PDA

View Full Version : Dối Lòng Sinh Viên


lecaonam
03-05-2004, 11:22 AM
Gắp những cọng rau cuối cùng trong đĩa, An đứng dậy, cái dạ dày còn lép kẹp, suất ăn 4000 đồng ít quá. Có lẽ chưa bao giờ thực phẩm lên giá cao khiến SV phải lao đao như bây giờ...


Sinh viên nội trú đói lòng

17 giờ 30, thứ Năm, 19/2/2004, Nhà ăn sinh viên KTX ĐH Ngoại ngữ 300 chỗ chỉ có 7 vị khách ngồi rải rác. Thức ăn trên quầy chỉ có 6 món: 3 loại rau, một thịt mỡ kho, một thịt mỡ quay, lạc rang. Có một người phục vụ đứng quầy, vừa là người lấy cơm, vừa thu tiền. Thức ăn đã đơm sẵn ra đĩa từ lâu. ngờ uội ngắt.

Chúng tôi tính tiền cho hai suất ăn của mình: 2 đĩa rau 2.000đ, lạc 1.000đ, thịt mỡ 4 miếng bé xíu 2.000đ, vài lát giò sỏ cũng chỉ toàn mỡ 2.000đ, bát canh "đại dương" không còn được miễn phí như trước. Suất cơm "bỗng dưng" đắt gấp đôi ngày trước.

Một lát sau, có một nhóm SV lượn qua, hỏi giá rồi lại đi. Tôi hỏi lý do, một bạn trong nhóm tên Trường, SV năm thứ 2 khoa tiếng Nhật phàn nàn: "Ở nhà em ăn 5, 6 bát cơm, ra ngoài này ăn 1.500đ cơm vẫn thấy đói, mà bây giờ thực phẩm lên giá, cái gì cũng đắt, nhưng căng tin vẫn đắt hơn ở ngoài. Đấy anh xem, vài món lèo tèo nấu từ trưa thì ăn sao nổi?".

Một cô bé phục vụ nói với tôi, cơm căng tin đắt hơn ở ngoài là vì thực phẩm lên giá, căng tin lại phải chịu chi phí thuê địa điểm, người phục vụ nhiều hơn bên ngoài.

Tôi lượn một vòng quanh các quán cơm bụi gần các KTX Bách khoa, Kinh tế... Vẫn là bài ca thực phẩm giá cao! Bà Tư béo gần ở KTX Kinh tế gõ cộc cộc chiếc đũa cả vào cạnh nồi cơm than thở: "Khổ thân chúng nó quá, biết đắt nên có dám bán nhiều đâu. Thịt bò, giò lụa... là dẹp tất, bán toàn thứ rẻ nhất mà chúng nó còn kêu. Từ cái đận cúm gà, thực phẩm cứ lên giá vù vù, chỉ khổ SV chúng mày đã ít tiền lại chịu cảnh ăn đói. U biết nhiều đứa ăn không đủ no để mà học, nhưng biết làm sao...".

Tôi lấy một suất ăn 5.000đ rồi ghé ngồi cùng bàn một cậu đang húp canh "đại dương" soàn soạt.

- Thức ăn giờ đắt quá cậu nhỉ! - Tôi gợi chuyện.

Như bắt được người cùng cảnh ngộ, anh chàng (tên An) sốt sắng trả lời bằng giọng Hà Tây lơ lớ: "Vâng, đắt quá anh ạ! Em phải gọi hai nghìn cơm ăn cho chắc bụng, còn thức ăn chỉ dám gọi lạc hoặc đậu, đĩa rau rồi cho nước kho thịt vào là ăn ngon hết. Vậy mà chưa hết tháng đã hết tiền rồi. Có khi phải ăn mì tôm trừ bữa".

- Nhà gần thế sao không về xin viện trợ?. "Thì cũng phải gọi điện về xin thêm nhưng không dám xin nhiều. ở nhà cũng lấy đâu ra tiền mà cho. Nhà em ở Chương Mỹ (Hà Tây), nuôi gà cho Công ty của Thái Lan, vừa rồi mất hết, hơn 5.000 con chứ ít gì. Bố mẹ em còn nợ hàng trăm triệu chưa trả hết. Tết rồi đi chỉ dám xin 300.000đ riêng cho tiền ăn mà mẹ còn phải đi vay nóng".

Vét nốt cọng rau cuối cùng trong bát, An đứng dậy. Đã gần tháng nay những SV như cậu phải chịu cảnh này.

Ở ngoại trú cũng phải bóp bụng!

Tôi đến nhà Hùng, SV năm thứ 2, trường Giao thông vào lúc gần trưa. Cô em gái Hùng đang nhặt rau nấu cơm còn Hùng đi rửa xe chưa về. 11h30, Hùng mới về tới nhà, chân đi ủng, quần áo ướt nhoét.

- Ông làm nghề này lâu chưa?. "Gần tháng rồi, ở nhà đàn vịt của u bị tiêu huỷ hết, ở ngoài này cái gì cũng đắt, trước chỉ cần 8.000đ là đủ cho hai anh em ăn trong một ngày, giờ phải 13.000đ mới đủ. Tiền thì không dám xin thêm vì có xin cũng không có. Đành đi rửa xe thuê, 1.000đ/xe, buổi nào đông khách cũng được chục chiếc. "Quy ra thóc" cũng được thêm gần một ngày ăn ông ạ".

Bữa cơm của anh em Hùng cũng chỉ lạc, rau và đậu phụ, nhưng ngon hơn bên ngoài vì qua bàn tay chế biến của cô em gái.

Các chợ đông khách SV như chợ Phùng Khoang, chợ Ngã Tư Sở dù được coi là bình dân nhất nhưng cái gì cũng lên giá. Cải xoong, cải bắp, thịt cá đều tăng gần gấp rưỡi bình thường. Các gia đình xóm trọ phải tằn tiện hơn trong chi tiêu.

Phạm Thanh Hà, quê Quảng Nam, ở xóm trọ Phùng Khoang vừa đi chợ về vừa la quá trời: "Mỗi ngày một giá. Bây giờ tiêu cái gì cũng phải tính, các vụ sinh nhật sinh nhẽo là phải dẹp qua một bên. Lo ăn cho no đã".

Trớ trêu hơn cho con em nhà nông, dịch cúm gia cầm vừa qua làm lao đao kinh tế gia đình. ngờ uồn viện trở khó đảm bảo, lại phải chi tiêu nhiều hơn. Mà không chỉ riêng thực phẩm, nhiều thứ khác cũng lên giá vù vù theo giá xăng dầu. Giá tiêu dùng ở thành phố tăng cao trong khi thu nhập của người nông dân lại sa sút nhiều vì dịch bệnh, hạn hán... SV tỉnh lẻ đi học xa nhà, đêm đêm các cậu cử lại ca điệp khúc mì tôm để dẹp yên cái đói.

Báo Sinh viên VN


[COLOR=blue]

giacmo
10-09-2005, 03:11 PM
Em vừa hoàn thành một điều tra xã hội học:" Thu nhập-Chi tiêu-Cuộc sống gia đình nông thôn VN có con học đại học", thời buổi gạo châu củi quế, vật giá leo thang. Phương pháp nghiên cứu là trực tiếp nghe các ku bạn trong phòng tự bạch, tâm tình. Vì vậy tính chân thực, độ tin cậy của cuộc điều tra là rất cao.
1/ Ku NVT, Yên Thành, Nghệ An:
Nhà mình 5 khẩu, dưới mình còn 2 em đang đi học. Gia đình mình có 10 sào ruộng ( 1 mẫu ). Năng suất 3 tạ thóc/ 1 sào ( 1 sào = 330 m2 ). Một năm hai vụ, tổng sản lượng vào khoảng: 10x3x2=60 tạ thóc. Chủ yếu bán cho tư nhân, vì đc giá hơn là bán cho nhà nước,giá thóc dao động từ 1700-1800đ/ cân thóc, quy tiền: 60x100x1700=10.200.000 đ.
Chi phí sản xuất gồm phân bón: 300.000 đ; giống: 50.000 đ, chi phi khác ( tuốt, xát lúa, thuế nông nghiệp, thủy lợi...): 150.000 đ
Như vậy thu nhập bình quân cả năm là: 10,2 triệu- 0,5 triệu=9,7 triệu đồng ( 1 )
Gia đình mình đông người nên hầu như làm hết tất các khâu trong nông nghiệp từ làm cỏ, bỏ phân, cày cấy, thu hoạch, bó gặt, phơi phóng...Hai đứa em luân phiên nhau, mỗi đứa chăn trâu 1 buổi. Bố mình còn khỏe nên sử dụng trâu cày, chứ ko dùng máy cày, 1 phương tiện hiện đại thời kì cách mạng khoa học kĩ thuật, giải phóng sức lao động nhưng đội giá thành chi phí sản xuất.
Mùa gặt bố mình huy động cả nhà đi gặt, 1 tuần là xong hết. Khâu tuốt lúa chủ máy kéo máy đến từng nhà, tuốt 3 tạ hết 5 cân thóc. Còn muốn xát gạo thì phải đi khá xa, cả huyện có ko nhiều cửa hàng xay xát gạo cho nông dân. Trấu đem về + rơm rạ là nhiên liệu đốt quan trọng của người nông dân ( chủ yếu dùng cho đun nấu ). Thường thì thóc sau khi phơi xong, 2/3 đem bán, 1/3 tích trữ trong bồ cót ăn dần cả năm.
Ngoài hai vụ lúa nhà mình trồng thêm 1 vụ màu, thường là ngô, khoai ( trên đất ruộng rắn, đã rút hết nước ) đúng theo nguyên tắc luân canh tăng vụ, ko cho đất nghỉ mà các chuyên gia nông nghiệp khuyến cáo nhà nông. Ngô, khoai phẩm lượng rất kém, nhà mình dùng nuôi lợn. Lần đầu mua khoai nướng/ngô luộc bán rong, những đêm đông Hà Nội lạnh giá, mình choáng quá, tí nữa thì đột quỵ vì tăng huyết áp: 1000 đ/ 1 củ/ 1 bắp, trong khi quê mình 500đ mua đc cả rổ thậm chí cho lợn, lợn chả buồn ăn. Một năm nhà mình xuất chuồng 1 con lợn trọng lượng 60-70 kg, đc khoảng 800-900.000 đ, trừ đi tiền mua lợn giống, thuốc tăng trọng... lãi tầm 400-500.000 đ ( 2 ).
Từ ( 1) và (2) ----> Tất tần tật các khoản thu nhập cứng của gia đình mình vào khoảng: 9,7 + 0,5 = 10,2 triệu đồng.
Với thu nhập ấy, 1 gia đình 5 khẩu ở TP chỉ đủ sống trong nửa năm là cùng. Nhưng ở nông thôn đấy là 1 số tiền dễ chịu, có thể chấp nhận đc. Nhưng những gia đình có con học ĐH nếu ko tích lũy, sống tùng tiệm từ trước thì ko thể trang trải, chu cấp đủ. Tất nhiên bằng cách này hay cách khác gia đình mình ko bao giờ để mình phải nghỉ học hay phải đi làm thêm vì chuyện tiền nong. Nhưng kinh tế gia đình tác động rất nhiều đến các em mình,đời sống vật chất khó khăn, thiếu thốn đã đành, đàng này chúng ko có đc điều kiện học tập tốt nhất: sách vở, tài liệu, thầy cô, thời gian... cũng như là thông tin về thế giới ở phía bên kia lũy tre, cổng làng.

giacmo
10-09-2005, 04:01 PM
Chi phí cuộc sống ở nông thôn thấp thua TP nhiều lần. Giếng đào, bể nước mưa chính quyền xã ko đánh thuế, tối bắc chõng ra sân hóng mát, 8-9h giờ lên giường đi ngủ chuẩn bị cho 1 ngày mai cực nhọc, quần quật làm lụng và ai cũng nằm chưa thẳng cật đã ngáy pho pho.Nhà mình chiều tối thắp đèn dầu thảng hoặc có khi ko thắp, chúng ta ko nên tốn tiền vào những cái chẳng để làm gì. Thiết bị tiêu thụ nhiều điện năng nhất là cái TV màu nội địa, gần 10 năm nay vẫn dùng tốt.
Tuyệt nhiên ko có những khoản đại loại như cước phí điện thoại, an ninh khu phố, đèn đường, vệ sinh phí, quỹ phường, quỹ phố,quỹ quyên góp vì người nghèo... như người thành phố.
Mẹ mình 1 tuần đi chợ 1 lần. Chủ yếu là mua thịt lợn, 1 thứ protein động vật luôn thiếu trong các bữa ăn.Ko phải là vì các anh nhân viên y tế xã giáo dục truyền thông sức khỏe cộng đồng, tuyên truyền rằng: protein động vật ko có tốt, là nguyên nhân chủ yếu của béo phì,các bệnh tim mạch và phải ăn protein thực vật ( đậu phụ, rau quả cây họ đậu... )Mà là vì thịt lợn là 1 loại thực phẩm xa xỉ,đắt tiền, chính những người dân quê mình bảo vậy.Nhà mình chỉ có 1 cách chế biến thịt lợn duy nhất là kho mặn ăn với cơm, ít thấy nhà nào băm làm chả quấn lá lốt theo kiểu văn hóa ẩm thực Hà thành hào hoa, thanh lịch.
Rau trồng ở vườn thì nhiều lắm, mùa nào rau nấy. Mùa hè có tầm tơi, rau đay, rau dền, rau khoai, rau muống,rau ngót...Mùa đông có: xà lách, cải bắp, cải thìa, cải xoong, cải cúc, củ cải...Củ cải kho với tóp mỡ, kẹo đắng nom rất giống thịt kho tàu nhưng ko phải và ko ngon bằng, dĩ nhiên. Hai em mình thường đi câu cá, tát mương, mò cua, bắt ốc, bẫy chim cải thiện mâm cơm gia đình, đỡ đần các bậc phụ huynh.Nhưng quả đúng là tọa thực sơn băng. Chim cá ở quê mình bây giờ hình như bị tuyệt chủng dồi. Sức ăn của con người vượt quá khả năng tái tạo của thiên nhiên.
Mỗi tháng mình chỉ dám xin bố mẹ 400.000 đ đủ cho những khoản chi phí tối thiểu nhất của 1 anh sinh viên: tiền ăn, học phí, quỹ phòng, quỹ lớp, quỹ đoàn, thư viện...Đi gia sư, trực tăng cường chỉ kiếm đc chút đỉnh, mình để dành mua quần bò,áo sơ mi, ngày làm 1-2 trận đế chế ( chú thích của tác giả: bạn này đế chế trình cao, lên đời 4 ở phút thứ 10 :P ). Lọ ko bày đặt thêm sinh nhật, dã ngoại, hội hè, đàm đúm, tụ tập, đẽo vẹo, đong gái. Nhưng chưa bao giờ mình cảm thấy ko như vậy là tẻ nhạt, buồn chán.
Với mình tự do, hạnh phúc là ko có con đường nào để chọn lựa.
:P

white
10-09-2005, 04:31 PM
tiền chú kiếm được sao ko gửi về nhà cho bố mẹ giúp đỡ em út. Để tiền vào đế chế, rồi online vào forum lam sơn này thất phí phạm. Tốn thời gian, tốn tiền. Thật chẳng biết thưong bố mẹ,hai em ở nhà đang mfo cua bắt ốc mỗi tháng gửi cho chú 400.000

giacmo
10-09-2005, 05:15 PM
Bác White công nhận hỏi khó.
Đời sống vật chất và tinh thần là hai khái niệm độc lập. Người nghèo chẳng nhẽ ko có nhu cầu/quyền vui chơi giải trí, thưởng thức các loại hình nghệ thuật, ngâm thơ đọc văn, xem phim, nghe nhạc, oánh đế chế ?
Ở 1 khía cạnh nào đó em đồng ý với 1 câu văn ngôn của học giả Nguyễn Hiến Lê, đề cao những giá trị tinh thần của con người, đại khái là:" Đời sống vật chất nên thấp hơn mức trung bình xã hội, đời sống tinh thần nên cao hơn mức trung bình xã hội"
Ko nhớ rõ lắm nhưng tinh thần thì đúng là như vậy.

white
10-09-2005, 05:44 PM
Originally posted by giacmo@Sep 10 2005, 03:15 PM
Bác White công nhận hỏi khó.
Đời sống vật chất và tinh thần là hai khái niệm độc lập. Người nghèo chẳng nhẽ ko có nhu cầu/quyền vui chơi giải trí, thưởng thức các loại hình nghệ thuật, ngâm thơ đọc văn, xem phim, nghe nhạc, oánh đế chế ?
Ở 1 khía cạnh nào đó em đồng ý với 1 câu văn ngôn của học giả Nguyễn Hiến Lê, đề cao những giá trị tinh thần của con người, đại khái là:" Đời sống vật chất nên thấp hơn mức trung bình xã hội, đời sống tinh thần nên cao hơn mức trung bình xã hội"
Ko nhớ rõ lắm nhưng tinh thần thì đúng là như vậy.
Quoted post

UHm thì bàn về cái gọi là cuộc sống tinh thần của chú nào.

Xem chú phát biểu thì chú cũng thuộc nhóm sinh viên học hành tử tê, không cờ bạc đàn đúm lắm đúng không. Cuộc sống của chú là đi học, đi làm thêm còn thời gian rảnh là vào internet để chát, để lên forum sinh hoạt đúng không.

Chú một ngày tốn bao nhiêu tiền để vào internet thế chú nhỉ ? Các hoạt động xã hội bên ngoài thế nào, chú có hòa đồng với bạn bè không ??
Anh thấy một gnày chỉ có 24 tiếng. Thử xem phân bố thời gian một ngày thế nào nhé. Anh nghĩ một học sinh học hành nghiêm chính thuờng sinh hoạt thế này :D

Ngủ : 4-5 tiếng
Học trên trường: 5 tiếng
tam rủă ăn uống: 3 tiếng
đi làm + thời gian đi lại : 4 tiếng ( dành cho chú đi làm thêm)
học ở nhà 4-5 tiếng
Tham gia hoạt động xã hội, bạn bè, hay thể duc thể thao hàng ngày ũng mất 2,3 tiếng rồi.

Thế là hết cái quỹ thời gian 24 tiếng một ngày rồi. Chẳng hiều chú dành thời gian nào cho internet ( cũng phải vài tiếng ấy chứ)?? Chắc chú phải đánh đổi một phần nào đó ở trên đê lên mạng, để sinh hoạt trên forum chứ nhỉ??

Chú cho anh tham khảo thời gian biểu của chú với được không. Anh sợ rằng chú đang phụ lòng mong mỏi của cha mẹ ấy chứ. Tiều tiền vào iternet để vào forum để nhí nhố với mọi nguời là điều không nên. :banghead: :"> :71:

giacmo
11-09-2005, 11:47 AM
Dụng tâm + dụng công trả lời bác White lần lượt từng vấn đề:
- Lập trình trước cho mình thời gian biểu xác định thực sự rất khó thực hiện, tại vì đời sống tâm linh, tình cảm con người vô cùng phức tạp, muôn màu muôn vẻ, ngày hôm nay ko giống với ngày hôm qua,cuộc sống vận động biến đổi liên tục, ko ngừng. Con người mà sống làm việc đều đều như 1 cái máy theo 1 chương trình soạn sẵn thì chán lắm. Em ko lập thời gian biểu mà chỉ đặt ra những kế hoạch xem hôm nay mình phải làm những gì và làm xong dồi thì thôi. Đấy là quan niệm cá nhân. Dưng mà nếu bác muốn hỏi về cách ứng xử với thời gian hàng ngày, em có thể tóm gọn trong mấy câu ( vào thời điểm hiện nay ): Cảm thấy học đủ zồi thì đi chơi, đi chơi chán thì về phòng ngủ :P .Vì thế nên cũng ko để ý/bận tâm xem là thời lượng online/ 1 ngày là bao nhiêu.
Thực sự nếu ko online thì cũng còn rất nhiều những đam mê khác để mà đuổi/ tiêu khiển/ thỏa mãn tinh thần. Đeo đuổi cái này rồi thì thôi cái kia-nguyên lí bù trừ trong toán học.
- Bác White và đa phần cư dân phố Rùm cho rằng Forum là thứ lăng nhăng, vớ vẩn, rẻ tiền, nhí nhố. Em nghĩ đấy là 1 sự ngộ nhận khổng lồ, lầm lẫn tai hai giữa hình thức và nội dung. Coi khinh dáng ngoài xa hoa, phù phiếm, đc điêu khắc cầu kì của cây đèn mà ko để ý đến công năng của nó. Một cây đèn tốt là 1 cây đèn thắp sáng.
Từ kinh nghiệm bản thân em nhận thấy đọc bài/viết bài ở những diễn đàn lớn đào tạo cho mình ko ít thì nhiều vốn hiểu biết đúng đắn về xã hội; đào luyện cho mình nhãn thức, năng lực phê bình, lí sự ,viết văn tinh tế, nhuần nhuyễn; biết phân tích 1 cách thần tình tâm lí, tình cảm của người đối thoại; biết xử lí một cách hàm súc, sáng sủa, gọn gàng câu văn/ đoạn văn; biết sử dụng 1 cách nhẹ nhàng thuật viết văn để diễn tả tư tưởng tình cảm của mình; Forum là trường đại học đào tạo thanh niên VN biết viết tiếng Việt, những người sau 12 năm học tập làm văn mà vẫn rất kém về truyền thông; viết văn bản, đơn từ cẩu thả, luộm thuộm, sai chính tả, sai văn phạm, câu thì dài, lặp từ ngữ mà rất nhiều những: thì, mà, và, là, tại, nhưng, bởi vì...Tất nhiên ko nhất nhất cứ phải tham gia diễn đàn điện tử mới khắc phục đc những khuyết điểm đấy. Forum chỉ là 1 trong số rất nhiều phương tiện dạy chúng ta phương pháp truyền thông, diễn đạt tư tưởng tình cảm thông hoạt, rõ ràng bằng tiếng mẹ đẻ.
Cách chửi:"Mày một vợ hai con rồi mà vẫn còn thời gian lên đây bla, bla, khoe chữ, giáo điều, rách việc, đu đưa với mấy em gái" etc...mang hàm ý tự trào, tự khiển trách,tự mắng bản thân, nhìn lại chính mình hơn là hạ thấp tinh thần, văn hóa Forum.

giacmo
11-09-2005, 12:11 PM
-Thời gian online bao nhiêu là hợp lí phụ thuộc vào điều kiện, hoàn cảnh riêng cá nhân. Có thể đối với người này là nhiều nhưng với người khác là vừa đủ. Mấu chốt là phải nhận thức đc trong đời cái gì là chính, cái gì là phụ, phân biệt đc cái thực-hư, chân-giả, biết quý cái cần thiết và hi sinh cái ko cần thiết. Viết thế thiết nghĩ là quá rõ ràng dzồi phỏng ạ ?
-Tiền bạc cho online ( với những người chưa làm ra sản phẩm ) bao nhiêu là hợp lí bao nhiêu là phí phạm, rối lòng sinh viên, buồn lòng phụ huynh? Có hàng trăm hàng ngàn cách trả lời tùy thuộc quan niệm của mỗi người về tiền bạc như thế nào. Chặng hạn như em, ko biết sau này thì như thế nào chứ hiện nay ko có nhu cầu cần nhiều tiền-kiếm nhiều tiền-tiêu nhiều tiền. Ko bao giờ vì 1 vài tiện nghi sung sướng nhục thân mà phải hi sinh đi cái tự do tâm hồn, tư tưởng của mình. Tháng này thiếu tiền online thì sáng sáng chuyển từ uống sinh tố sang nhân trần, chiều chiều thay vì Heiniken ta gọi Hailida, Chanel đắt quá thì tối thứ bảy đi chơi đành phải hài lòng xức Miss Sài Gòn...ví dụ trực quan sinh động là như vậy, lấy tiền tiết kiệm từ khoản chi tiêu này bù đắp cho khoản chi tiêu khác.
Giá trị những cái đổi lấy bằng tiền thiển nghĩ cũng rất là vô cùng. Quả dép da Gucci mấy trăm bạc đi đc nhiều năm rẻ hơn quả dép nhựa Tiền Phong mấy chục nghìn nhưng ko đi ngày nào; Rooney giá 30 triệu bảng rẻ hơn Forlan giá chuyển nhượng 3 triệu bảng đơn giản vì Rooney nó có nhiều cống hiến cho Man, giá trị sử dụng phù hợp với giá trị đầu tư, còn Forlan ngồi ko ăn lương, vô tích sự, rõ là đắt giá hơn Rooney
:P

huyenmy
11-09-2005, 12:18 PM
thú vị nhỉ!
Xem lại cái thời gian biểu phát nào he he!

4:00 - lên giuờng.
8:00 - Dánh răng , rửa mặt + Ăn sáng.
8:30 - Lên truờng. ( Lib, lab, lecture..)
12:30 - Ra canteen.
13:30 - Quay lại truờng ( Lib, lab, lecture..))
18:30 - Ra canteen
19:30 - Quay lại truờng ( Lib, lab)
21:30 - Về nhà
22:00 - Đi tắm
22:30 nghe nhạc, mì tôm + luớt web, có thể là một bộ film
24:00 - đọc papers, lect notes, tut...
2:00 - Winning Elven8 Competitoin

Yup! Đã xong cái thời gian biểu. Tuy nhiên công nhận một điều là để giảm bớt đọ nhàm chán tăng hứng thú học hành, thân chủ đã có chèn thêm các pha chít chat ngắn, những đoạn chửi nhau trên forum trong thời gian ngôig ở Lib hay là thời gian đọc paper ở nhà. Khảong thời gian 17:30-18:30 liên tục bị thân chủ trưng dụng vào quỹ đi bơi, cầu lông hay bóng đá. Cũng trong khoảg thời gian ngồi ở lect, thân chủ không thể cuởng lại những đoạn gật gù tán thành với lecturers mặc dù các vị ấy giảng tưong đối hay :71:

Lịch trong tuần là vậy, lich cuối tuần thì cực kì linh động. Có tuần năm lì chổng mông trên truờng cho nó kịp deadline, có tuần thì nẳm khển mà xem film ở nhà, thật sung suớng :53:

giacmo
11-09-2005, 12:48 PM
NVM, Đông Anh, Hà Nội:

Nhà mình 4 khẩu: bố mẹ và 2 anh em trai. Nhà có 2 sào ruộng ( 1 sào vùng này tính là 12 thước, 1 thước= 24 m2, 1 sào= 12x24=288 m2 ). Năng suất trên dưới 2 tạ/ 1 sào. Quê mình đống chua nước mặn, trồng lúa ko ăn thua. Một năm nhà mình chỉ làm 1 vụ lúa ( từ tháng chạp đến tháng 5 năm sau ) và 1 vụ màu ( trồng khoai ) vụ mùa còn lại nước ngập đồng, cho người ta thuê ruộng nuôi cá. Vừa có thêm thu nhập, vừa tránh đc khoản thuế nông nghiệp phi lí ( 5-6% sản lượng chuẩn của 1 thửa ruộng màu mỡ ). Dân làng hầu như năm nào cũng phải làm đơn lên chính quyền xã yêu cầu điều chỉnh lại tỉ lệ cho hợp lí.
Ngày mùa ruộng ít, bố mình thường tự cuốc ruộng, hạn hữu lắm mới thuê cày máy. Cấy mạ, làm cỏ, phun thuốc sâu, gặt bó, phơi phóng...những việc tưởng chừng đơn giản nhưng chưa bao giờ là ko vất vả.
Trước nhà mình dùng máy tuốt gỗ cơ học, đạp chân, thời đại kĩ thuật tiến hóa bố mình thay pêđan gỗ bằng mô tơ điện, cũng bớt lao lực. Cả làng chỉ có 1-2 máy tuốt cơ giới Hoa Sen văn minh, hiện đại nhưng ko tiện ích và kinh tế.
Thóc phơi khô để hòm sắt, quá 1 năm ăn ko hết mới đem ra chợ huyện bán.
Nếu chỉ trông chờ vào 2 sào ruộng cằn cỗi, bạc màu thì ko thể sống đc. Nghề chính của gia đình mình đúng hơn là của bố và em trai mình là thồ sắt thuê cho các cơ sở vật liệu sắt dân dụng tư nhân. Bố mình có tư chất của 1 nhà cơ khí tài ba. Tự ông đã gò hàn, lắp ráp chế tạo thành công 1 chiếc xe đạp thồ chắc chắn, giản tiện, 2 sọt sắt 2 bên gác ba ga cân đối, mỹ thuật và hoàn hảo.
Tiền công trung bình: 1 tạ/ 1km/ 1000 đ. Khỏe lắm mỗi ngày vận chuyển đc 5-6 tạ trên quãng đường 10-15 km là kịch cùng. Như vậy 1 thanh niên lực lưỡng tầm Lý Đức 1 ngày tối đa có thể kiếm đc 90-100.000 đ. Nhưng công việc này ko ổn định, thường xuyên. Bình quân 1 tháng cả bố và em trai mình kiếm đc khoảng độ 600.000-700.000 đ. Bố mình bảo cực nhất khâu khuân lên vác xuống những cuộn sắt nặng hàng trăm cân chứ dắt xe trên đường thì lại ko tốn nhiều sức. Xã mình 100% đường giao thông nông thôn đc bê tông hóa kiên cố hóa rồi mà.
Xã mình ngoại thành HN, trung điểm đoạn nối 2 đô thị lớn: thị trấn Đông Anh và thị trấn Từ Sơn ( Bắc Ninh ). Quanh vùng có nhiều khu công nghiệp lớn. Thanh niên trai làng nếu ko vào ĐH thường đi làm công nhân cho 1 nhà máy lắp ráp xe máy của Nhật cách làng ko bao xa. Lương khởi điểm của công nhân chưa qua đào tạo nghề là 600.000đ. Lớp phổ thông của mình chỉ khoảng 10/50 đỗ ĐH, 1 số đi cao đắng, trung cấp, còn đa phần nếu ko xin đc vào làm tại các nhà máy liên doanh với tư bản nước ngoài thì phổ biến là làm ruộng, thồ sắt thuê.
Mình nghĩ giá trị của một con người là niềm xác tín, tính xác thực của mục đích sống mà mỗi người đuổi. Dự định đúng ko đảm bảo đc là hành vi thực hiện cũng đúng. Nhưng dự định mà sai thì có thể ví với hình ảnh ngựa mất cương, lông bông, ko ra làm sao cả.

MBA
11-09-2005, 04:33 PM
Originally posted by giacmo+Sep 10 2005, 02:01 PM--><div class='quotetop'>QUOTE(giacmo @ Sep 10 2005, 02:01 PM)</div><div class='quotemain'>Chi phí cuộc sống ở nông thôn thấp thua TP nhiều lần....

Mỗi tháng mình chỉ dám xin bố mẹ 400.000 đ đủ cho những khoản chi phí tối thiểu nhất của 1 anh sinh viên...

ngày làm 1-2 trận đế chế ( chú thích của tác giả: bạn này đế chế trình cao, lên đời 4 ở phút thứ 10 :P ).

Quoted post
[/b]

Đây là bài viết về bản thân giacmo hay bài viết của người khác vậy? Giọng văn rất thật. Thế nhưng cũng có nhiều người không thể hình dung ra được.

Tôi không tập chơi đế chế, nhưng thời sinh viên cũng đã có một vài học kỳ ngủ ngoài quán điện tử để chiến Star rồi. Sau đó cai được, đi ngang qua quán điện tử nhìn thì đúng thật là nó vô bổ thật, nhưng như mình chơi rồi mới hiểu. Nó nghiện lắm, đã ngồi vào rồi là không đứng lên được. Nhưng sau những lần chơi liên tục 10-20h, sau những trận chiến khốc liệt, mình lại cảm thấy mệt rã rời. Và nghiêm trọng nhất, là mình cảm thấy trống rỗng, chán tất cả mọi thứ và chỉ có nhớ đến star. Nếu bạn có cảm giác đấy, nên nghĩ đến việc ngừng chơi.

Tôi cũng rất nghiện điện tử, nhưng nếu chơi Winning Elven như bạn Huyenmy thì không bị nghiện như chơi mấy trò chiến thuật như đế chế, star, warcraft. Bây giờ cũng có install Winning Eleven, nhưng hầu như không có thời gian chơi. Hồi ở HN đi làm rồi, thỉnh thoảng vẫn làm vài game với chú bạn mình.

Đời sống vật chất và tinh thần là hai khái niệm độc lập. Người nghèo chẳng nhẽ ko có nhu cầu/quyền vui chơi giải trí, thưởng thức các loại hình nghệ thuật, ngâm thơ đọc văn, xem phim, nghe nhạc, oánh đế chế ?

Khi còn là sinh viên đại học tôi cũng nghĩ giống thế. Cứ sống thoải mái, học hành cố một chút, chơi bời, thể thao, giao lưu thế nào cho thoải mái. Nhưng sau này tôi còn nghĩ, nếu thời gian học đại học mình làm được thêm một cái gì đấy nữa (còn nhìn chung mình vẫn như thế) thì thật hữu ích, chẳng hạn thi được cái TOEFL (ví dụ thế). Chúc giacmo thành đạt.

<!--QuoteBegin-white
Chú cho anh tham khảo thời gian biểu của chú với được không. Anh sợ rằng chú đang phụ lòng mong mỏi của cha mẹ ấy chứ. Tiều tiền vào iternet để vào forum để nhí nhố với mọi nguời là điều không nên[/quote]

Nếu bạn white nói như thế, thì chắc không có ai nghe đâu. Có thể bạn đúng phần nào đấy, nhưng nếu mình là sinh viên mà nghe thế chắc cũng để ngoài tai thôi.

giacmo
11-09-2005, 10:31 PM
Cảm ơn anh MBA đã quan tâm tới mấy bài viết trên kia của em.

Đây là bài viết về bản thân giacmo hay bài viết của người khác vậy? Giọng văn rất thật

Những bài viết đó chính là cuộc sống, nói văn hoa là đc chưng cất từ cuộc sống. Đọc đi đọc lại, suy xét, thâm trầm 1 chút, vứt bỏ cái áo ngôn ngữ bỡn cợt, khuất khúc, cầu kì, em nghĩ là các anh có thể hiểu đc nội dung tư tưởng mà em muốn truyền đạt. Những khó khăn, những số liệu thê thảm đương nhiên là xác thực vì ngay từ đầu em đã chú thích rồi còn gì, trò chuyện, viết lại, người thật, việc thật.
Còn cách thể hiện, nhận định bi quan, tăm tối là ý định của em thử luyện bút, so sánh với hiện thực xã hội cách thời đại của chúng ta hơn nửa thế kỉ qua các tác phẩm của các nhà tả chân tiểu thuyết bậc thầy: Nam Cao, Vũ Trọng Phụng, Nguyễn Công Hoan...xong làm quả Chí Phèo, Người ngựa ngựa người gửi thi tài năng trẻ văn học hội nhà văn VN.
Cũng phải nói thêm là em ko có ý đả kích, châm biếm, hay xúc phạm cá nhân, tập thể nào cả và có sự cường điệu,trầm trọng, bi đát, kinh khủng, nửa thật nửa bỡn trong cách xử lí ngôn từ ( để tập dượt, làm nháp trước khi gửi bài dự thi chính thức :P ) . Nói trước vậy để cảnh giác, lưu ý một số bác có ý định chửi em với luận điểm thanh niên gì mà nhìn cuộc sống ngày càng tiêu cực chỉ thấy mặt xấu mà ko thấy mặt tốt.

giacmo
13-09-2005, 01:17 PM
NVH, Tiên Du-Bắc Ninh:

Phong thổ, địa hình quê mình đặc trưng cho miền trung du Bắc bộ: sơn bất cao, thủy bất thâm. Nhà mình 5 khẩu, trên mình có 2 anh chị lớn, đều ở nhà làm nông nghiệp. Ruộng 1 sào, 1 năm làm 2 vụ, năng suất ko cao, vẫn phải mua thêm gạo ăn. Thu nhập chính gia đình mình là nuôi bò và nuôi lợn. Lơn 1 năm xuất 2 lứa, mỗi lứa 10 con lợn sữa, trọng lượng 10-15 kg, tầm đc 350.000 đ/ 1 con, trừ chi phí đi lãi khoảng 150.000 đ/ 1 con. Như vậy thu nhập từ nuôi lợn/ 1 năm: 150.000đ x 20= 3000.000 đ.
Nuôi bò vất vả hơn nuôi lợn nhiều. Thường giá mua bò giống ( mua của dân buôn giống ) dao động trên dưới 3 triệu đồng/ 1 con. Nuôi 2-3 tháng bán cho hàng thịt 7-8 triệu/ 1 con, lãi 3-4 triệu.
Đất ruộng nhà mình rộng 3-4 sào, nhưng chỉ trồng độc 2 cây nhãn, còn lại bạt ngàn là cỏ chuyên dụng nuôi bò,xanh rờn, sắc nhọn và cao quá đầu người. Cắt cỏ phải mặc áo dày, đi bao tay nếu ko muốn da thịt bị cứa nát. Cắt cỏ phải cách gốc 10 cm để cỏ có thể nhanh chóng tái sinh, phát triển trở lại. Mang cỏ về phải ôm ngang nách ( vác trên vai là đứt mặt như chơi ).
Trước khi cho bò ăn cỏ đc chặt thành từng khúc dài 2 gang tay ( 40 cm ). Riêng đoạn gốc to bản phải chẻ nhỏ ra tam tứ lần thì bò mới ăn đc. Một con bò 1 ngày ăn hết 1 bao cỏ + 1 mèn ( đấu ) cám sống. Nguyên tắc chăn nuôi để vật nuôi phát triển mau chóng, khỏe mạnh là phải tắm rửa cho bò, vệ sinh chuồng trại, tiêm phòng đều đặn...Thật chăm bò quá hơn chăm người, sinh mạng của nó cũng là sinh mạng của chính mình mà.
Chăn bò cực nhọc nên năm nào nhà mình cũng chỉ nuôi đúng 3 con. Đc cái tạo hóa sáng tạo sinh giới vô cùng hợp lí lắm thay, chất thải của loài này lại là chất dinh dưỡng của loài kia ( sinh thái học định nghĩa là chu trình thức ăn, ko có cái gì là thừa cả ). Phân lợn, phân bò ko cần ủ, cứ đổ ra đồng cỏ hiệu quả ko thua kém bất kì loại hóa chất kích thích tăng trường nào. Chứng tỏ 1 điều là ko phải lúc nào những giá trị cổ truyền cũng < giá trị văn minh, hiện đại.
Còn nếu để bón ruộng đương nhiên phân phải ủ. Ủ phân là 1 công đoạn kì công, đòi hỏi sự khéo léo, tinh tế nơi đôi bàn tay của nhà nông.Chọn nơi đất tốt trong vườn, đào hố kích cỡ phù hợp, đổ phân khối lượng mật độ ko đc quá cao nhưng cũng ko quá thấp, xong phủ bao tải, lá chuối, lá sen...nói chung là tất cả những loại lá cây to bản có thể tìm đc, cuối cùng đắp đất cho khéo để giữ nhiệt. Nhiệt độ trong hố phân bao giờ cũng phải rất cao. 4-5 tháng ủ mới sử dụng đc.
Con bò là cả cơ nghiệp, người chăn bò sợ nhất là mất bò. Đâu phải chỉ TP mới có thanh niên nghiện hút nào. Nhà mình tuy ko khá giả nhưng cũng phải đầu tư xây dựng cửa sắt kiên cố, buổi tối thả rất nhiều chó quanh vườn đề phòng kẻ gian trộm bò.
Lái bò mua bò có thể nói là điển hình nhất cho tư cách xảo trá, lưu manh, lừa đảo của phường gian thương, con buôn. Tất nhiên chẳng ai cân trọng lượng bò, con buôn ước lượng kích thước đầu, chiều cao của bò, sờ nắn, ngó nghiêng, thẩm định xem có nhiều thịt hay ko,bình thường hay bệnh tật, đoạn khua môi múa mép sáng tạo ra hằng hà sa số những lí lẽ để ép giá người chăn bò. Lái bò định giá bò bằng con mắt tinh tường, kinh nghiệm nên chưa bao giờ mua hớ. Mua rẻ bán đắt là 1 hình thức bóc lột giá trị thặng dự chứ ko tạo ra giá trị lao động mới và giá trị lao động chung XH ko đổi. Người nuôi bò là thua thiệt nhất, thành quả ko tương xứng với công sức bỏ ra, quần quật lao động tối tăm mặt mũi, quanh năm cả tháng, ko kể gì mưa gió phong trần.
Con người bán khai, mộc mạc sống nơi non cao rừng thẳm, hoang vu, vắng lặng mình nghĩ là tâm hồn thanh cao, sâu sắc hơn kẻ sống trong ồn ào, nhộn nhịp, tưng bừng của chốn thành thị xa hoa, phù phiếm và giả dối. Trước thiên nhiên núi rừng gồ ghề, hùng vĩ, dưới cảnh trời sao, đêm tối mênh mông, bạt ngàn, mọi sự giả dối, ham mê tầm thường đều bị gạt bỏ và tinh thần đc nâng lên mức cao nhất của năng lực não bộ.

khoảnh khắc
13-09-2005, 02:49 PM
Nói như bác mơ, em đọc không sót dòng nào của bác, túm lại, khi ngồi buồn thì nghĩ đến như thế thật đấy, nhưng khi đã vào trận ( đế chế, rượu,...) rồi thì chẳng nghĩ đến ai nữa, cùng lắm là một cái chép miệng, để rồi lại một cuộc ăn chơi quay vòng, chẳng nghĩ đến nỗi khổ của ai. Vòng tròn thì chẳng khi nào là kết thúc cả.

MBA
13-09-2005, 04:36 PM
Originally posted by khoảnh khắc@Sep 13 2005, 12:49 PM
Nói như bác mơ, em đọc không sót dòng nào của bác, túm lại, khi ngồi buồn thì nghĩ đến như thế thật đấy, nhưng khi đã vào trận ( đế chế, rượu,...) rồi thì chẳng nghĩ đến ai nữa, cùng lắm là một cái chép miệng, để rồi lại một cuộc ăn chơi quay vòng, chẳng nghĩ đến nỗi khổ của ai. Vòng tròn thì chẳng khi nào là kết thúc cả.
Quoted post


I understand! :D

Bạn giacmo viết hay thật. Đúng là giọng văn chân chất, đúng như bản tính của những người nông dân (sorry nếu tôi có dùng từ không đúng - nhưng tôi dùng từ này với nghĩa rất tôn trọng). Hiếm có người nào viết những bài viết như bạn, hoặc họ không có điều kiện vào mạng, hoặc họ từng trải qua nhưng lại không có khả năng viết, hoặc họ có thể viết mà lại không dám hoặc không muốn viết, hoặc rất nhiều lý do khác. Hy vọng bạn sẽ viết nhiều bài kiểu như thế này nữa, tôi thấy rất đồng cảm.

Chúc bạn thành đạt.

giacmo
19-09-2005, 10:42 PM
Tiếp này, bạn NVH Hoài Đức, Hà Tây:
Nhà mình có 3 anh em, mình là con cả. Kinh tế gia đình: nuôi lợn, nuôi ong và trồng 1 ít ruộng bạc màu.
Nhà mình nuôi ong quy mô hộ gia đình, 20 tổ ( mỗi tổ có 8 cầu ong ).Ơn trời nếu thuận lợi mỗi lần lấy mật, 4 cầu ong (cầu ong là một bản gỗ hình chữ nhật ) có thể cho 1 lít mật. Một năm hai vụ ( 1vụ mật táo,1 vụ mật nhãn ), 4 lần lấy mật. Trên lí thuyết thu đc: 2x20x4= 160 lít. Nhưng thực tế năng suất giữa các tổ ong ko đều, bình quân 1 năm chỉ thu đc 100 lít mật. Mật ong ở quê giá: 60.000đ/ 1 lít ( trong khi TP là 80.000đ/1lít nhưng ko phải là mật ong nguyên chất, pha thêm nhiều đường và nước cất ). Như vậy thu nhập từ nuôi ong/ 1 năm của gia đình: 60.000đx100=6.000.000đ (1) Những năm mưa nhiều sản lượng còn thấp nữa,ko những thế mà chất lượng mật lại còn kém đi ( loãng, ko ngọt ). Nuôi ong ko nhàn hạ như nhiều người tưởng, phải đi xa để lấy hoa về cho ong hút mật, rồi phải thường xuyên mua đường hòa với nước ấm đặt dưới tổ ong nhằm tăng sản lượng ( ko rõ cơ chế ong hấp thu hơi nước đường như thế nào, có lẽ chỉ là kinh nghiệm dân gian chưa đc kiểm chứng khoa học ).
Lấy mật phải mặc áo bảo hộ ( dùng từ này hơi hoa mỹ, thực ra là vải màn cũ trùm kín toàn thân ). Xong quay li tâm lấy mật, trước phải vắt sáp ong bằng tay, thủ công lạc hậu hết sức . Mật rót vào trong can cất dưới gầm giường có thể để đc 4-5 năm mà ko bị hỏng. Tiêu dùng trong gia đình chủ yếu là ngâm rượu, làm bánh và làm thành phần của nhiều loại đồ ăn dân dã khác nữa.
Nhà mình nuôi lợn theo quy mô trang trại. Bốn tháng xuất chuồng 1 lứa, mỗi lứa 30 con, mỗi con lãi 200.000đ. Một năm thu nhập từ nuôi lợn: 30x3x150.000đ=1.350.000 (2)
Từ (1) và (2) nhận thấy 1 năm 2 bố mẹ mình kiếm đc chừng gần 20 triệu, mỗi tháng đc trên dưới 1,5 triệu. Vấn đề sinh nhai như vậy ko đến nỗi nào. Nhưng với khoản thu nhập đấy,nuôi 3 con đi học nên đời sống vật chất cũng như tinh thần chỉ ở mức trung bình XH, quanh năm quần quật với ruộng đồng, ong, lợn, tầm mắt ko vượt quá khỏi rặng tre làng. Vô tuyến là cánh cửa hẹp duy nhất hé mở ra thế giới, đón ánh nắng văn minh, một phương tiện nâng cao dân trí hữu ích nhưng người làng ko có nhiều điều kiện để xem cũng như ko biết cách chọn lọc, tận dụng mặt tốt của truyền hình. Đc ưa chuộng nhất là phim Hàn Quốc, phim văn nghệ chủ nhật(nếu là đề tài nông thôn thường là phồn hoa hóa đồng quê 1 cách giả tạo ), những trò chơi truyền hình, chương trình ca nhạc lố lăng, rẻ tiền.
Đất nước mở cửa,bộ mặt nông thôn thay đổi hẳn. 100% gia đình trong làng có TV, xe máy Trung Quốc. Thông bệnh của phần lớn người VN ( nặng nề hơn ở người nhà quê ) là kém miếng khó chịu, ko biết tổ chức tương lai.Thấy thằng hàng xóm vác về cái Dim Thái, mình mặc dù cả năm ko bước chân quá cái quán nước dưới gốc đa làng cũng cố vay chỗ này chỗ kia làm quả Dim Tàu hoành tráng. Xong đến kì giáp hạt đổ thóc giống ra ăn :P
Tiện nghi vật chất có nhiều điểm tiến hóa. Nhưng văn hóa tinh thần thì ko đc như thế. Mất quả bầu, cái thuổng, con gà...thể nào cũng vang lên 1 bản trường ca mạt sát, thóa mạ ko đối tượng phủ sóng khắp trong làng ngoài ngõ. Ông tổ năm đời mười đời của thằng ăn cắp cũng ko tha,chửi bằng thích mới thôi. Đc cái bài chửi thiết kế theo lối văn biền ngẫu rất khoa học và tinh tế. Mình ngưỡng phục.

Quê mình nhiều kẻ sống hạnh phúc trong sự nheo nhóc và ngu dốt.Thật là hạnh phúc hay đau khổ đều khởi phát từ tâm.

alan_smithee
20-09-2005, 11:40 PM
Originally posted by giacmo@Sep 19 2005, 08:42 PM
Quê mình nhiều kẻ sống hạnh phúc trong sự nheo nhóc và ngu dốt.Thật là hạnh phúc hay đau khổ đều khởi phát từ tâm.
Quoted post

Trên đời có 3 loại người:loại cái gì cũng biết, loại biết đôi chút(nhưng lại tưởng mình biết tất),và loại cóc biết gì.Nếu ko làm được loại thú nhất thì nên làm loại thứ 3,chứ đừng là thằng thứ 2,phỏng chú!!??? :71: :-? :-$

giacmo
20-09-2005, 11:50 PM
Em thay đổi hình thức kể chuyện, nhân vật trung tâm chuyển sang ngôi thứ 3.
Kì này là câu chuyện về cậu bạn người Quỳnh Đôi, Quỳnh Lưu, Nghệ An. Theo như lời giới thiệu của bạn này thì Quỳnh Đôi là 1 trong những làng có truyền thống hiếu học, đỗ đạt nhất VN. Dòng họ lớn nhất trong xã là họ Hồ, 1 chi hậu duệ của Hồ Quý Ly.Quỳnh Đôi là quê hương của nhiều danh nhân VN, đủ các lĩnh vực: văn hóa,xã hội, chính trị,kinh tế, khoa học... Có thể kể ra nhà thơ Hồ Xuân Hương,chính trị gia Hồ Tùng Mậu, ít lẫy lừng hơn có nhà phê bình văn học Phan Cự Đệ, giáo sư toán học Văn Như Cương...
Làng quê hiếu học nhưng ko trù phú. Thời điểm nông nhàn, dân quê đổ đi tứ xứ làm ăn, tuyệt đại đa số là Nam tiến, ra Hà Nội thì ít phổ biến hơn. Họ chủ yếu làm những công việc có tính chất lao động phổ thông: thợ xây, phụ hồ, khuân vác... Thực sự là tuy có vất vả nhưng ko nhà nào đói nghèo, phải tất tả lo chạy từng bữa ăn hàng ngày như gia đình chị Dậu thời trước cách mạng tháng tám năm bốn nhăm.
Đi làm mướn đã trở thành bản năng của người làng, họ hãnh diện với làng xóm về việc đi làm thuê cho thiên hạ bốn phương, kiếm đc hơn mức vừa đủ sống 1 chút, nghĩa là nhà có thêm bộ dàn nghe nhạc Trung Quốc, cái TV màn hình phẳng liên doanh, quả di động đồ cũ to bằng nửa cục gạch... hơn là việc tìm kiếm, học hỏi cách tổ chức, quản lí các mô hình kinh tế trang trại, cách chế biến các sản phẩm nông nghiệp, học các nghề thủ công nghiệp với nguyên liệu sẵn có ở địa phương, học cách làm ăn buôn bán, vân vân và vân vân... Thực tế là đi nhiều nhưng ko biết nhiều, suy nghĩ vẫn hạn hẹp, tăm tối, đóng kín trong lũy tre làng. Nhận thức, lựa chọn, thay đổi tư duy là 1 hành vi riêng tư, ko 1 ai có thể làm thay mình đc. Cho nên xóa bỏ nếp nghĩ cũ của dân làng là 1 việc rất nan giải, nếu ko nói là vô vọng, hết thuốc chữa.
Nhà cậu bạn này thuộc diện công chức nhà nước thôn quê. Bố cậu ta là nhân viện thủy lợi huyện, lương tháng chừng sáu bảy trăm ngàn đồng. Nhà đâu dăm ba sào ruộng ( một sào trung bộ tính 530 m2 ) nhưng năng suất thấp, nó ko biết chính xác là bao nhiêu nhưng đại để 10 bao thóc/ 1 vụ ( mỗi bao thóc= 4 thúng thóc, chắc là 4 thúng cũng đc 1 tạ các bác nhỉ :P ). Như vậy sản lượng chỉ tầm 2-3 tạ/ 1 sào trung bộ ( diện tích gấp đôi 1 sào bắc bộ, nhưng sản lượng lại ko hơn).
Cậu bạn này điển hình cho mẫu sinh viên mà Giacmo tôi từng hình dung khi còn là học sinh (qua những tiểu phẩm hài trên báo chí, đặc biệt là báo hoa học trò). Hình như bố mẹ cậu ta gửi tiền định kì hàng tháng cho 1 người quen. Và cứ tháng tháng vào tuần cuối cùng,như 1 quy luật cu cậu đi vay lung tung hết cả lên, ko vay đc nhiều thì vay mấy nghìn đi ăn cơm. Biết làm sao đc, trong 1 nền kinh tế kế hoạch với quota hàng tháng hạn chế, một rủi ro bất thường ( chặng hạn mất sổ gạo :P ) có thể nói là 1 tai họa, hiển nhiên, biết trước mà ko tránh đc, buộc phải chấp nhận, :P .Giải pháp tình thế là bán đi 1 cái gì đấy như quả dép da Gucci chẳng hạn ( tất nhiên phải thó đôi dép nhựa cắt mõm phòng thí nghiệm về dùng tạm ). Cuộc sống là chuỗi dài các mối quan hệ nhân quả, vòng nọ g vào vòng kia, công nhận đúng, các bác nhờ ?

giacmo
21-09-2005, 12:10 AM
Originally posted by alan_smithee@Sep 20 2005, 09:40 PM
Trên đời có 3 loại người:loại cái gì cũng biết, loại biết đôi chút(nhưng lại tưởng mình biết tất),và loại cóc biết gì.Nếu ko làm được loại thú nhất thì nên làm loại thứ 3,chứ đừng là thằng thứ 2,phỏng chú!!??? :71: :-? :-$
Quoted post


Bác Alan nói lạ, người đc phân làm 3 loại năng lực nhận biết như trên kia dồi, thì họ ko có quyền lựa chọn, tự xếp mình vào 1 loại cấp bậc nào hết.
Chẳng hạn em phân người làm 3 loại: giàu, trung lưu và nghèo. Người nghèo thì ko thể ko nên làm người trung lưu đc, phỏng ạ ? Họ chỉ có thể làm người nghèo.
À mà theo cách phân chia trên kia, em tính phải có thêm loại người biết 1 chút ( và ý thức đc rằng mình biết 1 chút ). Lí thuyết là phải logic và đầy đủ chứ nị , các bác nhờ ?
:D

giacmo
03-10-2005, 12:44 AM
Chúng ta cùng tìm hiểu vùng quê Phù Cừ, Hưng Yên qua câu chuyện của bạn QVH. Nhà bạn có hai anh em đi học, ruộng một mẫu, năng suất ko cao, một năm thu nhập từ thóc lúa chừng 6-7 triệu gì đấy. Nghề thủ công truyền thống của vùng này là nung vôi. Nhìn chung từ cơ sở vật chất sản xuất ( lò nung ) cho đến phương pháp nung đều ko khoa học và lạc hậu, hiệu suất thấp: 10% ( 10 cân vôi/ 1 tạ đá vôi ). Sản lượng một mẻ nung xấp xỉ 30 tấn. Người nông dân xem nung vôi là nghề tay trái, lấy công làm lãi, trừ đi các khoản chi phí, trung bình 1 mẻ vôi thu đc 300.000-400.000đ.
Mùa hè hay vào thời điểm thời tiết khô ráo, hiệu suất sử dụng lò cao, 4-5 ngày thì xong 1 lò. Bù trừ với khoảng thời gian tiết trời ko thuận lợi, mỗi năm đốt đc tầm dăm sáu chục lò. Theo tính toán thì thu đc trên dưới 15 triệu đồng từ việc nung vôi, thêm vào đó khoảng 7-8 triệu từ đồng áng, như vậy tính bình quân mỗi tháng bố mẹ bạn kiếm đc chừng 2 triệu đồng. Về căn bản là sống ổn, nhưng nếu thằng em trai đi ĐH thì ba mẹ cậu ta phải làm việc cật lực hơn và bản thân cậu ta phải cắt giảm nhiều khoản chi tiêu, rồi phải đi làm thêm, cuộc sống sẽ khó khăn, vất vả hơn trước. Nhưng có ý thức đc những khó khăn trước mắt thì con người ta mới vững vàng, cứng rắn hơn trước hiện thực phũ phàng.
Theo lời kể, quê cậu bạn 2 bên bờ sông san sát những lò nung vôi, lửa khói mịt mùng cả một góc trời, tàu bè ăn vôi tấp nập ồn ào một khúc sông quê. Giống với khung cảnh của những khu công nghiệp bụi bặm, đến con bướm để thích nghi với màu sắc môi trường cũng phải chuyển màu cánh sặc sỡ sang màu đen ở châu Âu vào thời kì tiền cách mạng tư sản: trùng điệp nhà máy, ngổn ngang công trường, ầm ầm máy móc, chi chít ống khói, cột khói tỏa lên giữa trời xanh...
Các lò nung vôi như chúng ta biết rất độc hại và ô nhiễm môi trường. Chính quyền địa phương đang từng bước thu hẹp quy mô và dần dần tiền tới xóa bỏ, cấm tiệt nghề nung vôi hộ gia đình, 1 nghề tuy nặng nhọc, tổn thọ, hiệu quả kinh tế thấp nhưng đem lại một nguồn thu nhập rất đáng kể cho người nông dân.
Mâu thuẫn,bất hợp lí, bế tắc trong phát triển tất yếu nảy sinh khủng hoảng và sau khủng hoảng là sự ra đời của cái mới. Nhưng cái mới nó như thế nào, có phù hợp với khả năng, tiềm lực của người nông dân địa phương hay ko thì những nhà hoạch định chính sách cấp thôn quê chưa hình dung ra đc.

giacmo
08-10-2005, 10:59 PM
Câu chuyện thứ bảy: ( chuyện cuối cùng )

Về một cậu bạn quê ở Phố Nối, Mỹ Hào, Hưng Yên ( ven đường số 5 Hà Nội- Hải Phòng ). Nhà có ba anh em, làm hơn một mẫu ruộng. Nghề phụ gia đình là đốt gạch, mặc dù ko ổn định bằng trồng lúa nhưng lợi tức thì cao hơn.
Đất nguyên liệu phải vận chuyển từ nơi khác về, trộn với nước sông theo 1 tỉ lệ nhất định, cho vào máy đóng khuôn, sau đem nung, độ 4-5 ngày là đc. Bình thường khi có hợp đồng với thầu xây dựng người làm gạch mới bắt đầu sản xuất, vậy nên công việc ko đều và ổn định.Mặt khác sản xuất mang tính chất kinh tế cá thể,tiểu chủ nên gia đình làm tất cả mọi công đoạn nung gạch từ A đến Z, rất hiếm khi thuê người ngoài.
Một lò nung đc tầm 20 vạn viên, hết 20 tấn than. Nếu nung tốt, trừ khoản chi phí nguyên liệu, nhiên liệu, điện nước, vận chuyển... có thể lãi tới 1 triệu đồng/ 1 vạn gạch. Một năm dăm sáu chục vạn viên kiếm đc 60-70 triệu. Nhưng thực tế chẳng bao giờ đc như lí thuyết tính toán kiểu như của những nhà thông thái trong tháp ngà. Có thể do kĩ thuật nung và thời tiết mà gạch ra lò ko đều chằn chặn như nhau. Gạch xấu, kém phẩm loại đi tương đối nhiều.
Làm gạch nặng nhọc vả lại vài ba năm tới người ta có chủ trương cấm lò gạch hộ gia đình nên dân làng có xu hướng chuyển đổi cơ cấu kinh tế, phá lò gạch, dựng chuồng nuôi lợn, nuôi gà công nghiệp hoặc làm công nhân cho các nhà máy xí nghiệp ( thường là chế biến thực phẩm ) liên doanh với bọn tư sản sài lang ngoại quốc ( giãy mãi ko chết ).
Phố Nối tương lai hoặc trở thành thị xã trung tâm của tỉnh lị Hưng Yên hoặc là sát nhập vào Hà Nội đóng vai trò một trung tâm công nghiệp vệ tinh. Biết ko khó như làm mới khó, hứa hẹn, lập dự án ko khó nhưng thực hiện thành công mới khó. Ước mơ về 1 đô thị văn minh, hiện đại với chung cư cao ba bốn chục tầng, siêu thị rộng hàng ngàn mét vuông, xa lộ thênh thang, xe buýt 2 tầng 5 phút/ 1 chuyến, công viên, quảng trường, khu vui chơi giải trí xanh, sạch, miễn phí .... có thể 10 năm, 20 năm hoặc lâu hơn nữa mới thành hiện thực nhưng người làng đợi đc. Tương lai, viễn cảnh bao giờ cũng huy hoàng, xán lạn hơn hiện thực, hơn thế nữa nó xoa dịu khó khăn thực tại, là động lực chống chọi lại sự phũ phàng của thực tại.
Kẻ dở hơi nào đó phát kiến ra lí thuyết tiền-phương tiện/ mục đích nhằm biện minh cho ý nghĩa của việc kiếm tiền mà bản chất vốn ko bao giờ là thánh thiện. Với người nghèo, tiền là cứu cánh, mục đích sống, ko phải là phương tiện.