PDA

View Full Version : Tiếng Việt & Người Việt


ICQ
24-05-2003, 02:52 AM
Không biết trong số những thành viên tham gia diễn đàn đây, đã có ai từng phải băn khoăn về tiếng Việt và ng uồn gốc của người Việt chưa. Nếu bạn chưa từng phải suy nghĩ về điều ấy, bạn không cần thiết phải đọc bài viết dưới đây.

ICQ thì vài lần, do va chạm và tiếp xúc, đã từng phải suy nghĩ về vấn đề ấy. Lịch sử đất nước ta là lịch sử của 4000 năm văn hiến, dựng nước và giữ nước (sách vở nói vậy), nhưng trong số ấy 2000 năm lịch sử ban đầu thì chỉ còn lại trong những tảng đá, mũi tên của thành Cổ Loa và những truyền thuyết. Từ khi lịch sử được ghi lại, thì có đến gần 1000 năm bắc thuộc, từ thời Triệu Đà.
(Bác Hồ từng viết trong bài thơ "Lịch Sử Nước Ta"
Dân ta phải biết sử ta,
Cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam.
Kể năm hơn bốn ngàn năm,
Tổ tiên rực rỡ, anh em thuận hòa.
Hồng Bàng là tổ tiên ta
Nước ta lúc ấy gọi là Văn – lang
Thiếu niên ta rất vẻ vang
Trẻ con Phù-Đổng tiếng vang muôn đời
...
Đoạn sau có viết: "Triệu Đà là vị vua minh, (?)truyền ngôi 5 đời"..... Học sinh cấp 1 thường chỉ được học đoạn thơ đầu, các phương tiện thông tin khác thì chỉ đăng bài thơ đã bị thiếu mất vài câu... mà không mấy người được biết đến đoạn sau, đoạn bác Hồ khen ngợi công lao và ơn đức của Triệu Đà. ICQ có một lần, do vô tình đọc được bản viết tay của bài thơ ấy (trong bảo tàng cách mạng VN) nên cứ mang trong lòng mối trắc ẩn.)

Có rất nhiều những yếu tố lịch sử để lại để người ta dễ có thể nhầm lẫn người Việt Nam và người Trung Quốc, cũng như nhầm lẫn lịch sử của người Việt Nam là một phần lịch sử của người Trung Quốc.

ICQ có dịp phải tiếp xúc với nhiều người nước ngoài, và theo kinh nghiệm mà thấy, có những người tưởng nhầm Việt Nam là một nước tách ra từ Trung Quốc tựa như Hồng Kông, Ma Kao hay Đài Loan vậy. ICQ từng học với vài đứa người Tàu, từng phải nghe chúng nó bảo
-Người Việt Nam mày cũng là một kiểu người Trung Quốc thôi.
ICQ nói:
-Bọn tao là người Việt Nam, tao nói tiếng Việt Nam.
thì nó bảo,
-Chính cái tiếng Việt Nam của mày cũng là một dạng tiếng Trung Quốc. Trong Trung Quốc cũng có nhiều ngôn ngữ, giống như tiếng Quảng Đông (Guảngdong) khác với tiếng Bắc Kinh (Bẻijing).
(Bởi trong nội Trung Quốc có rất nhiều phương ngôn (tiếng địa phương) mà hầu như khác biệt hẳn nhau về cách phát âm và ngữ, nghĩa. Chẳng hạn từ "Cửu Long: 九竜" tiếng Bắc Kinh thì đọc là "Jiulong" còn tiếng Quảng Đông thì đọc là "Kowlon", hay từ "Đại Học:大学" tiếng Bắc Kinh thì đọc là "Daxúe" còn tiếng Quảng Đông thì đọc là "Dàihoc"
Thôi thì tức đến đầy ruột nhưng vì lỡ cãi với nó
-Cấu trúc ngữ pháp tiếng Việt giống của tiếng Anh chứ không giống tiếng Tàu
(bởi vì ngôn ngữ của mình đi theo thứ tự Subject + Verb + Object, chứ không như tiếng Nhật hay tiếng Hàn là Subject + Object + Verb!)
Mà lại bị nó nói rằng
-Thì cấu trúc của tiếng Trung cũng giống của tiếng Anh thôi
Tức quá, đành bịa ra một câu hỏi nó cách nói bằng tiếng Tàu rồi tự mình luận theo chữ hán mà bảo rằng ngữ pháp tiếng Việt ngược hoàn toàn với ngữ pháp tiếng Trung ?!

Từ chuyện đấy mà ICQ quyết định học tiếng Trung, những ngày đầu bất ngờ từ những chuyện phát âm tiếng Trung cũng có các dấu như tiếng Việt (gồm 4 dấu cơ bản nếu kể thêm cả âm không dấu sinh ra do phát âm nhẹ đi là 5, trong khi tiếng Việt có 6 dấu - sắc, huyền, hỏi, ngã, nặng và không dấu), đến chuyện tiếng Trung cũng là thứ tiếng đơn âm, cũng có nguyên âm và phụ âm , cũng phân ra đơn và kép (p, b, t, d, sh, zh, e, ie, yu, ia, ou..)..... cho đến chuyện nó cũng rất gần với ngữ pháp Việt nam (nghĩa là đôi khi chỉ thay từ tiếng Việt với tiếng Trung cho nhau trong 1 câu), chẳng hạn, ví dụ đơn giản nhất :

I love you = Tôi yêu em = Wỏ ái nỉ ( != Je t'aim)

trong đó: I = Tôi = Wỏ ; love = yêu = ái ; you = em = nỉ

khác với tiếng Nhật : Boku ha kimi wo ai siteiru (bố-kự wa ki-mi ố ai-si-tê-i-rư)

trong đó: Boku = Tôi, kimi = em , aisiteiru = yêu (lược bỏ trợ từ) động từ được đặt cuối cùng.

Tuy nhiên, xét cho cùng, tiếng Việt và tiếng Trung không giống nhau hoàn toàn đến vậy, cũng có những khác biệt trong ngôn ngữ hiện đại ngày nay mà ta có thể nhận thấy ngay, chẳng hạn như tiếng Trung chỉ gồm có 5 nguyên âm - a, i, e, o , u, trong khi tiếng Việt thì là (a, ă, â, e, ê, i, o, ô, ơ, u, ư) - 12 nguyên âm cơ bản.
Tiếng Trung phân ra phụ âm vô thanh và phụ âm hữu thanh, cái này tiếng Việt không có nhưng xét cho cùng nhữ phụ âm kép của tiếng Việt (ph, th, ch, ...) thực ra cũng chỉ là một hình thức biểu diễn những sự khác biệt vô thanh, hữu thanh với những phụ âm khác ( p, t, c...) tương xứng vậy.

Vậy bản thân về ngôn ngữ, tiếng Việt và tiếng Trung giống và khác nhau thế nào, liệu có thể coi tiếng Việt chỉ là một thứ ngôn ngữ dị biệt của tiếng Trung không? (??)

Câu trả lời dần dần đến từ trò tán gái của mấy thằng bạn ICQ, chúng nó nhờ mấy thằng người Thái dạy vài câu tiếng Thái để trêu con gái người ta, và thường thì chúng nó tiếp thu nhanh chóng bởi tiếng Thái thì gần như giống hệt tiếng Việt về ngữ pháp, để nói một câu tiếng Thái chúng nó chỉ đơn thuần hỏi một vài từ cơ bản và thay thế một cấu trúc câu tiếng Việt bằng những từ đó, thế là OK. Khác với tiếng Trung, thứ tiếng càng học lên càng thấy không thể xài được cấu trúc tiếng Việt, đối với tiếng Thái , một cấu trúc câu phức tạp kiểu như "Tối nay em có rỗi không, đi hát kaoraoke với anh nhé" cũng được diễn đạt hoàn toàn gần như bằng việc thay đổi vị trí từ trong đó. (ICQ không biết tiếng Thái nên không hiểu rõ hơn)
Bọn Thái và bọn Lào lại thường nói chuyện với nhau bằng "ngôn ngữ của họ", tiếng Lào giống tiếng Thái cả về từ vựng và cấu trúc ngữ pháp - hay nói đơn giản, nó là một.

Đó là lần đầu tiên ICQ hiểu rằng, sự đồng dạng về ngôn ngữ không thể là quyết định tất cả về văn hóa và nguồn gốc của một dân tộc, một quốc gia (tất nhiên chân lý thì vẫn không thay đổi!). Nhưng một dịp tình cờ ICQ tìm hiểu được một điều xa hơn thế, tiếng Việt và tiếng Trung không những không giống nhau, mà còn thuộc hai dòng ngôn ngữ khác nhau :D

Đối với ICQ, phát hiện này tương đương với việc Columbo tìm ra châu Mỹ vậy. Vì nó khẳng định những nghi ngờ trước đây của ICQ về nguồn gốc của tiếng Việt và người Việt. Chính việc hiểu biết rõ sự khác nhau giữa 2 ngôn ngữ giúp ICQ có thể ngẩng cao đầu, tự tin vào nguồn gốc, lịch sử tổ tiên mình. Chính nhờ sự hiểu biết đó, giúp ICQ có thể đập vỡ mặt đứa nào dám cả gan sỉ nhục "Việt Nam bọn mày cũng chỉ là một lũ tàu thôi!". Giờ ICQ có vài đứa bạn người Tàu, vẫn không thể chối bỏ rằng nền văn hóa của mình bị ảnh hưởng nặng nề từ nền văn hóa Trung Hoa, đọc văn học Trung Quốc vẫn thấy hay, xem phim tàu vẫn thấy thích, vẫn biết thế nào là nghĩa khí, thế nào là anh hùng, yêu thế nào là đẹp (xin thưa rằng, cái ấy là do ta bị ảnh hưởng rất lớn từ văn hóa trung hoa!), nhưng khi ta đã hiểu hơn mình là ai, biết được rằng mình có chơi với nó thì vẫn luôn ý thức được là mình, ta hội nhập nhưng không bị hòa tan, coi như hành trình văn hóa ấy là một quá trình học hỏi để tự mình trưởng thành thì ta sẽ vững vàng tự tin hơn rất nhiều trong cuộc sống.

Tiếng Việt và tiếng Trung, có nguồn gốc ngôn ngữ hoàn toàn khác nhau.

Tiếng Việt thuộc dòng Austro-Asiatic, còn tiếng Trung thuộc dòng Sino-Tibetan.
Dòng Austro-Asiatic là dòng ngôn ngữ chủ đạo ở đông nam á, phân chia làm 3 dòng chính {Munda, Nicobarese,Mon-Khmer}, trong dòng Mon-Khmer lại được chia làm khoảng 10 nhánh nhỏ, trong đó 3 nhánh chính lớn nhất là {Khmer,Mon,Vietnamese}, tiếng Campuchia chính là tiếng Khmer, tiếng Thái, Myanma, Lào thuộc tiếng Mon, còn tiếng Việt thuộc tiếng Vietnamese. :D

Nói lại một chút về tiếng Trung. Dòng Sino-Tibetan cũng được chia thành các dòng nhỏ hơn {Chinese, Tibetan,Burmese}, tiếng Trung là một dòng trong số đó và về gốc gác chẳng có liên quan gì đến tiếng Việt cả. Tuy nhiên, tiếng Việt, (Thái), Nhật, Hàn, vay mượn một lượng lớn từ vựng từ tiếng Trung nên trong vốn từ ngữ có nhiều điểm tương đồng.
Tiếng Thái, Lào, Miyanma lại ngược lại, có vốn từ vay mượn từ tiếng Ấn nên âm đọc cũng như từ vựng trở thành xa lạ với tiếng Việt (trong khi về gốc gác thì là anh em). Tiếng Khmer (Campuchia) khác với tiếng Mon và Vietnamese ở chỗ, không phải là ngôn ngữ âm điệu (không có dấu) lại có ngờ uồn vay mượn từ nhiều nơi nên thành hơi lạc lõng.

Xét cho cùng, về ngôn ngữ và gốc gác, tiếng Việt và tiếng Trung chẳng có liên quan gì đến nhau cả. Nhưng cái ảnh hưởng của tiếng Trung, cũng như tư tưởng văn hoá Trung hoa lên tiếng Việt cũng như người Việt cũng là một cái gì đó khó chối bỏ. Thôi thì đành an ủi mình, những nước khác như Nhật Bản, Hàn Quốc mà còn phải chịu vậy thì mình cũng chịu tí đã sao. Quan trọng là giờ mình làm được gì chứ không phải là nhìn vào lịch sử đau đớn rồi AQ bằng những tháng ngày hào hùng ngắn ngủi.

Ref:http://en.wikipedia.org/wiki/Vietnamese_language

24/5/2003
ptthlamson - ICQ

kitty
24-05-2003, 04:13 AM
Mình thì lười nên chẳng tìm hiểu sâu xa được như ICQ, nhưng cũng xin được góp vài dòng về chuyện ngôn ngữ, vay mượn.
Người TQ hay có tư tưởng bành trướng của dân nước lớn, bản thân họ còn cho rằng người Việt chúng ta xuất xứ, gốc gác cũng TQ cả thì nhiều người từ các nước khác nhầm cũng là chuyện không lạ. Mình quen khá nhiều người Tàu và không ai không nghĩ như thế. Như mình biết thì chữ viết của ta bây giờ là do người Pháp 'ban' cho, từ đầu thế kỷ 20 thôi, trước đó thì là Hán tự. Chữ viết của người Tàu ngày xưa hoàn toàn là tượng hình. Nếu ICQ học tiếng Trung thì chắc cũng thấy chữ TQ hiện đại vẫn còn lưu giữ điểm này.
Vì tiếng Việt vay mượn quá nhiều từ tiếng Hán ( chủ yếu là tiếng Quảng Đông và 1 ít tiếng phổ thông) nên thực ra người Việt học nói tiếng Trung khá dễ dàng. Nếu chịu khó suy luận thì học cực nhanh. Chỉ có điều người Việt phát âm chệch đi 1 chút. Có lẽ vì thế nên mới là người Viêt. (Mình chỉ học lỏm, chả tốn 1 tý thời gian nào mà giờ cũng nói được kha khá tiếng Quảng Đông). Câu chữ tiếng Việt nếu càng formal, trang trọng, nghiêm túc thì càng dùng nhiều tiếng Quảng Đông. Những ai học tiếng Trung, đặc biệt tiếng Quảng Đông biết rất rõ điều này.
Vì người Tàu đô hộ chúng ta tới cả ngàn năm, lại là láng giềng, nên chúng ta bị ảnh hưởng rất lớn của họ, về tất cả mọi phương diện, chứ không chỉ mình ngôn ngữ. Cơ bản là chúng ta có làm nên và gìn giữ được bản sắc riêng của mình hay không. Không biết chỗ ICQ thì thế nào chứ ở đây dân Tây có người nhầm, có người không nhưng dân châu Á thì chưa bao giờ nhầm mình với người TQ, hay la tại mình trông giống người Philipine, Malaysia, Thailand...

huyenmy
24-05-2003, 05:04 PM
hoỏng biết nguyên nhân xâu xa, nhưng nói đến phát âm thì dân Việt nam giống dân Thailand nhất.
Bọn em đi ngoài đường gnhe một hội Thailand nói chuyện ở xa mà đang còn nghĩ là người Việt nam nói chuyện. rất nhiều người nước ngoài nhầm người việt với người thailand, không biết các bác ở nưốc khác thì thé nào ạ.

( Mà dân Việt chẳng liên quan gì đến dân thailand các bác nhẩy)

bên em cũng vậy chẳng ai nhầm dân Việt với dân trung Quốc cả he he vì bọn nó cũng biết tiếng trung roài, mà phát âm thì không thể nào nặng như bọn chúng được :D

Bảo Kê
25-05-2003, 06:38 PM
Originally posted by kitty@May 24 2003, 02:13 AM
Như mình biết thì chữ viết của ta bây giờ là do người Pháp 'ban' cho, từ đầu thế kỷ 20 thôi, trước đó thì là Hán tự.
Ấy chớ chị !! Ngày A lếch xăng đơ đờ rốt ko sống đến thế kỷ 20 đâu ạ . Hi hi , khoảng tầm thế kỷ 17 ta đã có tiếng Quốc ngữ như hiện nay đang dùng rồi ạ .
Còn nữa , chẳng qua ngài này cũng chỉ tìm 1 cách ghi lại chữ Hán Nôm bằng ký tự latin thôi . Dân Việt cũng nên tự hào về chữ Hán Nôm , thông tin bên hè là có các vị giáo sư đang hô hào dân ta quay về với chữ Hán Nôm đấy ạ . Bỏ luôn chữ quốc ngữ đang dùng này nè !!
Về chữ Hán nôm chị có thể hỏi thêm bác Hồ Xuân Hương để biết thêm chi tiết !!

kitty
26-05-2003, 01:14 AM
Ừ, đúng là chị phát ngôn bừa bãi thật, chữ quốc ngữ đã có từ nửa sau thế kỷ 17, nhưng mãi tận cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20 mới bắt đầu được phổ biến.

SO-KHANH
26-05-2003, 05:22 PM
Còn nữa , chẳng qua ngài này cũng chỉ tìm 1 cách ghi lại chữ Hán Nôm bằng ký tự latin thôi
Đồng ý với chú. Cái ông này chẳng qua quá kém, không đủ thông minh giỏi giang như dân An Nam không thể học được chữ Nôm nên mới nghĩ ra thôi. Chẳng qua là cái khó ló cái khôn. Dẫu sao cũng cám ơn ông ta nhỉ.

ICQ
31-05-2003, 03:39 AM
Chân Tướng Chữ Nôm.

ICQ học tiếng Nhật được một thời gian, tiếp xúc và học được một số từ hán việt, cũng là khi ICQ bắt đầu băn khoăn tự hỏi về chữ Nôm - 字口南 của người Việt Nam, con chữ thể hiện "tư tưởng độc lập" và sự "sáng tạo" của tổ tiên ta ngày trước.

Chữ Nôm là thứ chữ được cha ông ta sáng tạo từ việc cải biên chữ hán (Hán tự - 漢字), đọc theo âm tiếng Việt nhằm ghi lại các sự việc cũng như văn tự.... Vậy chữ Nôm là thứ chữ được ta dùng để ghi lại những lời nói thường ngày của chúng ta hiện nay, có âm đọc chính là lời nói của chúng ta giống như thứ chữ Quốc Ngữ hiện ta đang dùng, nhưng chữ Nôm viết như thế nào, giống và khác với chữ Hán ra sao, đó là vấn đề ICQ muốn đề cập đến.

Những chữ Nôm đầu tiên được cho rằng đã ra đời trước TK thứ 8, đánh dấu bằng cách tôn vinh danh hiệu của Phùng Hưnghttp://www.polarhome.com:793/~dvninh/chunom/phunghung.gif là Bố Cái Đại Vươnghttp://www.polarhome.com:793/~dvninh/chunom/bocaidaivuong.gif ,trong đó có dùng 2 chữ Việt: Bố(cha) và Cái(mẹ) được cho là đã được ghi lại bằng chữ Nôm.

Hệ thống cấu tạo chữ Nôm gồm có 3 loại:
・Chữ Hán dùng nguyên dạng
・Chữ kết hợp 2 chữ Hán
・Chữ kết hợp một chữ Hán và một chữ Nôm

Ⅰ/ Những chữ Hán dùng nguyên dạng có một số cách dùng, có thể dùng để viết những chữ Nôm gốc Hán có ý nghĩa tương ứng và cùng âm đọc hoặc có một chút thay đổi trong âm đọc như:
頭 (Nôm: Đầu) (Hán: Đầu) : Nghĩa là đầu (cái đầu)
外 (Nôm: Ngoài) (Hán: Ngoại) : Nghĩa là ngoài (ở bên ngoài)
法 (Nôm: Phép) (Hán: Pháp) : Nghĩa là phép (xin phép, luật pháp)
橋 (Nôm: Cầu) (Hán: Kiều) : Nghĩa là cầu (cây cầu)

Chữ Nôm đó cũng có thể có cùng nghĩa như chữ Hán nhưng có âm đọc thay đổi nhiều hoặc khác hẳn như:
本 (Nôm: Vốn) (Hán: Bản, Bổn) (Tàu: Ben3 âm đọc Pẻn) (Nhật: Hon âm đọc Hôn) : Nghĩa là vốn, gốc
役 (Nôm: Việc) (Hán: Dịch) (Tàu: Yì âm đọc Ì) (Nhật: Yaku âm đọc Yakư) : Nghĩa là công việc

Chữ Nôm cũng có thể có cách đọc giống hệt như chữ Hán nhưng nghĩa thì khác hẳn.

Ⅱ/ Những chữ Nôm được kết hợp từ 2 chữ Hán thường tuân theo một nguyên tắc chung đó là mỗi chữ Nôm sẽ bao gồm 2 thành tố, một thành tố chỉ ý nghĩa và một thành tố chỉ âm đọc sao cho thật gần với âm tiếng Việt
Có thể xem xét một số ví dụ sau (chữ Nôm đơn thuần, không có âm Hán hoặc ...):
1.http://www.polarhome.com:793/~dvninh/chunom/ba.gif Ba (số 3) = [Phần chỉ âm 巴(Ba)] + [Phần chỉ nghĩa 三  (Tam = 3)]
2.http://www.polarhome.com:793/~dvninh/chunom/tram.gif Trăm (số 100) = [Phần chỉ nghĩa 百 (Bách = 100)] + [Phần chỉ âm 林 (Lâm)]
3.http://www.polarhome.com:793/~dvninh/chunom/ra.gif Ra (đi ra) = [Phần chỉ âm http://www.polarhome.com:793/~dvninh/chunom/la.gif (La)] + [Phần chỉ nghĩa 出 (Xuất = ra)]
4.http://www.polarhome.com:793/~dvninh/chunom/tay.gif Tay (cánh tay) = [Phần chỉ nghĩa 手(Thủ = tay)] + [Phần chỉ âm 西 (Tây)]


Ⅲ/Một số ít chữ Nôm được sinh ra từ việc kết hợp một chữ Nôm với một chữ Hán
http://www.polarhome.com:793/~dvninh/chunom/loi.gifLời = http://www.polarhome.com:793/~dvninh/chunom/troi.gif Trời ( Chữ 天 Thiên (trời) ở trên chữ 上 Thượng (bên trên)) + 口 Khẩu (miệng).

Đến đây có thể nhiều người sẽ trầm trồ, tổ tiên ta tài giỏi thật! Có điều ICQ thì không nghĩ như vậy nhiều lắm. Bởi xét về nguyên tắc cấu tạo từ, những quy tắc trên không có gì vượt ra ngoài nguyên tắc cấu tạo từ của chữ Hán, với những bộ chỉ âm, chỉ nghĩa, những quy tắc kết hợp trước sau......

Chữ Hán, cũng như chữ Nôm, khi mới nhìn thường thấy nó phức tạp, tuy nhiên cấu trúc của nó thì không phức tạp đến vậy. Những chữ Hán kép cấu tạo từ chữ Hán đơn , chữ phức tạp thường được cấu tạo từ những chữ Hán đơn giản hơn, những chữ Hán đơn giản ấy được cấu thành từ các "bộ thủ", và tất nhiên, những bộ ấy cuối cùng suy về những nét dọc, ngang, xiên lên, xiên xuống và các dấu phẩy. Một chữ Hán cấu tạo bằng nghĩa (chứ không phải bằng âm) thường có thể dễ nhớ bằng cách nhớ nghĩa của nó (bởi nó là chữ tượng hình), không quá khó khắn.

Chữ Hán có lợi thế ở chỗ, mỗi từ đơn đều có nghĩa riêng của nó, và kết hợp các từ này sẽ cho từ mới với nghĩa là kết hợp của các từ đơn. Một ví dụ đó là sự sử dụng chữ Hán trong tiếng Nhật. Từ khoảng 214 bộ thủ, tiếng Nhật sử dụng khoảng hơn 2000từ Hán thường dụng (những từ đơn như 国 Quốc, 学 Học, 家 Gia, 庭 Đình.....) cấu tạo nên khoảng 20.000 tổ hợp từ. Tất nhiên, tổng chữ số từ Hán sử dụng ở Nhật lớn hơn nhiều, lên đến khoảng 8000 từ, và tất nhiên những tổ hợp từ Hán được sử dụng cũng nhiều hơn nhiều con số 20.000.

Người Việt ta đã có công chế tạo và mở rộng thêm khả năng sử dụng của chữ Hán, đó là chữ nôm, nghe có vẻ to tát lắm. Tuy nhiên chữ Nôm đi ngược với nguyên tắc tiến hoá của chữ viết, đó là thay cho việc đơn giản đi, chữ Nôm, do cấu tạo nên từ chữ Hán cơ bản, lại trở nên phức tạp hơn, mặt khác, không thoát ra được khỏi cái kết cấu ngoằn nghèo của chữ Hán, mọi tổ hợp cũng như cấu tạo của nó, đều là những quy tắc đã được chữ Hán đặt ra.

Người Nhật cũng sáng tạo chữ viết của họ từ chữ Hán, gọi là Hiragana và Katakana và bắt đầu sử dụng nó vào sáng tác văn học từ khoảng thế kỉ thứ 6. (Chữ Hán được sáng tạo ra vào thời nhà Hán ở TQ vào thế kỉ 2 tr.CN) Chữ viết của Nhật so với chữ Hán đơn giản đi rất nhiều và cũng là thứ chữ ghi âm. Bảng chữ cái của Nhật có thể cho trẻ em học từ năm 3 tuổi, và ICQ đã thực sự gặp những đứa trẻ 3 tuổi đọc thành thạo bảng chữ ấy. Một vài chữ cơ bản như あ い う え お か き く け 

Tuy nhiên điều ấy một phần do hệ thống phát âm của Nhật là đơn giản (5 nguyên âm a i u e o và tất cả chỉ khoảng 70 âm cơ bản), còn tiếng Việt ta có hệ thống phát âm phức tạp hơn nhiều, thậm chí phức tạp hơn cả tiếng Trung.

Tiếng Nhật mặc dù có hệ thống chữ viết kí âm của mình, họ vẫn mượn chữ Hán trong hành văn, một phần do ảnh hưởng của tiếng Hán trong tiếng Nhật, một phần vì về cấu trúc phát âm, tiếng Nhật đơn giản hơn tiếng Trung nên nếu ghi tất cả các âm Hán thành tiếng Nhật, số lượng từ đồng âm khác nghĩa sẽ cực lớn, để tránh điều ấy, đồng thời tận dụng lợi thế của hệ thống chữ tượng hình, họ sử dụng cả tiếng Hán trong văn viết.
Có một sự đồng âm gần gũi giữa tiếng Hán Việt và tiếng Tàu, giữa tiếng Tàu và tiếng Nhật , dưới đây là một số ví dụ:

頭 (Nôm: Đầu) (Hán: Đầu) (Tàu: Tóu âm đọc: Thấu) (Nhật: Tou âm ôn đọc Tô âm kun đọc atama)
外 (Nôm: Ngoài) (Hán: Ngoại) (Tàu: Wài âm đọc Wài) (Nhật: Gai âm ôn đọc Gai âm kun đọc soto))
法 (Nôm: Phép) (Hán: Pháp) (Tàu: Pa3 - âm đọc: Phả) (Nhật: Hou âm ôn đọc Hô âm kun đọc nori)
橋 (Nôm: Cầu) (Hán: Kiều) (Tàu: Qiáo âm đọc Chiáo) (Nhật: Kyou âm ôn đọc Kyô âm kun đọc hashi)
*âm ôn của Nhật = âm Hán của Việt, âm kun của Nhật = âm nôm của Việt.
*Ở đây ICQ dùng tiếng Bắc Kinh để so sánh nên có một số khác biệt dễ nhận thấy. Tiếng Hán Việt mình ảnh hưởng từ tiếng Quảng Đông nên nếu có ai biết tiếng Quảng Đông để so sánh sẽ thấy hình ảnh gần gũi hơn.

Tiếng Việt ta vướng phải điểm bất lợi là âm điệu quá phức tạp, và chính vì điểm ấy sử dụng sở đoản của ngôn ngữ tượng hình (vay âm) để biểu hiện tiếng Việt trở thành việc làm bất đắc dĩ. Tiếng Nhật, vì sự nghèo nàn về âm điệu nên vẫn phải sử dụng chữ Hán mặc dù họ đã có hệ thống chữ ghi âm đơn giản từ rất lâu rồi. Còn ta, ta sẽ làm sao?

Chữ roman, chỉ với gần 30 chữ cái, với 6 thanh để biểu diễn tất cả các âm điệu và sắc thái của tiếng Việt trở thành đáp án cho câu hỏi của hơn 1000 năm băn khoăn đi tìm chữ viết phù hợp với người Việt Nam.
Ta tận dụng sự giàu có trong âm sắc của tiếng Việt để làm giàu tiếng Việt và để vượt qua những rào cản mà tiếng Nhật không thể vượt qua. Tiếng Trung (mà giờ đã được đơn giản hoá đi rất nhiều) cũng không có được sự phong phú ấy (mặt khác việc bảo tồn tiếng Trung đã phải là nền văn hoá của họ, hay một cái gì đó nữa, tự hào chẳng hạn....) nên họ không từ bỏ được lối viết chữ tượng hình.

Không còn phải vay mượn từ tiếng Trung, không còn phải lệ thuộc vào họ từ những bước văn hoá cơ bản nhất, đó là thể hiện ý chí độc lập tự cường, nhằm xây dừng một nền văn hoá không bị hoà tan với nền văn hoá Trung Hoa.

Trong bước đường xây dựng kinh tế sau này, mở của và hội nhập vào thế giới, thì chữ Quốc Ngữ (viết bẳng chữ roman) lại càng đóng góp vai trò to lớn của mình. Nước Nhật, chỉ với một hệ thống chữ (trông có vẻ) phức tạp, vay mượn từ chữ Hán, đã trở thành một rào cản khó vượt qua để thế giới nhìn vào Nhật bản 日本, tất nhiên không phải là không có những lời kêu gọi từ bỏ thứ chữ viết lộn nhộn ngày nay để Nhật bản mở rộng cửa ra thế giới , tuy nhiên điều đó là không tưởng.

Còn Việt Nam 越南, bạn sẽ nghĩ thế nào nếu bây giờ nước ta đang sử dụng chữ Nôm, một thứ chữ đẻ ra từ chữ Hán, còn phức tạp hơn chữ Hán, và hạn chế về từ vựng (vì chưa trở thành ngôn ngữ chính thức và chỉ tồn tại trong giới bình dân), một thứ chữ cố hữu của Việt Nam mà chẳng phải của Việt Nam, một thứ chữ mà xét về cấu trúc một cách khoa học là không phù hợp với tiếng Việt chúng ta....


31/5/2003
ptthlamson - ICQ

*Bài viết có sử dụng tư liệu từ tác phẩm Chữ Nôm và Công Việc Khảo Cứu Cổ Văn Việt Nam (http://wave.prohosting.com/dvninh/chunom.pdf) của Dương Quảng Hàm