều tháng cứ qua đi thì sao? Còn linh hồn dịu dàng - Ðơriađa - hẳn nàng đang bị chết cóng trong hốc cây không, phải nghĩ ra một điều gì đó, phải làm một cái gì đấy để cứu nàng.

Giá như còn thời gian hẳn Kamêli sẽ nghĩ ra được điều gì đấy, nhưng bây giờ chẳng còn thời gian để nghỉ nữa, cần phải hành động. Ông túm lấy co gái rừng xanh, giấu dưới vặt áo rộng và đem về nhà mình. Suốt dọc đường Ðơriađa đành câm miệng hến, chỉ khi bước vào gian phòng mà vị linh mục đặt nàng xuống giường, nàng mới kêu lên:

- Ngươi làm cái trò gì thế? Giờ này chắc cái cây của ta đang bắt đầu chết héo....

- Mặc cho nó chết héo. Chẳng lẽ trong rừng hiếm cây sao? Kamêli an ủi nàng.

- Ông hiểu việc đó như thế nào. Nếu cái cây của tôi khô héo thì tôi sẽ chết. - Ðơriađa nói, giọng buồn bã.

- Ðó là chuyện nhảm nhí, ta sẽ giải phóng nàng khỏi nơi này. - Vị tu sĩ thề thốt.

Tới mùa xuân, khi các lá cây bắt đầu trổ màu xanh, Ðơriađa cứ yếu dần và ngày rộc hẳn đi.

- Hãy trả ta về với cây của ta! - Nàng khẩn khoản nói với Kamêli và ông đã sẵn sàng thực hiện yêu cầu của nàng, đồng thời hy vọng không khí mùa xuân sẽ chữa cho Ðơriađa lành bệnh.

- Thật là đau khổ! - Ðơriađa kêu lên khi Kamêli đặt nàng ngồi trên cành cây thấp - Cái cây của tôi đã chết rồi.

Trước mắt Kamêli nàng cứ tự tan biến đi và hoà lẫn vào cây xanh: Mãi tới một ngày kia, hệt như bông hoa lộng lẫy, mớ tóc hung hung của nàng bừng đỏ lên, rồi sau đó chúng cứ lấp loáng.

- Xin nàng đừng bỏ đi, hãy nói với ta, dù chỉ là đôi lời!

Kamêli thất vọng cầu xin và ông đã nghe được giọng nói yếu ớt đáp lại:

- Trên đỉnh ngọn cây kia vẫn còn hơi thở nóng hổi của cuộc sống. Hãy bẻ lấy một nhành cây trên đó và đem trồng ngay xuống đất.

Kamêli bẻ ngay một cành cây tươi và đau đớn trở về nhà. ít lâu sau, từ cành cây đó mọc lên một bụi cây và nở ra những bông hoa đỏ sặc sỡ.

Vài năm sau, vị tu sĩ già từ Nhật Bản trở về Châu Âu. Ông là người duy nhất mang theo về một chậu hoa mà ai cũng phải trầm trồ. Kamêli đặt tên nó là Hoa Ðơriađa nhưng người đời không thể nhập tâm được một cái từ khó đọc như vậy nên đã gọi tên hoa bằng tên vị linh mục: Kamêli - Hoa Hải Ðường.

Ngô Từ
03-05-2003, 11:13 PM
Cũng đi cóp nhặt của thiên hạ được một câu chuyện, tuy nhiên bằng tiếng Anh nên đành lóc cóc dịch cho bà con với cái trình độ tiếng Anh lớp 1 của TTMT vậy. Có gì bà con đừng chê cười.

Hoa tulip

Giới thiệu:

Người ta cho rằng hoa tulip xuất xứ là một loài hoa dại từ một vùng đất có tên gọi Persia ở Thổ Nhĩ Kỳ. Năm 1562 các củ tulip cập bến Hà Lan tại Antwerp. Cho đến trước khi bước sang thế kỉ 17, hoa tulip vẫn là rất hiếm ở Hà Lan và chỉ có tầng lớp thượng lưu giàu có mới có đủ tiền để mua, do vậy tulip trở thành biểu tượng của sự giàu có. Tuy nhiên đến cuối những năm 1620 việc mua bán hoa tulip trở thành một hoạt động của các tay lái buôn thời bấy giờ, và chứng cuồng tulip đã xuât hiện. Thương mại tulip gặp khủng hoảng vào 1637 và đẩy Hà Lan vào tình trạng tài chính kiệt quệ. Sau khi chính phủ HL ra quyết định nghiêm khắc về việc trồng và bán, tulip trở thành biểu tượng của HL cho tới bây giờ.

Quan niệm và biểu tượng:

Huyền thoại phương Đông kể rằng có một chàng trai người Persian tên gọi là Ferhad đem lòng yêu một thiếu nữ tên gọi Shirin. Khi nàng không chấp nhận những tình cảm mà chàng dành cho mình, người con trai bất hạnh đã bỏ đi vào giữa sa mạc tìm đến cái chết khi trái tim tan vỡ. Những giọt nước mắt của chàng như ước muốn của người khi rơi xuống cát đã hoá thành một bông hoa tulip tuyệt đẹp.

Đối với người Persian, hoa tulip là một lời đề nghị của người con trai trẻ với người trong mộng. Bằng cách tặng một bông hoa tulip, anh ấy muốn nói rằng "giống như màu đỏ của bông hoa, bên trong anh ngọn lửa tình yêu đang bùng cháy". Ngay sau chiến tranh thế giới lần thứ 2, người dân Hà Lan đã chuyển hàng trăm nghìn củ tulip sang Ottawa, thủ đô của Canada. Động thái mang tính biểu tượng này nhằm tỏ thái độ cảm ơn của người HL không chỉ tới nhưng người chiến sĩ Canada cho sự giải phóng đất nước Hà Lan từ sự chiến đóng của quân đội phát xít Đức, mà còn cho sự chào đón của chính phủ Canada với nữ hoàng Maria tới trốn ở đó khi chiến tranh đang trong giai đoạn khốc liệt nhất. Cử chỉ đáng ghi nhớ này còn được tiếp tục cho đến ngày nay.

Thông điệp của màu sắc:

Đa phần Tulip được xem là một lời tỏ tình, một món quà từ một "người tình hoàn hảo". Hoa tulip có nhiều đốm màu được dành cho "những đôi mắt đẹp". Hoa tulip đỏ biểu lộ một tình yêu không thể cưỡng lại được, trong khi hoa tulip vàng nghĩa là một tình yêu vô vọng và chẳng có một cơ hội cứu vãn nào.

goozydy
04-05-2003, 11:10 AM
Sự tích hoa bâng khuâng.

Thật lòng thì tôi cũng chả rõ lắm hoa bâng khuâng là hoa gì nữa. Có người bảo nó là hoa xấu hổ, có người lại bảo nó là một loài hoa dại gì đó kiểu như hoa mâm xôi mọc ven đường. Cả cái sự tích về nó nghe cũng mơ hồ.

Người ta kể rằng ở một làng nọ có một người con gái rất xinh đẹp... ( Tự điền vào chỗ trống tóc nàng dài và mềm mại thế nào, da nàng trắng và ngọc ngà ra sao, môi nàng thắm và tươi tắn đến dường nào... ). Có rất nhiều người con trai đem lòng thương nhớ và theo đuổi nàng. Trong số đó, người con gái cũng đã tìm được cho mình một chàng trai ưng ý. Nhưng thời thiếu nữ và giấc mơ chàng hoàng tử cưỡi con bạch mã đem 1000 bông hồng đỏ đến cầu hôn đã khiến nàng chìm vào giấc mộng lý tưởng đó. Những người con trai quanh nàng trở thành tầm thường so với hình ảnh đẹp đẽ mà nàng tạo dựng nên. Nàng chần chừ trước những tấm chân tình bên nàng mà mãi theo đuổi giấc mơ xa vời. Gặp được người con trai yêu nàng tha thiết rồi, nàng vẫn toan tính rằng : Người này rất tốt rồi nhưng biết đâu còn có một chàng trai tuyệt vời hơn nữa đang đợi mình phía trước. Thời gian dần trôi đi. Những cơ hội cũng không còn đến với một cô thiếu nữ tuổi 30 nữa. Rồi nàng trở thành một " Thiếu phụ chưa chồng" kiểu như bà Nguyễn Thị Thu Huệ viết sau này. Nàng trở thành thiếu phụ vì hình ảnh người chồng lý tưởng đã chết. Nàng chưa lấy chồng, chưa chạm ngõ hạnh phúc nên mãi mãi là người thiếu phụ chưa chồng. Năm 69 tuổi thì " nàng " chết. Đám ma đưa tiễn nàng rất đông. Có cả người con trai năm xưa suýt nữa đã là lựa chọn của nàng. Trên mộ nàng mọc lên một loài cây, nở ra một loài hoa rất lạ. Loài hoa đó lúc nào cũng vươn mình ra con đường xa tít tắp như ngóng trông một điều gì. Người ta gọi đó là hoa bâng khuâng. Cũng như cuộc đời nàng. Bâng khuâng suốt đời trong cuộc đi tìm hạnh phúc của mình.

Ngô Từ
25-11-2003, 05:23 PM
Hoa Đào

(Dựa theo một số tư liệu của T/g Toan Ánh - Các Thú Tiêu Khiển VN)

Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông (Nguyễn Du)

Ngày xưa, ở núi Sóc có một cây đào lớn, nơi đó có hai vị thần cai quản một đàn quỷ, tên gọi Thần Trà và Uất Luỹ. Hai vị này rất nghiêm khắc, nếu nghe được có quỷ nào phá phách quấy nhiếu dân chúng thì ngay lập tức trừng phạt nặng. Từ đó về sau người ta thường cắm trên bàn thờ một cành đào, ngăn cho lũ quỷ không dám tới cướp phá đồ cúng nữa. Dần dần, người ta chuyển từ thời cành đào sang chơi hoa đào.

Hoa đào cánh hồng dịu, cốt cách mềm mại thanh cao, lá dài dịu dàng, thân màu sẫm hoặc tía. Trước khi cắm vào lọ hoa đựng nước, người ta thường đốt qua cuống cành để nhựa trong cành hoa không chảy xuống nước mà ngược lại còn hút thêm nước cho cành và lá. Khi chặt, người ta thường chọn cành đào chỉ mới nhú nụ, dần dần mấy ngày sau lá đâm ra và hoa nở dần, có thể giữ chơi được đến tết Thượng Nguyên.

Chơi hoa ai đã mấy người hiểu hoa

Chơi hoa đào, những người cầu kỳ thường kén giống. Đào có loại ra qủa, có loại chỉ ra hoa, loại thứ hai được các cụ gọi là đào thất thốn, nghĩa là thân cao không quá bảy tấc, nhiều hoa hơn và hoa cũng đỏ đậm hơn loài đào có trái. Đào thất thốn cắm trong ngày Tết, không có lá, hoa thắm đỏ, làm sáng bừng căn phòng. Người ta thường dùng đào này ghép với đào thường, loài đào lông có trái vốn dễ trồng ở xứ lạnh.

Đào trên cây và đào trong bình

Đời nhà Đường ở Trung Quốc, Thôi Hộ trong tiết Thanh Minh đi dạo chơi đến một cảnh vườn có hoa đào mọc chung quanh. Thấy hoa đẹp, họ Thôi dừng chân ngắm, sau khát nước mới vào một nhà gần đó xin. Cánh cửa mở ra, một mỹ nhân đón tiếp họ Thôi hết sức ân cần, đôi bên tuy e lệ nhưng cũng có lòng cảm mến nhau. Họ Thôi ra về, trong lòng vương vấn, còn thiếu nữ cũng ngày đêm mong người trở lại.

Tiết Thanh Minh năm sau, nhớ cảnh nhớ người, họ Thôi lại tìm đến chốn cũ. Cảnh xưa chẳng còn, chỉ thấy vắng vẻ cửa đóng then cài. Chẳng gặp được người năm trước, Thôi Hộ ứng tác một bài, đề trên cánh cửa:

Khư niên kim nhật thử môn trung
Nhân diện đào hoa tương ánh hồng
Nhân diện chí kim hà xứ khứ
Đào hoa y cựu tiểu đông phong

Tạm dịch
Ngày này năm trước nơi đây
Hoa đào người đẹp hây hây ánh hồng
Giờ đây người đẹp còn không
Hoa đào năm ngoái gió đông chợt cười

Đề thơ xong, Thôi bỏ đi. Cách một thời gian sau, Thôi quay lại thì nghe trong nhà có tiếng khóc thống thiết. Có một ông già ra hỏi Thôi:
- Ông có phải là Thôi Hộ không? Con gái tôi thấy thơ ông đề nơi cửa, sinh ốm bỏ ăn mà chết...

Nghe nói, Thôi cảm động lắm, vào trong nhà ôm lấy áo quan khóc lớn:
- Thôi Hộ đã đến đây.
Người con gái, nhờ có tiếng khóc của Thôi mà sống lại ...

Hoa đào trên cây đẹp còn hơn hoa đào trong bình là vì lẽ vậy.

somnangchieumua
25-11-2003, 09:29 PM
Hi! Tớ cũng muốn góp vào đây cho vui. Nhưng là ý nghĩa các loài hoa chứ ko phải là điển tích. Dù sao cũng cùng họ Hoa cả. Nhỉ

Ý Nghĩa Các Loài Hoa

Hoa Thược dược
Màu trắng : Tôi bắt đầu yêu bạn rồi đó


Màu hồng : Tôi nguyện yêu bạn mãi mãi


Màu vàng : Tôi yêu bạn với lòng sung sướng của tôi

Hoa Tường vi dại
Màu trắng : Cám ơn sự chăm sóc của bạn


Màu hồng: Tôi rất sung sướng vì tình cảm mà bạn đã dành cho tôi


Màu đỏ: Tình yêu của bạn là hạnh phúc cuả tôi


Màu vàng: Lòng tôi tràn đầy sung sướng

Hoa Mai
Tình thanh khiết,mong bạn đừng quên nhau nhé

Hoa Sen
Từ chối tình yêu

Hoa Lý
Bạn đẹp mà không đứng đắn

Hoa Lan
Tình yêu tha thiết ấp ủ trong lòng tôi

Hoa Cẩm Quì (Mauve )
Thành thật,chỉ thành thật mơí thắng tôi

Hoa Immotet ( bất tử )
Tôi sẽ vượt qua mọi khó khăn và tình yêu của chúng ta sẽ mãi mãi bất diệt

Hoa Ðinh hương ( Lilas )
Lạ quá,hôm nay chỉ một làn gió nhẹ thổi qua,tôi cảm thấy lòng xao xuyến,tim đập
mạnh.Ðó là hiện tương yêu đương của tôi chăng

Hoa Cẩm Nhung
Bạn thân mến của tôi ơi,tôi mến bạn lắm!

Hoa Cẩm Chướng
Sao bạn lại vô tình,thờ ơ đến thế

Hoa Cúc
Tôi mong rằng tình bạn của chúng ta sẽ cao quí mãi mãi

Hoa Thiên lý
Phaỉ trong sạch và hiên ngang

Hoa Huệ
Phải cao thượng ,trong trắng.

Hoa Thủy Tiên
Chúc mừng,sẽ có món qùa nhỏ tặng bạn sau.

Hoa Phượng
Chúc thành công trong dường học vấn,thi cử

Hoa Mimosa
Chúc bạn bình an

Hoa Anh Ðào
Mong bạn bỏ qua những lỗi lầm của tôi

Hoa Hồng
Màu đỏ: Tình yêu nồng nàn,tha thiết


Màu trắng: Tình bạn thanh cao của chúng ta sắp chuyển sang tình yêu


Hồng phấn hay hồng lợt: Tình yêu đơn giản,tôi yêu em một cách đơn giản và đẹp đẻ

Hoa Ti Gôn
Màu trắng: Buồn và trách yêu về sự lỗi hẹn của bạn,mong bạn sẽ không tái phạm.


Màu hồng: Tôi mong nhớ bạn,đau khổ vì không gặp khi đến thăm bạn.

Hoa Móng Tay
Bây giờ chúng ta chưa hiểu nhau,nhưng thời gian sẽ cho chúng ta hiểu nhau hơn.

Hoa Hải đường
Chúng ta sẽ thành đôi bạn mật thiết

Hoa Mẫu Ðơn
Xin chia buồn vơí bạn về sự thi hỏng vừa qua.

Hoa Mười Giờ
Hẹn gặp nhau lúc 10 giờ

Hoa Trinh Nữ
Tôi có thể bảo tôi là người đầy đủ hoàn toàn - Tình đơn phương.

Hoa Violet
Bạn nên im lặng là tốt

Hoa Bluet
Tôi là người rất e lệ-nhẹ nhàng chút.

Hoa Sim
Ðây,chứng cớ tình yêu của tôi

Hoa Hướng Dương
Tôi chỉ biết có bạn

Hoa dạ Hương
Em van anh đừng nghi ngờ em.Chỉ vì anh em mới nói câu này

Hoa Rivoino
Bạn hãy nghĩ đến thực tế mà quên tôi đi.Bạn đừng buồn,đừng buồn bạn nhé!

Hoa Peser
Chân thành mong bạn bỏ qua những lỗi lầm của tôi.

Hoa Penser
Nhớ nhung tha thiết,sâu đậm,không bao giờ quên được.Nỗi nhớ này sẽ còn mãi mãi.

Hoa Tím Violet
Hãy giữ kín tình yêu chúng ta ,đừng cho ai biết.

Hoa Huệ
Tình thương trong trắng ngây thơ.

Hoa Grenadier
Tôi muốn hỏi người đã thương ai chưa?

Hoa lưu Ly
Nhớ đừng quên tôi nhé !

Hoa Orchidéc
Tình thương của tôi thanh cao và kín đáo lắm.Xin đừng ba hoa chích choè.

Hoa Quỳnh
Em là đoá hoa nở về đêm.

Hoa Hạnh Ðào
Thầm lặng và mòn mõi,khinh suất,thiếu tự tin

Hoa cổ chân Ngỗng
Bị bỏ rơi

Hoa Táo
Sự hâm mộ, ưa chuô.ng

Loa Kèn đỏ
Sự tư. hào

Cúc Tây
Chín chắn , tình yêu muôn màu

Ðỗ Quyên
Sự chừng mực

Hoa Trà
Duyên dáng , cao thượng

Hoa Calla ( Lan Y )
Sắc đẹp lộng lẫy

Cẫm Chướng tối
Lòng tự trọng ,tính danh dự

Huệ Tây trắng
Sự thanh khiết

Loa Kèn

Bách Hợp

Trên đây là một số loài hoa tiêu biểu sau khi xem xong các bạn ra ngoài tiệm mua vài bó tặng xem có kết quả không ? Nếu có thì mua tặng dài dài nếu chưa lũng túi,còn không thí cứ trách người ta không hiểu nha các bạn, chúc các bạn thành công

Ngô Từ
26-11-2003, 08:13 AM
Người xưa chơi hoa thường chuộng hương hơn chuộng sắc, đối với những loài hoa lộng lẫy nhưng thiếu hương thơm các cụ chê là hữu sắc vô hương. Tuy nhiên cũng có những loại hoa hương rất thơm nhưng lại không được ưa thích, số này có thể kể tới hoa nhài. Các cụ cho rằng hoa nhài thuộc dạng lẳng lơ, mùi hương chỉ thơm ngát về đêm, lưu lại khá lâu dù chỉ thoang thoảng:

Xin chàng đừng thắm chớ phai
Thoang thoảng hoa nhài mà lại thơm lâu!

Có một loài hoa đài các phong lưu, mang một vẻ đẹp cùng với hương thơm thanh quý. Hoa thuỷ tiên thường hay xuất hiện về Tết, nhưng hơi hiếm ở VN, cũng chỉ những người sành điệu mới bỏ công chăm chút. Người Trung Quốc gọi là kim trản ngân đài, bông hoa giống như chiếc chén vàng đặt trên một đài bạc, có thể là thuỷ tiên kép hoặc thuỷ tiên đơn. Lá thuỷ tiên cũng rất đẹp, ở VN có trồng (nhưng hình như không ra hoa), gần giống lá cỏ nhưng to hơn, dài hơn và cũng cứng hơn, nhưng xanh biếc, lả lướt như vạt áo tiểu thư. Người chơi hoa thường mua củ về, gọt và ngâm trong bát, từ đó sẽ ra hoa và lá.

Mang một vẻ đẹp dịu dàng thanh nhã, người xưa đã viết nhiều về loài hoa này.

Thương ơi, sắc nước hương trời,
Chơi hoa đã đễ mấy người biết hoa,
Rõ ràng trong ngọc trắng ngà,
Đào nguyên lạc lối đâu mà đến đây!
(Chu Mạnh Trinh)

hay

Bồn đảo thiên hương khách đấy à?
Giao trì hoàng phủ đến đây mà!
Nhị vàng bông trắng hương thơm phức,
Lá biếc thân trong vẻ nõn nà.
Đài các phong lưu ưa chuộng lạ,
Phàm phu tục tử hãy trông xa
Có duyên có phúc thường hay gặp,
Bảo tín Đông quân sẽ lại ra.
(Tam Nguyên Yên Đổ)

Như cụ Tam Nguyên nói, ở VN thời xưa các cụ thường chơi loại thuỷ tiên cánh trắng nhị vàng, nhưng đây không phải là loại duy nhất. Ở những xứ lạnh khác, người ta vẫn có thuỷ tiên cánh đỏ nhị vàng, v..v..

Gọt thuỷ tiên
Có thể nói, để có được một bát thuỷ tiên như ý muốn thì công sức phần lớn là ở nghề gọt thuỷ tiên. Củ thuỷ tiên không gọt cũng sẽ ra hoa, nhưng lá hoa sẽ đâm thẳng như củ hành, mất đi vẻ thanh nhã cao quý. Sau khi gọt xong, củ thuỷ tiên được đặt trong các bình nước tinh khiết (phải thay nước luôn luôn), giữ ở một độ ấm hoặc lạnh nhất định. Mục đích sau cùng là để hoa nở đúng lúc giao thừa, vừa đón năm mới vừa thưởng hoa.