PDA

View Full Version : Mưa!


Ngố
10-08-2008, 01:35 PM
Entry for September 17, 2007
Mưa! Chưa bao giờ mình đi dưới cơn mưa to như thế. Kết quả của việc la cà tìm đến nhà con em. Địa chỉ sai mà vẫn tìm được cái nhà lẩn khuất trong cái lòng vòng đến đau đầu. Cái nhà oái ăm nằm trong một dãy những cái lộn xộn của việc đánh số bừa bãi.
May mắn, một chút kiên trì và 2 thằng đã tìm ra ngôi nhà ấy.
Thôi, nói về đoạn về đi! Đầu tiên là cũng có áo mưa nhá, mặc tử tế lắm. ĐI được 1 đoạn thấy dấu hiệu của nước thì dừng lại sắn quần lên nhá, gác chân lên chỗ động cơ nhà, đi nhá. Mà mới từ Phố Vọng chọc ra Giải Phóng mình đã cảm nhận được cái áo mưa ko đủ sức che chở cho thân xác này rồi. Nó bay, nó kêu phần phật, nó làm ai cũng phải ngoái lại nhìn mặc dù tiếng mưa rơi, gió rít ầm ầm như thế.
Dát, bắt đầu nghe thấy thiên hạ xung quanh la oai oái vì cái kiểu nước đập rỗ cả mặt.
Xót, nhoè, đôi mắt mình như chỉ muốn mình dừng lại. Cố lên vê nhà nào!
Say, một thằg đầu trọc nhậu về say bên đường trong vòng tay với vẻ mặt lo lắng của các bạn. Mình thấy thằng ấy dễ chết, mà KN là có cả cái taxi to tổ chảng bên cạnh mà ko dìu nó vào. Chắc số mày chết con ạ. Ông thấy say thế ông thương lắm!
5km/h. Cái xe mình lết đi với vận tốc ấy
Nước đập cảm tưởng muốn vỡ đèn xe
Gió thổi cảm tưởng muốn xé nát áo mưa mình. Và nó đã làm gần được điều đó. Qua cái ngã tư thì áo mưa đã bay phấp phới thực sự. Mình tóm lấy, vuốt lại tử tế, đi tiếp
Người trú mưa, nhiều vô kể, đứng mọi chỗ. Kể cả người đang mặc áo mưa cũng trú
Kẻ yêu nhau, bày đặt đèo nhau hay ôm nhau đi bộ dưói mưa: Lạnh, dát mặt, gió thổi muốn bay người>>> Ốm là cái chắc>>> Yêu hay là ngu?
Nước ngập, làm xe mình giảm số, ga mạnh, nước bắn 2 bên, bắn cả lên ta xi đi bên cạnh làm nó còi inh ỏi
Xe bus, những cái xe to đùng cũng chọn chỗ khô để đi làm mình vượt rất nguy hiểm

Gần nhà, cảm nhận dc phần từ đùi xuống coi như ướt như ngâm! Mắt cảm nhận thấy màu đỏ, mặt hơi dát dát, tay đau cảm giác như gẫy rời: Quá nhiều ổ gà trên đường đi nhưng mình dính 1 cái khá sâu...

Chưa bao giờ đi dưới cơn mưa to mà lâu như thế, nhớ 1 lần mình đèo mẹ đi làm đầu, khi về trời mưa còn to hơn này nhưng đoạn đường ngắn và ít gió hơn này. Mưa không nhìn thấy đường, mình đèo mẹ mà có cảm giác mẹ đang rơi nước mắt sau lưng, bên tai là những câu hỏi: " Đi được không con?" , " Dừng lại đi con!" Con vẫn đi và lần này con vẫn đi.
Mình thích vượt những cái thác ít người dám vượt hay là mình kém cỏi thấy thế đã coi là khó khăn?

Ngố
10-08-2008, 01:37 PM
Entry for April 22, 2008
Trời mưa, mình không thích cái ướt át của mưa nhưng trước nó mình lại có cảm xúc. Sẽ là cảm nhận trong cơn mưa nặng hạt, một bức tranh với hình ảnh những con người, là vắng vẻ và những nét chấm làm mình để ý. Mình vẫn nhớ cái cảm giác giọt nước vỡ tan trên mặt - rát buốt - còn nhớ tiếng gió xé, gió quật, nhớ sóng nước rẽ ngang khi xe lội nước, nhớ đôi yêu nhau đang run lạnh đạp xe...

Mưa dường như là vội vã, cơn mưa nhẹ nhàng đem lại sự sạch sẽ. Sẽ thong dong hơn và mơn man hơn khi giọt nước kia bé xíu, nhẹ nhàng. Nỗi nhớ trở về làm con đường mờ đi, nhòe trước mắt ai đang đau đáu nỗi đợi chờ, mong ước và ngắm nhìn. Còn nhớ cái ôm vụt qua làm tim ai thổn thức, cái ôm không phải của mình. Còn nhớ cơn gió mát lạnh trôi trên cánh tay... khô ướt vì lướt qua mắt ai đang ngấn.

Hôm nay thì trời mưa to lắm, mình không ở dưới cơn mưa nhưng ngủ ngon lành trong nhà. Tiếng mưa cũng làm mình tỉnh giấc ... Tạnh mưa, trời hửng sáng, con đường trước nhà nổi bật lên những áo trắng, ướt sũng, những đạp xe, những áo mưa... Chờ một chút cho con đường bớt nhóp nhép vì bẩn, mình muốn ra ngoài để cảm thấy cái mát sạch sau mưa.

Hà Nội, nơi mà mình đang sống, mưa to đã làm ngập lụt, cái cảm nhận sạch sẽ chỉ còn thấy những con đường đục ngầu nước. Mình vẫn luôn khó chịu với những chiếc xe phóng nhanh trên đường mưa, nó tạt ngang đầu xe, bẩn! Hà Nội chật ních sau cơn mưa, khi mọi người hối hả, vội vã trở về và những con đường nêm chặt. Khẽ nhìn anh Cảnh Sát đang điều chỉnh giao thông đang khoác chiếc áo vàng ướt nhoẹt, vẻ mệt mỏi thấy rõ. Con đường ngập với đoàn người xe từ từ lăn bánh qua vũng nước, vỉa hè cũng thành lòng đường, rồi cảnh những chiếc xe chết máy, hình ảnh một chiếc xe đổ kềnh khi lao từ vỉa hè xuống, một phụ nữ nằm sõng soài trên nước ngập. Chú Cảnh Sát áo xanh vội vã đỡ người dân, dựng xe... Đôi mắt liếc những xanh đỏ áo mưa, những lấm chấm người không phải chịu cái vướng víu của áo mưa... Hà Nội đông và chật quá, càng ngày càng chật.

Cái áo mưa mình mặc vào sau khi thoát khỏi đoạn tắc, nó là cái áo mưa mình mua khi mới ra đây học. Mình luôn muốn mặc nó hoặc cái áo mưa đôi mà mình mua khi đi cùng em, (là sự đùa giỡn của ông trời-mưa, tạnh-), nó mỏng, nhẹ và bay, to bản nên trước gió nó phành phạch, phần phật. Đã có vết rách, lại mang cái dáng vẻ phong phanh, không che được đôi tay, mưa to vẫn ướt hết chân cẳng. Nhưng vì màu sắc, vì dáng vẻ, vì tiện lợi, vì mỏng manh, vì nhẹ nhàng, vì tiếng động mà mình vẫn muốn khoác nó.

---------------
Còn bao nhiêu đêm nữa, bao nhiêu giấc ngủ nữa anh có lời chúc nhẹ nhàng ấy?

Ngố
10-08-2008, 01:48 PM
Ngọng nghịu hay là cái gì nữa thì vẫn là cảm xúc phải không ạ? Nó vẫn chảy trong lòng như dòng nước nhỏ lay lắt tìm lối đi trên bờ cát mỗi khi những tia nhỏ, hạt bé li ti rơi xuống.
Hôm nay trời lại mưa, lúc to, lúc tạnh, lúc lại rơi lất phất như bây giờ đây. Lất phất cũng làm đẹp lên mọi thứ: Giọt nước đọng trên dây điện, nối nhau... hàng dài.
Gió này, gió làm những cây, cả những cây to, lao xao, uyển chuyển....
"Mắt nhìn cửa sổ nhoà mưa, tay type bàn phím như là văn nhân."
Vắng lặng vẫn luôn là cảm nhận và lướt qua sẽ làm phá vỡ tí tách. Mình cứ như là khám phá ra điều gì to tát lắm: Người ta đi, vội vã cúi đầu, khom lưng. Người ta bay/bơi, lững thững, ngửa mặt, há miệng, nhắm nghiền... Tâm sự cũng từ những kẻ ngửa mặt đó mà ra.

Hạt long lanh sáng đẹp quá, cái cây được đung đưa mà sao ngôi nhà kia đứng im lạnh thế? Ám ảnh à? Nghĩ suy và mất ngủ. Bản chất mà, nhưng lần này tôi sẽ lặng thinh, vô tình như tiếng gió: xào xạc có chăng chỉ là tiếng thở than...

Cho ngày hôm nay 10/08/2008.