PDA

View Full Version : Vật Lý Zui ( Nguyên Bản Lẫn Chế Bản)


huyenmy
08-08-2003, 01:45 PM
Chuyện thứ nhất: Về hiệu ứng Dople

Đây là một câu chuyện truyền miệng của các nhà vật lý , chắc là cũng tam sao thất bản rồi .
Chuyện kể về một nhà vật lý trẻ , sau một đêm làm việc miệt mài đến sáng tỉnh dậy thì : Ôi thôi ! Đã muộn giờ đến viện !
Anh ta vội vàng vùng dậy và với một tốc độ mà có lẽ ánh sáng cũng phải kinh ngạc , chỉ một lát sau xe của anh đã lướt như bay trên đường .
Khi đến ngã tư ( Có thể là Ngã Tư Sở chăng ? ) thì bỗng nhiên có đèn đỏ . Làm thế nào bây giờ ? Nếu dừng lại bây giờ chắc chắn sẽ muộn giờ , viện trưởng sẽ khiển trách , có khi còn bị cúp lương cũng nên ! Thôi ! Đã chót thì chét vậy ! Anh chàng tặc lưỡi rồi nhấn ga phóng thẳng . Lẽ tất nhiên , đáng tiếc làm sao điểm đến cuối cùng của anh ta không phải là viện vật lý mà là "bót " của cảnh sát .
Viên cảnh sát dằn giọng :
-- Tại sao anh không dừng lại khi có đèn đỏ ! Chẳng lẽ anh không biết đến điều đơn giản nhất đó sao ?
Anh chàng trẻ tuổi điềm nhiên trả lời :
-- Mong ông thông cảm ! Chẳng qua đây chỉ là một sai lầm kĩ thuật mà thôi ! Khi xe của tôi chuyển động đến gần đèn giao thông thì do hiệu ứng Dople trong quang học tần số ánh sáng mà tôi thu nhận sẽ lớn hơn tần số ánh sáng thực tế do đèn phát ra , do đó thay vì đèn đỏ tôi lại nhìn thấy đèn xanh !
Viên cảnh sát nghe nhà vật lý múa lưỡi một hồi lâu mà cảm thấy hoang mang quá ! Số là ngày xưa anh này học hành cũng chẳng sáng sủa gì , anh thường học giờ vật lý ở quán Haflife . Ngay cả cái bằng tú tài cũng là của người khác đấy chứ , còn việc tại sao học hành bê bết như thế mà giờ đây lại đội cái mũ cảnh sát giao thông trông rất oai chắc cũng chả cần nói thêm ...
Nếu bắt phạt anh chàng này khác nào tự bảo mình dốt ! Thế là sau một nụ cười trừ , sau một vài lời nhắc nhở hết sức nhẹ nhàng , nhà vật lý trẻ đã được tự do !

Nếu bạn là anh chàng cảnh sát tội nghiệp trên , bạn có cho nhà vật lý tự do dễ dàng như thế không ?
Tái bút :
Truyện là thế nhưng các bác đừng có làm theo ! Vì ở ta dù các bác có nói đến cái Dople gì gì đi chăng nữa thì chắc chắn vẫn phải ghi giấy phạt nếu muốn về nhà với mẹ !!!!

huyenmy
08-08-2003, 01:51 PM
Một câu hỏi hay :-d

Đó là trong chiến tranh thế giới thứ nhất, khi không quân Đức bị không quân Anh và Pháp át vía, mất đi thế mạnh trên không.
Từ đó quân Đức chủ yếu dựa vào pháo binh để tấn công từ xa. Thế rồi Đức chế tạo khẩu pháo dài 32m, bắn viên đạn dài 1m, bán kính 20cm với tốc độ rời nòng là 1200m/s
Qủa đạn sau khi rời nòng 3,2 phút đã bay tới tận Pari, cứ như vậy quân Đức bắn tới 80 quả vào Pari... từ khoảng cách 115km. với góc bắn 51 độ.
Các bác nghĩ xem, biết sức cản không khí rất lớn, vậy tại sao quả đàn này lại bay xa đến vậy?
Cách bắn với góc bắn lớn này lại tình cờ được pháo binh Đức tìm ra đó, hay thật.

huyenmy
08-08-2003, 01:53 PM
Em có câu hỏi nhỏ nhờ các bác trả lời du`m đây.

Thế này

Có 2 quả cầu giống hệt nhau làm bàng kim loại ở cùng nhiệt độ ban đầu T.
Quả thứ 1 treo trên một sợi dây.
Quả 2 đặt trên mặt bàn
.
Tiến hành nung quả 1 và quả 2 đến nhiệt độ cùng nhiệt độ T' thì dừng lại
.
Hỏi quả cầu nào làm ta mất nhiều nhiệt lượng để cung cấp hơn.
Bỏ qua mọi hao phí.

huyenmy
08-08-2003, 02:03 PM
Chuyện thứ hai: Cái bình đánh lừa người
Ảnh hai chiếc bình click here (http://www.ntu.edu.sg/home2002/02010484c/chiec binh co nhung lo rong ben tren.htm)

Vào thế kỷ 17-18, một số nhà quý tộc đã dùng một đồ chơi để mua vui. Họ chế ra một cái cốc (bình) có quai, mà phần trên có những lỗ rỗng. Đưa cốc rượu ấy cho một người chưa biết đặc điểm của cốc thì có thể sẽ được một trận cười nôn ruột. Làm thế nào mà uống được rượu trong cốc bây giờ?
Nghiêng cốc đi ư? Không thể được bởi vì rượu sẽ chảy hết ra ngoài qua các chỗ xẻ, chứ chẳng vào miệng được lấy một giọt. Trường hợp ấy quả giống như trong một câu thơ:
"Tôi đã từng uống mật ong
Nhưng chỉ làm râu ướt sũng"
Nhưng, người nào biết được bí mật của cái bình ấy thì chỉ cần lấy ngón tay bịt kín lỗ B, rồi ngậm miệng vào vòi của bình và hút mạnh là vẫn tu được rượu, chẳng cần phải nghiêng bình đi. Thì ra rượu qua lỗ E, luồn theo một cái rãnh ở trong quai bình, rồi luồn theo cả phần kéo dài C của cái rãnh này (phần này còn thông ngầm ở trong miệng bình) mà tới vòi của bình…
Mãi gần đây các thợ đồ gốm nước Nga vẫn còn chế ra những chiếc cốc kiểu như thế. Có những chiếc bình có quai mà bí mật cấu tạo được che kín rất khéo, ở ngoài bình ghi một hàng chữ: “Mời uống, nhưng chớ dội khắp mình”.
(Theo Vật lý vui)

huyenmy
08-08-2003, 02:22 PM
3 Định luật cơ bản của con ngỗng:

1. Một con ngỗng quay vàng ngậy đang nằm yên trên bàn sẽ vẫn nằm yên trên bàn nếu không có ai "nhìn" thấy nó

2. Tốc độ tiêu hoá một con ngỗng tỉ lệ với lực nhai của răng và lượng mỡ trên nó (chú ý là ko phải răng sâu)

3. Trước và sau khi chén ngỗng: Đói và no là hai cảm giác trực đối

Từ ba định luật này, có thể khái quát ra định luật bảo toàn con ngỗng:

Một con ngỗng không tự nhiên sinh ra và cũng không tự nhiên mất đi, nó chỉ chuyển hoá từ dạng này sang dạng khác: tử một quá trứng ngỗng, nó chuyển thành một con ngỗng, và từ vật này sang vật khác: từ trong lò nó chui vào bụng

rockerlamson
30-09-2003, 11:38 PM
bác Tuyến em hơi bị kết bài này của bác đấy , bài này bác viết rất hay, sao bác không tách thành nhiều bài khác nhau cho người ta dễ theo dõi ?
Bác viết nữa đi cho diễn đàn của chúng ta thêm phong phú , chờ bài mới của bác.

TB: em trả lời luôn, quả cầu thứ hai sẽ mất nhiều nhiệt lượng hơn. đúng không bác ?

tigondawn
02-10-2003, 11:04 PM
Tien the noi ve cac dinh luat bao toan , lop em co mot dinh luat hay lam day a. Dinh luat bao toan tien

cac bac nghe nha' : Tien ko tu sinh ra , cung ko tu mat di , noc hi chuyen tu tui nguoi nay sang tui nguoi khac"

cac bac thay the nao a?

huyenmy
04-10-2003, 02:11 AM
Originally posted by rockerlamson@Sep 30 2003, 10:45 PM
bác Tuyến em hơi bị kết bài này của bác đấy , bài này bác viết rất hay, sao bác không tách thành nhiều bài khác nhau cho người ta dễ theo dõi ?
Bác viết nữa đi cho diễn đàn của chúng ta thêm phong phú , chờ bài mới của bác.

TB: em trả lời luôn, quả cầu thứ hai sẽ mất nhiều nhiệt lượng hơn. đúng không bác ?
hú hú anh hết hứng rồi hú hú. Chuẩn bị thi học kì hú hú, cuối thág này ma fhú hú nên chẳng buồn post những bài tử tế nữa hú hú.Anh chỉ hú hú lấy vài bài cho nó giảm stress sau khi học hành cẳng thằng ôn thi thôi hú hú. Có gì anh thi xong anh với chu bắt tay làm lại từ đầu hú hú. mà có mấy nhân làm thì chán òm hú hú , kiếm ngờ uồn đi, khi nào phongphú post một thể hú hú.

Giờ thì để anh hú hú cái đã hú hú.

Hú hú nhảm phái có sưc mạnh vô biên

To em tigondawn he he cái định luật của lớp em đưa ra, hì hì em thử làm thực nghiêm coi có đúng không. này nhé, em cứ gửi tiền từ túi em vào túi anh coi nó có chạy đo đâu không nhé ;-).

Nghe anh nói chưa, hì hì lo học cố gắng vào đội tuyển nhá. Mà là dân chuyên lý, tuy không phải Lam Sơn nhưng cũng có máu Thanh Hoá, tại sao không post các bài về vật lý đi em ???

rockerlamson
08-10-2003, 08:53 PM
Bác T, em sẽ cố gắng , em đang tìm ngờ uồn đây , bác động viên thêm mấy nhân nữa đi , như anh le lu tuan chẳng hạn . anh ấy cũng là một ngờ uồn quý giá đấy. còn em , em đang học về kinh tế nên việc đó hơi khó, nhưng không sao em sẽ cố . Ok???

huyenmy
13-10-2003, 04:45 PM
anh Tuấn qua Pháp hôm thứ 2 tuần trước roài. Giờ chắ đang còn lo mấy vụ hồ ớ, ổn định.... Đợi đê, he he ta thi xong học kì, lên lab làm EID có thể post bài thoải mái roài he he ssưóng woé

dongmoscow
23-10-2003, 05:54 PM
Trái bom dưa hấu


Trong cuộc đua ô tô chặng Saint Petersburg - Tiphliso năm 1924, nông dân vùng Kavkaz đã hoan hô những chiếc ô tô đi ngang qua bằng cách ném cho các nhà thể thao nào là lê, táo, dưa hấu, dưa gang. Kết quả là chúng làm bẹp, làm thủng vỡ cả hòm xe, còn những quả táo thì làm các tay đua bị thương nặng.

Nguyên nhân thật dễ hiểu: vận tốc riêng của ô tô đã cộng thêm vào với vận tốc của quả dưa hay quả táo ném tới và biến chúng thành những viên đạn nguy hiểm, có tác dụng phá hoại. Ta tính không khó khăn lắm là một viên đạn có khối lượng 10 g cũng có năng lượng chuyển động như một quả dưa 4 kg ném vào chiếc ô tô đang chạy với vận tốc 120 km.

Tuy vậy, không thể so sánh tác dụng đâm thủng của quả dưa trong những điều kiện như thế với tác dụng của viên đạn được, vì quả dưa không cứng như viên đạn.

Khi bay nhanh ở những lớp khí quyển cao (tầng bình lưu) các máy bay cũng có vận tốc vào khoảng 3.000 km mỗi giờ, nghĩa là bằng vận tốc của viên đạn, thì người phi công sẽ đương đầu với những hiện tượng giống như hiện tượng vừa nói trên. Mỗi một vật rơi vào chiếc máy bay đang bay nhanh như thế sẽ trở thành một viên đạn phá hoại. Gặp một vốc đạn lớn chỉ đơn giản thả từ một chiếc máy bay khác sang, dù máy bay đó không bay ngược chiều, cũng y như bị một khẩu súng máy bắn trúng: những viên đạn ném tới sẽ đập vào máy bay mạnh chẳng kém những viên đạn súng máy. Ngược lại, nếu viên đạn bay đuổi theo máy bay có vận tốc như nó thì sẽ vô hại.

(Theo Vật lý vui)

rockerlamson
23-10-2003, 06:40 PM
hơ hơ , hai mod dạo này siêng nhỉ , hay là sợ hắt đít đấy .

le lu tuan
23-10-2003, 09:32 PM
he he, cám ơn chú em đã nhăc nhở tới anh nhưng thạt đáng tiếc là giờ gân như anh không còn nhớ gì về vật nữa rồi ví 2 năm rồi anh co đụng vào tý vật lý nào nữa đâu ,nên muốn đăng một bài cho tử tế thì anh lại phải xem lại sách thi mới được .
bây giơlài còn phải lo học tiếng nữa chứ.
chú em thông cảm nha ,ok ?

utadahideki
24-10-2003, 09:00 PM
có ai biết cách phát biểu lực coricorit không? ( trong hệ quy chiếu không quán tính quay ấy? )

dongmoscow
26-10-2003, 05:19 AM
. Nước đá bỏng tay


Khi nói đến nước đá, có lẽ bạn luôn nghĩ rằng nó phải rất lạnh, vậy làm sao có thể bỏng tay được. Tuy nhiên thực tế, ở điều kiện áp suất cao, nước có thể đóng băng ở nhiệt độ... 76 độ C, tức là nếu bạn chạm vào, bạn sẽ bị bỏng liền.

Các nhà khoa học Anh là những người đầu tiên tạo ra nước đá nhiệt độ cao khi nén nó ở một thiết bị làm bằng thép dày. Khi áp suất tăng lên 20.600 atmosphere, nước đã đóng băng ở nhiệt độ trên 75 độ C, tức là có thể làm bỏng. Các nhà khoa học gọi loại nước đá nóng này là "băng thứ 5". Nói chung áp suất càng cao thì nước đá càng nóng.

Điều đáng nói là nước đá nóng đặc hơn nước đá thường, thậm chí còn đặc hơn cả nước lỏng nữa. Tỷ khối của nước đá ở nhiệt độ 76 độ C là 1,05. Như vậy khi bỏ nó vào nước, nó sẽ chìm chứ không nổi như đá bình thường.

(Theo Vật lý vui)

dongmoscow
28-10-2003, 06:17 AM
Chúng ta uống như thế nào?


Liệu vấn đề này có thể làm ta suy nghĩ được chăng? Được lắm chứ. Chúng ta kề cốc hoặc thìa nước vào môi và “húp” chất lỏng chứa trong đó vào miệng. Ấy chính cái hành động “húp” giản dị mà ta quá quen thuộc đó lại cần phải giải thích.

Quả vậy, tại sao chất lỏng lại chảy vào miệng ta? Cái gì lôi kéo nó vậy? Và đây là nguyên nhân: Khi uống, ta làm giãn g ngực ra và nhờ đó làm loãng không khí trong miệng. Dưới tác dụng của áp suất không khí ở bên ngoài, chất lỏng có khuynh hướng chạy vào khoảng không gian có áp suất nhỏ hơn, và thế là chảy vào miệng ta.

Hiện tượng ở đây cũng giống như hiện tượng sẽ xảy ra với chất lỏng trong các bình thông nhau. Nếu như ta làm loãng không khí ở bên trên một bình, dưới tác dụng của áp suất khí quyển, chất lỏng sẽ dâng cao lên trong bình đó. Ngược lại, nếu ngậm chặt môi vào cổ một cái chai thì dù cố gắng thế nào bạn cũng không thể “húp” được nước từ chai vào miệng, vì áp suất không khí trong miệng và trên mặt nước là như nhau.

Vậy, nói chặt chẽ ra thì chúng ta không những uống bằng miệng mà còn bằng cả phổi nữa, vì sự giãn nở của phổi chính là nguyên nhân làm cho chất lỏng chảy vào miệng.

(Theo Vật lý vui)

dongmoscow
29-10-2003, 03:48 AM
Nếu như không có ma sát?


Nhờ có ma sát mà ta có thể ngồi, đi lại và làm việc được dễ dàng; nhờ nó mà sách vở bút mực nằm yên trên mặt bàn, mà cái bàn không bị trượt trên sàn nhà, mặc dù người ta không đặt nó vào sát tường, và quản bút không tuột ra khỏi các ngón tay...

Ma sát là một hiện tượng phổ biến đến nỗi chúng ta ít khi để ý tới tác dụng hữu ích của nó, mà thường cho nó là một hiện tượng tự nhiên phải thế.

Nhờ ma sát mà các vật thêm vững vàng. Người thợ mộc ghép sàn nhà cho phẳng để khi người ta đặt bàn ghế ở đâu là chúng đứng yên ở đấy. Cốc, đĩa, thìa đặt trên bàn ăn đều được nằm yên mà ta không cần phải quan tâm đặc biệt đến chúng, nếu như không gặp trường hợp có sự chòng chành bất thường như trên tàu thuỷ.

Thử tưởng tượng rằng có thể trừ bỏ được ma sát hoàn toàn thì sẽ không có một vật thể nào, dù là to như một tảng đá hay nhỏ như một hạt cát có thể tựa vững lên nhau được. Tất cả sẽ bị trượt đi và lăn mãi cho đến khi chúng đạt tới một vị trí thật thăng bằng đối với nhau mới thôi. Nếu như không có ma sát thì trái đất của chúng ta sẽ thành một quả cầu nhẵn nhụi giống như một quả cầu bằng nước.

Có thể nói thêm rằng nếu không có ma sát thì các đinh ốc sẽ rơi tuột ra khỏi tường, chẳng đồ vật nào giữ chặt được ở trong tay, chẳng cơn lốc nào dứt nổi, chẳng âm thanh nào tắt mà sẽ vang mãi thành một tiếng vọng bất tận, vì đã phản xạ không chút yếu đi vào các bức tường. Mỗi lần đi trên băng, ta lại có một bài học cụ thể để củng cố lòng tin của mình vào tầm quan trọng đặc biệt của ma sát. Đi trên đường phố có băng phủ hay trên đường đất thịt sau khi trời mưa, ta cảm thấy mình thật bất lực và lúc nào cũng như muốn ngã...

Tuy nhiên, trong kỹ thuật người ta có thể lợi dụng sự ma sát rất bé để phục vụ những việc có ích. Chẳng hạn những chiếc xe trượt trên mặt băng, hay những con đường băng dùng để vận chuyển gỗ từ chỗ khai thác đến chỗ đặt đường sắt, hoặc đến những bến sông để thả bè. Trên những đường “ray” băng trơn nhẵn, hai con ngựa đã kéo nổi 70 tấn gỗ.

dongmoscow
08-11-2003, 08:41 PM
Sản xuất băng khô từ than như thế nào?



Tại các lò công nhiệp, người ta làm sạch khói than, rồi dùng kiềm hút sạch khí CO2. Sau đó, họ đun nóng để tách khí ra khỏi dung dịch kiềm, rồi nén dưới áp suất 70 atmosphere để nó chuyển sang dạng lỏng... Sau đó, người ta lại để nó bay hơi dưới áp suất thấp. Kết quả, họ thu được CO2 rắn, đó chính là băng khô.

Khí carbonic lỏng được chứa trong các bình dày và được chuyển tới công xưởng sản xuất đồ uống có ga và những công xưởng nào cần dùng tới nó. Còn băng khô, tức CO2 rắn, nhìn bề ngoài giống như các cục tuyết nén chặt, được sử dụng trong nhiều lĩnh vực như bảo quản thức ăn hoặc cứu hỏa.

Nhiệt độ của băng khô rất thấp (-78 độ C), nhưng nếu cầm nó vào tay, người ta vẫn không có cảm giác quá lạnh, lý do là khi ta tiếp xúc, khí CO2 bay ra ngăn cách tay ta và băng khô. Chỉ khi nắm chặt cục băng khô thì ta mới bị tê cóng. Danh từ băng khô diễn đạt chủ yếu tính chất vật lý của nó. Bản thân băng khô không bao giờ bị ẩm và làm ướt bất kỳ vật nào xung quanh. Gặp nóng là lập tức nó biến thành khí, không qua trạng thái lỏng. Đặc tính đó của băng khô có thể được sử dụng để bảo quản thực phẩm cực tốt, bởi khí CO2 bám trên bề mặt còn có tác dụng ức chế khả năng phát triển của vi sinh vật. Cuối cùng, CO2 rắn còn là chất cứu hỏa tin cậy. Chỉ cần ném một miếng băng khô vào đám lửa đang cháy là có thể dập tắt nó.

(Theo Vật lý vui)

huyenmy
05-12-2003, 01:46 PM
Originally posted by dongmoscow@Oct 28 2003, 07:48 PM
Nếu như không có ma sát?

Thử tưởng tượng rằng có thể trừ bỏ được ma sát hoàn toàn thì sẽ không có một vật thể nào, dù là to như một tảng đá hay nhỏ như một hạt cát có thể tựa vững lên nhau được. Tất cả sẽ bị trượt đi và lăn mãi cho đến khi chúng đạt tới một vị trí thật thăng bằng đối với nhau mới thôi

Có thể nói thêm rằng nếu không có ma sát thì các đinh ốc sẽ rơi tuột ra khỏi tường
chẳng âm thanh nào tắt mà sẽ vang mãi thành một tiếng vọng bất tận, vì đã phản xạ không chút yếu đi vào các bức tường.
Em hỏi bác Dongmos cái, mấy cái chỗ in đậm ý.

Cái đâu tiên, chung lăn mãi cho tới khi đạt tới vị trí thật cân bằng với nhau là thế nào, lúc đó chúng đứng yên ạ ??? Mà thế nào được gọi là thật thăng bằng với nhau ạ ??? Em ngô nghê cái này quá :-(

Cái thứ 2 cũng chưa chính xác, không có ma sát đinh ốc vẫn nằm trong tường như thường. Bác không tin thì cứ khoét một cái lỗ thật nhẵn trên tường ( hoắc dùng đá lạnh mà thử :D ) rồi nhét đinh vào he he vẫn nằm mà, đâu cần ma sát gì đâu :D

Cong về chuyện âm thanh, hichic sao lại không bị yêu đi?? Cái này em không rõ, nhưng khi phãn xạ trên một bề mặt nào cũng bị hấp thụ một ít mà. Cái này nó liên quan với ma sát như thế nào ạ ?? Bác nói em nghe với huhu ( cái này em mù mịt nhất )