nguyên
30-07-2008, 11:01 PM
Cuộc sống lạnh lùng cuốn trôi khúc đường lãng mạn!...Chẳng hiểu sao ta mong chờ một mùa -lá -rụng để thong thả nhặt lá bàng khô như hai đứa trẻ trong mùa lạnh tơi bời ấy ...Lá rụng đâu ?! Để nhắc ta về mùa sống của O.Henry ....Để gợi về một mùa hao gầy trên đường Hoàng Diệu như Lê Vân đã tìm và kiếm mãi .... Lá rụng đi ! Để ta một lần nhặt Lá khô , để quan sát chiếc lá hình tim : Bồ đề , Tỉnh thức ...Lá - hình - tim _ mong manh , mà đẹp !.....Để cho ta một lần ngắm kì Lá ...để thấy chiếc máng xối trong những đường gân ....để chiêm nghiệm , cuốn trôi những giọt buồn ....như thế ...Hình như dải đất này đâu có một mùa - lá - rụng như ta đã từng mong ....Đâu cứ phải là Thu thì mới có lá vàng"rơi xào xạc" , là "con nai vàng ngơ ngác " là đạp trên lá vàng khô" ....Cho ta tìm , mãi tìm màu vàng lá rụng ...dù chỉ trong mơ hồ , mong....Mùa - Lá - Rụng !....Và mong ....mong , như thế!...