PDA

View Full Version : Thơ Vi Thuỳ Linh


dungdt
12-05-2003, 08:57 PM
Đôi cánh của mẹ (thơ Vi Thuỳ Linh)

Cánh tay mệt lả của mẹ vẫn là đôi cánh bền vững/ Hãy bay cao từ khi đôi bàn chân bé nhỏ của con bấm vào ngực mẹ

Mẹ nghĩ
Con có thể kiêu hãnh về mẹ và cha
Từ lúc còn nằm trong cha và mẹ
Mẹ viết đến tiều tụy
Dù vì thế, mẹ phải sớm lìa đời.
Những gì mẹ làm sẽ cho mẹ sống
Những người thân của chúng ta liên miên đau ốm
Mẹ thì không khoẻ

Nhưng
Hercule không phải là thần tượng của chúng ta
Tình yêu mạnh hơn thần quyền, vô hiệu hóa những áp đặt
Mẹ triệt tiêu nỗi khổ nhọc bằng sự dữ dội ẩn nhẫn
Bằng khao khát con, chế ngự tâm hồn
Con
Ước mơ vĩ đại, dẫu cho ngày tuyệt diệt
Giữa những ước mơ hỗn độn và giả tạo đầy rẫy xung quanh
Cánh tay mệt lả của mẹ vẫn là đôi cánh bền vững
Hãy bay cao từ khi đôi bàn chân bé nhỏ của con bấm vào ngực mẹ.

Năng lực có hạn, thời gian có hạn. Trong chốc lát chưa thể có bài hay hơn về cô nàng ngổ ngáo này được nên mong mọi người cùng xây dựng.
Còn gặp lại.

dungdt
12-05-2003, 08:59 PM
Đôi mắt anh (thơ Vi Thuỳ Linh)

Khi em hòa trong toàn vẹn anh/ Em đã vén được bức màn bí ẩn về sự sống…

Đắm đuối em
Đôi mắt anh
Mang bình minh và bóng tối
Em đã nhìn thấy quá khứ nặng nề náu trong đó những nỗi buồn, dẫu anh luôn cười
Tiếng cười vang như gió đại dương thổi qua núi đá

Vũ trụ có lỗ đen bí ẩn
Đôi mắt là lỗ đen của Vũ trụ - Người
Khi hôn mắt anh, mắt trong mắt anh
Em nhìn thấy sự vận động của thế giới từ những hạt mầm còn nằm trong ngấn nước.

Khi nằm nơi anh,
Em như ở trên hòn đảo bình yên của cuộc đời mình.
Khi áp vào tai anh,
Em nghe thấy muôn tiếng sóng vỗ về miên man, như áp con ốc biển
Khi em hòa trong toàn vẹn anh,
Em đã vén được bức màn bí ẩn về sự sống…

Và em biết
Với tình yêu của em
Anh có thể ngẩng cao, trở thành chính anh
Mặt trời - cuộn len màu lửa đang xổ tung triệu sợi
Gió thổi rối những sợi len nắng đan nhau đan chúng ta.
Giữa những trật tự và rối loạn sinh động,
Nỗi buồn lại bùng lên
Ngày mai là một huyền viễn

Trái đất vẫn xoay quanh những chiếc giường
Hãy tin ngày mai trong sự ngây ngất
Phản chiếu chúng ta, đám cỏ mọc từ dậy thì tới lúc chết
Hãy cứ tin ở huyền viễn, dẫu trí óc ta lẫn lộn những vô định, mô phỏng
Trong cả cơn thịnh nộ khiến ánh sáng rớm tím hóa sứ thành những cánh hoa

Em tin ở ngày mai của đôi ta
Khi đôi mắt anh nhìn thấy trong mắt em những đứa bé chưa được sinh ra và hoan hỉ gọi
Không còn biết một chấn động nào hơn
Anh xoáy vào em
Cơn lốc.

dungdt
12-05-2003, 11:41 PM
Sự im lặng - Vi Thùy Linh

Tôi đã nói với người đàn ông đầu tiên tôi yêu:
“Em có thể chết nếu bị anh phản bội…”
Khi bị phản bội
Tôi giằng chiếc nhẫn anh tặng khỏi tay mình

…Người đàn ông thứ hai dịu dàng và trong suốt
Tôi thiếu nữ bé nhỏ rón rén bước vườn yêu
Sửng sốt và ngưỡng vọng…
Bỗng nhiên
Anh thay đổi!!!
……..
Cố giấu những tấm ảnh, quà tặng của họ trong góc kín căn phòng, tôi bắt đầu xe lửa mải miết, gầm lên tự trấn an, át đi trong tiếng thở đuổi theo mình, phía những cơ thể đầy ham muốn.
Tôi biết thân thể mình đang khô đi khi xe lửa không còn đường ray để chạy
Trước biển đêm
Đôi mắt thảng thốt tìm câu trả lời phía đám mây màu tóc:
“Con người sẽ còn bất hạnh vì sự thông minh và cả tin”(?)
Nhưng tại sao tại sao tại sao
Tôi lại cố rướn mắt đau đáu con đường đã qua
Tôi lại cố tìm Tôi, được một lần nữa thơ ngây, trong chiều cao im lặng.

dungdt
12-05-2003, 11:43 PM
Từ phía ngày nắng tắt - Vi Thùy Linh
Nơi em ở là phía ngày nắng tắt

Nỗi buồn nhiều như gió

Em ước được thả lên trời như bóng bay…

…Gió vẫn thổi, buồn phiền không mất nổi

Chỉ còn phía anh thôi

Em không nhớ đã gặp anh bao lần, bất kể khi nắng còn hay đã tắt

Để rồi đêm nay

Em cay đắng khi anh đẩy em bằng ánh mắt!

Ánh mắt anh - không - bay - được

Lòng em vỡ

Vỡ vào đêm chỉ thiếu một tháng trăng em tròn 19 tuổi

Em không nhớ đã thả bao nhiêu nỗi buồn buộc bằng tóc rụng

Tóc mỗi năm một mỏng

Em tức tưởi trở về khoảng trời bóng đỏ

Bóng chèn nhau

vỡ

Lòng em

vỡ

Em lầm lũi lại đến trước nhà anh nhặt xác nỗi buồn, đốt lên thành lửa

Rồi đi

Sau lưng em ngày nắng tắt

dungdt
12-05-2003, 11:44 PM
Linh ứng - Vi Thùy Linh

Một đêm
Người đàn bà trong em bật khóc
Buông tay vào đêm hụt hẫng
... Mỗi mùa gọi lá vàng về đất
Em nhặt xác thu, ép suốt mùa đông
Em buộc sợi len vào cổ tay mùa đông
những cuộn len cứ nối nhau còn chiếc áo chẳng bao giờ hoàn thiện
Đan áo cho mình - em không thể
Em đã gỡ những sợi len rối sáng trong đêm bằng đôi tay nức nở
Một đêm
Người đàn bà trong em khóc âm thầm
người đàn bà ấy không cần những hẹn thề
người đàn bà ấy không cần những lời xin lỗi
người đàn bà ấy chỉ cần một người nghe mình, những điều mà không phải ai cũng hiểu...

... Những người đàn ông bảo trong em có lửa
Anh bảo em là núi lửa
Khi nổ tung, núi lửa phun trào nham thạch
Chẳng còn ai cả!
Khi núi lửa như ngờ uội lạnh
Lại có những người đến
Họ muốn và sợ gì, nham thạch có trào mãi cũng không lấp kín được câu hỏi ấy.

Đừng nhắc em đan áo
hình như anh quên len có thẻ tự cháy
Đừng ngã khỏi tình yêu em, hãy đồng hành quanh những bậc thang đời, dù cái chết
Em sợ đêm sợ đêm nứt như gót chân người hành khất
Em sẽ đến không chỉ khi người đàn ông trong anh bật khóc
..........
Có một đêm
như bắt đầu
người đàn bà trong em không khóc


Cô ấy không thể đan áo cho mình, vì có ai tự tìm cho mình được một tình yêu đâu. Không tìm được và ngay cả khi nó mất đi.
Không giữ được ngay cả khi nó vẫn còn đang nồng nàn

dungdt
13-05-2003, 12:05 AM
GỬI NGƯỜI DỆT TẦM GAI_VI THUỲ LINH
CHÚNG MÌNH Ở HAI MIỀN
CHỐN XA EM ĐỪNG KHÓC
ANH LÀ KẺ NGỐC NGHẾCH
CHẲNG MẶC ÁO TẦM GAI
CHỈ THƯƠNG EM THƠ NGÂY
YÊU ĐẾN TUNG KÍ ỨC
DỆT TẦM GAI MỆT NGỌC
NÔNG NỔI MỘT TỘI ĐỒ

EM CÓ HIỂU LÒNG EM
GIÓ VỜN SƯƠNG THAO THÁC
ĐÊM RUN THEO TIẾNG NẤC
NHỚ ANH!
CÀI THEN TIẾNG KHÓC?
BÊN EM GIẤC NGỦ NỒNG NÀN?
XOÁ TAN CHẬP CHỜN TRĨU NẶNG?
TỪNG NGÀY LẠI THÊM HI VỌNG
LẠI NGỒI DỆT ÁO TẦM GAI
_NIỀM VUI HẠNH PHÚC
CUỘC ĐỜI TRÁI NGƯỢC
NỖI KHỔ TRUÂN CHUYÊN
ANH BIẾT EM NHIỀU KÌ VỌNG LỚN LAO
ĐAN HẠNH PHÚC TỪ NỖI BUỒN KHÔNG AI NHÌN THẤY
NHƯNG CÓ BIẾT CUỘC ĐỜI LÀ NHƯ VẬY
GAI TẦM GAI LÀM XƯỚC NGÓN TAY EM
VỀ ĐI EM ĐỪNG CHỜ ANH MÃI THẾ
EM LÀM SAO VƯỢT QUA BUỐT GIÁ
TIẾNG KHÓC NGHẸN NGÀO _BÀN TAY EM
VỀ ĐI EM !ANH KHÔNG XỨNG VỚI TÌNH YÊU CỦA EM
ANH VAN XIN NHỮNG NGÓN TAY RỚM MÁU
ĐỪNG QUÁ ĐAU BUỒN VÀ HÃY CHẲNG NHỚ ANH
ƯỚC MƠ ĐAN ĐẾN BAO GIỜ?
PHÚT ĐỢI CHỜ NGỐC NGHẾCH
NGÀY DÀI HƠN MỘT MÙA
DỆT TẦM GAI MỆT NHỌC
LÒNG ANH VẪN RẤT QUÝ EM
NHƯNG XA ANH KHÔNG THẤY NHỚ
CÓ LẼ ANH KHÔNG VỀ NỮA
VÀ EM ĐỪNG MÃI ĐỢI CHỜ

kecaptinhyeu
18-05-2003, 06:40 PM
Phải thừa nhận rằng cô này rất giỏi. Năng động, sáng tạo, và biết tận dụng mọi cơ hội. Cô ấy thông minh, nhưng nói "cô thông minh hơn nhiều so với tuổi" như cô ta tự nhận thì chắc người Việt mình là lũ mọi rợ hết. Trí tuệ của cô là loại thông minh kết hợp với dục vọng - tham vọng điên cuồng. Quá nhạy cảm đến nỗi không phân biệt được tốt xấu, mà cái giới hạn này thì mong manh lắm, nhất đối với những người trẻ tuổi muốn tìm kiếm sự phá cách, muốn khẳng định bản thân.
Hì, tôi che nhiều quá! Chắc tại vì tính cách cực đoan. Không biết các bạn nghĩ thế lào chứ tôi vẫn thích thơ trừu tượng kiểu này hơn
Con ếch nhảy vào lớp
Con ếch lên bục giảng
Con ếch nhảy vào cô
Con ếch ngượng

dungdt
21-05-2003, 11:40 AM
Thiếu phụ và con đường_Vi Thuỳ Linh
Tự nhủ không thể yêu ai nữa
Người đàn bà sống một mình, vừa muốn quên, vừa mong ngóng
Chị cố tránh con đường xưa…
Lại đêm…
Lại đêm…

Lại một giao thừa mùa xuân hực nhựa
Để mặc những người đàn ông đến và đi, ngoài cánh cửa
Mười bảy đêm giao thừa đi qua…
Rồi lịch cũng không muốn xé
Tờ lịch lẻ loi đến đầu giường, như lá bùa sã cánh
Chị nhặt lên,
dán lại
đêm...

Lại một giao thừa nữa đi qua, bằng tốc độ bằng số năm sống của mình, bằng số tuổi khi chị gặp anh
Người dàn bà hổn hển lao về con đường bấy lâu chị tránh
Tiếng gọi cứ sôi lên không dứt
"Anh cần em, hãy trả lời anh!" - Không phải anh! Mà là người đã đứng 18 giao thừa bên cánh cửa

Vẫn đứng đúng chỗ hẹn trên con đường cũ
Thiếu phụ đưa bàn tay phải ra trước mặt
Nhìn vào đường tình duyên đầy nhánh ngang chồng chéo và dứt đoạn:
"Anh có đi hết con đường này không?".

Gác phím, đọc thơ

dungdt
21-05-2003, 11:42 AM
Bố_Vi Thùy Linh


Bố
Mặt trời nóng rực và ồn ã
Con muốn gần ... lại sợ ...
tan ra...
Mẹ
Mặt trăng xa
Con ngần ngại cận kề
Con
Vì sao lạc giữa
Lớn lên và sáng bằng nước
mắt
Bầu trời không ngừng bão tố
Sấm, sét chớp rạch đấy
những cánh sao mảnh dẻ của con
Con cố vươn cánh sáng hơn
những ngôi sao chi chít kia, để
nối gần bố mẹ
Con muốn mình lớn thật nhanh
để đối mặt với
mọi cuộc đời nhưng không
là mặt trời - mặt trăng
như bố mẹ
Con yêu một người lau khô mắt
cho con, bằng đôi cánh cứng
nước mắt của anh
Anh ấy yêu con, nhưng buộc phải
tìm ngôi sao khác !(?)
Không biết lạc vào đâu
Con
Rơi
Xuống
Dòng sông đỏ đang chuyển
dịch vào bóng những vì sao
Đêm, sông cũng không ngớt sóng
Từng cánh sao ướt sáng dần
chìm, con chỉ ước mình bé thơ,
khi hiểu những điều lớn
lao chẳng làm vơi đi bất
hạnh mỗi đời người
Nước sông mặn xót, đầy
sinh vật muốn tấn công
Những cánh sao lại rướn lên
mặt nước
Hỡi những dòng sông!
Tại sao nước mặn chiếm ba
phần tư trái đất?
Tại sao con người lại ít
cười hơn khóc.

dungdt
28-05-2003, 08:22 PM
Dấu vết (thơ Vi Thùy Linh)



Em khóc sập trời anh vẫn cứ đi, gạt em về vạt vạt mây tơi tả
Em phút chốc là Nữ Oa, nâng khoảng trời bị trượt chân, bằng mi mắt khô trụi
Rồi hồn phiêu bồng lại nhập xác thân
Rồi lại nóng bừng hồi hộp hồi hộp

Em muốn tìm anh, nhưng lại lạc vào bóng mình, tìm anh trong tiếng vọng của bão
Con đường hút hút lõm những dấu chân
Em ướm chân mình, định uống nước trong một dấu chân, như cổ tích…
Mà chỉ toàn dấu chân phụ nữ!

Hai bên đường, những bông hoa loa kèn đỏ khóc
Đêm ướt - những dấu chân đọng nước
Đi theo những dấu chân tới khi lả đi nơi gió xối thành thác, nơi những người đàn bà ở trần, thổn thức nhìn đường tối và trăng sáng
Họ bảo em, đừng đi nữa, không tìm được đâu, những dấu chân biến mất nhanh vì đàn ông đổi thay như biển cả
Tru lên tru lên những cây đèn đỏ
Trăng tước mình - rơi - như chiếc móng tay
Những người đàn bà làm bặt tiếng tru liên hồi của hoa, bằng lưỡi.

dungdt
28-05-2003, 08:24 PM
Bóng người (thơ Vi Thuỳ Linh)


1. Khi tắm
Tôi thường ngắm mình
(Như có một người, cùng tấm gương, ngắm tôi)
Mảnh mai, lóng lánh ướt…
Lan khắp chúng ta, sự choáng ngợp của vẻ đẹp mong manh và trong sạch làm chúng ta dịu lại
Trong chiêm bao bí ẩn
Trong những dự cảm ta vừa chộp lấy ở giao điểm khoảnh khắc tỉnh - mê

2. Những con búp bê biết cười và khóc không nước mắt
Con lật đật ngã rồi đứng lên lập tức
Con ốc sên nhẫn nại áp mình vào cánh cửa
Giá con người được như vậy!
(Loài vật và lũ búp bê vẫn kiên trì giấc mơ làm người?)

3. Trong những bức họa của mình
Lêvitan không hề vẽ người (?)
Và ở tranh của Đinh Ý Nhi
Những người đàn bà, những thiếu nữ, những bé gái đều gày gò hai màu đen trắng.

dungdt
28-05-2003, 08:25 PM
Từ phía ngày nắng tắt (thơ Vi Thuỳ Linh)



Nơi em ở là phía ngày nắng tắt

Nỗi buồn nhiều như gió

Em ước được thả lên trời như bóng bay…

…Gió vẫn thổi, buồn phiền không mất nổi

Chỉ còn phía anh thôi

Em không nhớ đã gặp anh bao lần, bất kể khi nắng còn hay đã tắt

Để rồi đêm nay

Em cay đắng khi anh đẩy em bằng ánh mắt!

Ánh mắt anh - không - bay - được

Lòng em vỡ

Vỡ vào đêm chỉ thiếu một tháng trăng em tròn 19 tuổi

Em không nhớ đã thả bao nhiêu nỗi buồn buộc bằng tóc rụng

Tóc mỗi năm một mỏng

Em tức tưởi trở về khoảng trời bóng đỏ

Bóng chèn nhau

vỡ

Lòng em

vỡ

Em lầm lũi lại đến trước nhà anh nhặt xác nỗi buồn, đốt lên thành lửa

Rồi đi

Sau lưng em ngày nắng tắt.

dungdt
28-05-2003, 08:29 PM
Mùa thụ mầm (thơ Vi Thuỳ Linh)


Đêm song song phố ướt - cặp đùi dài
Nàng đếm ngày người yêu về lại
Đếm bằng ngón tay như những phím cầm nâu của anh
Đôi chân chưa nhìn thấy
Chỉ những dấu chân vẫn nhấn trời mang bầu vĩnh cửu

Từ kiếp trước
Chúng mình đã yêu cần mẫn. Và im lặng

Đời người thì ngắn
Giấc mơ lại dài
Anh giấu đôi tay trước sự chờ đợi của em

Ngoài kia
Tất cả thành phố cây xanh bỗng rực vàng cành khô. Lá vàng ngân nga như những át_cơ hồi hộp

Căn phòng say mềm tay
Ánh vàng toát từ những lọ gốm như mồ hôi mặt trời chiều
Níu anh, em sóng...
Không thể đu lên giữ chiếc kim giờ hiện thực
Vì khuôn mặt chúng ta là chiếc đồng hồ

Gửi cho anh hai mươi búp ngọc lan ủ bên ngực em từ đêm anh choáng ngợp
Vốc tay đầy hương linh
Mạch mạch nước nấc lên vì nhớ
Bừng từng đêm lưỡi như ngọn lửa
Liếm vào thân sóng nóng
Nguyên một mùa đắm đuối
Tình yêu sinh ra Con người

Khi em lúng túng không cất tiếng, là lúc nỗi sợ hãi xa cách quất lên
Ngôn ngữ không quyền uy cho diễn đạt yếu đuối
Đôi mắt ôi mùi nồng nàn ơi

Tạo cho chúng ta ánh sáng mới tinh sau một đêm mê man còn váng sữa
Mảnh trăng như miếng dưa hấu đỏ
Bỏ lạc giữa trời
Váng vất cơn cơn mưa mê sảng
Những giọt mưa tuột ra từ những đám mây bụng mang dạ chửa
Khiến cái túi nilon tứ tung bỗng vỡ nước ối từ một số mái nhà
Vỡ không gian rối tung bê tông cọc sắt
Mưa tới tấp vừa rơi vừa yêu

Không phải Phật nghìn mắt nghìn tay
Anh ủ em trong im lặng đầy hơi ẩm bằng đôi tay xuất thần
Con đường khểnh theo chiếc răng bên trái
Cầu vồng mọc từ hai ngón tay cái
Em ngập vào ngân gió
Ngân anh
Giữa nỗi lạc lõng

Trong ánh sáng đỏ của mặt trăng dưa hấu đang hồi lại màu thu non vì được bú dịu dàng
Những chiếc máy bay như bầy chuồn chuồn ớt
Cắn rốn Ngày và Đêm

Thế mà Đêm chẳng biết bơi băng qua những ngăn cách, khủng hoảng của loài người
Đêm một mình và đêm yêu nhau. Lúc nào cũng tóc
Tóc ướt trong phòng tắm tóc khô héo gối
Dòng sông đầy tóc rụng đang ngân gió
Gọi xanh

Kìa búp búp sen xanh mắt quyền uy khép đêm giao linh
Ôm cơn khát để anh tung vó
Chỉ hơi thở và tiếng hân hoan tưới đầy mặt đất
Hằng hà mầm cây như những núm vú bật lên từ hoang hoá đất đai
Tiếng lục lạc tràn hoang mạc
Ngày sinh của chúng ta: sự nhân - chia đôi tiền định hai người tháng Tư
Em nấp vào vết tay anh để lại trên bàn vàng căn phòng quen lạ ấy
Nơi lưỡi nến phập phồng vươn cả khi sắp tắt trong cái nhìn hình phễu của chiếc lưới chụp bên nụ hồng vàng khô mép cánh giống đôi môi em

Ngày anh về, chưa biết rõ
Phố đầy cây phượng gọi anh từ mùa hoa này
Nơi bay lên bầy vú thiếu nữ
Con đường đêm héo như quả phượng già
Tháng 9 nhớ về chín nhịp phồn sinh trong tiếng gọi đoá đoá hoa kèn tháng Tư nở vào mùa thu tinh khiết...

Con đường trỗi cặp chân dài

dungdt
17-05-2004, 08:08 PM
Dung nhan


Nếu không bị vỡ làm tư sau cú ngã
Sẽ chẳng bao giờ chiếc vòng mã não 7 năm, rời cổ tay trái
Nó vẫn vừa. Người không muốn tháo

7 năm không tăng chiều cao
7 năm không tăng trọng lượng
7 năm không ngày bình lặng
7 năm được ít mất nhiều
7 năm thân dấn phiêu liêu
7 năm cầm bút

Những đêm Liêu Trai vẫn đến
Người ấy cố gọi thanh xuân về
Qua những tấm gương
Mỗi vết nhăn xếp nếp gợi lên những khuôn mặt làm nàng đau khổ và sợ hãi
Nàng tạo thói quen tắm nước nóng mỗi chiều để hơi nước làm mờ mặt gương và nàng không thấy mình
Người ấy cố tình không xoa qua xoa lại mặt gương, sợ soi thấy
Hối hả lá rơi như những cuộc đua thuyền
Khuôn mặt người như chiếc lá
Người ấy sợ chiếc lá ngả màu hoang mang
Tôn tại hay không tồn tại?
Nàng hỏi lại Hamlét, như một cách trả lời!
Ta và mi muốn sống trạng thái thả lỏng
Người đừng khuyến cáo, đừng cảnh báo, đừng hòng doạ dẫm
Rằng sẽ phải trả giá nếu tự do đi theo cám dỗ
Thì đây, ta vẫn bị cám dỗ bởi ma lực của người
Với quan niệm tình yêu tuyệt đối
Nàng là người đàn bà nhuận tín
Nàng đã quá tin mà cố tình không biết đó là cuộc mạo hiểm khôn lường
Nàng cần thổ lộ, che chở nhưng nàng cô độc
Áp tải dai dẳng lầ những lời đàm tiếu
Đừng hỏi nhau "khoẻ không" thừa thãi
Đừng tìm thanh xuân trong lúc điểm trang
Em mê đắm và khao khát trong biểu tượng anh vươn thẳng rực đỏ trên bức tranh Thành Chương
Bí mật thần kỳ dấu trong những đôi hài vạn dặm
Những đôi hài không có thật
Bóng tối mỗi ngày cứ quấn quanh chúng ta
Những chiếc tạp dề cho mỗi bữa ăn sơ sài qua quýt mà chúng ta lại muốn bữa ăn tối thật thịnh soạn, linh dình để trịnh trọng tuyên bố sự thật sâu kín
Những tên gọi không thể biến điệu trong tiềm thức, giác quan của hai người
Họ đã đón bình minh bằng cuộc tình dưới chân núi bài thơ tinh mơ
Họ đã dắt nhau đi khắp ba miền đất nước
Nàng gác hai chân lên đỉnh núi mờ sương gió lộng
Cho cuộc tình nhập thân được chờ đón giữa không gian lam ngọc
Từ cuộc trùng phùng dồn dập và thong thả
Họ thoát thai
Người ấy vẫn đang chờ chàng như vầng mây lớn và chói sáng
Những đám mây đen chen chật khoảng trời tầng 4 không thể nhìn xa vì nhà xung quanh xây chắn tầm nhìn
Chiều thon thả thong dong đón đợi
Nàng biến thành mẩu gỗ được mưa thấm sâu dịu ngọt để tù đấy những cây nấm mọc lên
Mưa đã trút như người nàng không được tưới
Nàng cặm cụi tô đi tô lại đôi môi qua tấm gương mờ
Đôi má hoen nước mắt loang phủ bức tường rêu
Liếm môi soi nhạt cánh nấm rồi cẩn thận tô đậm màu nâu sáng
Xoá đi cảm giác không màu, không trọng lượng
Nàng hôn ta qua tấm gương mờ

dungdt
18-05-2004, 10:21 AM
Nữ Tu


Như người đàn bà đợi
Vươn tay
chới với
gọi
Lá hừng hực đỏ
Cây mọc trước nhà em - tu viện
Cây - nữ - tu...
Đông ào ạt về
Chỉ nghe gió thất thanh. Chỉ nghe trong đêm.. tiếng trút ao...
Suốt mùa. Tiếng kèn quanh quất.
Không có bước chân nào thực lòng yêu, dừng trước nhà tu kín
Cây - nữ - tu dồn sức đỏ rực chiều cuối đông
Vẫn không
bàn chân nào ở lại
Lá bứt tung, bay như con mắt mỏi
Cây khô trụi. Cất một tiếng cười hoang...
Rồi lại xuân
Vẫn tiếng kèn quen thuộc. Tiếng kèn rè lúc nào, ai biết
Bỗng chiếc váy trên mình tu nữ , bay thốc
Mầm xanh chớp mắt,
Cây - nữ - tu căn mình làm những chiếc lá xám, trắng, đen đồng lọat bay vụt qua mái tu viện
Ồ... là những con chim!

dungdt
19-05-2004, 01:40 PM
Cầu vồng


Những ô cửa sổ nhỏ vừa được trổ theo từng cái chớp mắt, gọi về gió ấm
Anh đã ẩn vào gió, vuốt ve em
Những đứa bé thổi những giọt nước mắt của mẹ thành muôn vàn quả cầu lóng lánh
Những quả cầu pha lê - nước mắt bay ra từ miệng con, kết thành cầu vồng.

Không đợi mưa tạnh hẳn, bọn trẻ khu phố ùa ra từ những hộp - nhà, lao nhao như ếch cốm
Trong khi đàn nấm và mộc nhĩ đang cựa quậy trên các cây gỗ mục, thì các con đã thổi cầu vồng - nước lên trời, trước khi cầu vồng thiên nhiên kịp mọc.

Trong huyền tích lẫn huyền sử, con người chưa một lần xỏ được cả hai tay vào Hạnh phúc
Họ đành phóng đại những điều không làm được, cách an ủi là trông chờ ở thế hệ khác.
Và rồi
Như con hà, nỗi buồn cứ bám chặt vào Ta
Tiếng cười méo mó mặt trời đè biển
Xà lan gầm lên ăn than, tàu thuyền tất tả
Những con gián biển láo liên khắp bãi đá ướt bầy dã tràng lụi cụi xe cát lấp khe hở giấc mơ của người
Giả sử ta được như người ngư phụ líu ríu đón chồng từ khơi về, ngày nào cũng gỡ lưới; khi không cá, lại gỡ chiều, gỡ tối...
Nhưng tấm lưới Buồn trùm lên con người, đã kín những thân xác
Ai gỡ mình thoát được đâu

Bụi bặm đã phủ lên khắp mẹ
Các con hãy gọi mưa về gột rửa
(Nhưng đừng là nước vỡ ra từ cầu vồng ấy)
Và tắm cho cả người đàn bà như cái cây cằn đang bới rác ngoài kia

Các con lại hào hển chạy lên đồi cao, thổi căng da trời bị răn reo và mặt đất ngày một rúm
Ở góc vườn nhỏ
Mẹ ngồi lại với cái mạng nhện mới được con nhện chửa chăng lên chờ ngày ở cữ
Cái mạng nhện ánh lên những sợi cầu vồng.

dungdt
19-05-2004, 06:47 PM
Nằm lại với đồng


Cú ngã mang bạn sang thế giới bên kia
Đường nghìn cây về chỗ nằm cuối
Chúng mình không kịp gặp lần chót...
Đôi mắt bạn sau khói hương
Mắt tôi héo như nhà thờ cũ

Vùng quê Hải Hậu không có "hậu" cho một kết thúc
Cuộc đời Bình không yên bình
Cú ngã đã mang bạn đi
Tôi còn
Tiếp tục sống
Tiếp tục ngã?!

Phờ phờ đường đồng phạc cỏ
Bạn nằm trong con tàu đỏ
5 giờ chiều phù thũng
Linh lội xuống cắm bùn ôm lấy bạn muốn ngã vào nấm mộ nhão
Nước đồng ngầu cá quẫy
Nhà thờ cũ lao lên trời xót chói
Nhà của những người chết trước - bên tay trái cánh đồng - khô và yên ổn
Đến khi nào bạn mới có thể giang-tay-khô như cây thập giá?
Ba-năm-học-nói-cho-kiếp-khác
Ba-năm-dềnh-trong-nước-đồng

Bạn đã chở tôi đi xem phim và hẹn Tết năm sau gặp nhau phương nắng
Bình đột tử mùa xuân
Đôi mắt tôi còn găm trong đời
Là màn ảnh cho những cuốn phim quay tiếp sân-khấu-người
Ở phương này
Tôi mưa trước cho tôi ngày bạc mệnh

Cứ tung bốn mắt kính của chúng ta lên, cào nát mặt trời cuồng
Đẩy ngã có kẻ-đội-lốt-người vẫn trơ trẽn sống
Bạn ơi! Bạn ơi!
Hãy thoát xác trong đường cong cánh diều
Từ cánh đồng sũng nước
Chúng mình lau bạn bằng nước mắt
Lúa con gái xanh lạc lõng
Bản thánh ca nén gió
Bùng lên!

dungdt
26-07-2004, 01:36 PM
Vi Thùy Linh: 'Tôi sống cật lực như thể ngày mai sẽ chết'
Tôi rất thích tên Linh của mình, nó thật nhiều ý nghĩa. Thùy Linh tức là cánh tay thiêng. Mỗi câu thơ của tôi bay lên như sợi tầm gai, như cánh chim khắc khoải... Đã hơn 8 năm cầm bút, 2.200 bài báo, 200 bài thơ, 2 vạn giọt nước mắt...

Từ hồi cấp 2 đến khi tốt nghiệp Phân viện Báo chí và Tuyên truyền, tôi luôn được các thày giáo yêu mến. Sau này, càng nhiều người đàn ông thích tôi, không phải vì tôi xinh đẹp, có thể vì tôi hay và khác lạ. Nhưng vào lúc cảm thấy có thể "chủ soái" được nhiều trái tim, tôi lại mông lung về người đàn ông đích thực và vĩnh viễn của mình. Vẫn biết đời người quá ngắn và không có sự tuyệt đối, nhưng tôi luôn kiếm tìm và hướng tới, trong thơ tôi đấy là sự tái hiện giấc mơ miên viễn...

Tôi muốn nhiều người nhớ đến thơ mình, nhưng họ mặc định điều đó như một "điều kiện của giá trị" về tôi, cứ như thể nếu không gắn đến thơ thì tôi không là gì để gây ấn tượng? Thực sự tôi thấy mình rất ấn tượng, vì là một người đàn bà trẻ, đầy thanh xuân và đích thực nồng nàn. Tôi sẽ thanh xuân cả ở tuổi 50 vì thái độ sống.

Cô đơn và nỗi buồn là gia tài bền bỉ của tôi. Thơ tôi, vì thế nhiều buồn. Nhưng cả con người tôi, như cái cây buồn đầy sức sống. Sáng tạo là cuộc dấn thân nhọc nhằn, nguy hiểm, thậm chí có thể tử nạn. Nhưng tôi đã chọn sự tận hiến đến cùng, can trường theo đuổi đến cùng. Dù không còn ai làm thơ, tôi vẫn làm thơ. Chỉ có một độc giả, tôi vẫn làm thơ, mãnh liệt và thành thật. Tôi nhấn mạnh sự thành thật, vì đã ngấy lắm xung quanh, người ta "diễn" quá nhiều. Mô phạm và sáo mòn, ngụy tạo và hèn nhát. Tôi tránh xa những điều ấy. Vì tôi luôn dám sống, dám là mình, khi nhiều người sống khác cơ thể của mình và phó mặc sự tha hóa. Tôi tôn vinh thân thể và những gì thuộc về con người đẹp đẽ như một kẻ si tình và duy mỹ chung thân.

Tôi làm nhiều kẻ "nhảy dựng" lên khi viết về những cái lưỡi đầy sự giả dối và những con người mặt nạ giễu đầy phố. Một số người kêu ca tôi viết về tình dục, họ kêu rất to, như thể đó là tội lỗi, là lĩnh vực không... thuộc về con người. Tôi không viết về tình dục mà là viết về tình yêu. Tình yêu đích thực hòa quyện thể xác và tâm hồn; tình dục với tôi, nằm trong tình yêu. Tôi cực nhọc tìm ngôn ngữ, hình ảnh, biểu tượng, để bùng vỡ tràn trề sức xuân, chất sống của tôi, không kìm giữ lảng tránh hay lẩn trốn, không đi theo đám đông, phong trào, như con thú tách khỏi bầy, tìm con đường riêng, không bao giờ yếu hèn trước những thử thách.

Tôi đã giàu tâm hồn, dù tuổi thơ thật thiếu thốn và cơ cực. Gần như không có đồ chơi, con "chút chít" bóp không kêu, cá chép đỏ và gà trống bằng nhựa mua thời bao cấp. 12 năm đi học toàn dùng sách giáo khoa cũ, mặc quần áo thừa, váy cũ cắt sửa lại và thèm kem, ôi, nhất là kem! Tôi đã vặn trộm dây đồng hàng rào nhà hàng xóm, đổ xà phòng "con mèo" khỏi hộp, để đổi lấy "kem mút kem mút". Thèm được ăn kem thỏa thuê để môi cóng lại, được đọc sách giáo khoa mới, thắt nơ diêm dúa và váy sặc sỡ..., những ao ước ấy chở sau chiếc xe đạp cũ của cha tôi đến hết tuổi thơ mà mãi mãi cảm giác thèm khát không hóa thành sự thoả nguyện hôm nay, khi tôi có thể làm được những ao ước ấy, bằng tiền của mình.

Tôi làm thơ hiện đại, nhưng không phủ nhận truyền thống. Trong thơ và trong đời, tôi muốn là cô gái Việt Nam mới, mang sức sống của thế hệ mới, với sinh khí khác. Tôi luôn sống cật lực như thể ngày mai sẽ chết. Có người ví tôi như Hồ Xuân Hương, như Vệ Tuệ, cô gái Thượng Hải, hiện tượng văn học của Trung Quốc đương đại vì sự bạo liệt và nổi loạn. Thực ra, ví như thế, họ chẳng hiểu gì cả. Tôi không bao giờ và không thể là Hồ Xuân Hương hay Vệ Tuệ! Vì tôi là Vi Thùy Linh. Vì tôi không nổi loạn, những gì tôi viết ra, là chính tôi hằng có.

dungdt
26-07-2004, 01:38 PM
23 tháng 3, nơi ánh sáng

Bóng tối ập đến, sớm hơn mùa ái ân, vì tháng 10 bồn chồn không kịp giấu đi nước mắt
Em lại hoang lại mang mầm thai chờ đợi
Như sự sống của em cần được nối vào Anh

Thấm sâu cực khổ cách xa
Hoảng hốt lên đèn không thấy mặt
Thành phố lên đèn không thấy mặt
Đến khi nào hết đêm ngày Anh vắng?
Mặt đất hoàn hồn sống - chết
Chúng ta đánh mất triệu năm trong nửa thế kỷ lệch trục phút sơ sinh
Chúng ta vượt 27 bậc thang đời, tìm nhau bằng khao khát đinh ninh

Và Anh đến, người đàn ông duy nhất yêu em như hằng muốn
Bởi vì Anh, em được trở thành em
Cuộc tồn sinh đi qua những bí mật thân thể đàn ông, những ẩn giấu thân thể đàn bà
Từng viên gạch lát từng thân cây già theo từng con đường yếu ớt cô đơn cả khi kẹt xe - người
Mặt hồ mặt trời mặt người mỗi ngày một khác
Mọi sự vật đều chồng hình người cũ
Những gương mặt nhoà tên nhoà nét
Nằm trong dung nhan đương đại của chúng ta;
Những dáng vóc, linh hồn người đã chết
Cư ngụ trong hình hài và tâm thức chúng ta
Loài người đang lả đi vì những chuỗi thở dài và giấc ngủ chớp nhoáng
Em
rơi xuống
theo từng tiếng nấc bơ vơ
Khi chiếc ô tô vàng chở Anh đi
Phương Anh sống thừa nắng thiếu em
Chiếc ô tô vàng mang anh đi
Em ở lại mùa vàng mê man gió
Vừa quen mùi Anh, lại phải tự vùi đơn độc vào chăn gối
ác mộng chầu chực cùng đám người - dã thú
Anh hãy phanh bão tố sầm sập tới nơi em!
Em tìm Anh biết bao năm - người du mục tự trấn giữ đức hạnh
Đã nhầm lẫn đã tội lỗi đã thất vọng muộn phiền nhiều mùa
Cửa phếch tóc xơ khàn điệu lới lả
Hoa mím môi nén ngờ uồn chất chứa

Hoa Thuỳ Linh thôi mím môi thành phố trên cao đêm tháng 8
Chúng ta tự hỏi được cơ thể, khi thấy nhau trong đêm lạnh
Mật mã 2331953 cho giấc mơ linh nghiệm
Em muốn Anh nhập em vào định mệnh
6 tỷ người trong nhịp dồn dập
Khi Anh hoà em vào máu

Anh đã hoà em vào máu
Em đã đu mình lên chữ T tên Anh, như đu cả số phận lên thập giá vĩnh viễn
Người đàn ông cuối cùng
Cùng tôi một sự sống
Nước mắt mọc trắng thành pha lê san hô, em trang hoàng thế giới
Những bức ảnh không kích thước, Anh căng thành 4 phương trời vô tận
Anh hạ trời xuống Anh nâng đất lên
Anh bùng vỡ thanh xuân cuồng điên
Trên lưng Anh, bơi mải miết ngón ngón em dài trắng
Môi em trườn trong đêm căng
Duỗi chân dài, em nối những ranh giới, những núi đồi, sông biển, để Anh đến bên em, nhịp nhịp qua cầu đùi muốt
Đêm tận cùng chờ hiến
Vào lúc Anh lên em lên Anh
Thụ tạo giấc mơ ấp ủ
Em đạt khát khao làm Mẹ

Những người chưa gặp những người chưa đến
Những hoang tàn chưa quên lên men
Không thể làm em lơi con đường duy nhất
Đường đi cùng Anh và ở lại cùng Anh sau khi chết
Đường yêu, tình phu-thê không biết suy tàn
Đường xiêu liêu hồ say liên miên

Chỉ với Anh, em được ngủ yên trong kinh thành phì nhiêu cỏ
Chỉ với Anh, em chờ đón ngày sinh con trai Đồng Tử
Chúng ta được oà vỡ những bọng nước mắt Việt Nam khổ đau hơn 2000 năm tích tụ
Anh tạo ra khái niệm về sự vĩnh cửu!

Những muộn phiền tụ về náo nhiệt
Nhưng chúng, với bóng tối và cái chết không thể trùm lên em
Vì em biết mãnh liệt neo vào Anh yêu thương chan chứa
Vì Anh bao bọc em bằng hơi ấm thuỷ chung bằng ánh sáng
Tình yêu Anh khởi động lại thế giới:
Thành Linh

dungdt
26-07-2004, 05:38 PM
Sinh ngày 4 tháng 4
Vi Thuỳ Linh

Những con kiến rừng yêu mùa nào, để đẻ trứng đúng vào tháng Tư
Cả tháng Tư em bồn chồn như cả rừng kiến đốt
Như con ong
Em khích động anh bằng tưởng tượng có thật
...
Và đáp lại tất cả thèm muốn
Anh và em trong trắng trong Vũ - trụ - sơ - sinh
(Những bí ẩn được khơi mở như thể nếu không, người ta sẽ điên lên vì bức bối)
Em bắt đầu yêu anh, và
Anh yêu em, bằng sự cực đại được khuếch tán
Sự tối tăm và sáng láng
Sự chôn chân và những cuộc bay
Cái lưỡi mềm của anh nơi gan bàn chân em
Làm Thế giới hoá lỏng
Em như bông lúa chín
Trò Domino với hiệu ứng lan truyền, đổ sang nhau những
ăn năn - bất cần, trong sạch - vấy bẩn, ý nghĩa - vô bổ, cạn kiệt - lấp đầy, tuyệt vọng và ngộ nhận, đoàn tụ và lưu lạc, trấn tĩnh và hoảng loạn
Sự ầm ĩ chen đua của đám đông chỉ là một chế giễu cho mảnh đất chật hẹp
Những tranh cãi chằng chịt chẳng biện minh điều gì

Anh nói, nơi khuôn mặt em, đôi mắt gọi, nhưng anh yêu cái miệng hơn, cái miệng biết yêu anh hơn mọi ve vuốt của lời nói
Một tình yêu phi thường của những Định mệnh khác thường
Là sự kết hợp toàn hảo
Không chỉ trong ánh sáng tự nhiên của thân thể được gột rửa và tái sinh
Sự hợp nhất kỳ diệu làm anh cùng em lớn lao, trước những ngạc nhiên không kiềm chế của mọi người
Xung quanh, tất cả đều lạnh lẽo, sau khi em ở bên anh và đã gần anh, thuộc về anh trong tình yêu đôi ta (anh vắng mặt)
Dẫu sự vắng mặt của anh là thường hằng
Em vẫn thuộc về sự sống của anh, trọn vẹn.


Vi Thuỳ Linh
Xin giới thiệu bài viết của nhà văn Nguyễn Huy Thiệp về Vi Thuỳ Linh, một người trẻ nổi tiếng và có lẽ là đáng kể trên văn đàn Việt Nam hiện nay.

Sinh ngày 4.4
Vi Thuỳ Linh, nhà thơ nữ trẻ, sinh ngày 4.4.1980. Ngày ấy là ngày thế nào?

Đấy là ngày: "Đổ sang nhau những ăn năn - bất cẩn, trong sạch - vấy bẩn, ý nghĩ - vô bổ, cạn kiệt - lấp đầy, tuyệt vọng và ngộ nhận, đoàn tụ và lưu lạc, trấn tĩnh và hoảng loạn". Đấy là ngày "có tình yêu phi thường của những định mệnh khác thường".

Vi Thùy Linh đã viết về ngày sinh của mình một cách siêu thực, đẹp đẽ và nên thơ như thế. Thực ra, ngày 4 tháng 4 năm ấy cũng chỉ là một ngày bình thường như ti tỉ ngày bình thường khác. Trên thực tế, thế hệ của Linh là một thế hệ được sinh ra trong hoàn cảnh mà phụ huynh của họ lúc đó phần lớn đều đang sống trong tình trạng vô cùng nhọc nhằn, khốn khó. Hãy giở lại lịch sử Việt Nam trong thời điểm đó: Chiến tranh biên giới, chế độ bao cấp đang vào lúc khủng hoảng. Tôi còn nhớ ở một trường phổ thông trung học nơi tôi đến ở: Giáo viên không có lương, các thày cô giáo đã phải xin hợp tác xã cấp ruộng cấy lúa lấy gạo ăn. Trong các công sở, người ta phải phân phối chia nhau từng bao thuốc lá, từng đôi pin đèn, từng chiếc lốp xe đạp...

Thế hệ Linh đến tuổi trưởng thành lớn lên trong điều kiện khác hẳn: Xã hội thay đổi từng ngay, từng giờ, Việt Nam đang hội nhập cùng thế giới. Đa số đều được sống "trong nhung lụa", trong những tiện nghi sinh hoạt "xịn" hoặc "như xịn", họ có nhiều cơ hội lựa chọn. Họ không có những ký ức giống như các thế hệ cha anh, họ không đói cái đói vật chất, "tôi đói như một con hắc rinh tinh, tôi đói như một con vật ở địa ngục" (Con gái Thuỷ thần).

Nhưng thôi! Cái gì qua là qua! Chúng ta hãy đi sau vào thế giới tâm hồn của lứa tuổi 20 hôm nay mà Linh là một đai diện đáng kể. Vì sao vậy? Vì gì thì gì, Vi Thuỳ Linh đang là một thi sĩ nổi danh.

Này gương kia ta muốn biết trí tuệ của ta?
Thưa cô, cô thông minh hơn nhiều so với tuổi.
Gương ơi, bây giờ trong ta ra sao?
Cô già hơn nhiều, so với tuổi.
Sao đêm nỡ chan trăng vào tận chỗ ta ngồi?" (Thằn lằn trắng)

Dấu vết
Thế hệ "Tuổi 20 yêu dấu" của Vi Thuỳ Linh đa phần lớn lên trong những nhà trẻ mẫu giáo hưởng các chương trình lương thực quốc tế tài trợ (PAM, FAO...), cha mẹ họ đang mải miết lao vào cuộc mưu sống. Những đứa trẻ được các cô bảo mẫu huấn luyện, thiếu sự chăm sóc thường xuyên của bố mẹ: Trên mái nhà bên trái, một con chim sẻ lẫm chẫm giữa những viên ngói vỡ. Có phải tôi đấy không? Tôi đã nói chuyện với những đứa trẻ như thế và nhận ra chúng thường hay cáu kỉnh kinh khủng. Đến tuổi 20 đôi khi chúng vẫn còn không thôi cáu kỉnh:

Bố/Mặt trời nóng rực và ổn ã/ Con muốn gần... lại sợ... tan ra.../ Mẹ/Mặt trăng xa/Con ngần ngại cận kề/Con/Vì sao lại giữa lớn lên và sáng bằng nước mắt... (Những đối lập)

Tôi vừa sợ vừa thương sự ví von các quan hệ trong một gia đình như các hành tinh trong vũ trụ, oách thì oách thật nhưng thật xa vời. Sự cô đơn, bị bỏ rơi trong những "dấu vết số phận" ở thơ Vi Thùy Linh luôn luôn nhạy cảm với "sự bỏ rơi". Tôi có lần nghe Nguyễn Việt Hà (tác giả tiểu thuyết "Cơ hội của chúa") khen câu thơ "anh đẩy em bằng mắt" là câu thơ rất tình tứ. Thực ra câu thơ này ở trong một văn cảnh thật đau lòng, chẳng tình tứ chút nào:

Chỉ còn phía anh thôi
Em không nhớ đã tìm gặp anh bao lần, bất kể khi nắng còn hay tắt.
Để rồi đêm nay
Em cay đắng quay về khi anh đẩy em bằng mắt.

Cô gái (gọi bằng thi sĩ cũng được vì cô gái nào ở tuổi 20 chả là thi sĩ, cứ gì Vi Thuỳ Linh) nhận ra cú đẩy bằng mắt của gã bạc tình "trong đêm", vậy thì sự nhận ra đó là ở trong lòng chứ đâu phải ở "quan sát hiện thực". Đây là cú đẩy đi chứ không phải cú đẩy lại.

Em không nhớ đã thả đi bao nỗi buồn bằng tóc rụng
Tóc mỗi năm một mỏng
Bóng chèn nhau
Vỡ
Lòng em
Vỡ
Em lầm lũi lại đến trước nhà anh nhặt xác nỗi buồn đốt lên thành lửa
Rồi đi
Sau lưng em ngày nắng tắt (Từ phía ngày nắng tắt)

Những đứa trẻ có thời thơ ấu cô đơn với nhưng mặc cảm âm thầm trong lòng bước vào đời, yêu, bị phản bội như chơi, đau lòng rồi tự tử như bỡn. Họ không biết ái tình là thứ rất nguy hiểm.

Sự lựa chọn trong tình yêu quan trọng vô cùng. Tôi đã nói chuyện vơi một giáo viên phổ thông trung học về chuyện giáo dục giới tính. Theo anh, giáo dục giới tính chỉ nên làm với khu vực nữ sinh vì với đối tượng này còn có khả năng giáo dục được chứ với nam sinh thì chịu, vô phương, bất khả tri, chúng bừa bãi vô cùng, có làm cũng chỉ bằng thừa. Tôi cảm thấy ý kiến này có lý.Thơ Vi Thuỳ Linh đầy rẫy những phiền muộn vì bị phụ bạc, vì thiếu kinh nghiệm lựa chọn:

Tôi nói với người đàn ông đầu tiên tôi yêu:
"Em có thể chết, nếu bị anh phản bội".
Khi bị phản bội
Tôi giằng chiếc nhẫn, anh tặng khỏi tay mình,
Người đàn ông thứ hai dịu dàng và trong suốt
Tôi thiếu nữ bé nhỏ rón rén bước vườn yêu
Sửng sốt và ngưỡng vọng...
Bỗng nhiên
Anh thay đổi...
Nhưng tại sao tại sao tại sao... (Sự im lặng)

Cũng tại sao nữa? Vì đời là thế, ái tình là thế. "Cô chẳng hiểu gì, kẻ phản bội cũng là người tốt, có điều người ta không dám hy sinh... Người ta không dám hy sinh vì tôi là phải. Tôi là đứa con gái xấu xí, phải không nào?. (Con gái Thủy thần).

Cần nhìn nhận sự phụ bạc trong tình cảm cũng như "hai mặt của một vấn đề" như sự chung thủy trong tình cảm vậy.

Kẻ tình nhân trong thơ Vi Thùy Linh là một tên Sở Khanh rất đáng kể, siêu phàm:

Em làm sao có thể thanh thản khi những hạt nước bung ra từ những nhát quét kia cũng mang ánh mắt anh...
Em dồn hết sức bình sinh, cần điều lành cho anh mãi mãi...
Tiếng hát da diết của anh là ngườn tinh chất đổ vào em...
Chất ngất tôn giáo...
Tên anh thành tượng thanh của tín niệm...
Em nghe anh mà cứ ngỡ anh oom em trong lòng đêm
Sự tưởng tượng vô biên chọc thủng thế giới
Cứ thế, anh tỏng em... (Linh)

Lord Byron thật chí lý: "Ái tình của một người đàn bà chiếm toàn thể đời sống của họ". Tagore minh triết hơn: "Ái tình là ý nghĩa tuyệt đỉnh của cái gì bao quanh chúng ta. Nó không phải là tình cảm đơn giản mà là chân lý, là hoan lạc tận cùng của sáng tạo". Rilke thì từng trải: "Ái tình là cơ hội duy nhất để già dặn". Còn Faulker lại khinh bạc: "Điều buồn thảm trong ái tình là chẳng những ái tình phù du mà các thất vọng nó tạo ra cũng chóng quên".

Dấu vết tình yêu trong thơ Vi Thùy Linh chi chít. Không thể không nhận ra Vi Thùy Linh là một nhà thơ tình, một nhà thơ tội nghiệp luôn bị phụ tình.

Ai phụ tình? Ai tình phụ?

Có lẽ trước hết đó là dư luận.

Thiếu phụ 20 tuổi
Tôi đọc Vi Thùy Linh, hết sức ngạc nhiên vì những cảm xúc - thèm có con, những cảm xúc về tình mẫu tử dày đặc. Có lẽ đây là trường hợp độc nhất vô nhị trong thơ Việt Nam hiện đại.

Con ơi... con ơi.
Không biết bao lần, mẹ đặt tay lên bụng, gọi con
Mẹ khao khát mang con, mặt trời đang phôi thai trong mẹ.
Con đang ở đâu
Hãy theo tình yêu của cha, đậu vào lòng mẹ...
Sẽ đến lúc, nhìn con, mẹ lại ngỡ đó là chồng của mẹ...
Thật buồn cười cho "thiếu phụ 20 tuổi!" Vi Thùy Linh cho đến bây giờ vẫn là một đứa bé con!
Có lúc, vì tham vọng sự nghiệp mẹ ngại có con
Nhưng rồi qua bao nổi nênh
Mẹ mới hiểu, con rất cần cho mẹ...
Vi Thùy Linh đến 20 tuổi vẫn chỉ là bà mẹ của búp bê:
Mẹ ôm búp bê, cho búp bê bú tí
Chỉ có một búp bê con gái, mẹ chỉ quấn thêm hai cái khăn để có hai con trai.
Mẹ luôn được làm công chúa, cô dâu... (Những mặt trời đang phôi thai)

Nhiều người nói với tôi rằng, Vi Thùy Linh là biểu tượng trong thơ. Tôi không thấy thế. Vi Thùy Linh là một biểu tượng trong trắng chứ, nhưng thật tội nghiệp. Ngay cả việc học tập làm thơ của Vi Thùy Linh có lẽ cũng có phần sai lầm.Tôi hiểu tại sao Vi Thùy Linh chỉ làm thơ "tự do" mà từ chối các thể thể thơ có niêm luật. Thực ra, đây là môt cách "đi tắt đón đầu" của các nhà thơ nông nổi. Một nhà thơ phải được giáo dục thế nào? Bằng kinh nghiệm riêng, trên cơ sở quan sát những kinh nghiệm của các nhà thơ cổ điển (khái niệm nhà thơ ở đây nên hiểu như một khái niệm mở rộng) thì việc giáo dục ấy phải được tiến hành y như việc nuôi dưỡng một hài nhi, một cách giáo dục nguyên thủy cổ truyền từng bước một chứ không nên "đi tắt đón đầu" vội vã. Thi sĩ phải được giáo dục chặt chẽ từ việc học tập tục ngữ ca dao, học tập các nhà thơ, các nhà tư tưởng nguyên thủy. Lần theo từng bước các nhà thơ, các nhà tư tưởng trong nền văn học sử nước nhà và thế giới, đi lại con đường của họ (cổ, trung, cận và hiện đại), thậm chí phải học tập, nắm vững tất cả các niêm luật thơ chủ yếu nhât (ở nước ta là các thể thơ 4 chữ, 7 chữ, lục bát, song thất lục bát...). Không phải việc từ chối các niêm luật đã là tự do. Việc nắm vững các kỹ thuật và niêm luật thơ chính là một cách rèn luyện để có được tư duy tao nhã và hành vi ứng xử với thơ (nói trắng phớ ra là học "lễ") cũng chính là hành vi ứng xử với cuộc đời và xã hội. Giữa hình thức và nội dung thơ sẽ có cả một mối liên quan chặt chẽ với nhau, tác động từng tí một, dần dần, không nên "đốt cháy giai đoạn". Thơ tự do ở ta ra đời với các thể chế và tiết chế thơ độc đoán, được sáng tạo bởi các thi sĩ sốt ruột, ít học, nóng nảy. Thơ tự do ở ta bắt đầu từ "quần chúng", kiểu "lũ chúng ta bọn người tứ xứ", rõ ràng tự do thật, "rằng hay thì thật là hay", nhưng cũng sẽ có những mặt trái của no khi nó được dịp lên ngôi. Khi hình thức (thơ) bình dân nhân lên nhiều lần theo cấp số nhân, thì tình trạng cả nước làm thơ, thiếu vắng một đẳng cấp ngoại hạng, thượng lưu thì đấy là một bi kịch, một sự cay đắng vô cùng cho văn học.

Thơ, đấy là đạo đức, là văn hóa, là xã hội.

Thẫn thờ sắp xếp lại mình
Trong bài "tự kiểm điểm" nhan đề "Tôi và 365 ngày sóng", Vi Thùy Linh bộc bạch một tâm trạng mệt mỏi: "Bây giờ tôi không còn là rừng lửa nữa (tức đã qua giai đoạn mà Nguyễn Trọng Tạo miêu tả là "nữ thi sĩ trẻ tuổi trên con ngựa chữ dậy thì, đã độc mã phi thẳng vào rừng rậm thi ca và khát")... Tôi yếu hẳn đi. Tôi sống trong tình trạng thiếu máu và huyết áp thấp. Hay lo nghĩ và mệt mỏi, mỗi bữa tôi chỉ ăn được một bát cơm, phải uống nhiều thuốc. Tóc có sợi bạc v.v..."

Chỉ mới ăn một đòn giáng đầu tiên của dư luận "miệng thế gian, như làn sóng bể" đã làm "con ngựa chữ dậy thì" sụp đổ thì cũng đáng buồn! Con đường văn học là cả một chặng đường dài dằng dặc, vinh nhục đủ điều. Nó cũng chính là chặng đường đời rất nhiều gian khổ trầm luân. Các nhà thơ trẻ phải ý thức được "sự nghiệp" của mình nếu như họ muốn dấn thân vào "hội đoạn trường" đó để mà biết cách bền gan tu chí. Chẳng có chữ nào bầu nên nhà thơ. Đấy chỉ là những lời có cánh hết sức hão huyền. "Thơ không phải sự nghịêp". Tôi đã nhiều lần nói thế. Sự nghiệp là cái gì? Hãy sống đi, xây dựng cho mình một giá trị tinh thần và vật chất có thực rồi "sự nghiệp" nó sẽ đến theo.

Trong một bài trà lời phỏng vần, Linh có nói ước muốn được dấn thân vào văn học, sẽ làm thơ, viết tiểu thuyết. Rõ ràng, đấy là một ý định lành mạnh. Nhưng muốn thế, không chỉ "ăn một bát, uống nhiều thuốc" là có sức lực đi tự dấn thân vào văn học. Với "tuổi 20 yêu dấu", Vi Thuỳ Linh và các bạn thơ trẻ khác hoàn toàn biết mình phải tự làm gì.

Tôi nhảy hoang dại trong cái muốn/ Và vọt lên tóm cái sừng bò treo lơ lửng giữa trời, ngậm chặt và cắn/(Bất cứ lúc nào em cũng thích vọt như thế)/ Chúng tôi không chấp nhận sự hành hạ của không gian... (Một ngày chưa có trong sự thật)

Linh đang "thẫn thờ sắp xếp lại mình". Đừng thẫn thờ nữa mà phải nhanh nhẹn sắp xếp lại mình. Cuộc đời còn ở phía trước. Ở tuổi 20 thì những "nổi nênh" chỉ là trò cười dưới mắt những người từng trải. Cũng là một tiếng thơ lạ. Vi Thuỳ Linh mới chỉ bắt đầu nhưng bước đầu tiên trên con đường thơ truân chuyên gian khó của mình. Phía trước là bầu trời... Ở đấy có vinh quanh, có hiểm họa. "Hãy tin ngày mai trong sự ngây ngất". Cũng chẳng cần "thông minh hơn nhiều so với tuổi". Cũng chẳng cần "già hơn nhiều, so với tuổi". Dư luận cũng nên rộng lòng "dù giả tạo, cá sấu còn biết khó, Còn hơn những kẻ vô tâm". Nhũng nhà thơ trẻ rất cần sự nâng đỡ về tinh thần, tình cảm, cần sự Chỉ dẫn của những người đi trước.

Bài viết này như một cử chỉ cho thấy không phải dư luận lãng quên Vi Thùy Linh.

Tôi chẳng thể hiến tặng gì ngoài ánh hào quang tăm tối ấy...*

thu an
26-07-2004, 09:31 PM
Thơ của Vi Thùy Linh khó đọc và khó nhớ. Nhưng có những câu thơ chỉ đọc một lần là không thể nào quên. Bài "23 tháng 3,nơi ánh sáng" có những câu như thế và theo trí nhớ của tôi những câu thơ đó là:
Em rơi xuống theo từng tiếng nấc bơ vơ
Chiếc xe ô tô vàng chở anh đi
Fương anh sống thừa nắng thiếu em
Em ở lại mùa vàng miên man gió!
Có gì nhầm lẫn ở bài thơ được trích dẫn ở trên không nhỉ? Vì chỉ một sai sót nhỏ đã có thể fá hỏng một bài thơ đúng nghĩa. Giúp tôi nhé!

dungdt
17-11-2004, 11:11 AM
Nơi tận cùng sự ngưng đọng



Hà thành thiếu Anh, Hà thành bớt xanh
Cũng vì mùa thu đòi trở dạ
Mùi cốm ủ sen mùi men lúa chín
Màu vàng phủ bọc mọi nơi, biến tất cả thành vật báu
Những con đường cong thành phố đặt vào những con đường một chiều
Những cửa ô nhiều chiều hơn sau cuộc gia tăng đường một chiều
Em chỉ có một chiều Anh xanh thẳm
Chim chóc về, muôn loài hoa hàm tiếu đã về, cỏ cũng về thơm thảo nguyên mênh mang
Lụa hào hoa tơ Trời – Đất, tấm tấm rèm lay động không gian hồn Việt
Từ trời Cha, lụa dập dồn theo nhịp ái ân, lụa đa đoan những đường gân sự sống
Từ đất Mẹ, lụa tình tứ quấn lên thành phố lên những thân thể quên năm tháng
Lúa cong lũ lượt cánh đồng
Trong sâu thẳm thanh khiết, chúng mình đọng vào nhau quyện siết và dâng mãi khát khao hun đúc đứa con của đỉnh cao trác việt
Mùa những người đàn bà mang bầu thích diễu hành trên những vỉa hè động vàng lá lá
Mùa những người đàn bà muốn mang bầu khiến Trái Đất cong thêm đêm đêm lạc mãn
Mùa mọi chuyển động đều muốn ngưng đọng trong nhịp ngân dư âm tuyệt đích của Anh và em
Em bẩm sinh năng lượng làm Mẹ – một tín ngưỡng vượt lên mọi thống trị
Ta nhuần nhị và trinh bạch về nhau
Em cất lên bài ca tự viết, những lời hát óng ánh đua nhau hy vọng, theo tiếng cười ngộ nghĩnh vang vọng của con

Nhờ con, chúng ta được khai sinh lần nữa
Tạ ơn những bóng hình vất vả và mơ mộng ngàn năm, bước ra từ mặt trống đồng
Mặt nước nhấc lên đong đầy chứa đầy linh tú
Cả trí tuệ và sự vô tận của thẩm mỹ
Tụ về kết tạo thành đứa bé
Mùa xuân tượng hình trong những bào thai



Vi Thùy Linh

03.11.03

dungdt
17-11-2004, 11:19 AM
Ðêm Linh
(Vi Thùy Linh)

Những mảnh vụn chiêm bao bỗng ghép thành đoàn tàu hăm hở chở anh về

Em bặm đôi môi nẻ mùa vào gáy anh lạnh mồ hôi mặn

Dấu chấm biệt biến động

Thế rồi em vẫn phải giăng thêm những sợi tóc đủ màu thành lưới sáng

Giữ nụ - cười - chậm - của anh

Những ngôi sao già lại đầu thai vào quả quả khế non

Thân cây anh toả khói thuốc

Bỗng chốc sừng sững đâm thẳng vòm trời

Trái đất nở tròn viên mãn

ác mộng tử thần làm mồi lửa giống

Ðốt chiêm bao đông giá

Ðầy sao già tự tử dưới gốc cây

Ðoàn tàu vẫn chạy trong âm vọng tên người

Xuân gọi mưa về gột dịu

Thấm tháp hạt hạt mầm vùng dậy

Thôi bế em lên thảm cỏ hoa để cùng bay chu du

Hãy cùng đứng lên mặt đất này, nhìn sông Hồng đang hồng thêm phù sa thiếu nữ

Ngày cũ vừa bóc như cái rùng mình cuối cùng của gió mùa đông bắc

Những - mảnh - vụn - chiêm bao - là chính em định đoạt bởi anh!

dungdt
17-11-2004, 11:20 AM
Sư tử buồn
(Vi Thùy Linh)

Thật dịu dàng trong cơn cuồng nộ

Chúng mình lao vào nhau từ rất lâu

Chấn động gấp nhiều vụ khủng bố làm sụp đổ WTC chấn động thế giới

Những sinh vật tuyệt chủng bỗng bật dậy tính dục

Vẫn còn trên từng tế bào em

Dư chấn cơ thể anh

Con sư tử kiêu hùng và đơn độc

Luôn muốn rúc vào ẩm nồng mềm mại

Tạc gương mặt tuấn kiệt giữa Vũ trụ đen

Sự thèm khát truy nã chúng ta

Thế giới đại loạn trong tiếng rên hoan lạc triệu năm còn âm ỉ

Chúng ta nghe thấy tiếng rên ấy bằng cái nhìn dựng đứng bức tranh cực thực

Chúng ta không phát tiếng bằng tự do quá vãng của ngôn từ, mà dồn lắng bằng trạng thái quẫn bách được báo trước của nhân loại

Ðêm ngày tháo đáy bổn phận

Chúng ta sống hoài nghi ngờ vực như thể đấy là xung động nguyên uỷ

Râm ran khắp nơi tiếng thều thào của mặt đất hẹp, đại dương ô nhiễm, những cánh rừng khô trụi bầu trời đầy không tặc

Ðang cố níu giữ sự sống bằng sự cưu mang Vũ trụ

Em đang xiết anh dưới vòm động Phong Nha trong tấm ảnh

Và anh biết được (với xung năng khuếch đại) tín hiệu mùi của hoa Thùy Linh

Ðộng kỳ vĩ nhất mang ánh sáng, độ ẩm, nhịp đàn hồi của người đàn bà đang yêu cực độ

Hầm hập núi vú cơn cuồng hoan bền bỉ

Ðã thống trị những quy luật bất trị

Người ta cần nhận ra nhau bằng khải tín trong chìm xuống dâng lên mặt biển

Ngày không khóc như chang chang biển nhật lệ cuồn cuộn những con rồng sóng sóng

Ðêm không buồn như xanh miết đường thành Huế mơn man những hàng cây đắm đuối

Em yêu anh trên tất cả những danh phận xác lập

Sư tử dũng mãnh và vĩ đại !

Tràn bờm đầy mình nàng hai mươi hai tuổi

Không cần cùng 40 tên cướp, anh đã cướp nàng đi khỏi sự thăng bằng - không bao giờ có nổi

Ðể Nàng phải cong rồi dựng đứng

Yêu anh hân hoan náo nức

Cánh cửa chỉ cho anh

Bên trong là kho báu

Không vàng bạc kim cương đá quý

Không mở bằng thần chú

Mở cánh cửa bằng trục nóng của anh - trục Vũ trụ

Vừa lọt tận cùng đã mắc kẹt vĩnh viễn

Ở cánh cửa Linh

Tóc bạc râu bạc bật tung sự chênh lệch

Tinh khí làm mềm những sự vật hoá thạch

Sư tử

Ðắm hai màu trắng-đen thân thể nàng

Một đêm cực diệu tinh khí anh tròn nơi bụng em Tương lai

Sư tử buồn của em !

Băng qua địa cầu bằng tiếng gầm kinh động

Núi vú lại cương lên sự sống

Những cặp chân khoá chặt nhau khước từ chân lý !

dungdt
17-11-2004, 11:22 AM
Tình yêu
(Vi Thùy Linh)

Ta cứ viết như là ta đang sống

Em nhớ anh vò nát cả biển rồi!

Biển đổ xanh lên những ngôi nhà cổ

Em chênh vênh mái phố cuối cùng

Nỗi tái tê đang nhuộm nâu hoà thanh xanh ngọc hơi thở giận dữ ghen tuông tủi thân dằn vặt

Anh đầy phòng em đợi em gọi em hốt hoảng

Ðể được bình yên, từ lúc chào đời tôi phải cuộn mình như cây bắp cải?

Tất cả sinh vật bỗng quên ngôn ngữ lẩn trốn vào im lặng

Những bông hoa ngáp mãi dưới sương mù

Hoa Thùy Linh phập phồng sương mùa

Em im lặng cho ngàn năm náo động

Ðăm đắm nhìn chảy chiếc điện thoại đỏ trên bàn anh làm việc cách hai ngàn dặm

Ngôn ngữ mới bật từ âm thanh yêu nhau

Từ ánh sáng giấc mơ râu đằm miết thảo nguyên vỡ bão

Em pháo bông sáng rực trên cao nở đàn con tràn lan mặt đất

Chưa bao giờ hôn đủ dù cho em hôn anh suốt đêm trên con tàu lửa lao từ biển

Em tàu lửa

Từ căn phòng này

Hình ảnh anh ngự mọi khôn gian thời gian, hắt vào sự tối tăm

Ðể mỗi ráng chiều - đêm đứng sân thượng hướng phương Nam, thân thể em bức phù điêu đỏ

Giữa cơn cuồng nộ vì hiện tại chưa trọn vẹn

Em nhận ra mình cuồng tín với tình yêu

Vết thương (lần gặp anh cuối năm) nơi ống chân phải lên da non, như cánh đào phai

Niềm tái tê tấy lên nhiều sẹo

Vết thương mới đang cắn ký ức đêm cuối Sài Gòn chúng mình ngồi xiêu ngôi nhà cao tường tróc lỏ

Mắt chỉ thấy nhau, dẫu phố đêm nhoa nhoá đèn, người

Từ cơn rát như gặp bão cát, đôi mắt em - anh vút lên, bay quanh những hành tinh sắp băng hà hành tinh sắp mọc

(Sau khi mắt đổi ngôi những vì sao nức nở trên trời)

Thẫn thờ những con phố Hà Nội nhức nhối nhớ

Anh bú mùa quên cả giêng, hai

Những quả bưởi Tết đỏ như đàn đèn g lăn qua những ngày xuân

Em phù điêu nứng giai điệu xanh ngọc

Anh bú mùa quên mái phố Linh chênh vênh sắp lạc

Không phải lạc vào giá rét như người đàn bà đội thúng bánh mì, gầy và đen như ngõ tối, rao khản gió

như người đàn ông đứng bán bóng bay cắm mặt xuống những quả bóng bất thần vỡ, tiếng ho rã rợi trong lơ lớ ánh đèn như những mặt người mắt to ngoác miệng

như cười như gào ngạc nhiên sướng sợ trên bốn bức tường muốn đổ vì mưa trong triển lãm Gặp mưa của Trần Trọng Vũ

Tự sắp đặt mình cơn nóng-lạnh

Vĩnh viễn yêu bằng vẻ đẹp tinh khôi tiềm thể

Người đàn bà - không - thế - kỷ

Miên man anh bú mùa mùa

dungdt
17-11-2004, 11:26 AM
Âu Cơ
(Vi Thùy Linh)

Hoa một loài một bông độc sáng
Giữa những đoá hồng đen dập dìu khắp không gian mịn ướt

Hôm nay lại tiếp tục thói quen cầu ước
Khi ngồi quán trên cao uống nước đu đủ
Để dồn đủ một đêm tình tự
Trong lòng anh, em khi thị thế gian

Phiêu diêu mắt, thấy con đường tơ lụa
Phiêu diêu lưỡi, chạm đáy mềm Âu Cơ

Ly rượu dan díu mùi đàn bà
Nước mắt không thể ngấm thêm được nữa
Ta tạo dị bản ta, chống đỡ
Dan díu men mê man
Mật khẩu nẻ lá môi thâm nhập

Hồi hộp đến cuối đường tơ lụa
Tây Tạng mê ảo cuồng hoa
Trứng nhộn nhịp thụ thai
Âu Cơ rũ váy rũ nghiệt ngã
Lại hứng hứng gió thốc
Thôi miên những cánh cửa chồi răng

Hoa Thùy Linh
Đàn đàn mũi tên bay từ giữa hai đùi
Bắn nát sự cam phận

dungdt
17-11-2004, 11:27 AM
Em muốn anh làm em mang bầu
I.
Làm chiếc gối dài
Em ru anh vào con đường bí mất
Cùng những đêm đầy mật
Em thụ tạo mầm sống, bằng
Hiện tồn, tương lai cùng với
Sự sống của chúng ta
Mầm sống
Nhú ra trong ánh sáng trác tuyệt
Của một Linh khuê mãn khai giữa bạt ngàn
đám đông, bóng tối; giữa lời tán dương và
tiếng la ó; giữ người đồng tình và kẻ chống
lại; giữa chính nghĩa và sự phản loạn; giữa
thánh thiện và hổ lốn, nhố nhăng; giữa sự thật
mãnh liệt mà đơn độc với giả tạo yếu hèn
mọc như nấm...

Em không tin
Chiều qua anh nói: "Chúng ta sẽ chấm dứt!"
Cuộc sống chưa bao giờ chấm dứt cả khi
Em trượt qua âm thanh những viên Seduxen
Liều cao tử khí ghì lấy
Cơ hội hiện diện của một kiếp người

II.
Em đã xưng danh trên mặt đất
Đứa con của anh cùng em
Em vẫn hoài thai và muốn
Anh làm nó tuyên xưng ngạo nghễ
Bằng đường cong vồng lên bụng mẹ
Đường cong làm biến đổi mọi mặt phẳng!
Con gọi về cơ man cây lá cỏ hoa đẫm trăng rạp mình trên
ngựa gió
Vạn vật rung chuông rạng rỡ
Khi con uy nghi chào đời
Cắn bầu vú không rời
Con ru mẹ ngủ
Và mọi phiền toái, ồn ã, nhọc nhằn trở nên ắng lặng
Để các mạch ngầm ứa sữa thơm tho
Và bao sông, suối, thác chảy màu trắng sữa
Sữa mẹ chảy vào chỗ du mục, cánh rừng trơ trụi
Cho nhừng ngày tươi tốt
Ánh lên.

III.
Em nghĩ về sự diệu kỳ vô biên
Bằng nhịp đập yếu của quả tim bé nhỏ
Bằng thân thể xanh xao, lạnh toát vì tay anh sắp tuột
Bằng đôi mắt rát chảy không mở nổi
Bằng cô đơn rã rời cùng cực
Bằng thoái thác định mệnh chứa chất tuyệt vọng
Em dự cảm về cái chết của mình
Trong sự yếu ớt của các giác quan
Em vẫn biết mùi anh nồng nàng không gian này
Anh hiện diện khắp nơi trong từng giây em sống
Mọi con đường đều chạy về anh!

Hình dung ngày mai
Bản nhạc bình yên giữa các phương trình phát ra từ chiếc
radio anh tặng
Chiếc áo sờn vẫn ôm mùi thân quen
Nhẫn mặt tím chuỗi hạt quấn tay dây chuyền mặt tím
Những bức vẽ đắm đuối hệ lụy
Những lá thư, bài thơ em đã thuộc
Đồng hồ báo thức mỗi sáng anh gọi
Giữa bặt vô âm tín thể xác
Em nguyện cầu bằng tiếng kêu câm nín
Vót nhọn mái nhà thờ thảm thiết

Làm sao chúng ta xa nhau được
Ám ảnh về nhau vần dâng triều cường
Ám ảnh tiếp diễn không thể kháng cự
Khi giận dữ, chối từ, xua đuổi nhau nhất
Chúng ta vẫn không ngừng thèm và mê đắm nhau

Ước mơ về sự trường sinh
Khi sự sống của em đo bằng lượng hồng cầu suy giảm
Từng giọt máu vẫn cất lên
Cất lên lung linh nguyên vẹn

Chúng ta làm nên quyền lực
Quyền lực của tình yêu và những đứa con
Làm chúng ta trở thành vĩnh cửu
Mỗi ngày ta hằng sống
Ánh lên từng sợi râu bạc của anh
Mỗi đường ta hằng qua
Nối nối từng sợ tóc bạc của anh
Và em dần dần lịm...

IV.
Những ngón tay gầy xục vào mái tóc đang rụng dần, như
lưỡi cày đơn điệu
Tất cả là hư vô, tất cả là mộng mị
Chỉ mùi anh là có thật!

Em dần dần lịm
Từng giọt máu cất len
Cất lên giọt máu tồn sinh rạng rỡ, thiêng liêng và áp đảo
Em tuyên xưng với cả nhân loại:
"Tôi đang mang bầu, bởi anh..."

dungdt
17-11-2004, 11:37 AM
Đường ong
(Vi Thuỳ Linh)

Mở bàn tay là bàn linh tính
Động đường đêm đong đưa
Em đi về Anh phía ấm
Nơi ngôi nhà rộng ra vì những tiếng vòi vĩnh của những đứa bé bầu bĩnh
Nơi em biết, có thật sự Bình Yên

Bếp than hồng cột điện già xích lô lam lũ thơm cây vươn mùa thanh tú đường đêm
mùi chen người thêm
Đèn xanh mắt ngỏ
Têm vào từng gốc cây mỗi phố
Ánh sáng từ gương mặt Anh
Đẩy vào góc quên những u uẩn quá khứ nặng nề
Anh trao em ngày mới
Cuộc sống khác từ mùa xuân chưa từng thấy
Dài theo đôi mắt, kín đất hoa linh những bàn chân non đường thon âm thanh hoan lạc
Bình minh mọc từ vầng ngực Anh đầy ắp hồng cầu
Sao lên từ mắt
Cả thế giới chật ních buồn phiền bỗng nhiên vắng lặng
Để loài người học yêu nhau trở lại
Để loài hoa không bao giờ mãn khai, hé mở

Chỉ có tiếng ong bay

dungdt
17-11-2004, 11:39 AM
Cất giấu
(Vi Thuỳ Linh)

Cho em nắng óng cất từ màu da Anh
Cho em tiếng cười từ khoé môi rộng lượng Anh
Cho em ngủ ngon trong vòng ôm định phận của Anh

Này người con gái Anh yêu, em đừng buồn thêm nữa!
Anh xót xa em bữa ăn thất thường giấc ngủ bị săn đuổi
Anh đi xiên qua em bóng nghiêng đơn độc
Em đừng giấu đôi bàn tay trên khuôn mặt!

Những mùa tuyết buông mình vì sự trong trắng của em
Đàn chim di thê mải miết tìm phương ấm
Em một mình với khu vườn câm
Câm tiếng hoa tiếng chim hót sương rơi tiếng lũ sâu cựa mình trong lá
bầy giun hành quân giữa các luồng rễ
những quả trứng thằn lằn vất vưởng tiếng quả đang chín lệch mùa

Tất cả bị câm khi em giam tiếng khóc sau cánh môi cắn chặt

Anh đã mơ về em trên đường xa, xứ sở không điểm hết mặt người quen - lạ
Hà Nội ngàn năm phong tỏa ám ảnh
Nơi những người ruột thịt đang chảy dòng máu trong Anh
Nơi những ký ức dồn Anh vào bãi trống
Nơi em cho Anh cảm giác cần phải có sự sống khác
Phố Lò Đúc vẫn vô tình đúc những nỗi buồn tê tái
Hàng cây sao thẳng cột sống lên cao hỏi mãi ”Vì sao?” năm này qua năm khác
Em như mùa thu đi
Lá vàng theo lối tóc

Anh mong đến Xuân gần nhất
Mưa mọc theo đường cây
Và khu vườn không bao giờ câm tiếng nữa
Những kẽ nứt khô thành lạch nước biếc chảy lên trời xanh tím
Anh thấy mình trong đôi mắt của em
Khi bầy chim di thê về khu vườn trinh
Từng hàng cây sao thôi hỏi ”Vì sao?” buông xuống ngàn hoa và ánh trời muôn sắc, rợp mái nhà có em và con

Những đứa bé không phải hỏi về đớn đau và cái chết
Những đứa bé không cần biết cuộc di chuyển tiếp theo của Trái Đất
Chúng tự do như những tinh cầu
Tận cùng bóng tối là ánh sáng, tận cùng lẻ đôi là hạnh phúc tận cùng Anh là em
Từ kẽ tay ứa những lạch hân hoan
Khi em giấu đôi tay dệt tầm gai trên khuôn mặt

Anh không thể nào mất em sau nhiều năm thất lạc
Hãy giấu em vào cơ thể của Anh!

dungdt
17-11-2004, 11:41 AM
Lời hát ru cho mẹ
(Vi Thuỳ linh)

Một buổi tối bình yên, con trai đầu lòng ngả vào lòng Mẹ, như chú bé mãi cần che chở sau hơn 50 năm bôn ba trong cõi người
Con đi nhiều nơi biết nhiều điều mà sao chưa đếm hết nếp nhăn và nỗi buồn của Mẹ
Ngày Mẹ tuổi 39 con vừa 19, Cha vội đi về nơi thăm thẳm
Mẹ cùng chúng con đã chếnh vếnh bao năm bao năm đêm suông ngày ắng
Mẹ cắn nỗi buồn vào mạch máu, gọi về cơn mưa đền cây

Đã rất lâu con mới được ôm lấy Mẹ, vầng ngực cõi lòng như cánh đồng thân thuộc ngàn đời
Chúng con luôn thấy Mẹ từ xa tới gần, trên cao, phía trước, đằng sau. Mẹ là biểu tượng đẹp nhất trong ý nghĩ nguyên thuỷ của con được bảo toàn
Mẹ đã luân chuyển trong chúng con hình hài về Hạnh phúc
Hãy cho con chạm đôi môi và những ngón tay vừa kịp trở lại non tơ, chạm vào những vết hằn của Mẹ
Và Cha cũng về, vỗ về và ôm lấy, vì Cha chưa bao giờ rời xa chúng ta. Người đi cùng chúng con, Người ở lại trong ngôi nhà này, dõi theo và chở che cho Mẹ.
Và cánh đồng bội thu đang phơi bày triệu triệu gốc rạ ươm vàng đường rơm no ấm mùa vàng ngây ngất đang nảy giấc mạ non ẩn cất
Như Mẹ đã luống mùa và Mẹ lại mùa lên

Mùa lạ mùa quen về Mẹ đêm nay, mạnh mẽ và yếu mềm, bình lặng và hối hả
Là chúng con, sau ngàn ngày vội vã
Đã quyến luyến được Hà Nội về đây
Mẹ bừng ánh mắt, Mẹ mở vòng tay
Để con được một lần và nhiều lần thơ bé, khi con biết tìm cặn kẽ về nơi Mẹ sinh ra và xa cách
Không bao giờ xa cách nữa, vì Hà Nội đang chảy trong huyết quản của con và thuộc về sự vĩnh hằng của Mẹ
Mẹ đã ru chúng con mùa mùa và hôm nay con cất lời ru bất tận tinh khôi cho Mẹ
Mẹ hãy hoan hỉ thanh xuân bội phần Mẹ nhé, vì con tặng Mẹ một niềm vui bát ngát
Con sẽ đem đến người con gái thấu hiểu và yêu thương Mẹ, như một Hà Nội nhỏ muốn thuộc về Người
Người con gái ấy là cánh đồng sẽ nở nang những hình hài ánh sáng cho chúng ta truyền kiếp

dungdt
17-11-2004, 11:43 AM
Thư gửi Cha
(Vi Thuỳ linh)


Nhoài khỏi vòng vay chứa chan nghiêm cẩn của Cha
Con đi dọc đất nước mình 7 tuần hối hả
Tìm thêm được nơi chở che thiêng liêng: Chúa, các Thánh dưới sải tay thập tự
Trái Đất ngơ ngác một ngày con trải rộng tán tán mây phẳng phiu tựa hồ Cha có thể dắt con lang thang trên ấy
Khi soi gương và tắm, con thấy Cha, hình hài dung mạo đội kiếp trầm luân
Lòng tin thất tán dọc lộ tình chen chúc tối tăm những mặt người
Cây hàng hàng - người người chôn chân chật vật, những gốc cây sẫm màu hơn sau cơn mưa, nhìn nhau trầm uất
Sóng tất tưởi tắm lại cho bờ
Bầy chuồn đuổi nhau uể oải
Miệng núi miệng núi cắn vú đếm nhẫn nại
Đêm ngày hút nhau trong chiếc cốc khổng lồ
Vào lúc con thật thiếu phụ

Con đã thật thiếu phụ
Đấy là điều rất trầm trọng
Nỗi buồn hung hãn nhỏm dậy
Con không bỏ nổi gia tài cô đơn đầy ải
Không khẩn cầu cho những tổ sáng trên không trung diệu vợi đừng tới tấp sa khuê
Nước mắt đang làm mềm sỏi đá
Mềm vết chai đôi chân đen nhẻm đi vì nắng

Nương náu nơi Chúa, Chúa ở trong con
Con được thanh tẩy tối tăm, tội lỗi
Từ lớp mồ hôi nhờn trút sạch sau Thánh lễ
Từ bữa cơm bằng an sau dấu thánh
Từ nhoẻn cười hồn nhiên khi thấy những đứa bé
Con ước được trẻ con con ước được làm Mẹ

Giá mà con được trở lại 13 tuổi!
Váy sặc sỡ, nơ diêm dúa, kem cóng môi và mới cứng sách giáo khoa
Ôi ước mơ thơ ấu của con dằng đặc chở sau xe đạp cũ của Cha
Đang bay vào miền trắng tinh đau tiếc
Con thu mình để Cha bế con lên đu bay
Chiếc đu bay già trệu trạo quay công viên luống tuổi
Những cây cỏ gà đánh nhịp bỗng túa khắp phố cao giỡn gió lăng xăng thổi

Cha hãy thôi phiền muộn
Con đã làm câm tiếng kẹt cửa đêm đêm mất ngủ
Thôi đòi lặp lại tuổi thơ trong chiếc đu bay

Ngày mai mặt trời chín hơn
Ngày mai lưỡi mưa trong hơn
Con sẽ tươi như lá rau salade
Những bọng sương no căng làm nũng đầu cành
Con nép vào Cha cười óng ánh
7 tuần lên men ngọc bích

dungdt
17-11-2004, 11:44 AM
Teressa
(Vi Thuỳ Linh)

Những cây mào gà bị bật gốc chất đầy xe rác hoá thành bầy trống choai gáy vang
Náo động khu vườn yên tĩnh - vùng tự trị nỗi buồn
Nơi hoa Thuỳ Linh còn ngâm nga cơn ngái ngủ
Tinh mơ bình dị với tất cả sự vật không viết hoa
Vào ngày đầu tiên nàng là Teressa

Nhiều lúc cố tránh cái khép mắt
Hễ khép, là mở hình dung thao thiết
Mắt dịu dàng, da thẫm màu mưa nắng
Và mùa hè rịn không thôi trên trán
Ôi hình dung Anh trong từng mạch máu của em!

Những cơn mưa rũ rượi rồi hanh vàng tơ óng đổ ra từ bình lớn - miệng trời
Trốn từng cơn giật mình mộng mị thình lình thắt ngực
Bóng đêm lợp kín tiếng nói và khao khát tiềm sinh
Đánh lửa bằng tiếng va của răng
Nghĩa địa chuyển vận bóng ma phún thạch
Bất động giam mình trong bóng nắng
Đi tìm Anh, tìm đi tìm lại quen cả hơi tàu
Ân phúc của Chúa cho em hạnh ngộ

Làm sao một đêm em không có được không thể nào có được
Một giấc bình yên cơn mơ sinh sôi?
Tiếng kêu cứu bị niêm phong, sự bất lực của lời
Ước thán khí tẩu tán khỏi em, nhờ râu cứng
Ước nước mắt bay lên trần nhà, thành nhũ đá hắt sáng đêm tuyệt mỹ
Cái nhìn dựng lại những triều đại vàng son

Âm du dương bọc lấy vết bi ai
Buổi tối trầm thinh chúng ta gặp nhau, vẻ đẹp chưa ai thấy
Anh bế em vừa tắm sông Hằng, trở về ngôi báu
Đôi bàn tay quẫy lòng hồ trinh tĩnh
Neo em vào anh
Sự trinh tĩnh cất giữ triệu năm như linh hồn men rượu

Nơi thân thể hai ta, cuộc chìm đắm và bùng phát của lục địa loài người khát khao khải thị
Vây bủa ánh chớp của hằng hà nụ cười
Thành phố cuồng hoang lạc
Mệt rũ và kiệt sức tất cả em, anh nhận

Riêng ngực trắng khép nép
Riêng ngón hồng đồng trinh
Mặt ủ vào cỏ ướt
Cùng Anh mùa sinh linh

Những ngón chân uể oải chờ Anh nâng, nhẫn cầu hôn
Đang duỗi vào tân xuân
Tiếng thở mệt lả hoá Thánh ca hợp cẩn
Đặt em vào Anh, vĩnh định

Dành em cho Anh - tặng vật của Chúa trời
Vì chỉ Anh thấy em trong tấm gương đức hạnh
Phủ phục dưới hào quang huy hoàng của vòng tay thống trị
Chuông bắt sáng từng hồi diễm lệ
Hé đôi môi nết na chờ anh đón nhận:
Chỉ một Teressa!

dungdt
17-11-2004, 11:46 AM
Tàu lửa
(Vi Thuỳ Linh)

Đều đặn những đoàn tàu dừng lại gần Anh, còi rền rĩ làm chai tai anh
15 phút dừng không hết mệt
Những đoàn tàu không mang em đến
Biết làm sao chống đỡ cuộc hoá kiếp của căn phòng bộn bề khi đêm nay nó rùng mình thành toa tàu đơn độc
Muốn tẩu thoát mà tầng tầng nhà vây kín, em nuốt chay buổi tối đợi môi
Nuốt buổi tối lỏng cơn khát thứ nhất

Những chiếc ví, những tấm ảnh, những kỷ niệm dần đánh mất
Màu da ánh nhìn bị đánh mất
Giấc ngủ cũng bị đánh mất
Tự huyền bí bằng chiếc bánh sữa nửa đêm
Khi anh cắn em tê dại

Thế giới thu nhỏ khi ban mai mãn khai
Em xếp hàng chen lấn mua vé tàu tìm hạnh phúc
Căn phòng tàu lửa đầy cuống vé cũ, đuổi bám
Dù em đã trát nỗi đau cùng hình dung cái chết thường trực, lên tường trắng

Anh nghe mãi đĩa hát cũ để nhớ
Những vòng đĩa tự thú về em
Những ngón tay từ hôn, buồn như mắt
Vó dài cất đất lên trời
Hòng trốn cái chết hằng rõ mặt

Thình lình em sẽ lên chuyến tàu không hẹn
Để bất thần lọt vào Anh
Những con tàu nôn nao nghiến đường ray tiền sử

Lũ thóc hạt đi mơ cánh đồng trắc ẩn
Những dòng sông vẫn chảy trên đầu loài người sống - chết
Tiếng khóc hát rong lòng đất
Giáo đường nghiêng chiếc bình thánh ca khổng lồ tiếng khóc phiêu diêu thành thiên đường ướt
Vào ngày long lanh, người anh hùng lang bạt bất thần quấn em vòng ôm đa cảm:
”Anh đã thuộc về nàng họ Vi của núi
Vì sự bí ẩn và hoang dã của nàng !”.

hoa mùa thu
17-11-2004, 04:49 PM
VI THÙY LINH
cái tên này mình đã nghe từ rất lâu rồi,xem nào VI THÙY LINH,VIÊN LAN ANH.....vv
bây giờ lại nổi lên như một hiện tượng
thơ của bà này nghe lạ :) đôi khi rất....... :">
nhưng mà cuối cùng thì cũng chưa tìm ra cho mình một lối thoát thực sự
căn bệnh chung của các nhà thơ trẻ,có một tí tài năng..........ở Việt Nam

akiteck
30-11-2004, 02:42 AM
Không phải chỉ là có một ít tài năng thôi đâu .Tốt nhất là trước khi nhân xét cái gì đó thì làm ơn đọc và hiểu cho kĩ những gì mình định nhân xét , Cẩn trọng một chút thì vẫn hơn .

Đọc thơ Linh trước hết là cái lạ , ai cũng cảm thấy thế ,công hưởng vào những phát biểu của cô tạo thành những dư luận nhiều chiều , Nhưng cũng phải biết rằng Linnh đã dũng cảm chọn cho mình một con đường ko dễ dàng mà ai cũng có đủ trình cũng như cái tâm để mà chọn .

Tôi thích thơ Xuân Quỳnh , đẹp dịu dàng , nhưng cũng thích thơ Linh ở cái sức sống không chịu dồn nén , của cái bản ngã dù đôi khi cảm thấy gồng mình lên nhưng là có thật .

Tôi thích những người trẻ tuổi như vậy , dong duổi , đôi khi là hơi hoang dại dẫm bước trên con đường của chính mình .