PDA

View Full Version : Đọc tí thư giãn anh em ơi - Hay phết


roseforloveol
10-05-2003, 09:00 PM
:)>- [COLOR=green]NHỮNG NGÀY VỚI ĐỘI TUYỂN ROBOCON CỦA VIỆT NAM
VÀ NHỮNG ĐIỀU ÍT BIẾT VỀ GIẢI

(Bùi Trọng Quân - thành viên Tiểu ban Văn hóa của VYSA, anh từng tham gia câu lạc bộ Robotech của Đại học Tokyo từ năm 2000 và và tham dự Robocon 2001. Hiện Quân là sinh viên cao học tại Đại học Quốc gia Yokohama. Trong cuộc thi Roboncon lần này, Quân cũng sẽ tham gia hỗ trợ hậu cần cho đội Robocon của Việt Nam với tất cả đam mê và kinh nghiệm của mình.)

Không rời nhau nửa bước suốt từ khi đội tuyển Telematic đến làng Olympic Tokyo tới những vòng tay ôm trước khi nói lời tạm biệt, những ngày ngắn ngủi này thật không thể nào quên trong cuộc đời tôi.
Năm 2001 tôi tham gia NHK robocon dưới ngọn cờ đội Robotech của ĐHTH Tokyo. Sau khi kết thúc giải BTC có phát cho chúng tôi một bản luật thi ABU robocon lần này. Không khác mấy với đề bài năm trước. Tôi thầm nghĩ: giá năm tới có đội của Việt Nam đến đây, kinh nghiệm tại đấu trường Nhật của mình không nên để phí. Thật tình cờ khi gặp anh Quốc trong buổi họp của VYSA, tôi lại có quyền hi vọng.
Sau những thương lượng với ban tổ chức, yêu cầu tăng cường Pit Crew của thày Huỳnh Văn Kiểm bị từ chối thẳng thừng. Những ai xem truyền hình trực tiếp thấy cái thằng tôi chắc không thể đoán ra là: không một danh sách staff nào có ghi tên hắn.
Ngày đầu
Ngày đầu với đội tuyển Telematic bắt đầu với sự chăm sóc chu đáo của phóng viên NHK, họ chỉ cho ta tự do khoảng một tiếng ăn trưa và đi dạo. Tôi bắt đầu công việc của mình theo kiểu hướng dẫn viên du lịch. Cả đoàn tản bộ sang ngôi đền Meiji (Meiji shrine) bên cạnh khu làng Olympic, đây là ngôi đền nổi tiếng linh thiêng nằm trong giải màu xanh rộng nhất và cổ kính nhất Tokyo. Buổi chiều tối ngày hôm đó là thời gian dành cho nghỉ ngơi, họp hành,v.v... Đội Telematic cũng kịp dành chút thời gian giao lưu với các kỹ sư tương lai đến từ DHTH Kyoto.
Ngày chạy thử
Ngày thứ sáu 30/9 là ngày của tập dượt, chạy thử trên địa hình thật. Chúng tôi có mặt ở hội trường Komazawa vào 9h sáng. May sao người Nhật đã làm ngơ cho tôi vào sân không cần một giấy tờ gì. Các chàng trai của ĐHBK TPHCM gặp lại dàn robot của mình sau một tháng xa cách, còn tôi lần đầu được nhìn tận mắt dù đã được thuyết minh khá chi tiết. Bảng thi đấu được bốc thăm từ sớm, Việt Nam nằm ở bảng D cùng nhà vô địch vòng loại của Nhật là Toyohashi. Để vào vòng trong chắc chắn sẽ không đơn giản, chúng tôi bắt đầu lo lắng. Tôi cùng chị Nhật Hoa sang phỏng vấn Toyohashi, họ đầy tự tin.
Thử máy là giờ phút quý giá duy nhất để quan sát đội bạn trước khi vào đấu chính thức. Đối thủ trước mắt Toyohashi ung dung trình diễn cả đội hình, quả là họ nhanh, chính xác gần như hoàn hảo. Máy tấn công trung tâm cực nhạy, ghi bàn trong 2 giây và giữ chặt miệng ống, chỉ khoảng 15 đến 20 giây là họ cướp 16 điểm như bỡn bằng robot tự động. Robot điều khiển của họ cũng nhanh hạng nhất, biết hút cả bóng đối phương ra ngoài. Tiếp theo Trung Quốc, Kanazawa, Thái Lan, Indonesia, Malaysia... cũng có những màn biểu diễn máy rất ấn tượng. Tôi ghi hình lại thật nhiều, dùng đồng hồ bấm dây đo tốc độ tấn công ban đầu của từng đội. Công Văn thú nhận với tôi: đối phương mạnh hơn vòng loại trong nước nhiều lắm, cách đánh phong phú.
Nỗi lo càng lớn khi 3 trong số 5 robot tự động của ta chỉ còn khả năng đánh chậm tức dò đường rồi bỏ bóng là ổn định, còn những đường chạy chiến lược nhằm mục đích cản phá và ghi bàn tốc độ đều hỏng do ma sát với nền sân khác hẳn trong nước. Phóng viên NHK có phần yên tâm với kịch bản Việt Nam thua ở vòng loại, còn không ít đội bạn đã loại đội ta khỏi danh sách cần chú ý. Họ đâu biết ta chỉ không ổn một phần nhỏ, các khả năng khác được cất dấu kỹ càng.

Vị trí các ống trong sân đấu


(17) (16) (15)


(14) (13) (12)


(11) (10) (9) (8) (7)


(6) (5) (4)


(3) (2) (1)



Xin trích ngang về robot và đấu pháp của một số đội mạnh (giả sử họ xuất phát ở bên phải sân) :
Đội Toyohashi
- Robot số một ăn ô 9 trong 2 giây, nhanh nhất giải. Ổn định. Được bắn ra bởi bệ phóng chứ không dùng motor.
- Robot thứ hai ăn 12, 13, 14 , robot thứ ba ăn 4, 8, 5 trong 10 giây, đậy nắp lại chắc chắn không cho đối phương bỏ tiếp. Thi thoảng bóng không rơi nhưng vẫn đậy ống được. Kiểu ăn nhanh và chắc này giúp họ khắc chế Kanazawa ở trận chung kết vòng loại trong nước.
- Robot điều khiển đem nhiều bóng, chạy nhanh, bỏ tốt, có chức năng hút bóng đối phương tuy không nhanh.
- Đấu pháp: áp chế đối phương trong vài giây đầu trận, ghi điểm lớn, phòng thủ chặt.
Đội Kanazawa, á quân của Nhật
- Robot số một đánh trung tâm, tốc độ không cao nhưng bỏ 4 bóng một lúc để đối phương không chất thêm được.
- Hai máy số hai, ba (andon-kun) dùng line trace, di chuyển nhanh, bỏ chính xác, biết tiếp bóng từ robot điều khiển (2 quả một lần), khả năng ghi điểm không hạn chế.
- Máy "hút bụi" chạy vòng ngoài, hút bóng đối phương ra và đặt bóng mình vào.
- Robot điều khiển nhanh nhất giải, hút bóng đối phương ra cũng nhanh và chính xác.
- Đấu pháp của kanazawa là ghi điểm đến từng giây cuối cùng bằng tất cả các máy, di chuyển phong phú không cho đối phương cản phá.
Trung Quốc
- Robot ăn trung tâm chạy nhanh nhưng không chính xác.
- Ba robot butterfly ăn hai ô ở vòng giữa một lần, tổng cộng 12 điểm được ghi trong khoảng 10 giây. Tốc độ cao, biết che ống nhưng hơi nhẹ nên kém va chạm.
- Robot phân tích hình ảnh, biết gạt bóng đối phương, bỏ bóng của mình vào những ô 2 điểm là 4, 5, 6, 8, 10, 12, 13, 14. Biết tránh chướng ngại vật và làm việc liên tục được trong 3 phút đấu, lũng đoạn đối phương.
- Robot điều khiển nhanh và kẹp được bóng đối phương ra ngoài.
- Đấu pháp của TQ cũng thay đổi được tuy không nhiều, chủ yếu phủ đầu bằng số điểm lớn và tiếp tục ghi điểm ổn định suốt trận, thường không trận nào không ghi được trên dưới 20 điểm.
Việt nam
- Robot số một công kích trung tâm trong 3 giây, có khả năng chạy cản máy đối phương.
- Con chuột, ăn một ô một điểm từ ban đầu và đậy nắp.
- Ba robot tự động đem nhiều bóng, thả được mọi ô kể cả trung tâm, di chuyển theo line, chậm nhưng chắc. Không ngại va chạm. Đặc điểm quan trọng nhất là có vô vàn cách đi được lập trình sẵn để đối phó với từng hoàn cảnh, từng đối thủ.
- Robot điều khiển tốc độ tốt, ổn định, gọn nhẹ, không lấy được bóng đối phương ra nhưng thay vào đó đặt bóng của chính mình lên trên đối phương dễ dàng.
- Đấu pháp: sẵn sàng nhường đối phương ô trung tâm nếu họ nhanh hơn, dùng các đường di chuyển hợp lý để ghi điểm sau, không bỏ ống nào không tấn công, ghé thăm ô trung tâm nhiều lần trong một trận. Sức mạnh lội ngược dòng tốt, nhưng phụ thuộc nhiều vào phán đoán tức thời của người điều khiển.
Ngày đấu chính
Việt Nam đấu trận đầu vào buổi sáng với Australia, trận hai với Toyohashi. Nếu nhất bảng sẽ đấu với đội thắng giữa Indonesia và Malaysia. Thắng tiếp sẽ gặp nhất của bảng A và B (TQ) trước khi vào chung kết. Nếu chỉ ở hạng nhì bảng mà đi tiếp được sẽ gặp nhất bảng G, một bảng toàn đội yếu nên khả năng vào bán kết gặp Nakazawa (nhất E,F) rất cao.
Trận gặp Australia
Ta đặt chỉ tiêu knock out đối phương (reach-ăn hết một đường chéo). Nếu đạt reach thì trận sau có thua cũng dễ vào vòng trong vì cách chọn đội nhì mạnh nhất ưu tiên cho đội có reach trước rồi mới tới số điểm lấy được.
Bắt đầu như ý muốn, trung tâm số 9 được ta thu trong 3 giây. ba cái "tủ lạnh" chia nhau đánh chiếm khắp sân, robot điều khiển cũng kiếm điểm liên tục. Ba cái tủ lạnh thật lạnh lùng cướp hết những ống phía trong. Tiếc thay sau khi đội bạn re-try lại, robot trung tâm của ta vốn đã va chạm với nó một lần không thể ngăn nổi cái cối xay to tướng thêm một lần nữa. Đội bạn giữ được miệng ô trung tâm nên tủ lạnh của ta bó tay dù đã thả bóng mấy lần, nếu chỉ một quả lọt vào thôi thì ta đạt double-reach, điều mà không ai tưởng tượng nổi. Tỷ số 24-4, thắng đậm, không ô nào không có bóng của ta, hàng ghế cổ động viên như nổ tung nhưng thực ra kết quả này không làm hài lòng chúng tôi.
Gặp Toyohashi
Tuy đối phương đánh phủ đầu mạnh nhưng họ có yếu điểm cực lớn, ta có đấu pháp ngăn hợp lý và thắng đậm là trong tầm tay. Tôi cũng đã trấn an đội cổ động viên của ta như vậy.
Nhường đội bạn 4 điểm ô 9, robot trung tâm của ta chuyển hướng tấn công ô 8 và cản đường hai robot có khả năng ghi bàn lớn của đội bạn. Toyohashi bất ngờ bị hạ gục nhưng dù sao họ cũng đang dẫn trước 4 điểm, công việc còn lại dành cho những chiếc tủ lạnh càn quét không có vật cản theo đúng ý đồ của ta. Vòng ngoài hai robot điều khiển ở thế bất phân thắng bại. Tiếc thay ta không hơn được bạn khoảng 10 điểm như dự định khi các tủ lạnh va chạm lẫn nhau, khi re-try lại bị trọng tài thúc bách, Văn phải ấn nút vội khiến va chạm lần hai, ta không thêm điểm được. Vòng ngoài Vinh lấn át được đội bạn một chút, nhưng không thể bù đắp được 4 điểm đã nhường. Trái lại đội bạn khi re-try đáng ra không được di chuyển một robot đã ghi điểm nhưng vì nó chắn đường robot kia nên họ cứ kéo ra (đến khi xem lại băng ghi hình mơi thấy). Không ai đủ bình tĩnh để nhận ra điều đó. Việt Nam đành đợi suất vé vớt khi thua 4-7, nhưng tổng số điểm thu được là 28, chỉ cần không đội nhì bảng nào còn lại đạt reach
mà thôi. Hi vọng chưa hết.
Trung Quốc và Thái Lan, trận quyết định chiếc vé vớt
TQ thắng đậm trận đầu 22-2, chỉ kém kỷ lục do VN ghi là 2 điểm. Riêng robot điều khiển họ ghi 6 bàn một trận dễ dàng. Nếu Thái thắng thì TQ nhì mà có điểm cao hơn ta, chiếc vé vớt sẽ bị lấy mất. Thái không mạnh nhưng họ có đấu pháp ghê gớm: dùng một loạt thanh dài đổ sập xuống ngăn không cho robot tự động của đối phương tiến gần các ống. Không phạm luật nhưng không quân tử tí nào. Thắng bại của TQ phụ thuộc vào việc có ngăn cản được cái "cửa sập" kia trong vòng 3 giây không. Cổ động viên VN hồi hộp hơn ai hết.
Kết quả được trả lời trong 3 giây đầu trận, đội TQ tốc độ và dũng mãnh dễ dàng cản phá cái cửa sập kia, toàn đội robot còn lại lao vào oanh tạc trung tâm. Một lần nữa người TQ lại độc tấu trên sân, còn VN gần như cầm sẵn chiếc vé vớt duy nhất.
Đấu Macao - ta thử máy
Không phải Macao không biết ghi bàn, nhưng không phải đối thủ của VN. 5 phút thời gian chạy thử "tủ lạnh" hôm trước được bổ sung trong trận này, Công Văn đã định sẵn như thế. Ta vẫn thắng áp đảo mà đối phương và ngay cổ động viên VN cũng tưởng: robot tự động lại không ổn rồi.
Gặp Kanazawa
Thời gian nghỉ quá ngắn vì chỉ có trận bán kết của TQ và Toyohashi ở giữa. TQ lại áp đảo, người hùng của NB gục ngã. Đấu pháp của TQ cũng là đánh vào điểm yếu của Toyohashi hệt như VN trong trận thứ hai, người Nhật khuất phục nhanh chóng và chuyển hi vọng sang Kanazawa, đội có vẻ dài hơi hơn Toyohashi và Việt Nam dưới con mắt họ không khó vượt qua lắm.
Trận này đấu pháp của ta chỉ có một con đường: giáp lá cà. Hai bên cùng có kiểu đấu không che ống mà thay vào đó là bỏ bóng liên tục suốt 3 phút.
Tôi lượng tính thử một chiến thắng: ta nhanh hơn cướp trước trung tâm dành 4 điểm, các ô 2 điểm để tủ lạnh và andon-kun của hai đội dành dật, vòng ngoài Vinh chắc không để bạn lấn át. Nếu không có gì đặc biệt thì ta thắng 6 phần, kẻ thù chính là sai lầm trong điều khiển.
Không như dự tính, robot trung tâm của ta bỏ bóng ra ngoài và đứng lệch, cửa ngõ cho đối phương vào ô 9 mở rộng. Dự cảm không hay đã đến. Robot của á quân Nhật chiếm cứ ô 9 chính xác, bỏ bóng đầy ống. Xung quanh Andon-kun chạy lăng xăng bỏ bóng, tiếp bóng, "máy hút bụi" của bạn cũng tìm trúng con chuột của VN để đánh cướp. Do bị chặn, ta phải re-try lại hai trong số ba tủ lạnh, còn một chiếc thì chưa làm được gì đã bị một andon-kun giữ cứng. Lật ngược tình thế thật khó. Đội bạn dường như ý thức được khả năng lội ngược dòng của VN, một andon-kun tung hoành không đủ thuyết phục, họ re-try andon-kun thứ hai đang va chạm với ta, thả lỏng cho một tủ lạnh cả một dải cánh trái. Tôi reo thầm trong lòng, và quả nhiên tủ lạnh lại lạnh lùng lăn bánh. Máy hút bụi của bạn sau một lần cướp không được đã húc đổ "con chuột" của ta ở ô 3, tăng khoảng cách lên thêm 2 điểm. Nhưng VN bắt đầu phản công như vũ bão. Công Văn lần này điều khiển chính xác, hai robot sau khi re-try luồn lách khéo léo trong chiến trường đầy bóng và robot đội bạn, kế hoạch quân bình với bạn ở khu vực ô 2 điểm nhanh chóng được thực hiện. Bảng điện tử thay đổi liên tục theo chiều có lợi cho ta. Vé vào chung kết vẫn không thể đến với VN nếu không chiếm lại được ô trung tâm đã đầy bóng dù Vinh có lấn át chút ít ở vòng ngoài. Một tủ lạnh tiến đến sát ô 9, hai quả bóng xanh nhẹ nhàng được thả ra, đẩy lẫn nhau và quả đầu hạ cánh nhẹ nhàng, chênh vênh trên đỉnh Phú Sỹ. Cả hội trường sững sờ vì tài năng của cái tủ lạnh thô sơ đấy. Khoảng cách rút hẳn 8 điểm, phát thanh viên Nhật gào lên tuyệt vọng còn trọng tài chính không muốn công nhận bàn thắng đẹp mắt đó. Trận đấu kết thúc 12-11. Cách xếp bóng không hề khác với cách chồng hai quả lên ô 1 điểm vòng ngoài, nhưng trọng tài chính không chịu nhận ngay mà gọi thêm người vào mong đổi tình thế, còn bình luận viên truyền hình thì nói: trông chẳng thấy vào trong chút nào. Chiến trường lanh tanh bành, tủ lạnh còn tiếp tục "ghi bàn" nhưng tất nhiên không được công nhận.

Anh Quốc, tôi và Vinh đã sẵn sàng lao vào phản đối nếu trọng tài xử thiên vị, cổ động viên VN có vẻ bình tĩnh hơn, họ reo cười như thường làm chúng tôi yên lòng đôi chút. Cuối cùng chiến thắng của ta cũng được công nhận. Người Nhật sững sờ vì hai con át chủ bài bị TQ và VN loại khỏi đấu trường, họ vẫn chưa thán phục ta lắm nhưng lối tiến chậm và chắc đã được bạn bè các nước khác khâm phục và cổ vũ.

Chung Kết với Trung Quốc
Công bằng mà nói, tốc độ và kiểu giữ miệng ống của TQ thì hai gà nòi của NB cầm chắc thất bại bất cứ lần nào. Họ đã dễ dàng hạ gục Toyohashi nhưng vé thứ hai vào chung kết lại là Việt Nam. Khi được phỏng vấn các tuyển thủ TQ tươi cười tự tin, và họ xứng đáng có quyền tự tin.

Chuông khai cuộc nổi lên cùng với hai cú bắn hỏng của cả hai bên, robot trung tâm của bạn đổ do cố tăng tốc quá, còn robot trung tâm của ta không kịp nổi với tốc độ của bạn nên cũng chỉ còn là một chướng ngại vật không hơn không kém.

Màn trình diễn ngoạn mục của bạn quanh khu ô 2 điểm thật hoàn hảo, robot điều khiển cũng nhanh đến bất ngờ. Thật không hổ danh TQ. Tỷ số là 19-1 rồi 20-2, nhiều người đã nghi ngờ khả năng lội ngược của VN, cổ động viên TQ reo hò, cổ động viên ta chết lặng. Đòn phủ đầu hoàn hảo hơn tất cả mọi trận trước đã được người TQ dành đến chung kết.

Nhưng sự kỳ diệu đã xảy ra. Càng nhanh càng phải mỏng manh, các robot đội bạn không giữ nổi miệng ống trước các đấu thủ lặng lẽ của VN. Khoảng cách ngắn lại nhanh chóng, ô số 9 cũng được hỏi thăm. Quả bóng xanh được thả vào nhẹ nhàng đúng theo chiến thuật, cổ động viên VN chiếm quyền hò hét nhanh chóng. Sự cố gắng cuối cùng của robot điều khiển bạn cũng không đem lại kết quả gì. Một chiến thắng thuyết phục. Chiến trường kín mít bóng xanh bóng đỏ cùng robot. Chúng tôi thì nhảy múa, không còn ai nói Việt Nam may mắn nữa.

Những gì sau đó
Cúp cô địch được trao cho Vinh, chuyền tay cho Văn, rồi Thắng. Sau đó là họp
báo, là quay phim chụp ảnh làm chúng tôi mệt phờ. Cổ động viên VN tận tình đứng ngoài chờ đợi. Những nước yếu cũng tỏ niềm vui chiến thắng cùng VN một cách chân thành. Câu nói của Văn trước trận đấu đã thành hiện thực: thua ai thì thua chứ đừng để thua TQ, mình nhường họ nhiều rồi.

Phóng viên NB cứ hỏi đi hỏi lại bí quyết thành công, câu trả lời của ta luôn là "chiến thuật". Họ hỏi riêng tôi chuyện đặt được quả bóng ngoài dự kiến lên nóc ô 9 trong trận bán kết có phải là may không, có tập trước không hay chỉ tình cờ? Chung quy cũng chỉ là muốn "gỡ gạc" rằng họ mạnh hơn ta, mà mạnh hơn ta là hơn TQ, hơn tất cả... Tôi có nói: việc họ đến sau mà bỏ được 4 quả vào ô 9 mới là chuyện may mắn, trước nay robot trung tâm của VN chưa một lần bỏ bóng hỏng và đứng sai vị trí khi tấn công ô 9, trừ cái trận bán kết đó.

BÙI TRỌNG QUÂN














ROBOCON - LÒNG TỰ TRỌNG CỦA CẢ MỘT DÂN TỘC BỊ THÁCH THỨC


Từ khi đoàn Robocon của Việt Nam sang Nhật, luôn luôn có một nhóm phóng viên với máy móc hiện đại của NHK theo quay phim và phỏng vấn. Được biết nhóm này đã theo sát hoạt động thi Robot do VTV tổ chức tại Việt Nam và có ý định làm một đoạn phim về đội Việt Nam mà DHBK làm đại diện. Kịch bản của họ là gì bạn biết không? Họ viết sẵn một kịch bản rằng đội Vô địch của Việt Nam sang Nhật thi đấu với sự bỡ ngỡ và rụt rè. Thua ngay trong trận đầu tiên và trở về nước.
Phóng viên Nhật Hoa của VTV (đài truyền hình Việt Nam) sẽ ủ rủ lên máy bay, nước mắt lưng tròng. Họ đã khinh thường Việt Nam khi nói với Nhật Hoa về kịch bản này. Nhật Hoa đã giận và bật khóc vì lòng tự trọng bị xúc phạm. Chị nói thẳng với họ rằng: Các ông đừng tưởng rằng người Việt Nam thấp kém, hãy chờ mà xem đội Việt Nam thi đấu tại Tokyo.
Các phóng viên này đến nhà Vinh, đội trưởng đội Việt Nam, để quay phim. Nhà của Vinh là xưởng chế tạo, là nơi học, ngủ của 3 thành viên đã đem về danh dự cho Việt Nam. Dù kìm nén cơn giận vì đã biết kịch bản của họ, Vinh chỉ im lặng và tự nhủ rằng mình sẽ làm cho kịch bản của họ thất bại. Các phóng viên kia ra về sau khi quay phim mà không được mời một ly nước, một điều ít thấy ở người Việt Nam hiếu khách.
Ngày 30 tháng 8, các đội tham gia thi đấu cho chạy thử các Robot của mình trên sân thi đấu để chuẩn bị cho thi đấu chính thức vào ngày 31 tháng 8. Các đội cho bóng vào robot và chạy đúng hành trình khi thi đấu. Họ thi nhau phô trương kỹ thuật, nhất là các đội tuyển Toyohashi, Kanazawa của Nhật. Trong khi đội Việt Nam chỉ thử coi Robot có hoạt động hay không, vì sau khi gửi Robot bằng đường biển cách đây một tháng, đó là lần đầu tiên họ gặp lại các con Robot của mình.
Đội Việt Nam không muốn cho ai biết chiến thuật và cơ năng của các con Vbot (Viet Nam Robot hay Victory Robot). Các phóng viên Nhật Bản càng tự tin hơn với kịch bản của mình vì nghĩ rằng Robot của ta không hoạt động tốt. Phóng viên Nhật Hoa, nhân vật chính trong kịch bản thê lương của nhóm phóng viên Nhật vì vậy mà lại càng được ống kính quay phim liên tục chiếu vào. Họ có biết đâu rằng các thành viên Vinh, Thắng, Văn cùng hai trợ thủ của VYSA Quốc, Quân đang âm thầm quay phim Vi, dùng đồng hồ bấm giờ theo dõi tốc độ của Robot, kỹ thuật và chiến thuật của tất cả các đội mà mình có thể gặp.
Trong mỗi trận đấu và sau khi trận đấu kết thúc, sự thay đổi nét mặt của Nhật Hoa lại là trọng tâm của toán quay phim. Nhất là khi Việt Nam thua đội Toyohashi của Nhật trong thế thượng phong. Tối hôm 30, toàn bộ các thành viên đã ngồi với nhau qua màn ảnh của máy quay phim và thảo ra chiến thuật thi đấu. Một số chương trình máy tính được Văn lập ra đến 3 giờ đêm mới xong để có thể nạp vào con chíp của robot vào buổi sáng. 5 giờ 30 sáng hôm đó chúng tôi lên đường và 12 tiếng đồng hồ sau chúng tôi cùng anh em Sinh Viên Việt Nam ngất ngây trong vinh quang, trong hạnh phúc và tự hào.
Chúng ta đã tát và mặt những kẻ dám coi thường Việt Nam. Hành động chính là câu trả lời hay nhất. Hãy xem kịch bản "Việt Nam thất bại" kia sẽ thành một tác phẩm hùng tráng ca ngợi sự thông minh, sáng tạo của người Việt Nam như thế nào. Một phóng viên trong đội thi đấu của nước bạn quá bị kích thích với chiến thắng của Việt Nam đã nói rằng: "Các bạn đã đánh bại người Mỹ và giờ đây bạn đã đánh bại tất cả chúng tôi. "
Hãy cùng tôi vui trọn niềm vui vì lòng tự trọng và bộ mặt của một dân tộc, của thế hệ thanh niên sinh viên Việt Nam đã được gìn giữ và nâng niu, được tôn vinh trong đêm 31 tháng 8 năm 2002 trước con mắt thán phục và kinh ngạc của bạn bè thế giới. Trong suốt khoảng 15 phút tại đại tiệc sau cuộc đấu, Thái tử (em Nhật Hoàng) và Công chúa Nhật bản đã bắt tay và nâng cốc với 5 anh em chúng tôi và không hết lời ca ngợi đội Robot Việt Nam cũng như không quên nhắc đến các cổ động viên đáng yêu đã góp phần mang lại chiến thắng cho đội.
Mr. Robocon, một tiến sĩ chuyên về Robot và cũng là người nghĩ ra cuộc chơi này, đã tiến đến bắt tay đội Robocon của chúng ta. Ông ấy đặt nhiều câu hỏi vì không hiểu tại sao bóng được giữ và rớt ra tự nhiên đến vậy, tại sao robot của ta đi từ từ mà đến đúng chỗ cần đến sau khi đi một vòng chu du quanh sân đấu...Bí quyết nằm ở các sợi giây thun và các chương trình máy tính. Xin hãy đọc bài tiếp theo với tựa đề: "Bí quyết của ...những sợi giây thun"

02/9/2002
PHAN HỮU DUY QUỐC, (du học sinh VN tại Nhật )

























Xin cám ơn tất cả



Sự kiện đội tuyển Việt Nam chiến thắng trong cuộc thi ABU Robocon 2002 tại Tokyo ngày 31/8 đã để lại ấn tượng mạnh không chỉ riêng tôi mà toàn bộ nhân dân Việt Nam và bạn bè trên thế giới.

Sau khi tham gia hết các cuộc thi ở vòng ngoài, các bạn của đội tuyển Việt Nam cùng thầy Kiểm đã hòa mình cùng nhóm cổ vũ, hồi hộp xem các trận còn lại. Một bạn trong đội tuyển Việt Nam quay sang nói với thầy Kiểm: " Đội bạn còn có cả máy tính xách tay để điều khiển". Thầy Kiểm nhẹ nhàng nói :" Vì họ có điều kiện, mình làm gì đủ kinh phí". Nghe câu chuyện giữa 2 thầy trò, tôi thật sự xúc động. Đúng là, điều kiện học tập, nghiên cứu ở Việt Nam không bằng một số nước khác. Nhưng bằng khối óc, với chiền thuật hợp lý, đội tuyển Việt Nam đã vượt lên trên tất cả để giành chiến thắng.
Ngày hôm sau, khi ngồi xem lại cuốn băng trận thi đấu, thu từ truyền hình trực tiếp của Nhật ngày hôm đó, một người Nhật nói: " ..Biết đâu, sau này, chúng tôi lại phải sang Việt Nam để du học...."
Xin cám ơn tất cả các bạn, những người đã cho chúng tôi xem những trận đấu đầy sáng tạo. Và, chúng tôi có thể tự hào hơn khi nói với bạn bè trên thế giới rằng: " Chúng tôi là người Việt Nam"!!


Thanh Tâm
















GIỚI THIỆU VỀ ROBOCON

Không nằm ngoài quy luật của những trò chơi khác, kẻ thắng thì nổi tiếng, người thua thì nuôi chí phục thù, còn người quan sát thì “ngứa ngáy” muốn thử sức. Robocon là viết tắt của chữ robot-contest, nhưng tên gốc tiếng Nhật đầy đủ có thể dịch nôm na là: ĐẠI HỘI ROBOCON - CUỘC THI TÀI CỦA CÁC Ý TƯỞNG.

I. Robocon là gì:
Người Nhật Bản nghiên cứu khoa học ở cấp độ rất cao, về robot và điều khiển tự động thì đương nhiên họ đứng hàng đầu thế giới. Hoạt động ngoại khoá trong trường đại học hoặc cao đẳng, theo truyền thống, được tổ chức quy củ tại các câu lạc bộ. Một trong số đó phải kể đến các câu lạc bộ robot dành cho những kỹ sư điện tử và cơ khí tương lai. Bắt đầu từ việc chế tạo vài cái “máy biết cử động” phục vụ học tập, dần dà cái khía cạnh “cử động” này được học sinh cũng như giáo viên khai thác triệt để, họ nghĩ ra nhiều đề tài và mô hình cho robot biểu diễn, thi đấu. Không nằm ngoài quy luật của những trò chơi khác, kẻ thắng thì nổi tiếng, người thua thì nuôi chí phục thù, còn người quan sát thì “ngứa ngáy” muốn thử sức.
Nhờ thêm cả sự góp sức của các phương tiện thông tin đại chúng, thú vui đấu robot cuối cùng đã được hãng truyền hình quốc gia NHK nhúng tay vào, và thế là giải robocon định kỳ hàng năm đã ra đời. Robocon là viết tắt của chữ robot-contest, nhưng tên gốc tiếng Nhật đầy đủ có thể dịch nôm na là: ĐẠI HỘI ROBOCON - CUỘC THI TÀI CỦA CÁC Ý TƯỞNG.

II. Tiến trình chung của một giải robocon:

Ba năm sau giải robocon đầu tiên của khối các trường cao đẳng, khối đại học cùng có giải riêng cho mình vào năm 1991. Trừ năm 1996 không tổ chức được, robocon 2001 là giải lần thứ 10, cũng là giải cuối cùng của riêng học trò xứ sở hoa anh đào. Từ năm 2002 này các đấu thủ vốn là khách mời danh dự do người Nhật tự ý lựa chọn (mỗi năm nhiều nhất khoảng 7 đội) cũng đã có vòng loại trong nước cho riêng mình và sau cùng họp nhau lại làm một ROBOCON – WORLDCUP, trừ nước chủ nhà được ưu tiên hai ứng cử viên, các nước khác chỉ có thể trình làng một champion duy nhất của mình.
Tiến trình chung của một giải japan-robocon như sau:

1.Ra đề:

NHK ra đề, công bố cho các trường từ đầu năm học. Đề bài thường có dạng: Trong địa hình như sau, hãy chế tạo robot thoả mãn những tiêu chuẩn sau, thực hiện các công việc như sau… Hai đội một đấu loại trực tiếp cho đến chung kết, người thắng là người hoàn thành sớm hơn hoặc được phần việc nhiều hơn trong suốt thời gian thi đấu.

2.Sơ tuyển (papers judgement):

Các đội đăng ký tham gia gửi bản phác thảo thiết kế kèm thuyết minh chi tiết về cho ban tổ chức, sau vòng này còn lại khoảng 50 đội. Bí quyết để qua vòng này là đưa ra những thiết kế táo bạo, vẽ bản vẽ rõ ràng, còn thuyết minh càng thổi phồng nhiều càng tốt.

3. Vòng loại (vi judgement):

Những đội vào tới đây tự thiết kế, chế tạo trong khoảng 2-3 tháng, sau đó BTC sẽ đến ghi hình một bài chạy thử. Tới bước này các máy phải được chế tạo xong hoặc gần xong, hoạt động được, không sai lệch quá nhiều so với tiêu chuẩn của đề bài. Vấn đề gay cấn ở đây là không biết tình trạng các đối thủ khác thế nào trong khi chỉ có khoảng 15-20 anh tài được bước tiếp. Vì các đội phải thể hiện hết mình “khả năng chiến đấu”, tốc độ, design, v.v… những đêm trước vi judgement thường là những đêm mất ngủ.

Sau khoảng nửa tháng hồi hộp chờ đợi, đội nào trót lọt mới được NHK trợ cấp một khoản tiền để hoàn thiện nốt công việc, dù lượng tiền này chỉ như muối bỏ bể. Kinh phí chính được xin từ trường, khoa, hội sinh viên…

4.Chung kết:

Trước ngày thi đấu chính thức có một buổi tập đội hình, thử máy quay phim, cân đo, chia cặp đấu và test-run trên địa hình thật. Đây chính là lần đầu tiên nhìn thấy đối phương, lần cuối cùng nhìn lại mình, là thời điểm hoạch định chiến thuật sau chót.
Ngày tiếp theo là chuỗi những trận đọ tài đầy kịch tính, ai đã từng xem dù chỉ là qua vô tuyến cũng cảm nhận được điều đó, tiếc là vô tuyến chỉ truyền không đến một nửa số trận thực tế. Có thể nói gọn bằng một câu: trăm nghe không bằng một thấy.

III.Tản mạn về robocon, những điều ít biết:

Mỗi một đội tham gia đền bỏ ra ít nhất khoảng thời gian là nửa năm để thiết kế và chế tạo hai ba cái máy, đến lúc thi đấu thì có vào được đến cuối cùng cũng chỉ tham gia được vẻn vẹn 5 trận, tức là khoảng 15 phút. Tính trung bình thì đúng là kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

Luật thi đấu không bao giờ hoàn hảo, nói đúng hơn là tất cả các đội đều tận dụng kẻ hở của đề bài làm lợi thế cho mình.Giả sử luật đề rằng mặt màu xanh của hộp ngửa lên là đội xanh thắng, có đội xanh dùng luôn sơn phun lên hộp của đối phương, chiến thắng kiểu này làm cho ban tổ chức khủng hoảng về hộp thay thế cho những trận sau.

May mắn là nhân tố lớn của thành công, ngược lại sự cố máy móc là chuyện cơm bữa. Do thi đấu trên cùng một địa hình nên va chạm là không thể tránh khỏi và khó dự đoán. Có đội thắng rồi nhưng vì va chạm mà trận tiếp theo không thể trình làng được nữa. Trong trận chung kết đại hội lần thứ 10, đội kyushyu đành nhường cho Indonesia độc chiến khi motor bánh phải của robot hữu tuyến đình công, Indonesia dành suất vô địch lần đầu tiên quá dễ dàng so với dự tính.

Kỹ thuật không đồng nghĩa với sức mạnh. Các câu lạc bộ của Nhật ngày càng có xu hướng thể hiện kỹ thuật hoặc mỹ thuật theo kiểu giết gà bằng dao mổ trâu. Một số ví dụ: 1.Chế tạo bàn tay máy làm remote-controller trong khi chỉ cần nút ấn là đủ. 2. Đua nhau tạo robot biết đi bằng hai chân chứ di chuyển bằng bánh xe là chuyện tầm thường. 3. Đề cao việc tạo hình ngộ nghĩnh như con rối, côn trùng, có khi là cả một xe bán takoyaki (bánh bạch tuộc nướng bột) biết di chuyển. Đây chính là nguyên nhân tại sao gần như 100% những giải có nước ngoài tham gia người Nhật để tuột khỏi tay chức vô địch hoặc á quân. Có thể dễ dàng nhận thấy các đội nước ngoài có truyền thống dùng kỹ thuật đơn giản, trang trí sơ sài, vật liệu thô sơ rẻ tiền nhưng chịu va chạm tốt, biết che dấu kỹ thuật của mình đến phút chót và phần nào phớt lờ fair-play. Phải nói thêm là các đội nước ngoài từng đoạt giải chưa hề ra khỏi phạm vi Đông Nam Á. Liệu lần ra quân đem chuông đi đánh xứ người đầu tiên của Việt Nam tại đấu trường Tokyo, đội Bách Khoa TPHCM có đem về huy chương nào không, chúng ta cùng trông đợi kết quả của ngày 31 tháng 8.

Tokyo 21/8/2002
Bùi Trọng Quân

ICY
04-10-2003, 11:33 PM
Anh.ơi.em.bị.hoa.mắt.chóng.mặt........hế t.tiền.mua.thuốc....