dactanhan
25-05-2003, 12:29 AM
Có một lần trời mưa như trút nước ...
Mọi người đều vội vã xiêu dạt trong mưa và gió. Chỉ có 2 người lang thang trên phố giữa màn mưa. Muốn hát câu: "Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ ..." mà hàm răng lạnh cóng ko hát nổi. Chợt nghe ấm sực vì hơi thờ của ai đó liền kề ngay lưng. Lang thang trên đường Hà Nội, mưa rơi lộp độp trên phiến áo mưa mỏng dính, trong này tim hai đứa cũng đánh lô tô, vì lạnh, vì hồi hộp, vì ngỡ ngàng trước từng cảm xúc ...
Đường Thanh Niên nhìn từ hồ Trúc Bạch như một cây cầu nhỏ thẳng tắp vắt ngang giữa trời và nước mênh mông một màu xám xịt. Người đi, người đi, 2 bóng nhỏ phiêu diêu giữa nước và trời. Sẽ là một bức tranh đẹp nếu ai vẽ đc đất trời mưa gió xám xịt hôm ấy tương phản với ánh mắt long lanh rực sáng của 2 kẻ điên bên này.
Bây giờ nghĩ đến, sao ko thấy lạnh :-/ Chỉ thấy nỗi nhớ từ tim len lỏi qua từng mạch máu làm thấy ấm áp. Ấm áp lạ lùng ...
Mọi người đều vội vã xiêu dạt trong mưa và gió. Chỉ có 2 người lang thang trên phố giữa màn mưa. Muốn hát câu: "Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ ..." mà hàm răng lạnh cóng ko hát nổi. Chợt nghe ấm sực vì hơi thờ của ai đó liền kề ngay lưng. Lang thang trên đường Hà Nội, mưa rơi lộp độp trên phiến áo mưa mỏng dính, trong này tim hai đứa cũng đánh lô tô, vì lạnh, vì hồi hộp, vì ngỡ ngàng trước từng cảm xúc ...
Đường Thanh Niên nhìn từ hồ Trúc Bạch như một cây cầu nhỏ thẳng tắp vắt ngang giữa trời và nước mênh mông một màu xám xịt. Người đi, người đi, 2 bóng nhỏ phiêu diêu giữa nước và trời. Sẽ là một bức tranh đẹp nếu ai vẽ đc đất trời mưa gió xám xịt hôm ấy tương phản với ánh mắt long lanh rực sáng của 2 kẻ điên bên này.
Bây giờ nghĩ đến, sao ko thấy lạnh :-/ Chỉ thấy nỗi nhớ từ tim len lỏi qua từng mạch máu làm thấy ấm áp. Ấm áp lạ lùng ...