PDA

View Full Version : Sức Trẻ Là điểm Khởi đầu


MinhKhánh
26-12-2003, 03:14 PM
- Tại sao chúng ta không dám viết trước mắt mình thứ hạng sắp xếp giàu nghèo của nước ta so với thiên hạ để mỗi ngày nhìn vào đó mà ngẫm nỗi đau để tiếp tục phấn đấu vươn lên và không khi nào thoả mãn với hiện tại?

Khi tiếp xúc với giới trẻ, nhiều bạn hỏi tôi: là nhà sử học, ông có nhận xét gì về thế hệ trẻ chúng tôi so với các thế hệ trẻ đã từng có mặt trong lịch sử? Một câu hỏi thực hay và cũng thực không dễ trả lời. Ai cũng có một thời trẻ và rồi ai cũng phải già.

Có một lần, khi tôi giới thiệu các bậc lão thành từng tham gia cuộc nổi dậy giành chính quyền trong Cách mạng Tháng Tám 1945 với một cử tọa là các bạn trẻ.



Tôi nói rằng: “Chính những ông già bà cả này đã từng là những chàng trai cô gái tuổi mới đôi mươi đã làm nên cuộc cách mạng mà hôm nay chúng ta đang kỷ niệm như một sự kiện lịch sử lớn lao của dân tộc. Rồi cũng chính họ lại trưởng thành làm nên cuộc kháng chiến 9 năm với Điện Biên Phủ lừng lẫy địa cầu. Rồi nữa, lớp người đã tráng niên ấy lại tiếp tục cùng lớp trai trẻ là con cháu mình đi tiếp cho đến toàn thắng Mùa xuân 1975.... Và giờ đây đã là những ông già bà cả.



Có người thành danh, nhiều người đã khuất, lại cũng rất nhiều người trở về với cuộc sống đời thường với vị thế xã hội khiêm nhường... Nhưng đó là một thế hệ Vàng mà những thử thách thời trẻ tuổi là một sự khởi đầu đầy thuyết phục.



Bạn đừng lấy làm lạ khi thấy vào thời điểm Cách mạng tháng Tám 1945 (sắp tròn 60 năm), người đứng đầu Nhà nước Cách mạng, Chủ tịch Hồ Chí Minh mới 55 tuổi, Bộ trưởng Nội vụ Võ Nguyên Giáp năm ấy mới 34 tuổi, Bộ trưởng trẻ nhất chính phủ là nhà thơ Cù Huy Cận mới 26 tuổi...



Các bạn hãy đọc sách sử, hãy mở một cuốn Từ điển nhân vật lịch sử thì sẽ thấy rất nhiều người thành danh khi còn rất trẻ. Còn nếu đọc lại tiểu sử của Bác Hồ thì càng thấy sức trẻ có ý nghĩa như thế nào để khởi đầu một sự nghiệp lớn lao. Cũng vì thế lập tổ chức cách mạng đầu tiên, đặt tên cho tờ báo cách mạng đầu tiên... Bác đều chọn hai chữ “Thanh Niên”...



Trở lại với câu hỏi của các bạn trẻ muốn làm một so sánh giữa các thế hệ, tôi chỉ gợi ra một ý nghĩ nhỏ: Thế hệ làm nên những thành tựu to lớn của thế kỷ XX: giành độc lập, đánh bại hai đế quốc lớn, thống nhất non sông, tức là thế hệ sinh ra vào những năm 20 của thế kỷ trước là thế hệ vẫn được thừa hưởng những giá trị truyền thống của dân tộc được đúc kết và thử thách cả ngàn năm lịch sử qua học vấn, đạo lý, và nếp sống dù lúc này nó đang phải chịu đựng sự thách thức của chế độ thuộc địa.



Thế hệ này được tiếp thu tương đối có hệ thống một nền văn minh đầy năng động của phương Tây thông qua học vấn về những tư tưởng cách mạng mặc dầu trong bối cảnh thuộc địa và bị làm biến dạng bởi chủ nghĩa thực dân. Thế hệ này lại có khát vọng được thoát khỏi ách nô lệ, thân phận người dân mất nước, nỗi nhục vong quốc nô. Chính khát vọng này đã định hướng cho ngờ uồn lực nội sinh của thế hệ trẻ. Khát vọng ấy lại sớm được đáp ứng bởi tư tưởng và tấm gương một nhà cách mạng trẻ đã xuất hiện vào thời điểm sự nghiệp cách mạng giải phóng dân tộc cần một ngọn cờ: Nguyễn Ái Quốc. Đương nhiên với thế hệ ấy, mục tiêu phấn đấu của họ trước hết là công cuộc giải phóng dân tộc.



Còn thế hệ các bạn trẻ hôm nay là thế hệ kế thừa những lớp người trẻ năm xưa, được thừa hưởng những thành tựu của công cuộc giải phóng dân tộc. Các bạn là công dân một quốc gia độc lập và an hưởng hoà bình ngay từ lúc mở mắt chào đời. Các bạn cũng đang được hưởng những thành quả của đổi mới của đất nước ta và cả thế giới khi khoa học công nghệ đã mang lại cho chúng ta nhiều phương tiện mà người xưa mơ cũng không thấy. Môi trường học tập dù đang còn nhiều điều bất cập của ngành giáo dục nhưng không ai dám chê là kém xưa. Vậy thì có gì thế hệ trẻ hôm nay không bằng thế hệ trẻ xưa



Có thể tìm thấy lời giải đáp khi ta đặt câu hỏi rằng các bạn trẻ có cảm thấy thiếu ở mình và ở xã hội một đạo lý lành mạnh gắn với những giá trị truyền thống, trong học tập, nhất là với các thành tựu văn minh của nhân loại, các bạn có cảm thấy mình mới tìm ở đó cái cần thực dụng để câu... “cơm” mà chưa mấy khi tiếp thu được cái thần thái để nung nấu sự sáng tạo? Và nhất là trong thế hệ chúng ta thiếu sự khát khao một lý tưởng cao hơn cuộc sống riêng tư, trong đó có lòng tự ái vì là công dân một nước còn nghèo và tụt hậu so với thiên hạ.



Nhiều cựu học sinh trường Bưởi kể lại rằng mỗi lần đi học, qua thành Cửa Bắc thấy vết đạn đại bác của thực dân mà thêm nghị lực nuôi chí phục thù và phục hưng cho dân tộc.



Không biết cái đó trong thế hệ chúng ta có thiếu không? Chỉ có điều xưa là nỗi nhục mất nước, nay là nỗi nhục nghèo nàn tụt hậu? Đại tướng Võ Nguyên Giáp có lần nói với tôi rằng tại sao chúng ta không dám viết trước mắt mình thứ hạng sắp xếp giàu nghèo của nước ta so với thiên hạ để mỗi ngày nhìn vào đó mà ngẫm nỗi đau để tiếp tục phấn đấu vươn lên và không khi nào thoả mãn với hiện tại.



Càng ngày ta càng hiểu rằng cuộc đấu tranh chống nghèo nàn lạc hậu chẳng kém phần gian khổ so với cuộc chiến tranh giành độc lập dân tộc. Do vậy, nếu các thế hệ trẻ chúng ta chiến thắng đói nghèo và lạc hậu thì chúng ta cũng chẳng thua kém gì thế hệ ông cha mình và sẽ là những người kế thừa xứng đáng.

Nhà sử học Dương Trung Quốc

Nguyen Van Thang
12-01-2004, 02:32 AM
to MK: lần sau chú nên có cái link ngờ uồn gốc nhé ! Với lại chú đang thi cử mà vẫn nghĩ đến nước nhà, anh phục chú wa'.
Nghe đoạn văn, anh thấy nó hơi văn chương wa', kêu gọi gì thì cũng thực tế chứ. Chán ! Như mấy cái topic ng` VN xấu xí, hay đi tìm nhân cách Việt nó còn thực tế hơn, đằng này, Chán !

huyenmy
12-01-2004, 04:25 AM
Bài viết của nhà sử học Dương Trung Quốc này theo em cũng thuộc loại nhảm nhí, chẳng đáng tiền. Chúng ta cùng mỗ xẻ tý nhỉ. Thanh niên mà, đối tượng bị bài viết chửi vào mặt mà :-D ý ko phải là chửi mà là lời kêu gọi Thanh niên chúng ta thôi các bác nhỉ ;-)

- Tại sao chúng ta không dám viết trước mắt mình thứ hạng sắp xếp giàu nghèo của nước ta so với thiên hạ để mỗi ngày nhìn vào đó mà ngẫm nỗi đau để tiếp tục phấn đấu vươn lên và không khi nào thoả mãn với hiện tại?


Xin thưa, ko phải la ko dám viết, mà là ko biết chính xac nước ta nằm ở vị trí nào. Nghe qua báo đài, báo cáo của các vị Lãnh Đạo thấy VN phát triển quá trời, năm nào cũng tăng cái này cái kia, có bao giờ thụt lùi đâu. Chính phủ cũng chưa bao giờ nói đến thứ hạng sắp xếp giàu nghèo của nước ta. Còn tài liệu của quốc tế đánh giá cháu chưa được tiếp cận nên chưa biết. Còn theo cháu nghĩ thì nước mình nằm ở khoảng thứ 150 đến 170 trong khoảng hơn 200 nước trên toàn thế giới. Cháu cũng chẳng bao giờ thỏa mãn với hiện tại cả. Có bao giờ con người ta thỏa mãn với hiện tại đâu cơ chứ, lúc nào chảng muốn giàu hơn, mạnh hơn. Chẳng hiều bác viết cái câu này thì bác nghĩ là chúng cháu đã thỏa mãn với hiện tại chăng ??. Nếu có một số thanh niên thỏa mãn với hiện tại thì phải chăng chính các phương tiện thông tin đại chúng do chính phủ quản lí đã đưa những thông tin sai lệch khi so sánh nước ta và các nước trên thế giới nên mới làm cho một số nhỏ thanh niêm kém hiểu biết, mù thông tin hoặc ko có điều kiện tiếp cận các thông tin chính xác ( chỉ nghe thông tin một chiều từ các bản báo cáo hằng quý hàng năm) do đó mới thỏa mãn với điều kiện sống và làm việc ở VN như hiện nay ( hay cái gọi là standard of Living)

Bạn đừng lấy làm lạ khi thấy vào thời điểm Cách mạng tháng Tám 1945 (sắp tròn 60 năm), người đứng đầu Nhà nước Cách mạng, Chủ tịch Hồ Chí Minh mới 55 tuổi, Bộ trưởng Nội vụ Võ Nguyên Giáp năm ấy mới 34 tuổi, Bộ trưởng trẻ nhất chính phủ là nhà thơ Cù Huy Cận mới 26 tuổi...


Cháu chẳng thấy làm lạ gì điều này cả, vì những điều này cháu đã được nhai đi nhai lại hàng chục lần qua các cuốn sách giáo khoa lịch sử học ở các cấp rồi bác ạ. Lần đầu tiên cháu nghe các thầy cô giáo, hay đọc các bài báo nói về những nhân vật như thế là từ khi cháu còn bé. Khi đó chúng cháu chưa có nhận thực được mà hoàn toàn bị ảnh hưởng từ cách nghĩ của người truyền đạt tới bọn cháu. Người ta bảo họ giỏi thì chúng cháu nghĩ là giỏi, bảo là tài thì chúng cháu biết là tài... Người ta bảo gì thì chúng cháu biết vậy.

Khi chúng cháu lớn lên, có nhận thức rõ ràng. Chúng cháu biết được những con người như các bác ấy giỏi như thế nào chứ. Nhưng bác nhìn lại coi, cái thời buổi mà cả nước hàng trục triệu dân ấy, có được bao nhiêu người biết đọc biết viết??. Những người bác kể tên tới là những người có kiến thức nhất lúc bấy giờ bác ạ. Kiến thức của họ đến mức nào, hiện giờ và cả mai sau nưa cháu cũng chưa chắc đanh giá được, nhưng qua sách vở cháu nghĩ cháu cũng biết đựơc chút ít. Những nhân vật tầm cỡ như Hồ Chủ Tịch, như Đại tương VÕ Nguyên Giáp .. thì được cả thế giới công nhận là danh nhân ... Điều đó bọn cháu có phủ nhận đâu. Nhưng bác đếm đi đếm lại thì cũng không quá 10 người được thế giới công nhận như vậy đâu bác ạ. Họ được cả thế giớ công nhận vì họ đã giải phóng được cả dân tộc hàng trục triêu dân chân đất mắt toét thoát khỏi ách thống trị cua thực dân Pháp, đế quốc Mỹ...với nền khoa học đi trước chúng ta hàng thập kỉ. Nhưng cháu vẫn nhớ một câu đó là " Thời thế tạo anh hùng" Cháu đặt ra một câu hỏi đó lanhững người bác nói tới được sinh ra trong cái thời buổi như hiện nay họ sẽ làm được những gì. Sẽ khó có câu trả lời chính xác nhưng phần nào cũng chắc chắn rằng họ không làm được những điều to lớn như thời họ đã làm.

Giớ trẻ chúng cháu bây giờ cũng có nhiều nhân tài được cả thế giớ công nhận lắm chứ. Gần đây biết bao nhiêu gương mặt thanh niên sinh ra trong những năm đầu thập kỉ 80 làm cả thế giới phải biết đến VN đấy chứ. Chúng cháu biết điều đó, cả thế giới biết điều đó, chẳng nhẽ bác không biết điều đó ư???

+++++

Mệt quá rồi, phải đi ngủ cái đã, mai còn lên trường in ấn vài thứ nữa. Có gì mai viết tiếp. Các bác tham gia cho vui cửa vui nhà nào......

nguyen van hieu
12-01-2004, 09:13 AM
Originally posted by MinhKhanh@Dec 26 2003, 07:14 AM
- Tại sao chúng ta không dám viết trước mắt mình thứ hạng sắp xếp giàu nghèo của nước ta so với thiên hạ để mỗi ngày nhìn vào đó mà ngẫm nỗi đau để tiếp tục phấn đấu vươn lên và không khi nào thoả mãn với hiện tại?



hảo ! Ông họ dương nói hay lắm , Đúng là chúng ta phải nhịn nhận nước mình nghèo thì mới có thể phấn đấu đi lên được , câu nói này không sai , ta hãy nhìn sang xứ phù tang coi , tuy là một nước cực kỳ phát triển nhưng các thế hề của họ luôn nhắn nhủ con cháu rằng nuớc mình còn nghèo ,cần phải vươn lên hơn nữa !mà quả thật họ nghèo thật , họ làm gì phải là một quốc gia rừng vàng biển bạc như nước ta , thế nhưng ta hãy xem cái nước ta đây giầu có như thế nào !
ta rừng vàng nên chặt phá thoải mái , ta biển bạc nên tha hồ cho nước ngoài khai thác ,lỗi này do đâu , do thanh niên ! hiển nhiên rồi , là chủ nhân tương lai của đất nước mà không biết làm chủ đất nuớc thì đâu còn xứng đáng nữa , là thanh niên đâu cần là thanh niên có , đâu khó là có thanh niên thế mà để dân nghèo đói , để ngân sách nhà nước bị thâm hụt ...chỉ biết chạy theo bệnh thành tích , trong khi sức trẻ phải năng động ,sáng tạo phải hòa nhập với thế giới , thế mà khi có cơ hội để phát triển ngành công nghệ thông tin từ rất sớm ( hơn cả SING ) , lại đi lảng tránh và bám vào liên bang Nga ...
Bây giờ đã hòa bình thế mà thanh niên lại không biết vui sống , mà lại bắt truớc anh hùng ra đi tìm đuờng cứu nuớc , học hỏi nuớc ngoài để về giúp người dân nước tôi , trong khi học xong thì về có làm được gì đâu , các già làng còn ngồi không để ôn hoài dĩ vãng thế mà lớp thanh niên lại cậy sức trẻ về đòi cải tiến công nghệ , trong khi cái cũ thì rẻ , phong cách làm việc thì từ tâm mà ra , thế mà lại đòi thay bằng tác phong TÂY
đúng là thanh niên ngày nay kém thời xưa thật !

giacmo
06-10-2005, 12:20 AM
Bạn đừng lấy làm lạ khi thấy vào thời điểm Cách mạng tháng Tám 1945 (sắp tròn 60 năm), người đứng đầu Nhà nước Cách mạng, Chủ tịch Hồ Chí Minh mới 55 tuổi, Bộ trưởng Nội vụ Võ Nguyên Giáp năm ấy mới 34 tuổi, Bộ trưởng trẻ nhất chính phủ là nhà thơ Cù Huy Cận mới 26 tuổi...

Đoạn này bác Tuyến phân tích nhiều chỗ đúng, sắc sảo, nhưng chưa đủ. Em bổ xung thêm mấy ý ( nhận xét cá nhân ):

Thế hệ nào cũng vậy thôi, tỉ lệ người giỏi giang, tài ba,lí tưởng cao đẹp, sống cống hiến, hết mình vì đất nước, sự nghiệp lẫy lừng, làm rạng danh non sông đất nước chiếm một tỉ lệ cực nhỏ so với thành phần còn lại mà mục đích sống chỉ là kiếm tiền, ăn chơi và hưởng thụ cuộc sống. Loại trừ trường hợp đất nước có chiến tranh, tại vì đại đa số thanh niên bị huy động ra chiến trường, có muốn chơi bơi, hư hỏng cũng ko đc.
Đọc các tác phẩm văn học VN nửa đầu thế kỉ 20 ( thời thanh niên của hầu hết các nhà cách mạng lão thành, kỳ cựu kể trên ) đặc biệt là Vũ Bằng, Vũ Trọng Phụng, người đọc dễ dàng nhận biết đc tâm tư, cuộc sống của đại bộ phận thanh niên thời Pháp thuộc, cũng ko khác mấy các phóng sự xã hội lên án cuộc sống sa đọa, suy đồi của giới trẻ ngày nay trên các báo Nhân Dân, Tiền Phong, Thanh Niên, Sinh Viên Việt Nam, etc...
Tôn kính tổ tiên là điều nên làm, rất đáng trọng và cao đep, thể hiện tinh thần uống nước nhớ nguồn, lá rụng về cội của người VN nhưng ko phải vì như vậy mà hình thành tâm lý sùng bái cha ông,cái gì của thế hệ trước cũng đúng,cũng giỏi, cũng đẹp, cũng tốt. Từ đó mà chúng ta thiếu giác quan phê bình những hiện tượng xã hội trong quá khứ, thiếu giác quan sửa đổi tâm lí truyền thống, sáng tạo cái mới....
Sự thật chúng ta giỏi hơn cha ông ta và con cháu ta sau này cũng thế, giỏi hơn chúng ta. Đơn giản vì thế hệ sau biết đứng trên vai thế hệ trước để tiến xa hơn. Lương Thế Vinh ko giỏi toán hơn cậu học sinh cấp 3 ngày nay, ông ko biết phương trình bậc hai, khảo sát hàm số, đạo hàm, tích phân etc... Có điều tri thức của cậu tú tài này ko thể so sánh với những đóng góp của Lương Thế Vinh cho thời đại của ông, vì những kiến thức ấy quá phổ thông, học sinh nào cũng biết.
Ngay cả việc so sánh đóng góp của những con người ở các giai đoạn lịch sử khác nhau cũng rất tương đối. Hiện nay VN có hàng ngàn giáo sư, tiến sĩ toán học có thể công trình của họ tầm vóc ko hề thua kém những công trình của Lương Thế Vinh ở vào thời đại của ông nhưng vì nhiều quá nên người ta có cảm giác những công trình ấy bình thường và ko có gì đặc biệt. Rất ít người thành danh ngay khi còn sống, ở vào thời đại của mình, dẫn chứng ra thì nhiều lắm. Do đó biết đâu ngày nay những người mà ko ai biết đến họ vài trăm năm nữa lại đc hậu thế tung hô, vinh danh xứng đáng, đặt ngang tầm với những danh nhân thế giới trong lịch sử nhân loại.
Em đồ rằng sau này ( tầm một hai trăm năm thôi ) ko khéo Vi Thùy Linh, Đỗ Hoàng Diệu lại chẳng đứng ngang hàng với Hồ Xuân Hương trong dẫn chứng của giới phê bình văn học về một trường phái nghệ thuật.
Tóm lại nhận định thế hệ trẻ ngày này thua kém thế hệ trẻ trước kia là sai lầm.