PDA

View Full Version : Ấn Độ và Văn Minh Sông Hằng


Ngô Từ
06-05-2003, 09:31 PM
TTMT biết đến Ấn Độ từ câu chuyện sử thi Ramayana với nàng Xita xinh đẹp cùng những cuộc đọ sức giữa các vị thần.

Nhân trong topic bàn về loài hoa tiêu biểu của VN, có trao đổi vài thứ về văn minh Ấn Độ, TTMT mới nảy ra ý làm topic này cho bà con nhà mình trao đổi chơi.

Đầu tiên mình cũng chả biết gì -> cứ liệt kê ra vài cái có tính "quốc gia", "tiêu biểu" của Ấn Độ nhằm giới thiệu sơ sơ nhỉ?

Quốc kì Ấn Độ

http://indiaimage.nic.in/images/flag02.gif

Tỉ lệ quy định của lá cờ này là 2:3, ở chính giữa là một cái bánh xe màu xanh đen có 24 cánh với đường kính xấp xỉ viền trắng chính giữa của lá cờ.

Loài thú tiêu biểu

http://indiaimage.nic.in/images/tigernew.jpg

Dáng vẻ, sức mạnh, sự linh động, quyền lực đã giúp cho loài hổ trở thành loài vật tiêu biểu của Ấn Độ.

Loài chim tiêu biểu

http://indiaimage.nic.in/images/peacocknew.jpg

Ngôn ngữ

Ở Ấn Độ có rất nhiều ngôn ngữ được sử dụng, khoảng 18 thứ tiếng trong đó Hindi được xem là thứ tiếng quốc gia, tuy nhiên đa số chỉ có người dân ở miền Bắc nước này sự dụng thứ tiếng này. Ban đâu chính phủ Ấn định lấy Hindi làm business language nhưng người dân ở 1 số vùng khác không chịu vì họ cho rằng không có lợi lộc gì khi bắt họ học một thứ tiếng khác như thế. Do vậy tiếng Anh đã trở thành business language của Ấn Độ và được sử dụng để giảng dạy trong trường học (Ấn Độ vốn là thuộc địa Anh nên nhiều người biết tiếng Anh).

Có ai biết thêm thì viết cho mình đọc với nào.... Nhất là về VH Lịch Sử ....

dvninh
06-05-2003, 11:14 PM
Đạo Phật bắt ngờ uồn ở Ấn Độ từ khoảng thế kỉ thứ 6 trước công nguyên. Ngôi đền này được biết đến với tên với tên Great Stupa (Đại lăng - chứa hài cốt), được xây dựng vào khoảng giữa thế kỉ thứ 3 B.C và thế kỉ 1 A.C.
http://www.polarhome.com:793/~dvninh/ptthlamson/den1.gif

"Chùa Kailasa"-tạm gọi như vậy, là một thành tựu độc đáo của kiến trúc và văn hoá Ấn Độ, được xây dựng bằng điêu khắc từ những vách đá.
http://www.polarhome.com:793/~dvninh/ptthlamson/den2.gif

Taj Mahal, được xây dựng như ngôi mộ cho hoàng hậu của vị vua Mughal, trị vì khoảng thế kỉ 17. Được xây dựng bởi hơn 20.000 công nhân trong 16 năm (1632-1648) ở Agra, một thành phố phía bắc Ấn Độ.
Kiến trúc vòm mái lớn được xây dựng theo phong cách Indo-Islamic, sử dụng đá cẩm thạch trắng được trạm ngọc. Ở mỗi góc là nhà cầu nguyện được trang điểm trên các hành lang bởi kinh Koran, các thánh thư của đạo Hồi.
http://www.polarhome.com:793/~dvninh/ptthlamson/den4.gif

Chùa Vàng, được xây dựng vào khoảng cuối thế kỉ 16 dùng làm nơi thờ cúng của người theo đạo Sihk (một tôn giáo phát triển từ Ấn Độ giáo vào thế kỉ 16 dựa trên tín ngưỡng "một Thần".
http://www.polarhome.com:793/~dvninh/ptthlamson/den3.gif

Cổng thành đỏ - là cổng thành của cung đình trong triều đại vua Mughal, có bề ngoài được làm từ đá (có màu) đỏ.
http://www.polarhome.com:793/~dvninh/ptthlamson/cong1.gif

Bức tiểu hoạ này là một minh hoạ của ảnh hưởng của nền văn hoá Ba tư lên hội hoạ Ấn Độ trong khoảng thế kỉ 16-18. Được vẽ vào khoảng cuối thế kỉ 18, bức tranh này minh hoạ một câu chuyện truyền thống (traditional story) của Krishna, sự hiện thân của Vishnu, một trong những vị thần tối cao của đạo Hindu, với tình nhân Radha.
http://www.polarhome.com:793/~dvninh/ptthlamson/tranh.gif

Osi - một điệu múa truyền thống của người Ấn Độ, bắt ngờ uồn từ những điệu nhạc và điệu múa của người tây Ấn.
http://www.polarhome.com:793/~dvninh/ptthlamson/mua.gif

Híc, mệt quá rồi, mai còn phải lên lớp nữa, nay học về Ấn Độ thế này là nhiều quá rồi =;

goozydy
07-05-2003, 10:22 AM
Nhà em không chạy đua với các bác về ảnh. Đáp ứng lời kêu gọi của bác TTMT là ai thích thì nhảy vào chiến nên em có mon men đưa ra câu hỏi này cho các bác chiến :
Tại sao ông Mác lại gọi Ấn độ là đất nước không có lịch sử _ Ở đây xin mở ngoặc cái là lịch sử được đề cập đến là lịch sử được ghi bằng văn tự ấy ạ ? trong khi đó em thấy nền từ chương học của Ấn Độ ( chữ viết văn học nghệ thuật, nghi lễ ...) cũng phát triển lắm cơ mà.
Giải thuyết đưa ra là có phải là Ấn Độ có chữ viết sớm, có văn phạm sớm nhưng người dân Ấn độ không coi trọng nó ? và chính vì lịch sử Ấn Độ không trường tồn bằng sức mạnh của nền văn hiến đồ sộ như Trung Hoa nên để gây ảnh hưởng đến các quốc gia khác thì không thể thông qua hệ thống giáo dục. Rồi lại vì cái này mà hầu hết các giá trị Ấn độ được lưu giữ trong các nền văn hoá khác ngoài phạm vi Ấn độ hầu hết đều có tính dân gian, không chính thống. Đơn cử như là trường hợp của Việt nam.
Thế nhỉ ? bác nào có ý kiến gì thì ta nói ra cái.

dvninh
07-05-2003, 06:06 PM
Chà, goozydy có vẻ am tường LS Ấn Độ quá nhỉ, xem mấy câu hỏi này thì chắc là phải mấy bác , mấy em học "Đông Phương Học" ở trường Đại Học thì mới trả lời được, còn trên Internet và trong Từ Điển thì chắc không có đâu nhỉ, mình chịu thôi, chẳng biết gì để giúp goozydy được. Còn bài viết trên chẳng qua cũng là để ủng hộ lời kêu gọi của bác TTMT nên tầm chương trích cú viết vậy thôi, có lẽ nhiều tranh ảnh quá nên bài viết nhuè nhoẹt khó coi, goozydy thông cảm.

Thế nhỉ ? bác, em nào có ý kiến gì thì ta nói ra cái.

dactanhan
07-05-2003, 07:10 PM
Để trả lời câu hỏi của goozydy, xin đưa ra vài nét phác sơ qua về lịch sử Ấn độ, cái này đã viết trên www.sinhvienvietnam.net từ một chủ đề rất cũ, nay có chỉnh sửa và bổ sung :P :">

Sơ lược về lịch sử Ấn Độ

Nếu không tính lịch sử phát triển của nền văn minh Ấn Độ trước khi hình thành xã hội nhà nước thì lịch sử Ấn Độ gồm khoảng 5000 năm, nghĩa là trước Việt Nam khoảng trên dưới 1000 năm. Đây là chưa kể nền văn minh Ấn đã có từ trước đó khá lâu đời, một khoảng thời gian ko xác định chỉ được ước lượng dựa trên các di tích cổ đc phát hiện. Thời gian 5000 năm này đc chia ra làm các giai đoạn chính sau đây (ngôn ngữ họp hành pee :D ):

1. Thời kì văn minh lưu vực sông Ấn:

Thời kì này bắt đầu từ đầu thiên niên kỉ thứ III trước Công nguyên đến giữa thiên niên kỉ thứ II trước Công nguyên. Cư dân Ấn cổ lúc này sống rải rác ở lưu vực sông Ấn. Không hề có một văn tự cổ nào ghi lại lịch sử của thời kì này, và người ta chỉ khám phá ra cả một giai đoạn phát triển của khu vực này nhờ các phát hiện khảo cổ vào đầu thế kỉ 20 sau Công nguyên (có lẽ là công trạng của các nhà khảo cổ người Anh). Những hiện vật khảo cổ chỉ có thể cung cấp tình hình sơ lược về trình độ kinh tế văn hoá thời kì này, đồng thời chứng tỏ rằng đã có bộ máy quản lý cấp nhà nước xung quanh lưu vực sông Ấn chứ không (hay chưa) cung cấp đc chi tiết nào về lịch sử cụ thể.

2. Thời kì Veda (Vệ Đà):

Bắt đầu từ giữa thiên niên kỉ thứ II tới giữa thiên niên kỉ I trước Công nguyên. Chú ý rằng ở giai đoạn này các nền văn minh nước ta cũng bắt đầu phát triển mạnh, để lại nhiều di chỉ. Các hoạt động thời kì này chủ yếu tập trung ở ven sông Hằng, chủ nhân thời kì này là người Arya, một giống người di cư từ Trung Á xuống Ấn Độ (có lẽ đây là một cuộc xâm lược để tranh giành không gian sinh tồn với các tộc người khác, ý kiến cá nhân thôi, bởi vì tộc Arya là một tộc người khá thông minh, đại để như dân Kinh so với dân Mường, hehe). Thời gian đầu xã hội khá vô tổ chức, sau đó tới cuối thiên niên kỉ thứ II người Arya chiếm đc thế thượng phong trong xã hội (hê hê, ngôn ngữ truyện chưởng quá :"> ) nên đã thành lập nhà nước có cơ cấu hành chính ngon lành. Chính họ cũng là người thiết lập chế độ đẳng cấp cao quý, tăng lữ và thấp hèn trong xã hội Ấn Độ cổ song song với sự ra đời của Đạo Balamon trong thời kì này.

Lịch sử của thời kì này chỉ đc phản ánh trong các bộ sách (gồm 4 tập sách lớn) Veda (Vệ Đà), thực chất là các tác phẩm văn học thuần tuý. Không có tác phẩm lịch sử chính thức nào cho thời kì này.

3. Từ thế kỉ VI trước Công nguyên đến thế kỉ XII sau Công nguyên:

Giai đoạn này lại đc chia ra làm các giai đoạn nhỏ. Và thực tế trong thời kì này đã có các tác phẩm lịch sử chính thức ghi chép lại các biến động xã hội:

- Đạo Phật ra đời vào thế kỉ V trước Công nguyên và phát triển cực thịnh trở thành quốc giáo vào giữa thế kỉ III TCN.

- Cuộc xâm lăng của đế quốc Macxedonia: đế quốc Macxedonia nuốt trọn Ấn Độ cùng lúc với các nước Trung Đông như Ba Tư. Nhưng cũng như Thành Cát Tư Hãn với Mông Cổ hay Tần Thuỷ Hoàng với Trung Quốc, thời đại của Macxedonia chỉ le lói có một triều đại với Đại đế Alecxandre.

- Nhân dân Ấn Độ dành lại độc lập = Vương triều Morya. Vương triều này sụp đổ vào thời điểm xung quanh Công nguyên, trước hay sau gì đó, hehe :D Chính vương triều này là động lực đưa Phật giáo Ấn Độ lên ngôi, bắt đầu sự lan truyền của mình sang các nước phương Đông.

- Sau đấy là một chuỗi các triều đại kế tiếp, tuy ko có gì đáng nói nhưng có sử sách ghi lại cẩn thận :D :))

4. Từ thế kỉ 13 sau Công nguyên tới nay:

- 300 năm đầu ở miền bắc Ấn Độ hình thành vương quốc Đêli với quốc giáo là đạo Hồi.

- Gần 300 năm tiếp theo là sự thống trị của Vương triều Mogon, do con cháu chắt chít của Thành Cát Tư Hãn xâm lược và cai quản. Thời kì này ở Ấn Độ tương tự triều nhà Nguyên bên Trung Quốc vào thời điểm trước đó hơn 200 năm, tuy dài hơi hơn nhiều. Có thể nói ở Trung Quốc có Nguyên - Minh - Thanh thì thời gian tương đương Ấn Độ có Đêli - Mongo (hề hề, lạc đề sang Tàu rồi)

- Sau đó Ấn Độ trở thành thuộc địa của Anh từ giữa thế kỉ 19 cho tới năm XXXX (cóc nhớ :D ) dành (hay giành nhỉ :rolleyes: ) đc độc lập.

Câu hỏi của Goozydy
Tại sao ông Mác lại gọi Ấn độ là đất nước không có lịch sử _ Ở đây xin mở ngoặc cái là lịch sử được đề cập đến là lịch sử được ghi bằng văn tự ấy ạ ? trong khi đó em thấy nền từ chương học của Ấn Độ ( chữ viết văn học nghệ thuật, nghi lễ ...) cũng phát triển lắm cơ mà.


Có 2 cách trả lời:

1. Ấn Độ có lịch sử rõ ràng ràng, cứ đọc phần tóm tắt trên thì biết. Như vậy ông Mác đã:

a. (a nhỏ) Ngớ ngẩn khi dám nói Ấn Độ như vậy, có khác nào phỉ báng cả một nền văn minh :D Ko phải ông Mác vĩ đại (muôn năm, muôn năm) mà cái gì ông nói cũng đúng. Bỏ qua!

b. (b nhỏ) Có một ẩn ý cao siêu. Ẩn ý của các nhà triết học thì khó lường lắm. Chạy ra dựa cột vậy.

2. (Có tính đến cái mở ngoặc của goozydy) Obviously, it can be seen from the summary of Indian history above that chả có cái thời kì nào lịch sử Ấn Độ đc ghi chép lại cho ra hồn cả. Những áng văn chương nhức nhối :"> lòng người của Ấn Độ đều là các tác phẩm văn học, mà nhà văn nói láo, nhà báo nói phét, làm thế quái nào mà tin đc. Còn các thời kì sau, tuy các biến động lịch sử đã đc ghi chép lại, nhưng ở đây lịch sử chỉ là một sự chắp vá của hết cuộc xâm lăng này đến sự thống trị của đế quốc nọ. Rõ là những thứ này "không xứng", "đã đáng kể vào đâu" so với ngày xưa "bề thế bằng mấy chúng nó" của Ấn Độ.


À quên ko nhắc tới 2 bộ sử thi Mahabharata và Ramayana. 2 bộ này bắt đầu đc truyền miệng từ nửa đầu thiên niên kỉ I trước CN. Có điều bộ đầu như kiểu Nhật kí gia đình Bharata, bộ thứ hai như kiểu truyện tình lâm ly, chả nói lên cái quái gì lịch sử Ấn Độ cả, nên gọi là sử thi ko đáng chữ sử chỉ có chữ thi.

huyenmy
07-05-2003, 07:29 PM
ngứa ngáy quá, iêm có ngay cuốn sách ghi về lịc sử ấn độ ngay bên cạnh( chủ yếu là nói về tôn giáo và một số người được gọi là "chính khách") mà không có đủ thời gian type được hic hic thôi để sau vậy
a. (a nhỏ) Ngớ ngẩn khi dám nói Ấn Độ như vậy, có khác nào phỉ báng cả một nền văn minh Ko phải ông Mác vĩ đại (muôn năm, muôn năm) mà cái gì ông nói cũng đúng.
Muôn năm, muôn năm ?????.
+++++++++++
EM chưa được học triết ở đại học Việt Nam.Nhưng nghe bác Dactanan nói thế này cộng với em biết về bác ý qua mấy bài như "Đoàn của tôi" thì chăc là Ở Việt Nam lấy triết học của Mác dạy đúng không ạ hay chắc cũng là cái khung ( bác nào nói em nghe cái ). Môn học nhiều người chết nhất tại sao các bác không làm một topic để hướng dẫn các bạn trẻ như chúng em hiểu thêm về triết học cũng nhhư bộ máy chính quyền Việt nam nhỉ.Em có vào mấy trang chủ của Đảng nhưng nhiều cái cao siêu quá nên em không hiểu qua đây học vỡ klòng với các bác cái rồi vào đó đọc sau
+++++++++++++
Sorry bác TTMT cái sau này em có thời gian đền bác sau. Nhưng nhờ cái topic của bác em hỏi các bác ( toàn cao thủ ở đây ) về triết học dạy ở Đại Học Việt Nam cái. Em di học mà cứ thỉnh thoảng cãi nhau về vấn đề gì đó lại bị tương ngay một câu, " chú về học triết ở nhà đi rồi bàn sau " Hổng biết nó làm sao. Các bác phổ cập đi ạ

dactanhan
07-05-2003, 07:35 PM
Ơ thằng này xê ra, mình ko cẩn thận dọn chưa hết mảnh chai mảnh sành, thế là nó túm ngay lấy vừa rạch mặt vừa ăn vạ :( :((

HKN
07-05-2003, 09:51 PM
Em nghĩ bác Dactanhan nói chưa đúng lắm , bộ sử thi Ramayana mà bác bảo là Thi thôi thì ko được.Câu chuyện này chính là triết lý của ẤN ĐỘ giáo với sự hiện thân của 3 vị thần chính Vishnu,Sita,Brama . Chắc bác biết 3 vị này. Bộ phu điêu khủng nhất thế giới đắp trên đền Logiô Giônggiang(cô gái đẹp) ở Indonesia chính là mô tả sử thi này . Bộ này có thể gần so sánh được với bộ của Home ở HyLạp.

dactanhan
07-05-2003, 10:47 PM
Ờ, đúng là chưa đúng mà cũng chưa đúng là chưa đúng.

Nói Ramayana chỉ có chữ Thi thôi thì tất nhiên ko đúng rồi, nhưng mà bảo là nó có cả chữ Sử trong đó thì lại càng sai tuốt. Thật là nát bét :D

Xin hỏi HKN: Ấn Độ giáo ở đây là gì? Hiện thân của 3 vị thần là ở chỗ nào trong tác phẩm? Tớ ko quen biết gì 3 vị thần này, chắc họ chết lâu rồi đúng ko. Ơ hay là vẫn sống thì cho tớ xin địa chỉ cái.

Homere sáng tác Iliát và Ôđixê dựa trên yếu tố lịch sử thực sự là cuộc chiến tranh thành T'roa. Còn trong Ramayana, ko hiểu có yếu tố lịch sử nào ở đây ngoài "triết lý đạo giáo" của HKN.

MinhKhánh
07-05-2003, 11:11 PM
Văn liệu ngày xưa nhất là bộ kinh Veda , là bộ đầu tiên của kinh này, gọi là Rig-Veda cho biết về giai đoạn đàu của ngưởi Arya đến Ấn Độ( khoảng nửa sau TK 2 TCN ) . Hai cái bộ sử thi mà anh Dac nói đến là Ramayana và Mahabharata phản ánh tình hình Đông Bắc AĐ trong khoảng năm 1000-700TCN. Trong đó nếu như em nhớ kô lầm thì là Puranas là 1 tập hợp huyền thoại được thực hiện tuơng đối muộn(500TCN-500Cn) kể lạ ngờ uồn gốc của người AĐ từ khởi thuỷ, những huyền tích và thần thoại liên quan đến đời sống con người AĐ!

Mahabharata( ta còn gọi là Bharat vĩ đại đó) là 1 tập thơ gồm 107000 khổ thơ ( 2 câu cả) 8 chữ . dài vượt sử thi của các dân tộc , kể về nữ thần Shakuntala sinh ra bharat. Bharat là "vua" đầu tiên, thủy tổ của 2 dòng họ , cũng là 2 bộ lạc Kâuvas và Pandavas.
CÒn Ramayana(những chiến tích của Rama) dài 24000 khhổ thơ , cố truyện được kết cấu chặt chẽ hơn là Mahat...!
Nghe nói tác giả của bộ sử thi này là Valmiki, nhưng có lẽ ông cũng chỉ là người soạn lại và chỉnh lí thôi, hoàn thiện 1 công trình tập thể của hàng trăm nghệ sĩ dân gian , sáng tác trong thời gian dài hàng thế kỉ cơ mà!
....
Nói chung về 2 sử thi này nhiều cái hay lắm, mà óc con nít thì cũng mới ngấm và nhớ được sơ sơ, nhẩy vào biết đâu các anh dậy thêm cho vài điều để em biết thêm!


Em cũng chỉ biết là ẤN Độ là nước chịu nhiều năm đau khổ vì nước ngoài xâm lăng.Từ thế kỉ 4TCN cho đến thế kỉ 3 sau CN , AĐ lần luợt bị nhiều nước xâm lăng quá!Từ TK 3 sau CN, triều đại Gupta gôc ẤN trị vì đất nước , nhưng tới thế kỉ thứ 5 thì AĐ lại bị nước ngoài xâm lăng cho đến TK XV cơ mà!Tuy xã hội biến động như vậy, nhưng người ta vẫn nghĩ rằng AĐ là có ` nền văn minh sớm , là 1 trong các trung tâm văn minh lớn của nhân loại. Bằng chứng là trên mảnh đất AĐ ta bắt gặp kô ít những đền đài di tích cỷa những sản phẩm văn hoá loài người!

goozydy
08-05-2003, 09:50 AM
[QUOTE]Mahabharata( ta còn gọi là Bharat vĩ đại đó) là 1 tập thơ gồm 107000 khổ thơ ( 2 câu cả)

Không dịch là khổ thơ được đâu. Người ta gọi đó là các sloka ( câu thơ đôi ) thôi.
Thực ra khi ông Mác nói Ấn Độ là đất nước không có lịch sử ghi bằng văn tự không phải là ông ấy muốn hạ thấp gì nền nghệ thuật ngôn từ của Ấn Độ cả mà ông ấy muốn đề cao nền nghệ thuật phi ngôn từ của Ấn Độ, đưa ra một lịch sử khác - lịch sử Ấn độ qua nghệ thuật tạo hình.
Sở dĩ có điều này là vì người Ấn độ có cách tư duy riêng của họ. Họ thích hữu thể hoá các ý niệm tôn giáo và đời sống tâm linh bằng các biểu tượng chủ yếu là kiến trúc, điêu khắc và vũ đạo. Do đó, nghệ thuật tạo hình của Ấn độ cực kỳ phát triển với hai bộ phận chủ yếu là đền tháp thờ thần linh, lăng tẩm các vua, và thành quách dinh thự...
Hơn thế nữa, trong các văn bản của mình, người Ấn độ rất ít khi ghi lại các thông số về thời gian ( ????). Có người đã cho rằng đó là do người Ấn độ không muốn nhận thức dòng chảy thời gian từ quá khứ đến tương lai bằng một đại lượng có thể đo được.

HKN
10-05-2003, 11:30 AM
ê cu dac , muốn xin địa chỉ hử , đi Mỹ Sơn , InĐô hay đi Ấn độ , chú xẽ gặp các vị ấy thôi , nhưng bằng đất.Còn vị Visnu thần sáng tạo chính là chú hero Rama , thần Shiva (thần huỷ diệt) là lãnh chúa Ravana vùng Sri Lanka , vị còn lại ko nhớ.
Ấn Độ giáo theo tôi biết thì chính là Đạo HinĐu , 3 vị thần này nói lên triết lý luân hồi của cuộc sống : Sáng tạo ===> bảo tồn ===> huỷ diệt ===> sáng tạo===>..... Tức là muốn có cái mới phải đập cái cũ đi , nhưng lại phải bảo tồn được các giá trị.
Nhưng những di sản có giá trị thẩm mỹ còn lại phần nhiều là tượng thần Shiva , và đền thờ thần đó thường lớn nhất.

dactanhan
10-05-2003, 02:37 PM
Vẫn chưa thấy liên quan gì tới sử thi Ramayana cả.

Nói thế thì bảo là nick HKN tượng trưng cho vị thần Cuội của đạo Chuyên Nói Dối cũng đc :P

Ở trên thì là Câu chuyện này chính là triết lý của ẤN ĐỘ giáo với sự hiện thân của 3 vị thần chính Vishnu,Sita,Brama . Chắc bác biết 3 vị này.

Ở dưới lại làCòn vị Visnu thần sáng tạo chính là chú hero Rama , thần Shiva (thần huỷ diệt) là lãnh chúa Ravana vùng Sri Lanka , vị còn lại ko nhớ.
Ấn Độ giáo theo tôi biết thì chính là Đạo HinĐu

Cứ tưởng bác phát minh ra Đạo giáo mới và các vị thần mới. Kiểu này chỉ có 3 tượng đất mà có tới 4, 5 thần, tranh nhau ngôi mất rồi. Bác xem thế nào giải quyết vụ này cái.

nguoi vo hinh
14-05-2003, 03:02 PM
Mượn cái nick này khi hai cái kia bị lock.
Lời Datrang.
Nói về Rama và Maha, hai bộ sử thi này người Ấn Độ nói rằng:" Đừng có hi vọng tìm hiểu hết về chúng bởi chính người dân Ấn cũng chỉ hiểu được một phần rất nhỏ của nó". Có thể so sánh với Iliat và Ođixe, hi hi, cái cách nói này hơi hạ thấp ý nghĩa của hai bộ sử thi người Ấn. Về quy mô thì hai bộ sử thi này lớn nhất thế giới cho đến thời điểm hiện nay.
Rama là bộ sử thi nói về hoàng tử Ramayana và nàng Xita, trong đó xuất hiện rất nhiều chi tiết nói về văn hoá Ấn Độ.
Trong quan niệm của đạo Hin đu hay Ấn Độ giáo thì thần Visnu có 9 lần luân hồi, những lần đầu dưới dạng con vật, đến lần thứ sáu thì chính là Ramayana, và lần thứ 7 là phật Như Lai (!!)...
Ramayana có hai dị bản chính, bản thứ hai dài hơn chủ yếu là để lý giải ngờ uồn gốc của bộ Sử Thi này.
Mahabrahata thì em chẳng nhớ lém, để về coi lại đã.
Cả hai bộ sử thi nà đèu viết bằng thơ, khi dịch ra tiếng nước ngoài mới bị văn xuôi hoá như vậy.
Về đạo Bà La Môn, anh Vinh có nói về thời kì Vê Đa, thực ra thời kì này Bà La Môn giáo đã xuất hiện. Đây là một thứ đạo được hình thành một cách tự phát, nghĩa là không có người khởi xướng và người truyền đạo, chỉ là bởi sự liên hợp của những tín ngưỡng dân gian riêng lẻ.
BLM rất hà khắc trong phân chia đẳng cấp, chính vì vậy mà đến thế kỉ VI TCN Đạo Phật ra đời với tư tưởng bình đẳng và duy vật rõ rệt nhằm chống lại BLM.
Mãi sau này, Đạo Phật mới bị suy yếu đi và BLM có cơ hội phục hưng dưới sự biến đổi thành đạo Hinđu ( kết hợp rất nhiều yếu tố của tôn giáo khác để thu hút tín đồ)
Như vậy, ở Ấn Độ, tôn giáo lâu đời nhất là Bà La Môn giáo.
Có một đặc điểm chung nhất của các tôn giáo ÂĐ là thuyết luân hồi, có cả trong BLM, PG và Hin đu.

HKN
15-05-2003, 02:05 AM
Đúng rùi, lần luân hồi thứ 7 của thần Visnu là Phật Thích Ca, có thể đây là chi tiết để nhằm lôi kéo tín đồ đạo Phật khi đạo Phật đã bị suy yếu.
Xin lỗi về việc nhầm lẫn đã được cu dac đính chính,xin cảm ơn.Thực ra tôi đã sai khi cho rằng thần Siva đầu thai vào chúa quỷ ravana.Còn thần Visnu là thần bảo vệ chứ ko phải là vị sáng tạo.

kecaptinhyeu
18-05-2003, 06:53 PM
Quan niệm về phật giáo ngày nay:
Sự xuất hiện của Phật giáo cách đây hơn 2.500 năm là một cuộc cách mạng trong xã hội Ấn Độ cổ đại bởi vì đạo Phật đã xóa bỏ những thể chế giai cấp truyền thống, những tín ngưỡng lỗi thời và những quan điểm triết học thịnh hành để hình thành nên một tín ngưỡng có thể được gọi là tinh thần khoa học và lý trí. Kể từ đó trở đi Phật giáo đã lan truyền khắp các nước Á Châu giống như một cơn lũ và có ảnh hưởng rất nhiều đến truyền thống, văn hóa, phong tục của người dân bản địa. Người ta thường gọi tôn giáo này là một tôn giáo, một nền triết học, một tín ngưỡng và một cách sống uốn nắn một nền văn hóa mới và văn minh tân tiến. Một tinh thần tân sáng tạo trong nghệ thuật, kiến trúc, điêu khắc hội họa và văn học, trong thực tế toàn bộ cung bậc của những nổ lực của con người trong mỗi quốc gia Á Châu là kết quả quyết định nhất từ sự ảnh hưởng của Phật giáo.
Đạo Phật ngày nay, cũng như những tôn giáo lớn khác trên thế giới là một phần của sự thừa hưởng huy hoàng của nhân loại, nhưng riêng bản chất của tôn giáo này chói lọi như một nền triết lý, nền lý trí trong thế giới khoa học kỹ thuật đương thời, một thế giới đầy dẫy stress và căng thẳng, bạo lực và sự đe dọa của chiến tranh hạt nhân.

Phật giáo thu hút được sự quan tâm của thời đại đương thời trong khi những giá trị truyền thống đang được giới học thức đương thời hoài nghi, chất vấn. Một con người thời đại không chấp nhận những ý tưởng ước lệ, niềm tin mù quáng, tín ngưỡng cứng nhắc, giáo điều bởi vì anh ta bị đắm chìm, mải mê trong những ý tưởng khoa học đã xóa tan đi nhiều huyền bí xa xưa cũ kỹ và vén bức màn những huyền bí chưa được khám phá và biết đến về sự hiện hữu của con người trên thế gian này. Sự tiến bộ của khoa học và kỹ thuật trong suốt gần 200 năm qua đã mở ra những lãnh vực mới của tư tưởng nhân loại. Học thuyết tiến hóa của Darwin và sự phân tích khoa học về ngờ uồn gốc của con người, những khám phá của nhà phân tâm học Freud về tâm của con người và những thế giới bí mật của tâm và chủ nghĩa duy vật biện chứng và những quan điểm triết học của Marx và Engels, học thuyết tương đối của vật lý gia Einstein v.v... đã uốn nắn nên mẫu tư duy của con người thời đại đến một mức độ đáng ngạc nhiên. Tất cả những điều này để lại những quá trình xói mòn những giá trị truyền thống của con người hiện đại không chấp nhận quyền lực hoặc mệnh lệnh được đặt ra trong những vấn đề không được tư duy, kiểm chứng. Ở đây, con người này đòi hỏi một sự thực tiễn, khoa học.

Phật giáo, một tôn giáo không tín điều, duy trì một sự thu hút hấp dẫn đối với đầu óc của con người thời đại có lẽ bởi vì phương pháp phân tích, xem xét sắc bén mang tính học thức vượt xa những giáo điều mù quáng và ý niệm, quan điểm ước lệ. Đức Phật muốn mọi người cố gắng tìm hiểu kỹ lưỡng rồi sau đó mới chấp nhận. Ngài không muốn tự cho mình là một Thiên xứ hoặc là yêu cầu mọi người chấp nhận những lời dạy của Ngài như là tối thượng không bàn luận và phán đoán xem xét. Sự phản ứng một cách sắc bén đối với tín điều mù quáng trong thời đại của Ngài được biểu hiện qua thái độ của Ngài khi trả lời những vấn đề của ngoại đạo. Đức Phật chính là con người đầu tiên trong lịch sử nhân loại đưa ra những phương cách nhằm giải thoát con người khỏi sự nô lệ của giáo điều một sự chấp nhận bất kỳ một ý tưởng, học thuyết nào mà không cần xem xét chất vấn. Trong bài kinh Kàlàmas, Đức Phật dạy : "Chớ tin theo 1) Truyền thuyết 2) Truyền thống (tín ngưỡng phong tục lâu đời) hoặc 3) Lời đồn 4) Uy quyền của kinh điển 5) Lý luận thuần túy (siêu hình không có thực chứng) 6) Suy diễn 7) Xét đoán bề ngoài nông cạn 8) Do thích thú một số quan điểm nào đó hoặc 9) Vì quyền năng một cá nhân hoặc 10) Lòng tôn trọng một bậc Đạo sư (Samôn)". Ngài khuyên : "Hãy kiểm chứng, chất vấn, và xem xét rồi sau đó mới chấp nhận hoặc bác bỏ". Hàng trăm năm sau kể từ đó, một tinh thần kiểm chứng, xem xét cho sự giải thoát tâm khỏi những giáo điều như thế được biểu hiện trong phong trào Phục hưng lâu dài tại Châu Âu, đóng lại bức màn trình diễn của thời kỳ trung cổ đen tối. Đức Phật muốn sự tự do xem xét của con người phải được giác ngộ tỉnh thức hơn là bị trói buộc vào những niềm tin mù quáng. Ngài không muốn rằng chính Ngài được định nghĩa như một đấng Thượng đế, hoặc bị coi thường như địa vị của một vị thần hoặc là được sùng bái nhưng Ngài chỉ muốn những lời dạy phải được tu tập và thực hành nếu chúng có thể được chấp nhận trong sự nhận xét thuộc về lý trí. Tuy nhiên, về sau hình ảnh của Đức Phật được phát triển rộng rãi sau khi Ngài diệt độ. Nhu cầu tiếp nối của nhân loại, cuộc xung đột giữa giá trị và quan điểm trong các nhóm tôn giáo tranh cãi lẫn nhau tại Ấn Độ cổ đại và những lý do khác khiến cho sự hiện hữu của Ngài là tượng trưng cho tinh thần từ bi lý trí được lan tỏa khắp muôn phương và do đó sự cầu nguyện Ngài không phải là một sự cầu nguyện sùng bái một thần tượng hoặc để cầu xin Ngài ban ơn mà là để gợi lên tinh thần chân lý.

Đức Phật dạy rằng Ngài không trình bày những gì mới mẻ cả nhưng Ngài chỉ lý giải, khám phá chân lý như nó đã hiện hữu trong dòng đời bất tận. Tuy nhiên, không đơn giản như những gì người ta suy nghĩ bởi vì để khám phá ra sự thật, chân lý một cách rõ ràng hiển nhiên vượt xa sự ngụy trang, cái vỏ mỏng manh bên ngoài là một trách nhiệm thử thách nhất và đầy nổ lực nhất mà các tư tưởng gia và triết học gia phải đương đầu không biết bao nhiêu lần trong lịch sử nhân loại. Tứ Thánh Đế (The Four Noble Truths) và Bát Chánh Đạo (The Noble Eightfold Path) không phải là những câu châm ngôn mà là những nơi nương tựa của chân lý chỉ dẫn con đường đưa đến sự giải thoát, chấm dứt vòng sanh tử khổ đau và tự chứng đắc giác ngộ. Không có một yếu tố huyền bí hoặc một sự chấp nhận không được xem xét, thẩm vấn, mà ở đây con người phải sống và thực hành Bát Chánh đạo như là sự hướng dẫn cho sự thăng tiến về giới, định, tuệ. Đức Phật đưa ra triết lý của Ngài dựa trên phương pháp phân tích sâu sắc về mối tương quan nhân – quả – Paticca Samuppada hay Lý Duyên Sinh (The Law of Dependent Arising). Tất cả các hiện tượng phải có một nguyên nhân, và mỗi nguyên nhân phải có một kết quả và mối tương quan nhân quả này phân tích mạng lưới phức tạp hoặc mối tương tác giữa các sự kiện và hành động. Thuyết nhân quả của đạo Phật có thể được kết nối, liện hệ với học thuyết chuyển động của Newton, lực và phản lực bằng nhau, ngược chiều nhau và tương tác lẫn nhau.

Khi đề cập đến phương pháp phân tích và lý trí, Đức Phật đặt thành vấn đề về những hệ thống giáo điều hoặc niềm tin vào hiện tượng siêu nhiên đang hiện hành để xoa dịu con người bớt những khổ đau. Ngài nhấn mạnh rằng mỗi người là một kiến trúc sư cho chính mình, phải làm ngọn đèn cho chính mình và phải nổ lực cho sự giải thoát của chính mình. Ngài bác bỏ, chống đối ý tưởng cho rằng có một linh hồn trường tồn bất biến, và dạy rằng : "Thế gian là vô thường như một dòng chảy". Heraclitus, một triết gia Hy Lạp cổ đại cũng trực nhận như trên : "Anh không thể đặt chân hai lần trên cùng một dòng nước, bởi vì dòng nước cứ trôi chảy mãi" (No man can enter into the same river twice) và chính Khổng Tử cũng than : "Trôi chảy mãi thế này ư, ngày đêm không dừng nghĩ" (Thệ giả như tư phù, bất xả trú dạ). Ý tưởng của Đức Phật được tượng trưng trong những ngôn từ có tính chất thơ ca này. Theo Ngài, tự ngã (self) của một cá nhân hủy diệt trong từng sát na và tiếp tục cho một chuỗi những sự thay đổi kế tiếp và nghiệp hoạt động như là một lực đẩy về phía trước. Cái "tôi" ("I") trong một tự ngã chủ quan không phải là một thực tế cố định hợp nhất, mà là thay đổi trong từng giây mặc dù nó không biểu hiện ra bên ngoài cho chúng ta thấy.

Đức Phật nhấn mạnh nghiệp (Kamma - pali hoặc Karma – phan) hay hành động như là nhân tố quyết định nhân cách của con người, sanh nghiệp hay nghiệp tương lai có thể quyết định con người trong tương lai như thế nào và loại chính nghiệp như đã trình bày trong Bát Chánh Đạo có thể giải thoát anh ta khỏi khổ đau và có một năng lực vô cùng mạnh trong việc chuyển đổi số phận của anh ta. Nghiệp trong Phật giáo là một thuyết tương phản với thuyết định mệnh, số phận. Nó bổ nhiệm chúng ta không nên đổ lỗi sự thành công hay thất bại của chúng ta cho bất kỳ một lực lượng siêu nhiên nào bên ngoài mà chính là cho hành động của chính chúng ta. Trong kinh pháp cú Đức Phật dạy : "Không nơi nào thiên giới, hoặc ở giữa biển Đông, hoặc nơi đâu trên mặt đất, có thể có một cái hồ nước nơi mà con người có thể rửa hết những hậu quả của những ác nghiệp đã tạo". Con người là chủ nhân của nghiệp, là kẻ thừa tự nghiệp. Từ quan điểm này, Đức Phật khám phá ra cảnh giới tâm và Ngài mô tả nó như là chủ của tất cả các tư tưởng và hành động.

Trong lối phân tích về tâm và tâm lý, Ngài nghiên cứu càng ngày càng sâu về cảnh giới bí mật của tâm, mà theo Ngài hình thành nên động lực hướng dẫn trong mọi sự biểu hiện bề ngoài của hành động con người. Bộ Abhidhamma (Thắng Pháp Tập Yếu Luận) nói về tính phong phú và thâm sâu trong lối phân tích tâm.

Sự biểu hiện đầu tiên của một thể chế dân chủ trong lịch sử thế giới là Giáo hội Tăng Già – Sangha một trật tự Tăng đoàn do Đức Phật thành lập, được tiến hóa để hướng dẫn Tăng đoàn trong tinh thần theo những nguyên tắc dân chủ. Tăng đoàn có được quyền tự do cao hơn bất kỳ cá nhân nào và rõ ràng rằng Đức Phật không bầu báng người thừa kế, nhưng Ngài để cho Tăng đoàn tự quyết định ai sẽ là người đứng đầu Tăng đoàn sau khi Ngài diệt độ. Sự nhấn mạnh của Ngài trong sự tự nương tựa chính mình và những nổ lực không mệt mỏi của con người cho quả vị giác ngộ được phản chiếu một cách rõ ràng trong bức thông điệp cuối cùng của Ngài. Khi Bậc vĩ nhân sắp sửa tịch diệt, vị đệ tử thân cận nhất của Ngài Ananda hỏi Ngài những gì sẽ xảy ra đối với chư vị đệ tử Ngài sau khi Ngài nhập diệt.

"Hãy làm ngọn đèn cho chính mình, làm nơi nương tựa cho chính mình, nổ lực phấn đấu cho sự giải thoát của chính mình", Đức Phật dạy : "Đây là những lời vĩ đại nhất đã từng được nói ra trong lịch sử nhân loại, tóm tắt sự tin tưởng vào khả năng vô hạn của một hành giả trên con đường đi đến sự giải thoát, giác ngộ".

Xã hội đương thời nhìn nhận lại nền triết lý vô hạn của Ngài bao hàm lòng từ bi đối với tất cả chúng hữu tình, Ngũ giới, Tứ vô lượng tâm : Từ, bi, hỉ, xả ... một cách khâm phục và trân trọng hơn bao giờ hết bởi lẽ những vấn đề của thời đại như chứng stress, sự trầm cảm, sự đe dọa của chiến tranh đầu đạn hạt nhân ... chỉ có thể giải quyết bằng cách áp dụng những nguyên tắc trên của Đức Phật đã nói ra cách đây hơn 25 thế kỷ. Và vì vậy thời đại tân tiến tìm thấy những giá trị hiển nhiên trong Phật giáo và thông điệp của Ngài. Tóm lại, Đức Phật là một người có trí tuệ vô cùng siêu việt không phải một vị thần, vị thánh nào do người đời tưởng tượng ra. Những lời dạy của Ngài được chép trong những bộ kinh khá đầy, người ta mang ra học cả đời không hết. Ngày nay khoa học tiến bộ khá cao. Người ta mang những lời dạy của Ngài ra vùng ánh sáng khoa học để phân tích, cố tìm xem có điều gì sai không, nhưng không sao tìm thấy. Nhà Bác học lừng danh thế giới Albert Einstein tuyên bố rằng :

"Nếu có một tôn giáo nào đương đầu được với những nhu cầu của khoa học hiện đại thì đó là Phật giáo. Phật giáo không cần xét lại những quan điểm của mình để cập nhật hóa với những khám phá mới của khoa học. Phật giáo không cần từ bỏ quan điểm của mình để theo khoa học vì Phật giáo bao gồm cả khoa học và đi trước khoa học"

dactanhan
18-05-2003, 07:22 PM
Kecaptinhyeu viết bài này à.

Nếu đúng thế thì xin ngả mũ kính phục.

Tho^-va-CuChuoi
18-05-2003, 07:41 PM
Originally posted by dactanhan@May 18 2003, 05:22 PM
Kecaptinhyeu viết bài này à.

Nếu đúng thế thì xin ngả mũ kính phục.
Chú Dac này tin người bỏ mẹ. Chắc là nó vác ở đâu về đây chứ. Tuy nhiên đảo qua một số bài viết của chú anh thấy chú là người nhã nhặn hơn cả.
:P

To ăn mày tình yêu: dù sao thì anh em cũng cảm ơn chú mày đã post được một bài hay.

Thô và Củ Chuối

HKN
26-05-2003, 12:58 AM
Có lẽ diễn đàn phải cấm những thằng tay to , giỏi chép và dán.

dua le
13-02-2004, 10:56 AM
hic ,nhiêu` chuyện thế nhỉ ,nhủng các bấc nay` ,có câu chuyện tình yêu nao` hay hay cua núc Ấn thời hiện đại không nhỉ ,ví dụ đi ,chỉ dẫn sách hay trang nào đó cũng được nhe'...
em cần gâp' đó .nhớ giúp em với

Tieu Ke
25-09-2008, 08:00 PM
Để trả lời câu hỏi của goozydy, xin đưa ra vài nét phác sơ qua về lịch sử Ấn độ, cái này đã viết trên www.sinhvienvietnam.net từ một chủ đề rất cũ, nay có chỉnh sửa và bổ sung :P :">

Sơ lược về lịch sử Ấn Độ

Nếu không tính lịch sử phát triển của nền văn minh Ấn Độ trước khi hình thành xã hội nhà nước thì lịch sử Ấn Độ gồm khoảng 5000 năm, nghĩa là trước Việt Nam khoảng trên dưới 1000 năm. Đây là chưa kể nền văn minh Ấn đã có từ trước đó khá lâu đời, một khoảng thời gian ko xác định chỉ được ước lượng dựa trên các di tích cổ đc phát hiện. Thời gian 5000 năm này đc chia ra làm các giai đoạn chính sau đây (ngôn ngữ họp hành pee :D ):

1. Thời kì văn minh lưu vực sông Ấn:

Thời kì này bắt đầu từ đầu thiên niên kỉ thứ III trước Công nguyên đến giữa thiên niên kỉ thứ II trước Công nguyên. Cư dân Ấn cổ lúc này sống rải rác ở lưu vực sông Ấn. Không hề có một văn tự cổ nào ghi lại lịch sử của thời kì này, và người ta chỉ khám phá ra cả một giai đoạn phát triển của khu vực này nhờ các phát hiện khảo cổ vào đầu thế kỉ 20 sau Công nguyên (có lẽ là công trạng của các nhà khảo cổ người Anh). Những hiện vật khảo cổ chỉ có thể cung cấp tình hình sơ lược về trình độ kinh tế văn hoá thời kì này, đồng thời chứng tỏ rằng đã có bộ máy quản lý cấp nhà nước xung quanh lưu vực sông Ấn chứ không (hay chưa) cung cấp đc chi tiết nào về lịch sử cụ thể.

2. Thời kì Veda (Vệ Đà):

Bắt đầu từ giữa thiên niên kỉ thứ II tới giữa thiên niên kỉ I trước Công nguyên. Chú ý rằng ở giai đoạn này các nền văn minh nước ta cũng bắt đầu phát triển mạnh, để lại nhiều di chỉ. Các hoạt động thời kì này chủ yếu tập trung ở ven sông Hằng, chủ nhân thời kì này là người Arya, một giống người di cư từ Trung Á xuống Ấn Độ (có lẽ đây là một cuộc xâm lược để tranh giành không gian sinh tồn với các tộc người khác, ý kiến cá nhân thôi, bởi vì tộc Arya là một tộc người khá thông minh, đại để như dân Kinh so với dân Mường, hehe). Thời gian đầu xã hội khá vô tổ chức, sau đó tới cuối thiên niên kỉ thứ II người Arya chiếm đc thế thượng phong trong xã hội (hê hê, ngôn ngữ truyện chưởng quá :"> ) nên đã thành lập nhà nước có cơ cấu hành chính ngon lành. Chính họ cũng là người thiết lập chế độ đẳng cấp cao quý, tăng lữ và thấp hèn trong xã hội Ấn Độ cổ song song với sự ra đời của Đạo Balamon trong thời kì này.

Lịch sử của thời kì này chỉ đc phản ánh trong các bộ sách (gồm 4 tập sách lớn) Veda (Vệ Đà), thực chất là các tác phẩm văn học thuần tuý. Không có tác phẩm lịch sử chính thức nào cho thời kì này.

3. Từ thế kỉ VI trước Công nguyên đến thế kỉ XII sau Công nguyên:

Giai đoạn này lại đc chia ra làm các giai đoạn nhỏ. Và thực tế trong thời kì này đã có các tác phẩm lịch sử chính thức ghi chép lại các biến động xã hội:

- Đạo Phật ra đời vào thế kỉ V trước Công nguyên và phát triển cực thịnh trở thành quốc giáo vào giữa thế kỉ III TCN.

- Cuộc xâm lăng của đế quốc Macxedonia: đế quốc Macxedonia nuốt trọn Ấn Độ cùng lúc với các nước Trung Đông như Ba Tư. Nhưng cũng như Thành Cát Tư Hãn với Mông Cổ hay Tần Thuỷ Hoàng với Trung Quốc, thời đại của Macxedonia chỉ le lói có một triều đại với Đại đế Alecxandre.

- Nhân dân Ấn Độ dành lại độc lập = Vương triều Morya. Vương triều này sụp đổ vào thời điểm xung quanh Công nguyên, trước hay sau gì đó, hehe :D Chính vương triều này là động lực đưa Phật giáo Ấn Độ lên ngôi, bắt đầu sự lan truyền của mình sang các nước phương Đông.

- Sau đấy là một chuỗi các triều đại kế tiếp, tuy ko có gì đáng nói nhưng có sử sách ghi lại cẩn thận :D :))

4. Từ thế kỉ 13 sau Công nguyên tới nay:

- 300 năm đầu ở miền bắc Ấn Độ hình thành vương quốc Đêli với quốc giáo là đạo Hồi.

- Gần 300 năm tiếp theo là sự thống trị của Vương triều Mogon, do con cháu chắt chít của Thành Cát Tư Hãn xâm lược và cai quản. Thời kì này ở Ấn Độ tương tự triều nhà Nguyên bên Trung Quốc vào thời điểm trước đó hơn 200 năm, tuy dài hơi hơn nhiều. Có thể nói ở Trung Quốc có Nguyên - Minh - Thanh thì thời gian tương đương Ấn Độ có Đêli - Mongo (hề hề, lạc đề sang Tàu rồi)

- Sau đó Ấn Độ trở thành thuộc địa của Anh từ giữa thế kỉ 19 cho tới năm XXXX (cóc nhớ :D ) dành (hay giành nhỉ :rolleyes: ) đc độc lập.

Câu hỏi của Goozydy


Có 2 cách trả lời:

1. Ấn Độ có lịch sử rõ ràng ràng, cứ đọc phần tóm tắt trên thì biết. Như vậy ông Mác đã:

a. (a nhỏ) Ngớ ngẩn khi dám nói Ấn Độ như vậy, có khác nào phỉ báng cả một nền văn minh :D Ko phải ông Mác vĩ đại (muôn năm, muôn năm) mà cái gì ông nói cũng đúng. Bỏ qua!

b. (b nhỏ) Có một ẩn ý cao siêu. Ẩn ý của các nhà triết học thì khó lường lắm. Chạy ra dựa cột vậy.

2. (Có tính đến cái mở ngoặc của goozydy) Obviously, it can be seen from the summary of Indian history above that chả có cái thời kì nào lịch sử Ấn Độ đc ghi chép lại cho ra hồn cả. Những áng văn chương nhức nhối :"> lòng người của Ấn Độ đều là các tác phẩm văn học, mà nhà văn nói láo, nhà báo nói phét, làm thế quái nào mà tin đc. Còn các thời kì sau, tuy các biến động lịch sử đã đc ghi chép lại, nhưng ở đây lịch sử chỉ là một sự chắp vá của hết cuộc xâm lăng này đến sự thống trị của đế quốc nọ. Rõ là những thứ này "không xứng", "đã đáng kể vào đâu" so với ngày xưa "bề thế bằng mấy chúng nó" của Ấn Độ.


À quên ko nhắc tới 2 bộ sử thi Mahabharata và Ramayana. 2 bộ này bắt đầu đc truyền miệng từ nửa đầu thiên niên kỉ I trước CN. Có điều bộ đầu như kiểu Nhật kí gia đình Bharata, bộ thứ hai như kiểu truyện tình lâm ly, chả nói lên cái quái gì lịch sử Ấn Độ cả, nên gọi là sử thi ko đáng chữ sử chỉ có chữ thi.

Tieu Ke
25-09-2008, 08:02 PM
Để trả lời câu hỏi của goozydy, xin đưa ra vài nét phác sơ qua về lịch sử Ấn độ, cái này đã viết trên www.sinhvienvietnam.net từ một chủ đề rất cũ, nay có chỉnh sửa và bổ sung :P :">

Sơ lược về lịch sử Ấn Độ

Nếu không tính lịch sử phát triển của nền văn minh Ấn Độ trước khi hình thành xã hội nhà nước thì lịch sử Ấn Độ gồm khoảng 5000 năm, nghĩa là trước Việt Nam khoảng trên dưới 1000 năm. Đây là chưa kể nền văn minh Ấn đã có từ trước đó khá lâu đời, một khoảng thời gian ko xác định chỉ được ước lượng dựa trên các di tích cổ đc phát hiện. Thời gian 5000 năm này đc chia ra làm các giai đoạn chính sau đây (ngôn ngữ họp hành pee :D ):

1. Thời kì văn minh lưu vực sông Ấn:

Thời kì này bắt đầu từ đầu thiên niên kỉ thứ III trước Công nguyên đến giữa thiên niên kỉ thứ II trước Công nguyên. Cư dân Ấn cổ lúc này sống rải rác ở lưu vực sông Ấn. Không hề có một văn tự cổ nào ghi lại lịch sử của thời kì này, và người ta chỉ khám phá ra cả một giai đoạn phát triển của khu vực này nhờ các phát hiện khảo cổ vào đầu thế kỉ 20 sau Công nguyên (có lẽ là công trạng của các nhà khảo cổ người Anh). Những hiện vật khảo cổ chỉ có thể cung cấp tình hình sơ lược về trình độ kinh tế văn hoá thời kì này, đồng thời chứng tỏ rằng đã có bộ máy quản lý cấp nhà nước xung quanh lưu vực sông Ấn chứ không (hay chưa) cung cấp đc chi tiết nào về lịch sử cụ thể.

2. Thời kì Veda (Vệ Đà):

Bắt đầu từ giữa thiên niên kỉ thứ II tới giữa thiên niên kỉ I trước Công nguyên. Chú ý rằng ở giai đoạn này các nền văn minh nước ta cũng bắt đầu phát triển mạnh, để lại nhiều di chỉ. Các hoạt động thời kì này chủ yếu tập trung ở ven sông Hằng, chủ nhân thời kì này là người Arya, một giống người di cư từ Trung Á xuống Ấn Độ (có lẽ đây là một cuộc xâm lược để tranh giành không gian sinh tồn với các tộc người khác, ý kiến cá nhân thôi, bởi vì tộc Arya là một tộc người khá thông minh, đại để như dân Kinh so với dân Mường, hehe). Thời gian đầu xã hội khá vô tổ chức, sau đó tới cuối thiên niên kỉ thứ II người Arya chiếm đc thế thượng phong trong xã hội (hê hê, ngôn ngữ truyện chưởng quá :"> ) nên đã thành lập nhà nước có cơ cấu hành chính ngon lành. Chính họ cũng là người thiết lập chế độ đẳng cấp cao quý, tăng lữ và thấp hèn trong xã hội Ấn Độ cổ song song với sự ra đời của Đạo Balamon trong thời kì này.

Lịch sử của thời kì này chỉ đc phản ánh trong các bộ sách (gồm 4 tập sách lớn) Veda (Vệ Đà), thực chất là các tác phẩm văn học thuần tuý. Không có tác phẩm lịch sử chính thức nào cho thời kì này.

3. Từ thế kỉ VI trước Công nguyên đến thế kỉ XII sau Công nguyên:

Giai đoạn này lại đc chia ra làm các giai đoạn nhỏ. Và thực tế trong thời kì này đã có các tác phẩm lịch sử chính thức ghi chép lại các biến động xã hội:

- Đạo Phật ra đời vào thế kỉ V trước Công nguyên và phát triển cực thịnh trở thành quốc giáo vào giữa thế kỉ III TCN.

- Cuộc xâm lăng của đế quốc Macxedonia: đế quốc Macxedonia nuốt trọn Ấn Độ cùng lúc với các nước Trung Đông như Ba Tư. Nhưng cũng như Thành Cát Tư Hãn với Mông Cổ hay Tần Thuỷ Hoàng với Trung Quốc, thời đại của Macxedonia chỉ le lói có một triều đại với Đại đế Alecxandre.

- Nhân dân Ấn Độ dành lại độc lập = Vương triều Morya. Vương triều này sụp đổ vào thời điểm xung quanh Công nguyên, trước hay sau gì đó, hehe :D Chính vương triều này là động lực đưa Phật giáo Ấn Độ lên ngôi, bắt đầu sự lan truyền của mình sang các nước phương Đông.

- Sau đấy là một chuỗi các triều đại kế tiếp, tuy ko có gì đáng nói nhưng có sử sách ghi lại cẩn thận :D :))

4. Từ thế kỉ 13 sau Công nguyên tới nay:

- 300 năm đầu ở miền bắc Ấn Độ hình thành vương quốc Đêli với quốc giáo là đạo Hồi.

- Gần 300 năm tiếp theo là sự thống trị của Vương triều Mogon, do con cháu chắt chít của Thành Cát Tư Hãn xâm lược và cai quản. Thời kì này ở Ấn Độ tương tự triều nhà Nguyên bên Trung Quốc vào thời điểm trước đó hơn 200 năm, tuy dài hơi hơn nhiều. Có thể nói ở Trung Quốc có Nguyên - Minh - Thanh thì thời gian tương đương Ấn Độ có Đêli - Mongo (hề hề, lạc đề sang Tàu rồi)

- Sau đó Ấn Độ trở thành thuộc địa của Anh từ giữa thế kỉ 19 cho tới năm XXXX (cóc nhớ :D ) dành (hay giành nhỉ :rolleyes: ) đc độc lập.

Câu hỏi của Goozydy


Có 2 cách trả lời:

1. Ấn Độ có lịch sử rõ ràng ràng, cứ đọc phần tóm tắt trên thì biết. Như vậy ông Mác đã:

a. (a nhỏ) Ngớ ngẩn khi dám nói Ấn Độ như vậy, có khác nào phỉ báng cả một nền văn minh :D Ko phải ông Mác vĩ đại (muôn năm, muôn năm) mà cái gì ông nói cũng đúng. Bỏ qua!

b. (b nhỏ) Có một ẩn ý cao siêu. Ẩn ý của các nhà triết học thì khó lường lắm. Chạy ra dựa cột vậy.

2. (Có tính đến cái mở ngoặc của goozydy) Obviously, it can be seen from the summary of Indian history above that chả có cái thời kì nào lịch sử Ấn Độ đc ghi chép lại cho ra hồn cả. Những áng văn chương nhức nhối :"> lòng người của Ấn Độ đều là các tác phẩm văn học, mà nhà văn nói láo, nhà báo nói phét, làm thế quái nào mà tin đc. Còn các thời kì sau, tuy các biến động lịch sử đã đc ghi chép lại, nhưng ở đây lịch sử chỉ là một sự chắp vá của hết cuộc xâm lăng này đến sự thống trị của đế quốc nọ. Rõ là những thứ này "không xứng", "đã đáng kể vào đâu" so với ngày xưa "bề thế bằng mấy chúng nó" của Ấn Độ.


À quên ko nhắc tới 2 bộ sử thi Mahabharata và Ramayana. 2 bộ này bắt đầu đc truyền miệng từ nửa đầu thiên niên kỉ I trước CN. Có điều bộ đầu như kiểu Nhật kí gia đình Bharata, bộ thứ hai như kiểu truyện tình lâm ly, chả nói lên cái quái gì lịch sử Ấn Độ cả, nên gọi là sử thi ko đáng chữ sử chỉ có chữ thi.
Mác có từng nói : “ Ấn Độ không có lịch sử ! ” ? Sẽ là rất vô lý, rất thiếu khách quan nếu như chỉ trích dẫn có vậy! Và sẽ càng sai lầm khi cho đây là một nhận định thuần túy của Mác về lịch sử. Có thể khẳng định, lịch sử của dân tộc Ấn Độ không chỉ có mà còn rất vĩ đại. Ấn Độ không những góp phần to lớn vào chỉnh thể và diện mạo lịch sử nhân loại, họ còn sản sinh ra một nền triết học vào bậc nhất thế giới. Triết học Ấn Độ vừa uyên bác vừa uyên thâm, lại hết sức độc đáo về bản sắc dân tộc. Chính cái độc đáo, cái uyên ảo của triết học Ấn Độ đã được Mác diễn đạt qua một câu nói tưởng như rất vô lý “ Ấn Độ không có lịch sử !”. Tinh thần triết học cao thâm nhất của Ấn Độ là Phật học, mà một trong những tinh thần cao thâm ấy là phủ định sự hiện hữu của thời gian. Với người Ấn Độ thì cái giới hạn vô tận của thời gian cũng đồng nghĩa với cái nhỏ vô cùng tận của đơn vị thời gian một sát - na, thời gian không có điểm khởi đầu, cũng không có điểm kết thúc . Có thể nói khái niệm thời gian đối với tinh thần Ấn Độ là vô lượng, mà lịch sử lại được ghi nhận đong đếm bằng thời gian hữu lượng. Phải chăng! đây chính là cái vô lý trong cái có lý – cái có lý trong cái vô lý, có lẽ ẩn ý trong câu nói của Mác là ở chỗ này !
Đây chỉ là thiển ý của Tiểu Kê, xem như một sự trình diện với diễn đàn.

Tieu Ke
25-09-2008, 08:03 PM
Mác có từng nói : “ Ấn Độ không có lịch sử ! ” ? Sẽ là rất vô lý, rất thiếu khách quan nếu như chỉ trích dẫn có vậy! Và sẽ càng sai lầm khi cho đây là một nhận định thuần túy của Mác về lịch sử. Có thể khẳng định, lịch sử của dân tộc Ấn Độ không chỉ có mà còn rất vĩ đại. Ấn Độ không những góp phần to lớn vào chỉnh thể và diện mạo lịch sử nhân loại, họ còn sản sinh ra một nền triết học vào bậc nhất thế giới. Triết học Ấn Độ vừa uyên bác vừa uyên thâm, lại hết sức độc đáo về bản sắc dân tộc. Chính cái độc đáo, cái uyên ảo của triết học Ấn Độ đã được Mác diễn đạt qua một câu nói tưởng như rất vô lý “ Ấn Độ không có lịch sử !”. Tinh thần triết học cao thâm nhất của Ấn Độ là Phật học, mà một trong những tinh thần cao thâm ấy là phủ định sự hiện hữu của thời gian. Với người Ấn Độ thì cái giới hạn vô tận của thời gian cũng đồng nghĩa với cái nhỏ vô cùng tận của đơn vị thời gian một sát - na, thời gian không có điểm khởi đầu, cũng không có điểm kết thúc . Có thể nói khái niệm thời gian đối với tinh thần Ấn Độ là vô lượng, mà lịch sử lại được ghi nhận đong đếm bằng thời gian hữu lượng. Phải chăng! đây chính là cái vô lý trong cái có lý – cái có lý trong cái vô lý, có lẽ ẩn ý trong câu nói của Mác là ở chỗ này !
Đây chỉ là thiển ý của Tiểu Kê, xem như một sự trình diện với diễn đàn.

Tieu Ke
28-09-2008, 12:50 AM
Mác có từng nói : “ Ấn Độ không có lịch sử ! ” ? Sẽ là rất vô lý, rất thiếu khách quan nếu như chỉ trích dẫn có vậy! Và sẽ càng sai lầm khi cho đây là một nhận định thuần túy của Mác về lịch sử. Có thể khẳng định, lịch sử của dân tộc Ấn Độ không chỉ có mà còn rất vĩ đại. Ấn Độ không những góp phần to lớn vào chỉnh thể và diện mạo lịch sử nhân loại, họ còn sản sinh ra một nền triết học vào bậc nhất thế giới. Triết học Ấn Độ vừa uyên bác vừa uyên thâm, lại hết sức độc đáo về bản sắc dân tộc. Chính cái độc đáo, cái uyên ảo của triết học Ấn Độ đã được Mác diễn đạt qua một câu nói tưởng như rất vô lý “ Ấn Độ không có lịch sử !”. Tinh thần triết học cao thâm nhất của Ấn Độ là Phật học, mà một trong những tinh thần cao thâm ấy là phủ định sự hiện hữu của thời gian. Với người Ấn Độ thì cái giới hạn vô tận của thời gian cũng đồng nghĩa với cái nhỏ vô cùng tận của đơn vị thời gian một sát - na, thời gian không có điểm khởi đầu, cũng không có điểm kết thúc . Có thể nói khái niệm thời gian đối với tinh thần Ấn Độ là vô lượng, mà lịch sử lại được ghi nhận đong đếm bằng thời gian hữu lượng. Phải chăng! đây chính là cái vô lý trong cái có lý – cái có lý trong cái vô lý, có lẽ ẩn ý trong câu nói của Mác là ở chỗ này !
Đây chỉ là thiển ý của Tiểu Kê, xem như một sự trình diện với diễn đàn.