PDA

View Full Version : Có Ai Là Fan Của Liverpool Không ?


hoanghuyae
03-05-2004, 10:23 PM
Nếu có ai thì xin liên hệ với : hoanghuyae@yahoo.com
Nếu không thì thôi!
Chán thật !

EMINEM
07-06-2004, 06:11 PM
hehe, Liv sa thải HLV người Pháp houlier mặc dù ông đã giúp Liv có tên trong danh sách của nước Anh tham dự cúp C1 năm sau!

hoanghuyae
01-09-2004, 06:16 PM
Nếu fan của Liverpool còn ai thì tham gia cho thêm tí hào khí đê !
Bà con nào thích tìm hiểu về CLB này và tất cả những gì liên quan đến Liverpool thì để tui post lên !

Metal
06-05-2005, 07:53 PM
dạ ,bác giới thiệu tên tuổi đi ạ
em cũng là fan của liverpool đây ạ.
Nhung lich su thi ko ro lam
bac post len di cho em xem voi

Metal
06-05-2005, 07:55 PM
FA làm hẹp cơ hội dự Champions League của Liverpool


Nếu giành cúp Champions League mùa này, Liverpool cũng ít cơ hội được bảo vệ nó.
Mùa sau, Liverpool sẽ không thể có mặt tại Champions League mùa tới cho dù họ có vô địch năm nay nhưng đứng ngoài top 4 giải Ngoại hạng.


Đây là quyết định mới nhất của Liên đoàn bóng đá Anh (FA) đưa ra trong cuộc họp tối qua, khi họ được UEFA cho toàn quyền lựa chọn đại diện dự đấu trường danh giá nhất châu lục.



Theo đó, nếu Liverpool có đánh bại AC Milan ở trận chung kết tại Istanbul thì họ vẫn không có cơ hội bảo vệ Cup nếu đứng ngoài top 4 đội dẫn đầu Premiership. Khả năng này là rất cao, bởi tại giải Ngoại hạng hiện nay, Liverpool chỉ đứng thứ 5, và thua đội xếp trên là Everton 3 điểm, đồng thời đã thi đấu hơn một trận.



Tuy nhiên, FA cũng mở ra cơ hội mong manh cho đội bóng áo đỏ. Họ sẽ vận động hành lang để thuyết phục UEFA cho thêm một suất nếu Liverpool vô địch Champions League mùa này.



Trong bản thông báo của mình, FA khẳng định lại một lần nữa: "Quyết định về việc cử 4 đội đứng đầu Premiership đi dự Champions League mùa sau sẽ không thay đổi, kể cả khi Liverpool có trở thành tân vô địch của đấu trường này. Tuy nhiên, chúng tôi cho rằng nếu Liverpool chiến thắng tại Istanbul và đứng ngoài top 4 giải vô địch quốc gia, thì nên có thêm một suất trao cho họ. Mọi phán quyết thuộc về UEFA, nhưng chúng tôi sẽ thảo luận với cấp cao nhất của UEFA nếu mọi chuyện xảy ra như thế".



Đón nhận thông tin trên, Giám đốc điều hành của đội đang đứng thứ tư giải Ngoại hạng, Everton, ông Keith Wyness tỏ ra khá hồ hởi: "Chúng tôi hoan nghênh quyết định này của FA, nhưng hiện tại chúng tôi cần tập trung tối đa để bảo vệ vị trí hiện có của mình". Như vậy, sẽ lại có thêm một cuộc đấu tranh dữ dội giữa hai đội bóng thù địch của vùng Merseyside.



Về khả năng UEFA có cho thêm nước Anh một suất hay không, điều này là cả một vấn đề nan giải. Cách đây vài tuần, đích thân phát ngôn viên Williams Gaillard đã thay mặt UEFA tuyên bố chắc nịch: "Không thể thay đổi điều luật về số lượng các đội dự Champions League. Trong tương lai gần, có thể từ mùa 2006-2007, ban điều hành sẽ họp để thay đổi một số điều lệ, nhưng mùa bóng tới, mọi thứ vẫn sẽ được giữ nguyên. Nước Anh đã có 4 suất dự giải đấu hay nhất châu Âu, vì thế sẽ là không đẹp nếu như yêu cầu Liên đoàn một nước nào đó bỏ đi một suất của mình".



Trước đây, cũng đã xảy ra trường hợp rắc rối tương tự. Đó là vào mùa 1997-1998, Real Madrid là đội vô địch Champions League (đánh bại Juventus 1-0), nhưng lại đứng thứ 5 ở giải vô địch Tây Ban Nha. Sau đó, Liên đoàn bóng đá Tây Ban Nha đã quyết định gạt đội đứng thứ tư là Zaragoza xuống chơi ở Cup UEFA và trao cho CLB Hoàng gia cơ hội bảo vệ Cup vô địch Champions League ở mùa sau (không thành công khi bị Dynamo Kiev loại ở tứ kết với tổng tỷ số 1-3). Nhưng cũng cần phải nói thêm, ở Tây Ban Nha, uy tín của Real Madrid cao hơn nhiều so với Zaragoza nên họ mới được ưu ái đến vậy.




http://www.dantri.com.vn/Uploaded/yennh/L.vui1.jpg

hoanghuyae
07-05-2005, 04:53 PM
Anh định cho chú 1 file về mà đọc, nhưng thấy cần phải có chỗ để nó trong diễn đàn, để khi sau có gì cần dùng nên post lên chơi !
Mấy bài này có trong ttvnol.com toàn những bài hay cả, ngoài ra những bài cảm nhận về liver thì chú có thể vào box Liverpôl trong đó mà đọc, bổ ích lắm đấy !
=====
Để tiện theo dỗi anh cho 1 bài ca truiyền thống vào

http://k.1asphost.com/ptthlamson/Liverpool.swf
(cái này làm chơi, nên cũng để nghe thôi)

hoanghuyae
07-05-2005, 04:55 PM
PHẦN I
CHÁY BỎNG NIỀM TỰ HÀO QUÁ KHỨ

-Người dân Liverpool luôn nhắc tới cụm từ "Ngày hôm qua". Bởi với họ, ngày hôm qua đồng nghĩa với chiến thắng, với vinh quang rực rỡ. Ít có nơi đâu sự ám ảnh của quá khứ lớn như thành phố bên dòng sông Mersey này. Từng bị tàn phá nặng nề sau thế chiến II, hiện đang lâm vào suy thoái kinh tế trậm trọng với 30% dân số thất nghiệp, nhưng người Liverpool luôn cháy bỏng một niềm tự hào về "Ngày hôm qua". Bốn thành viên ban nhạc huyền thoại The Beatles đều sinh ra tại nơi đây và từng có những buổi biểu diễn đầu tiên tại những hầm rượu tồi tàn của thành phố vào những năm 60. Và cũng chính nơi đây đã sản sinh ra một đội bóng mà tiếng tăm đã lừng lẫy khắp địa cầu: Liverpool FC.

-Lịch sử Liverpool FC có lẽ chỉ gói gọn trong 40 năm - dẫu đội bóng "Áo đỏ" đã có hơn 100 năm tồn tại. Chỉ khi Shankly tới Anfield Road năm 1959, Liverpool mới thực sự "tồn tại" trong lòng những người hâm mộ bóng đá thế giới, mới là hình ảnh của một Liverpool FC vĩ đại. Trong 40 năm ấy, biết bao truyền thuyết được tạo dựng, biết bao kỹ lục bị phá vỡ, biết bao ngôi sao rực sáng tại Anfield.

-Nhưng cũng phải nhắc tới ngày Liverpool FC chào đời, một cuộc chia tách với người anh em Everton, đội bóng sau này luôn "Mặt trăng Mặt trời" với Liverpool trong các trận Derby của thành phố. Sự ra đời của Liverpool khá độc đáo: do giá thuê đất tăng, Everton bỏ khu đất nằm ở Anfield Road mà John Houlding, một người kinh doanh bất động sản, cung cấp. Houlding gấp rút xây dựng một
đội bóng để chơi trên chiếc sân trống ấy, và Liverpool FC ra đời.

-Trong những năm "tiền Shankly", Liverpool không phải không có nhũng giây phút thăng hoa. Họ từng 5 lần giành chức VĐQG và đã sản sinh ra một loạt ngôi sao lớn, tiêu biểu nhất là Bill Liddell - siêu tiền đạo đầu tiên của CLB. Matt Busby, gương mặt nổi đình nổi đám sau này khi dẫn dắt M.U giành Cúp C1 năm 1968, cũng từng khoác áo Liverpool với hơn 100 trận.

-Khi Shankly xuất hiện tại Anfield vào năm 1959, Liverpool FC vẫn chơi ở hạng hai. 14 năm lao động miệt mài, Shankly đã biến một đội bóng vô danh trở thành một đội bóng hùng mạnh của nước Anh và bắt đầu hướng tới Châu Âu. Với những ngôi sao như St.John, Callagan, Yeats và tiền đạo Roger Hunt, Liverpool đã được lên hạng mùa 1962-1963, giành Cúp FA năm 1965, lọt vào chung kết Cúp C2 năm 1966, giành chức VĐQG năm 1964, 1966. Giai đoạn cuối cùng của nhiệm kỳ (1973), Shankly giúp Liverpool giành chức VĐQG và Cúp UEFA. Trước khi ra đi, ông giới thiệu với thế giới một ngôi sao mới, Kevin Keegan.

-Rồi Paisley tiếp bước. Miễn cưỡng bước vào nghiệp HLV, đến bản thân ông cũng không ngờ mình lại có một bảng thành tích chói sáng như thế. Trong 9 năm đương nhiệm, ông giành nhiều danh hiệu hơn bất cứ ai trong lịch sử bóng đá Vương quốc Anh - bất chấp sự cạnh tranh quyết liệt của các đội bóng Anh thời bấy giờ, tiêu biểu là Nottingham Forest của Brian Clough. Trong số các danh hiệu mà Paisley mang lại, đáng kể nhất là 3 chiếc Cúp C1 năm 1977, 1978 và 1981. Một thế hệ của Paisley ra đời với thủ môn Clemence, các hậu vệ Phil Neal, Thompson, Hansen, Smith, Kennedy, các tiền vệ Case, Souness, Heighway, Fairclough, các tiền đạo Dalglish, Rush... Trong thời kỳ Paisley, cả Châu Âu phải khiếp sợ mỗi khi phải đối mặt với "Đoàn quân đỏ"(RedArmy) - một đội quân tóc dài như những ngôi sao nhạc Rock của những ban nhạc Deep Purple hay Led Zepplin thời đó.

-Liverpool vẫn hùng mạnh dưới triều đại ngắn ngủi của Fagan (1983-1985). Họ mất hẳn ảnh hưởng ở Châu Âu dưới thời của Dalglish (1986-1991) do bị cấm thi đấu sau thảm hoạ Heysel. Nhưng ở nước Anh, họ vẫn là số một. Những John Barnes, Aldridge, Grobbelar, Nicol, Beardsley... tiếp tục giữ "ngai vàng" ở nước Anh trong những năm cuối của thập niên 80, mặc dù đã có dấu hiệu của sự xuống dốc.

-Nhưng Arsenal, Leeds và sau đó là Manchester United bắt đầu thay Liverpool thành những ông vua mới của bóng đá Anh. Thay Dalglish vào năm 1991, Souness không thể cưỡng lại xu thế ấy dù vẫn còn John Barnes, Ian Rush, Whelan, Houghton và được tăng cường thế hệ trẻ như McManaman, Fowler, Ruddock... Được tăng cường nhiều cầu thủ nước ngoài, cộng với sự trưởng thành của lứa trẻ tiêu biểu là Michael Owen nhưng triều đại Evans và Houllier sau này đành ngồi nhìn M.U chiếm hết danh hiệu này tới danh hiệu khác, Houllier còn buông xuôi: "M.U như đến từ hành tinh khác".

-40 năm ấy, Liverpool FC cho ta thấy những điều gì?
-Một CLB mà long trung thành đã đến mức tột đỉnh. Hầu như mỗi cầu thủ khi khoác trên mình chiếc áo đỏ đều nguyện sẽ chơi tại Anfield Road 5 năm, 10 năm hoặc lâu hơn nữa. Họ gửi gắm phần đời đẹp nhất của mình tại Anfield Road. Biét bao cầu thủ đã chơi trên 300 trận cho "Đoàn quân đỏ"? Không thể nhớ hết, chỉ biết không dưới con số 30. Thật tuyệt vời làm sao, khi mà ngày nay một cầu thủ chơi trên 100 lần cho một CLB đã là một sự kiện, một dịp để ăn mừng.

-Truyền thống của CLB đi vào niềm tin của mọi thế hệ cầu thủ. Mỗi khi bước qua cổng Paisley, Gateway ngắm nhìn bức tượng Shankly hướng thẳng ra khán đài KOP, các cầu thủ đều ý thức rằng họ đang chơi cho một CLB lớn bậc nhất thế giới, có bề dày thành tích vào loại bậc nhất thế giới.

-Tính truyền thống nảy sinh sự kế thừa: sau cặp bài trùng lừng danh St.John-Hunt là Keegan-Toshack, sau đó là Dalglish-Rush, là Barnes-Beardsley, là Houghton-Aldridge, là Fowler-Owen... Tình truyền thống được phản ánh rõ nét nhất qua các đời HLV của Liverpool trong 4 thập niên qua. Từ thới Shankly cho tới thời Roy Evans, tất cả các HLV đều chung một ý tưởng, một hoài bão, một khát vọng - người sau tiếp bước người trước, kế thừa tinh hoa của người trước và phát huy những phẩm chất cá nhân mình. Không một CLB nào trên trái đất này có cái gọi là "Boot-room" như Liverpool FC. Nó được HLV huyên thoại Bill Shankly tạo ra, tập hợp những con người tâm huyết nhất, để khi Shankly ra đi sẽ tiếp bước.

-Trong cái "Boot-room" nổi tiếng ấy có Bob Paisley và Joe Fagan, những HLV đã đưa Liverpool lên tột đỉnh vinh quang sau này. Roy Evans, HLV của Liverpool những năm đầu 90, cũng là một thành viên của "Boot-room". Năm 1974, khi mới 25 tuổi, Evans đã được Shankly khuyên từ giã sân cỏ để tập trung cho sự nghiệp huấn luyện sau này. Những HLV như Dalglish và Souness không phải là thành viên của "Boot-room", nhưng họ đều là những ngôi sao sáng nhất trong lịch sử đội bóng và quan trọng đều chung ý tưởng với Shankly huyền thoại.

-"Luôn hướng tới phía trước, không sợ hãi trước bất kỳ đối thủ nào" trở thành tinh thần chủ đạo của đội bóng qua nhiều thập kỷ. Tinh thần ấy được hun đúc thành một ý chí tuyệt vời mà thiếu ý chí ấy chưa chắc Liverpool đã trở thành một người khổng lồ của bóng đá châu Âu. Tinh thần ấy giúp họ vượt qua Real Madrid trong trận chung kết Cúp C1 năm 1981, vượt qua AS Roma trong trận trung kết năm 1984, dù đối thủ của họ không thiếu những ngôi sao thế giới.

-Tinh thần ấy không chỉ có ở các cầu thủ mà truyền sang các thế hệ CĐV. Tiếng tăm của đoàn quân CĐV Liverpool vang khắp châu Âu, nhưng tiếc thay không phải lúc nào cũng là tiếng tốt. Sự cuồng nhiệt thái quá của các CĐV "áo Đỏ" đã gây ra hai thảm hoạ lớn nhất của bóng đá thế giới: vụ sân vận động Heysel(39 người thiệt mạng) va Hillsborough(96 người thiệt mạng).

-Dòng sông Mersey vẫn trôi đi như trong những năm tháng vinh quang, nhưng Liverpool FC không còn như xưa nữa. Trong những bộ quần áo chỉnh chu hơn, trên một SVĐ được sang sửa khang trang hơn, nhưng tinh thần thép của một thời dường như không còn. Biệt danh "Những con quỷ đỏ" nay đã thuộc về M.U - "diễn viên chính" của "sân khấu" bóng đá Anh những năm qua.

-Roy Evans là "Người Boot-room cuối cùng". Với sự xuất hiện của HLV người Pháp Houllier, Liverpool trở thành một đội bóng quốc tế với nhiều ngôi sao nước ngoài và một lối chơi Pháp hoá. Vẫn biết đó là xu thế thời đại, nhưng những CĐV trung thành của đội bóng không khỏi buồn khi "chất Liverpool" ngày càng phai nhạt. Sẽ còn là Liverpool nữa hay không khi Redknapp, Fowler, Carragher hay Owen lần lượt ra đi?
-Biết bao giờ mới trở lại ngày xưa, 10 năm qua không còn giành được một danh hiệu VĐQG nào nữa. Nhưng người dân Liverpool vẫn tin rằng Liverpool rồi cũng sẽ quay lại những ngày tháng vinh quang ấy. Hơn ai hết, HLV Houllier thấu hiểu điều đó.

(bài này viết từ thời Houllier nên mới có câu cuối cùng như thế, nếu viết vào thời điểm này thì phải thay bằng câu ? Liver đang tìm lại "ngày xưa" bằng chính sức mạnh của mình !)

hoanghuyae
07-05-2005, 05:02 PM
Phần II

Liverpool qua những con số

Thành lập năm 1892
Sân: Anfield Roasd (45.362 chỗ ngồi)
Trang phục truyền thống: Áo đỏ, quần đỏ, tất đỏ.
Biệt danh: Mighty Reds, RedArmy, Red Devils
Thành tích:
- 18 lần VĐQG Anh ở các mùa bóng: 1900-1901; 1905-1906; 1921-1922; 1922-1923; 1946-1947; 1963-1964; 1965-1966; 1972-1973; 1975-1976; 1976-1977; 1978-179; 1979-1980; 1981-1982; 1982-1983; 1983-1984; 1985-1986; 1987-1988; 1989-1990.
- 5 Cúp FA: 1965; 1974; 1986; 1989; 1992.
- 5 Cúp liên đoàn: 1981; 1982; 1983; 1984; 1985.
- 4 Cúp C1: 1976-1977; 1977-1978; 1980-1981; 1983-1984.
- 2 Cúp UEFA: 1972-1973; 1975-1976.
- 1 Siêu cúp Châu Âu: 1977.
*) Trận thắng đậm nhất tại giải VĐ: thắng Rotherham 10-1 ngày 18/2/1896 tại giải hạng Hai. Tại Cúp Châu Âu thắng Stronggodset 11-0 tại vòng 1 cúp C2 năm 1974.
*) Trận thua đậm nhất: Thua Birmingham 1-9 tại giải hạng Hai năm 1954.
*) Kỷ lục mua cầu thủ: 11 triệu bảng, mua Emile Heskey từ Leicester tháng 3/2000.
*) Kỷ lục bán cầu thủ: 7 triệu bảng, bán Stan Collymore cho Aston Villa năm 1977.
*) Cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất: Ian Rush với 335 bàn.
*) Cầu thủ khoác áo nhiều nhất: Ian Callaghan với 856 trận.
*) Cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất trong 1 mùa: Roger Hunt (41 bàn tạI giải hạng Hai mùa 1960-1961).
*) Cầu thủ khoác áo ĐTQG nhiều nhất Keenny Dalglish (102 lần cho ĐT Scotland).

hoanghuyae
07-05-2005, 05:04 PM
Phần III: Anfield Road

Nơi ánh dương không bao giờ tắt

Lịch sử của CLB nổi tiếng nhất nước Anh có màu máu và nước mắt. Trên sân cỏ là những chiến công đẹp nhất. Trên khán đài KOP là sự điên rồ nhất. Ở đây, quá khứ đè nặng hơn bất cứ nơi đâu trên thế giới…
Anfield Road, thánh địa có một không hai trên xứ sở xương mù, nơi nhiều đoàn quân danh tiếng đã rời đi trong tủi hận. Anfield Road, nơi ngọn lửa huy hoàng được Liverpool FC thắp lên trong suốt thế kỷ 20.
Nhưng ban đầu nớ không thuộc về Liverpool FC, bởi nó ra đời 18 năm trước khi đội quân “Áo đỏ” chào đời. Nó thuộc về Everton - đối thủ truyền khiếp ở nửa kia thành phố - từ năm 1874 tới năm 1892.
Khi nhắc tới sân Anfield, người ta nhắc ngay tới khán đài Kop nổi tiếng của nó. Khán đài này được xây dựng vào năm 1906, sau khi đội bóng áo đỏ giành được danh hiệu VĐ lần thứ hai. Tất cả những ai từng có mặt ở đây đều cảm thấy ngưỡng mộ pha chút thèm khát, tất cả những cầu thủ đều cảm thấy bồi hồi mỗi khi ngửng đầu chiêm ngưỡng nó.
Mãi tới mùa bóng 1928-1929, khán đài Kop mới được che bằng một cái mái xi măng. Tuy vậy, nó cũng là cái mái che lớn nhất trên sân bóng hồi bấy giờ. Rất thần kỳ là trong Cuộc chiến tranh thế giới thứ hai, nó không hề bị “sây sát”, bất chấp những cuộc ném bom của phát xít Đức. Sau thế chiến, Liverpool trở thành một đội bóng mạnh và khán giả kéo đến sân ngày càng đông. Năm 1952, có trận sân Anfield tải gần 62.000 khán giả tới xem, và kỷ lục ấy tồn tại cho tới ngày nay.
Cái tên Kop do Ernest Edwards, nhà báo chuyên viết thời luận của tờ “tiếng vọng Liverpool” đặt cho khan đài xây trên nền đất cao và dốc, gợi nhớ tới “Spion Kop”, ngọn đổi ở Nam Phi, nơi quân Anh quần thảo với quân Hà Lan trong cuộc chiến tranh Boer năm 1900. Kop có sức chứa 28.000 khán giả và nó góp phần quan trọng vào những chiến thắng của Liverpool.
Trên cái khán đài phi thường này, những cổ động viên bị lèn chặt như cá hộp trong thời gian diễn ra trận đấu. Đó là một biển người dậy sóng đe doạ khủng khiếp, khiến những địch thủ tài năng nhất cũng có thể mất tinh thần và bị rối loạn khi thi đấu tại Anfield.
Các nghệ sĩ lớn cũng tìm thấy cảm hứng tại Anfield. Nơi đây, những ban nhạc lớn của nước Anh như Gerry and The Pacemakers, The Searchers, The Merrseybeats và dĩ nhiên là The Beatles đã cất lên những bài ca hay nhất. Nhưng không gì sánh với bóng đá, những câu chuyện đẹp nhất tại Anfield khởi nguồn từ đầu năm 60 và kéo dài cho tới giữa những năm 80. Trong thời kỳ đó, cả Châu Âu ầm vang ca khúc trầm hùng: “You’ll never walk alone”(Bạn sẽ không bao giờ đơn độc) khi các đội quân của HLV Bill Shankly, của Bob Paisley, của Joe Fagan với những anh tài như Keegan, Tosshack, Dalglish, Rush… liên tục đè bẹp hết đội này tới đội khác, giành lấy hết vinh quang này đến vinh quang khác. Khẩu hiệu “you’ll never walk alone” đã được trưng lên một chiếc cổng đồ sộ bằng kim loại. Một ca khúc huyền bí với những lời lẽ hùng hồn (Hãy đi với niềm hy vọng trong lòng, bạn sẽ không bao giờ đơn độc) mà bất hạnh thay, đã thể hiện toàn bộ ý nghĩa của nó trong những thảm hoạ sau đó giáng xuống đầu các CĐV Liverpool. Dĩ nhiên đó là Heysel, là Hillssborough…, những địa danh gắn với “thành tích” bất hảo của những CĐV quá khích. Những thảm hoạ ấy rốt cuộc đã dẫn tới công cuộc cải tạo những SVĐ hư nát của nước Anh, và Anfield là một trong số đó.
Những thảm hoạ ấy, cũng như những thắng lợi của đội bong, đã góp phần làm nên truyền thuyết Anfield. Và cuộc sống cứ tiếp tục như thế… sau 88 năm tồn tại, khán đài Kop đã bị dỡ bỏ khi kết thúc mùa bóng 1993-1994 ghi them một dấu ấn vào lịch sử của Anfield. Hôm đó diễn ra trận Liverpool – Norwich: 1-0 và các CĐV đã tạo nên một không khí thật xúc động khi tiếng còi kết thúc trận đấu của trọng tài vang lên. Không ai muốn rời cái nơi yêu dấu ấy. Trong cái ngày buồn bã đó, nhiều người bi quan nghĩ rẳng ma thuật của sân Anffield cũng sẽ mất đi.
Nhưng không… ngay lúc này đây, và mãi mãi thế, trước khi bước vào sân bóng, các đối thủ của đội “áo Đỏ” vẫn biết rằng họ sắp bước lên một sân cỏ truyền thuyết. Vả lại trước cửa ra vào các phòng thay quần áo, phía trên cùng của cầu thang, vẫn sừng sững một tấm biển với dòng chữ: “This is Anfield”( Đây là Anfield). Đó là nơi mặt trời không bao giờ lặn, ánh hào quan của chiến thắng luôn còn đó.
Vài nét về sân Anfield
Năm khai trương: 1874.
Sức chứa: 41.000 chỗ ngồi.
Kỷ lục người xem: 61.905 khán giả (ngày 2/2/1952, trận Liverpool – Wolves, vòng 4 Cúp FA).
Cổng Shankly Gates
Để tưởng nhớ HLV huyên thoại Shankly, một chiếc cổng trên sân được mang tên ông. Ngày khánh thành, 26/8/1982, không có những tiếng reo hò của các cổ động viên mà khá trang nghiêm. Bà Nessie, vợ của người quá cố, đã mở khoá chiếc cổng dưới sự chứng kiến của ông Chủ tịch John W.Smith, Graeme Souness và Bob Paisley. Trên cánh cổng sắt đó có dòng chữ “You’ll never walk alone”, tên ca khúc chính của CLB.
Cổng Paisley Gateway
Đây là một trong những chiếc cổng đẹp nhất trên sân cỏ nước Anh, được dựng lên để tưởng nhớ công lao của HLV mang lại nhiều thành tích nhất cho Liverpool FC. Cao 4,5m và nặng trên 2 tấn, Paisley Gateway trông thẳng vào khán đài Kop nổi tiếng. Ngày 8/4/1999 chiếc cổng được khành thành sau 18 tháng thi công, sau khi đã được bà vợ của Paisley “nghiệm thu”. Dòng chữ “Bob Paisley” xuất hiện trên vòm cổng với 3 biểu tượng Cúp C1 châu Âu. Hai cột sắt có hai tấm biển đồng, một in hình Bob Paisley còn một ghi công lao của ông.

hoanghuyae
07-05-2005, 05:06 PM
Phần IV

[COLOR=purple]<span style='font-size:21pt;line-height:100%'>Từ những chiếc ô xanh trắng tới chiếc áo đỏ lừng danh</span>

Sau khi chia tách vớI Everton, các cầu thủ Liverpool mặc chiếc áo kẻ những ô vuông to màu xanh và trắng – màu truyền thống của Everton. Trong bức ảnh đầu tiên của Liverpool chụp năm 1892, các cầu thủ mặc giống hệt các cầu thủ Everton mặc năm 1883. Mãi tới năm 1894, các cầu thủ Liverpool mới chuyển sang màu áo đỏ. Từ đó, Liverpool luôn mang áo đỏ quần trắng và tất đỏ - sự thay đổi chỉ ở kiểu dáng cổ áo và những vạch sọc trên tất. Những kiểu áo trên sân khách luôn mang những màu đối lập.
Vào mùa bóng 1958-1959, Liverpool bắt đầu sử dụng phù hiệu của đội bóng trên áo: một phù hiệu hình bầu dục với chú chim màu đỏ và dòng chữ LFC ở phía dưới. Kiểu quần áo cũng thay đổi với cổ hình chữ V và quần lần đầu tiên có những vạch đỏ. Lên hạng vào năm 1962, Liverpool lại mặc áo có cổ. Sau khi giành chức VĐQG năm 1964, HLV Shankly đề nghị sử dụng bộ trang phục toàn đỏ để cho “khí thế hơn”. Bộ trang phục truyền thống của Liverpool hình thành: Áo đỏ với cổ viền trắng, quần đỏ và tất đỏ, cùng phù hiệu trên ngực.
Sang thập niên 70, Liverpool đơn giản hoá phù hiệu với chú chim màu trắng và dòng chữ LFC được thêu trên áo. Cùng với sự thương mại hoá bóng đá, lần đầu tiên phù hiệu nhỏ của hang Umbro xuất hiện trên phần ngực phải của áo. Kiểu áo có cổ được thay bằng kiểu áo cổ chữ V và thân áo đã xuất hiện những hình trang trí màu vàng. Không hiểu sao màu vàng rất thịnh hành trên trang phục bóng đá thập niên 70.
Năm 1979, Liverpool trở thành đội bóng đầu tiên của nước Anh có tên tài trợ trên trang phục. Đó là tên hãng Hitachi. Tuy nhiên vào thờI điểm này các trận đấu trong khuôn khổ Cúp châu Âu không được phép mang tên nhà tài trợ trên áo.
Vào mùa bóng 1982-1983 trang phục của Liverpool lại có sự thay đổi lớn. Những vạch trắng được đưa vào thân áo trước, và những đường trang trí màu trắng xuất hiện trên quần, Liverpool cũng có nhà tài trợ mớI: Crown Paints. Hãng này tồn tại trên ngực áo Liverpool tới mùa 1987-1988 thì được thay bằng Candy. Từ năm 1985, quần áo Liverpool không còn do Umbro thiết kế mà chuyển sang Adidas. Trên vai áo xuất hiện 3 vạch trắng biểu tượng của Adidas.
Hình ảnh Carlsberg trên ngực áo Liverpool bắt đầu từ mùa bóng 1992-1993 và tồn tại cho tới ngày nay. Từ đó, Liverpool có một bộ quần áo rất lạ khi thi đấu trên sân khách: trang phục toàn màu xanh, màu đặc trưng của Carlsberg. Từ mùa bóng 1997-1998 đến nay, Liverpool lại chuyển sang sử dụng trang phục của hang Reebok.
Có thể nói, trong lịch sử tồn tại của mình, Liverpool luôn trung thành với màu đỏ. Màu đỏ có thể là màu áo chủ đạo, có thể là màu trang trí. Chỉ có hai sự thay đổi: một là trang phục thi đấu trên sân khách(màu đen vào những năm đầu, màu vàng vào thập niên 70 và 80 hay màu xanh vào thập niên 90) và hai là tên hãng tài trợ trên ngực áo. Bởi vậy, có người từng phân biệt các đội bóng trong lịch sử Liverpool là Liverpool thời Candy, Liverpool thời Crown Paints hay Liverpool thời Carlsberg…
Liver Bird-Chú chim thiêng liêng
Với những người hâm mộ, Liverpool, hình ảnh Liver Bird thiêng liêng không kém hình ảnh chiếc áo đỏ.
Liver Bird là con vật tưởng tượng, pha trộn giữa hình ảnh của chim đại bàng và chim cốc. Nhiều người cho rằng đó là một chú chim bói cá được cách điệu. Liver Bird xuất hiện lần đầu tiên trong các tác phẩm của nhà văn Mỹ Herman Melville. Khi Vua John quyết định nâng cấp một cảng cá nhỏ bé có tên Lerpoole lên thành thành phố Liverpool vào thế kỷ 13, hình ảnh Liver Bird đã xuất hiện trên con dấu. Từ đó, trên nóc của toà nhà “Liver Building” nằm kề bở biển Mersey có hai chú chim Liver Bird rất lớn bằng đồng. Truyền thuyết kể rằng nếu hai chú chim đó… bay đi thì thành phố sẽ gặp những tai hoạ khủng khiếp. Tất nhiên là chúng không bay giờ bay được.
Khi Liverpool được thành lập vào năm 1892, Liver Bird được chọn làm con vật khước của CLB và hình ảnh chú chim đã được đưa vào phù hiệu của đội. Ban đầu phù hiệu chỉ đơn giản là hình Liver Bird trắng ở giữa. Những bổ xung sau này trên chiếc phù hiệu phản ánh dấu ấn lịch sử mà Liverpool đã trải qua. Dòng chữ “You’ll never walk alone” xuất hiện khi bài hát truyền thống của CLB vang khắp châu Âu. Những ngọn lửa đỏ xuất hiện để tưởng nhớ 96 nạn nhân đã thiệt mạng trong thảm hoạ Hillsbrough.

hoanghuyae
07-05-2005, 05:08 PM
Phần V: Bài hát truyền thống

Bạn sẽ không bao giờ đơn độc

When you walk through the storm
Hold your head up high
And don't be afraid of the dark
At the end of the storm
There's a golden sky
And the sweet silver song of the lark
Walk on, through the wind
Walk on, through the rain
Though your dreams be tossed and blown
Walk on, walk on, with hope in your heart
And you'll never walk alone
You'll never walk alone
Walk on, walk on, with hope in your heart
And you'll never walk alone
You'll never walk alone


Sẽ chẳng có CLB nào có một ca khúc truyển thống tuyệt vời như thế. You’ll never walk alone - Bạn sẽ không bao giờ đơn độc.

Đó là một ca khúc được viết cho một vở kịch mang tên Carousel tại sân khấu kịch Broadway vào năm 1945. Người soạn nhạc cho ca khúc là Richard Rodgers và phần lời là của Oscar Hammertein. Ngay khi xuất hiện, ca khúc đã tạo một âm hưởng đặc biệt, mà ý nghĩa của nó vượt qua khỏi khuôn khổ của vở kịch Carousel. Khi sân khấu Broadway đang diễn vở kịch, chiến tranh thế giới thứ hai vẫn chưa chấm dứt. Trong số những khán giả tới xem, nhiếu người có chồng, cha, con trai hay người yêu ngoài mặt trận – ca khúc đó đã giúp họ khuây khoả được phần nào.
Một ca khúc làm chấn động giới âm nhạc thời đó. You’ll never walk alone được trình diễn và thu băng đĩa bởi những ban nhạc, những ca sĩ nổi tiếng nhất thuộc đủ mọi thể loại pop, rock, nhạc Gospel, jazz, nhạc Country và cả nhạc Opera. Có thể kể ra đây những ngôi sao, những ban nhạc ít nhất một lần say sưa trình diễn ca khúc này: Louis Armstrong, ChetAtkins, Shirley Bassey, Glen Campbell, Ray Charles, Perry Como, Michael Crawford, Placido Domingo, Aretha Franklin, Judy Garrland, Gerry and the Pacemakers, Marilyn Horne, Mahalia Jackson, Patti Labelle, Cleo Laine, Mario Lanza, Darlene Love, Jim Nabors, Olivia Newton John, Pink Floyd, Evils Presley, The Righteous Brothers, Nina Simone, Frank Sinatra, Kiri TeKanawa, Conway Twitty và Dionne Warwick.
Trong một thế giới đầy những hiểm hoạ, sự bất hạnh có thể tới bất cứ lúc nào, ca khúc You’ll never walk alone như một lời động viên, khích lệ con người ta vững tâm tiến lên phía trước: “Khi bạn đi qua dông bão, hãy ngẩng cao đầu, đừng lo sợ trước màn đêm u tối, sau cơn bão sẽ là bầu trời rực rỡ, và tiếng hót ngọt ngào của con chim chiền chiện… Hãy tiến lên vượt qua mưa gió, với niềm hy vọng trong trái tim mình, bạn sẽ không bao giờ đơn độc.”
Và ca khúc đã trở thành bài hát truyền thống của Liverpool, cùng đội bóng “áo Đỏ” chinh chiến khắp nước Anh, khắp châu Âu. Trong những ngày bi đát nhất là thảm hoạ Heysel và Hillsborough, những người còn sống sót hát you’ll never walk alone trong nước mắt, cầu cho linh hồn những người xấu số không đơn côi ở bên kia thế giới. Từ đó, trong những đám tang của người dân thành Liverpool, người ta thấy vang vọng khúc ca “You’ll never walk alone” – khúc ca làm những người thân nguôi đi nỗI buồn.
Với lời ca đầy lạc quan, You’ll never walk alone trở thành ca khúc số một trong những đợt quyên góp cho các nạn nhân của chiến tranh, thảm hoạ thiên nhiên hay bệnh tật. Năm 1985, một chương trình ca nhạc quyên tiền ủng hộ các nạn nhân của thảm hoạ tại sân vận động Bradford đã được mang tên “You’ll Never Walk Alone”. Tại Mỹ, ca khúc này cũng xuất hiện trong những đợt vận động phòng chống bệnh AIDS.
Với mỗi người dân Liverpool, You’ll Never Walk Alone đã trở thành ca khúc không thể thiếu trong cuộc sống thường nhật. Mỗi khi bước vào Anfield, họ lại được chiêm ngưỡng dòng chữ You’ll Never Walk Alone trên cổng Shankly Gates và được đắm mình trong không khí âm nhạc tuyệt vời trên khán đài. Ca khúc thường được một người xướng và cả vạn người đồng thanh hát theo.
Những người không có duyên vớI Liverpool, phải rời sân Anfield để thi đấu ở một nơi nào đó, đều sẽ được chia tay bằng một câu: “Với niềm hy vọng trong tim mình, bạn sẽ không bao giờ đơn độc…”
LIVERPOOL FC & THE BEATLES
Thành phố Liverpool có hai niềm tự hào: đội bóng Liverpool và ban nhạc hay nhất thế kỷ The Beatles. Điều khá trùng hợp là khi ban nhạc bắt đầu nổi danh ở nước Anh với Album đầu tay “Please, please Me” vào năm 1962 thì Liverpool FC cũng được thăng hạng và bắt đầu nổi danh dưới sự dẫn dắt của Shankly.
Ca khúc When the Saints Go Machin’ In được The Beatles thời sơ khai trình bày vào giai đoạn mới thành lập, sau này thường xuất hiện trong những bài viết về tiền đạo Saint John của Liverpool. Bố của John Lennon là một cổ động viên nhiệt thành cho đội bóng “áo Đỏ”, đặc biệt là tiền đạo Billy Liddell. Trên bìa đĩa Album “Sergeant Pepper’s Lonely Hearts Club Band”, hình ảnh của Bill Liddell đã xuất hiện bên cạnh nhiều nhân vật nổi tiếng thuộc nhiều lĩnh vực như triết học, chính trị, điện ảnh.
Trong ca khúc Dig It của The Beatles có xuất hiện Matt Busby, HLV huyền thoại của Manchester United nhưng cũng được các CĐV Liverpool coi trọng vì sự nghiệp cầu thủ của ông gắn với sân Anfield.

(bài hát mọi người đang nghe đấy !)

hoanghuyae
08-05-2005, 08:06 PM
Phần VI

Vực thẳm Heysel chôn vùi con tàu Anh

Heysel không còn nữa, cái sân đau thương xưa kia đã được người ta gọi bằng cái tên mới nhưng vết đen của thảm hoạ Heysel thì mãi mãi khắc sâu trong tâm khảm người hâm mộ. Hơn 400 triệu khán giả truyền hình thế giới đã trực tiếp chứng kiến trận chung kết Cúp C1 giữa Liverpool và Juventus, 2 đội bóng châu Âu hay nhất ngày ấy. Trong khung cảnh không khác một bãi chiến trường, 39 con người yêu bóng đá đã phải giã từ cõi đời.
Vào giữa thập niên 80, Đoàn quân đỏ (RedArmy) Liverpool làm cả châu Âu khiếp sợ khi vượt qua tất cả những đội bóng lớn nhất của cựu lục địa giành lấy vinh quang tại các Cúp châu Âu. Nhưng ác thay là người ta không chỉ sợ Liverpool trên sân cỏ, mà còn sợ đội quân ủng hộ luôn theo đội bóng. Gây bạo loạn khắp châu Âu những phải tới cái ngày bi thảm 29-5-1985 - “danh tiếng” của các CĐV Liverpool mới được phơi bày, trong máu và nước mắt.
Trên khán đài phía Đông Bắc của Heysel, các CĐV Anh ở khu Y và các CĐV Italia ở khu Z chỉ được ngăn cách bởi một hàng rào mỏng manh. Những “Yêng hùng” đến từ xứ sương mù chủ động tấn công các CĐV Italia bằng chai lọ, gạch đá. Hàng rào ngăn cách không chịu nổi sức ép của đám đông, hooligan Anh từ khu Y tràn qua khu Z. Những người Ý khốn khổ trốn chạy khắp nơi, kẻ chui xuống đường thoát hiểm, người trèo lên bức tường bê tông ở cuối khán đài. Sức nặng của đám đông cuồng loạn khiến bức tường sập xuống làm nhiều người chết ngay tại chỗ. Trong 39 con người xấu số đó có 31 người Italia và chỉ có 1 người Anh duy nhất.
Trận đấu vẫn diễn ra trên sân bất chấp những cảnh khủng khiếp trên khán đài và các bệnh viện ứ dần những người xấu số và những người bị thương. Các quan chức sau này cho biết họ không dám ngừng trận đấu vì sợ hậu quả còn trầm trọng hơn. Kết quả 1-0 nghiêng về Juventus, bàn thắng do Platini ghi ở phút 57 từ chấm 11m.
Một buổi chiều đau thương làm chôn vùi mọi hy vọng bá quyền của các CLB Anh. Đang băng băng trên con đường lớn, đè bẹp mọi thứ cản trở, con tàu bóng đá Anh trở thành một đống sắt câm lặng. Họ chỉ còn biết ngồi nhìn các đội châu Âu tranh đấu với nhau, và vớt vát: “Thiếu các CLB Anh, đâu còn là Cúp Châu Âu”. Họ đâu biết rằng, sau khi trở lại, họ đã bị châu Âu bỏ lại phía sau.
Trở lạI với khung cảnh Heysel hôm ấy… Những người cứu thương của Hội Chữ Thập Đỏ đã rất tích cực, nhưng mãi nửa tiếng sau xe cứu thương mới tới. Những thân thể bầm nát được khiêng ra trong tiếng cầu nguyện của Cha đạo. Cuộc bạo loạn làm cả Châu Âu chìm trong sự đau buồn và dấy lên những làn song chỉ trích nặng nề. Kênh truyền hình Đức ZDF cắt luôn buổi truyền trực tiếp chỉ 9 phút sau khi các CĐV Anh bắt đầu gây loạn. Ngày 30/5, sau cuộc họp khẩn cấp. Chính phủ Bỉ đã ra lệnh cấm tất cả các CLB Anh chơi bóng tại Bỉ - lệnh cấm áp dụng cho các CLB của Anh. Sau khi ủng hộ cho các nạn nhân 317.500 USD, bà Thatcher, thủ tướng Anh khi ấy, tuyên bố hành động của các CĐV Liverpool “mang lại sự ô nhục và tủi hổ cho nước Anh”.
Các quan chức cho biết hơn 1 ngàn cảnh sát đã được huy động cho trận đấu đó những phần lớn lang thang ngoài sân vận động, số còn lại không tập trung chú ý lên khán đài vì mải…theo dõi trận đấu. Cách sắp xếp các CĐV trên khán đài cũng bất hợp lý. Lẽ ra phải có một “vùng đệm” giữa 2 khu vực khán giả Anh và Italia nhưng không hiểu sao vé của “vùng đệm” ấy lại được bán cho khán giả… Italia. Những sự bất cẩn chết người ấy đã như “vẽ đường cho hươu chạy” - các CĐV Liverpool mặc sức tung hoành mà không vấp phải sự kháng cự nào. Dấu ấn của “Quê hương bóng đá” tại châu Âu mờ dần từ đó. Thảm hoạ Heysel khép lại những năm tháng hào hung của nước Anh tại các Cúp châu Âu, để tới khi trở lại họ chỉ biết than thở hoài cổ. Các CLB đành quay lại với giải nội địa khi bị tẩy chay hoàn toàn tại cựu lục địa. ĐTQG tránh được lệnh cấm vận, nhưng cũng không thi đấu thành công như trước nữa. Thất bại tại EURO’88 là kết quả tất yếu của việc các cầu thủ, chỉ thi đấu cho các CLB trong nước, không được cọ xát quốc tế. Gây ra bi kịch làm liên luỵ tới cả một thế hệ cầu thủ Anh 1985-1990, Liverpool đã bị nguyền rủa không chỉ ở châu Âu mà còn chính tại quê hương. Những lời chỉ trích Liverpool càng tăng khi các CĐV “áo Đỏ” lại gây ra thảm hoạ Hillsborough làm 96 ngườI chết, chỉ 4 năm sau thảm hoạ Heysel.
… Dấu ấn đau thương xưa mờ dần theo thời gian. Các CLB Anh lục tục trở lại đấu trường châu Âu sau 5 năm bị cấm. Liverpool cuối cùng cũng được “ân xá”, dù phải lãnh thêm 2 năm nữa. Sân Heysel xưa đã được xây dựng lại phục vụ cho EURO 2000, và được mang tên mới: Sân vua Baudoin. Nhưng những người chứng kiến tận mắt khung cảnh thê thảm ấy như thủ môn Grobbelar, Rush hay Dalglish không thể nào quên được: “Tôi sẽ không bao giờ trở lại nơi ấy nữa, dù nó có đổi thay như thế nào” danh thủ M.Platini tâm sự: “Bóng đá mạng lại cho tôi niềm vui, nhưng nơi ấy không bao giờ còn mạng lại cho tôi niềm vui nữa.”

hoanghuyae
08-05-2005, 08:07 PM
Phần VII
Thảm hoạ HillsBorough

Chiều 15/4/1999…

Chiếc đồng hồ ở góc sân Anfield sẽ được đặt chuông ở 3 giờ 06 phút, những bó hoa tươi sẽ được đặt tại “Hòn đá ký ức” gần cổng Shankly Gates. Trên sân, 96 ngọn nến được thắp lên tưởng niệm linh hồn những người đã mất. Khi dàn hợp xướng của nhà thờ ngừng bặt đúng 3h06, trọng tài Ray Lewis - người đã điều khiển trận đấu vào cái ngày kinh hoàng ấy - sẽ thổi một tiếng còi báo hiệu 1 phút mặc niệm cho những người xấu số đã vĩnh viễn ra đi trong một thảm hoạ bóng đá khủng khiếp tại sân Hillssborough, thành phố Sheffield.
Đó là lễ kỉ niệm tròn 10 năm ngày diễn ra thảm hoạ bóng đá Hillsborough. Trong một ngày đen tối của bóng đá Anh, 96 con người đã thiệt mạng do bị dẫm đạp, đè nén và dồn ép vào những hang rào thép. Những kẻ chủ chốt gây ra thảm hoạ trên lại đến từ thành phố Liverpool.
Cả vùng Merseyside hôm ấy thật yên ắng vì 2 đội bóng con cưng đi chinh chiến phương xa. Nửa màu xanh của thành phố Liverpool đi theo Everton tới thành phố Norwich để chơi trận bán kết thử nhất Cúp FA còn nửa màu đỏ cùng Liverpool tớI Sheffield để chơi trận bán kết thứ hai. Cuộc đối đầu giữa Liverpool của Kenny Dalglish và Nottingham Forest của Brian Clough là cuộc ganh đua giữa 2 CLB xuất sắc nhất trong thập kỷ của nước Anh. Thật trùng hợp là 2 CLB này đã gặp nhau 12 tháng trước đó, cũng tạI Hillsborough và cũng ở bán kết Cúp FA. Không khí trước sân Hillsborough thật náo nhiệt nhưng ít ai ngờ rằng thảm hoạ sắp ập xuống đầu họ mà trong đó không ít người phải chia tay với thế giới. Sân Hillsborough như … rúm lại trước sức ép của hàng ngàn người không có vé xô đẩy để vào sân. Ban tổ chức đã có một quyết định điên rồ: thay vì kiên quyết đóng chặc cổng(vì bên trong đã đầy cứng) để chờ cảnh sát tới can thiệp thì họ lại giải toả sức ép bằng cách mở cửa C. Dòng thác người tràn tới và khoảng 2000 người vào sân trót lọt. Trong cơn hoảng hốt, bảo vệ không còn cách nào khác phải đóng cửa lại vì nếu cứ mở thì dòng người tiếp tục tràn vào không kiểm soát nổi. Cảnh tượng hỗn loạn khiến những khán giả có vé chạy lung tung ở các lối ra vào. Rất nhiều người muốn tháo thân nhưng cánh cổng đã đóng chặt, đành phải quay lại khán đài.
Một cảnh tượng kinh hoàng nhất trong lịch sử bóng đá thế giới hiện ra. Cả một đám người bị dồn ép vào hàng rào ngăn cách, dẫm đạp lên nhau trong vô vọng. Có những ngườI cố gắng leo lên hàng rào nhưng cuối cùng lại bị tụt xuống. Những tiếng thét khản đặc: “Mở cổng ra, mở cổng ra…”
Trận đấu trên sân mới chỉ bắt đầu. Khi Nottingham Forest được hưởng một quả phạt góc, hai CĐV vượt thoát khỏi “địa ngục” chạy xuống sân báo với Alan Hansen, đội trưởng Liverpool: “Có người chết trên khán đài”. Thủ môn Bruce Grobbelar của Liverpool nhớ lại: “Tôi ngẩng lên và nhìn thấy sự kinh hoàng trên nét mặt của các CĐV. Tôi nói ngay với một cảnh sát:”Phải mở cổng ngay ra, anh không thấy người ta cần điều đó thế nào à?” Đúng 3h06 phút, cảnh sát buộc trong tài Lewis phải thổi còi tạm dừng trận đấu và các cầu thủ nhanh chóng rời sân.
Cho tới ngày nay, những hình ảnh khủng khiếp của thảm hoạ Hillssborough vẫn ám ảnh trong tâm trí những người hâm mộ bóng đá Anh: những xác chết nằm la liệt trên các bậc thang, những người cứu hộ khiêng từng xác chết, một chiếc xe cứu thương lẻ loi chay đi, chạy lại trên sân… Có tới 80 người chết ngay do ngạt thở, bị đè bẹp, 16 người khác chết tạ bệnh viện Sheffield và hơn 200 người bị thương. Thảm hoạ Hillsborough gây chấn động bóng đá Anh và là vết nhơ trong lịch sử đầy vinh quang của Liverpool.
Một tấm bia đá tưởng niệm những nạn nhân xấu số đã được dựng lên ngày trước sân Anfield như nhắc nhở các thế hệ CĐV đội bóng “áo Đỏ” tránh lập lại sai lầm khủng khiếp của những người đi trước.
Tên của toàn bộ 96 nạn nhân thảm hoạ Hillsborough được ghi trên những trang web hay những cuốn biên niên sử về Liverpool. Những ngọn lửa tưởng niệm đã được đưa vào phù hiệu của CLB. Rút kinh nghiệm từ thảm hoạ này, các khán đài trên sân cỏ Anh được vĩnh viễn dỡ đi những hàng rào sắt ngăn cách…

hoanghuyae
08-05-2005, 08:10 PM
Những con người làm nên lịch sử Liverpool FC

Bill Shankly: Niềm kiêu hãnh bất diệt

Shankly - một con người còn hơn cả một huyền thoại. Với bóng đá Anh, tên tuổi của ông sánh ngang Sir Matt Busby của M.U - những con người sống và chết cho bóng đá. Với thành phố cảng Liverpool, ông là niềm kiêu hãnh bất diệt, bên cạnh ca sĩ John Lennon.

Tạp chí FourFour Two số tháng 4/2000 công bố kết quả điều tra: Bill Shankly là HLV xuất sắc nhất mọi thời đại, sau đó mới tớI Alex Ferguson - người hung của Manchester United hơn thập kỷ qua và Brian Clough - người dẫn đường chỉ lối cho một Nottingham Forest vinh quang những thập niên 70 và 80. Shankly chưa một lần được nâng cao Cúp C1 châu Âu chư Ferguson và Clough, nhưng ông là người đặt viên gạch đầu tiên xây lên một “ĐạI Liverpool”, người vạch ra con đường cho đội bóng “áo Đỏ” đi tới: buộc châu Âu phải nghiêng mình kính nể.

Từ Huddersfield, Bill Shankly tới sân Anfield vào năm 1959 khi đội bóng đang lận đận ở giải hạng Hai. Việc làm đầu tiên của ông không phảI là xem đội bóng thi đấu như thế nào mà xem tinh thần của đội bóng đó ra sao. Đó chính là triết lý của Shankly, một triết lý sau này ăn vào máu các thế hệ Liverpool. Các cầu thủ, các CĐV của Liverpool nhanh chóng tiếp thu “tinh thần Shankly”, nghĩa là chỉ biết tiến lên phía trước. Tinh thần ấy sau này được tiếp nối dưới thời của Bob Paisley và Joe Fagan, biến Liverpool thành một quyền lực bóng đá ở châu Âu.
Trở lại giải hạng nhất, giành chức VĐ, giành Cúp FA, lọt vào chung kết Cúp châu Âu… đó là những gì Shankly làm được chỉ trong vòng vài năm ở Anfield. Vẫn với đội hình thi đấu hạng Hai ấy(Chỉ bổ xung Yeats và St.John từ Huddersfield), Liverpool đã lên hạng vào mùa bóng 1961-1962 và cùng năm đó lọt vào trận chung kết Cúp C2(thua Dortmund).
Sau những thất bạI vào năm 1971, Shankly chủ trương trẻ hoá. Những công thần như Hunt, Yeats, St.John và Lawrence cũng phải ra đi nhường chỗ cho những ngôi sao trẻ như Clemence, Heighway và đặc biệt là cặp Keegan-Toshack. Những người hùng mới đã xuất hiện, Shankly bắt đầu hướng tới các Cúp châu Âu. Ông có chung tư tưởng bóng đá Tổng lực của ngưòi Hà Lan, luôn chỉ đạo các cầu thủ chơi tấn công tuyệt đối. Chiếc Cúp C3 năm 1973 sau khi thắng Moenchengladbach là danh hiệu đầu tiên ngoài biên giớI của Shankly, tiếc thay lại là danh hiệu duy nhất. Những chiếc Cúp châu Âu danh giá liên tiếp xuất hiện khi ông đã từ giã vũ đài bóng đá.
Shankly rất yêu bóng đá, bởi vậy quyết định giải nghệ của ông vào năm 1974 làm nhiều người ngỡ ngàng và buồn bã, dẫu biết ông đã 60 tuổi và chung thuỷ với Anfield trong 15 năm. Nước Anh lại chia tay với một HLV huyền thoại nữa, sau sự ra đi của Busby ở Manchester United. Trước khi “về vườn” ông chỉ định Bob Paisley là người kế nghiệp và chính Paisley, dựa trên những gì Shankly để lại, đã đưa Liverpool trở thành một “gã khổng lồ”.
Đằng sau huyền thoại bóng đá Shankly là gì?
Sinh ra ở một khu mỏ Glenbuck, Shankly sớm có tư tưởng ủng hộ những người bị áp bức bất công. Khi còn là một cậu bé, ông từng chứng kiến cuộc tổng bãi công năm 1926. Ông không tin vào các chính trị gia, không tin Công Đảng bởi họ chẳng làm gì có ích cho đời sống gia đình ông và những công nhân mỏ khác. Ông tôn thờ nhà thơ Cộng sản Rabbie Burns. Chính những triết lý trong thơ của Rabbie Burns đã có ảnh hưởng lớn tới phong cách huấn luyện của Shankly: phải luôn dựa vào tinh thần đồng đội, phải tạo cho các cầu thủ biết giúp đỡ nhau trong mọi hoàn cảnh.
Cuộc sống trong khu mỏ thật khó khăn nhưng không hoàn toàn buồn thảm, lanh lẽo. Gia đình Shankly thường đi bộ xa tớI 8 dặm để xem phim tạI rạp Muirkick. Ông rất thích xem phim Gangster, thần tượng của ông là Jimmy Cagney và Edward Robinson - với những vai diễn luôn phải thực hiện những công việc khó khăn nhưng đều thành công. Những năm sau này, khi đã thành danh ở Anffield, ông thường bật băng của Cagney cho các cầu thủ xem. Một lần ông hỏi trung vệ Tommy Smith:”Anh có nghĩ mình là một con người cứng rắn? Đây mới là những người cứng rắn nhất(chỉ Cagney). Nếu anh tái phạm một sai lầm, anh sẽ bị bắn chết”. Câu nói của Cagney: “Hãy nhìn tôi đây, trên đỉnh thế giới” là khẩu hiệu mà Shankly muốn các học trò phải học thuộc. Biết được sở thích của Shankly mỗi lần đi thi đấu sân khách thì xe của đội thường tới nơi đúng vào lúc chương trình truyền hình “The Untouchables” - chỉ chiếu phim hành động bắt đầu.
Một sở thích nữa của Shankly là đấm Box. Khi còn là cầu thủ, ông thường trao đổi 15 phút về đề tài đấm box với các đồng đội trước khi vào sân. Những ngày trong quân ngũ, ông thường tập đấm Box và từng giành được chức vô địch hạng trung.
Tinh thần Shankly được xây dựng từ những sở thích đặc biệt như thế!
Người ta đã dựng một bức tượng ông bằng đồng trước khán đài KOP vào năm 1997. Nghệ nhân Murphy đã nghiên cứu rất nhiều bằng tư liệu để tạo ra cái dáng quen thuộc nhất của ông. Chiếc khăn trên cổ ông làm người ta nhớ lại câu chuyện cảm động năm 1973. Khi ông cùng các đồng đội ăn mừng chức VĐ trước các CĐV trên khán đài Kop, một cậu bé đã tung chiếc khăn của mình vào sân. Một viên cảnh sát đá tung chiếc khăn đi và đã bị Shankly, sau khi quàng chiếc khăn vào cổ, mắng: “Này anh ơi, với anh thì đó chỉ là chiếc khăn, còn với cậu bé đó là cuộc sống của nó”.
Shankly mãi mãi ra đi vào năm 1981, khi Đoàn quân đỏ của ông đang chế ngự toàn châu Âu. Thành phố cảng Liverpool đau đớn vĩnh biệt liên tiếp 2 người con yêu dấu, John Lennon đã bị hạ sát tại New York trước đó 1 năm. Mỗi khi bước qua cổng “Shankly Gates”, người ta lại bồi hồi nhớ về Shankly và những năm tháng hào hùng của Liverpool. Shankly sẽ không bao giờ đơn độc, như dòng chữ được ghi trên chiếc cổng sắt từng chứng kiến bao thăng trầm của đội bóng.

hoanghuyae
08-05-2005, 08:11 PM
Bob Paisley: Một người bình thường mà vĩ đại

Paisley là một HLV bất đắc dĩ. Nghề HLV chưa bao giờ lôi cuốn ông nhưng thật kỳ lạ khi ông được thuyết phục ngồi vào chiếc ghế HLV bỏ trống của Shankly, ông đã giành được nhiều danh hiệu hơn bất cứ HLV nào của nước Anh trong thế kỷ 20. Thậm chí, ông còn là HLV của thế kỷ theo đánh giá của nhiều người.
Kenny Dalglish, Alan Hansen và Graeme Souness, bộ ba Scotland lừng danh nhất trong lịch sử và đều được Paisley mua về Liverpool, coi Paisley là người có ảnh hưởng lớn nhất tới sự nghiệp của mình. “Sẽ chỉ có một Paisley mà thôi”, Dalglish nói: “Suốt đời ông chỉ biết cống hiến cho Liverpool. Ông chơi bóng tại đây, trở thành người huấn luyện tại đây, trở thành ngưởi quản lý tại đây… Chưa có ai hiểu cầu thủ hơn ông. Ông có thể biết phẩm chất của một cầu thủ khi anh ta chạy vài bước, làm vài động tác. Chưa bao giờ ông ta ăn to nói lớn, nhưng ông là một trong những người hiểu bóng đá nhất. Tôi chịu ơn Paisley hơn bất cứ ai trên đời này.”
Bộ sưu tầm 19 danh hiệu trong vòng có 9 năm của Paisley làm nhiều người choáng ngợp. Cho tới nay, bất cứ ai nhìn vào bảng thành tích của Paisley cũng phải lắc đầu: “Thực hiện những điều ấy quả là nhiệm vụ bất khả thi.”
Paisley sinh ngày 23/1/1919 trong một gia đình thợ mỏ ở Quận Durham. Khi còn nhỏ, Paisley luôn tiếp thu rất nhanh những bài giảng trên lớp và có biệt tài nhớ như in những lời khuyên của người khác. Một trong số những lời răn dạy mà Paisley nhớ suốt đời, trở thành phương châm sống của ông sau này là của ông hiệu trưởng trường tiểu học: “Nếu bạn ăn nói nhẹ nhàng, người ta sẽ cố gắng nghe những gì bạn nói. Còn nếu bạn la hét, mọi người sẽ bỏ đi hết”.
Paisley tớI Liverpool từ rất sớm, năm 20 tuổI, ông đã kí hợp đồng với CLB, hưởng mức lương khôi hài là 5 bảng/tuần. Paisley treo giầy vào năm 1954, khi Liverpool bị xuống hạng. Năm 1959, Paisley trở thành cánh tay phải của HLV huyền thoại Shankly, người vừa rời Huddersfield, để dẫn dắt Liverpool. Khi Shankly ra đi vào năm 1974, chính ông đã chỉ định Paisley là người kế nhiệm để nối tiếp sự nghiệp của mình.
Phải có những lời động viên từ gia đình và sự thuyết phục hết mình của CLB, Paisley mới đảm nhận cương vị ấy. Mùa bóng đầu tiên không được xuôi chèo mát mái cho lắm, Liverpool chỉ dành ngôi á quân. Nhưng mùa bóng sau đó, Liverpool gặt hái tới hai danh hiệu quan trọng: chức VĐQG sau trận cuối cùng rất vất vả trước Wolves và chiếc Cúp UEFA sau khi thắng Bruges trong trận chung kết.
Nhưng phải tới năm 1977, tên tuổi của Paisley mớI được tôn vinh sau khi Liverpool giành Cúp C1 tại Roma. Paisley đã trở thành HLV người Anh đầu tiên giành Cúp này(trước đó có 2 người Scotland là Jock Stein với Celtic năm 1967 và Matt Busby vớI M.U năm 1968). Trong buổi liên hoan tràn ngập rượu champagne, Paisley ngồi một góc phòng và từ chối uống rượu dù chỉ một ly. Ông đùa: “Ở Roma hôm nay chỉ có tôi và giáo hoàng là không say”.
Đó là một điểm khời đầu cho một gian đoạn mới của Liverpool. Những người cũ thời Shankly, tiểu biểu là Keegan và Toshack, lần lượt ra đi. Paisley bắt đầu công cuộc tái thiết. Và một thế hệ Paisley ra đời Dalglish, Hansen, Rush, Lawrenson, Grobbelar, Nicol, Souness… Lứa cầu thủ đã mang về tiếp cho Liverpool 2 chiếc Cúp C1 châu Âu.
Sau khi từ giã nghề HLV (giao cho Joe Fagan vào năm 1983), Paisley trở thành cố vấn cho Dalglish vào năm 1986 trước khi bị căn bệnh quái ác Alzheimer quật ngã. Thế giới bóng đá vĩnh viễn mất Paisley vào tháng 2/1996. Trong đám tang của ông tại nghĩa trang St. Peter’s, giáo sĩ John Roberts đã gọi ông là “một người bình thường mà vĩ đại”. Tưởng nhớ tới ông, một chiếc cổng lớn trên sân Anffield đã được đặt tên “Paisley Gateway”.

hoanghuyae
08-05-2005, 08:12 PM
Joe Fagan: người giành “cú ăn ba” đầu tiên

Fagan là một thành viên trong nhóm “Boot-room” nổi tiếng mà Shankly đã tạo dựng. Ông không có sức cuốn hút to lớn như Shankly, không có nhiều danh hiệu như Paisley, nhưng ông là người duy nhất mang về “cú ăn ba” (giành cả chức VĐQG, Cúp liên đoàn và C1 trong cùng một mùa) cho Liverpool vào mùa bóng 1983-1984. Ông cũng là HLV đầu tiên thực hiện được điều đó với một CLB Anh, sau này chỉ có Alex Ferguson lập lại được với M.U mùa bong 1998-1999 (chỉ khác là M.U đoạt Cúp FA).
Khi Fagan lên thay Paisley, tiền vệ nổi tiếng Souness chuyển sang Sampdoria trong khi Sammy Lee chỉ còn là cái bóng của chính mình. Dalglish không còn ở phong độ cao nhất. Những cầu thủ được mua về khá vô danh: Kevin MacDonald, Jim Beglin và cầu thủ Đan Mạch Jan Molby. Trong bối cảnh ấy, việc duy trì được thành tích như thời của Paisley quả là một công việc khó khăn. Nhưng Fagan đã làm được hơn tất cả mong đợi. Người ta cho rằng nếu Fagan tiếp tục làm việc lâu hơn với Liverpool(ông chỉ dẫn dắt đội có 2 mùa bóng) thì bảng thành tích của ông còn dài hơn nữa.
Fagan đã ra đi vào cuối mùa bóng thứ hai của ông với Anfield Road, khi Liverpool vẫn ở đỉnh cao danh vọng. Ông đã dẫn dắt Đoàn quân đỏ lọt vào trận chung kết Cúp C1 lần thứ 5: gặp Juventus tại Brussels. Fagan hy vọng lập lại thành tích của Paisley - giành hai chiếc Cúp C1 liên tiếp - nhưng tất cả sụp đổ sau khi Juventus thắng bằng bàn quyết định của Platini. Nhưng không phải chỉ là một trận thua đơn thuần, trận chung kết ấy đã chấm dứt đà đi lên như vũ bão của Liverpool sau khi các CĐV của họ gây ra một tai hoạ khủng khiếp trên sân Heysel.
Ông từ chức ngay sau thảm hoạ đó. Nhưng với tinh thần “Boot-room”, ông vẫn có những đóng góp cho sự phát triển của CLB. Ông từng là cố vấn cho Roy Evans trong một thời gian dài.

Lamscorpion
08-05-2005, 08:16 PM
Bro này có vẻ máu Liv nhỉ, nhưng lối đá của liv hiện jò ko có jì là đẹp mắt, nếu ko muốn nói là bình thường, chiến thắng của đội gần như dựa vào khả năng của một số cá nhân... [-( [-(

hoanghuyae
08-05-2005, 08:17 PM
Những danh thủ một thời

Kenny Dalglish: trái tim dũng cảm

Không còn nghi ngờ gì nữa, Kenny Dalglish là sản phẩm ưu việt nhất mà bóng đá Scotland sản sinh ra trong thế kỷ 20. “Hoàng đế” Beckenbauer từng trầm trồ khen rằng ông chưa từng thấy cầu thủ nào chơi hấp dẫn như Dalglish. Graeme Souness, bạn đồng lứa và sau này trở thành “lính” của Dalglish thì đánh giá chỉ có Pele và Johan Cruyff là đứng trên được Dalglish. Trên đường phố vùng Merseyside hay Glasgow, tên của ông luôn được nhắc tớI trong những hổi ức về bóng đá.
Dalglish cũng có một thời gian thi đấu thành công cho Celtic nhưng trái tim anh hướng trọn về Liverpool. Mọi con mắt hướng về Dalglish khi anh tới Anfield, vì CLB phải mua anh với giá kỷ lục thời ấy (440 ngàn bảng) và vì anh là người thay thế huyền thoại Kevin Keegan. Và tất cả đã ngay lập tức bị anh quyến rũ: ngay năm đầu tiên chơi cho Liverpool, anh đã ghi bàn duy nhất trong trận chung kết Cúp C1 năm 1978! Đó là một trong 172 bàn thắng mà Dalglish ghi cho Liverpool trong hơn 500 lần khoác áo CLB này.
Anh mang trong mình một trái tim Scotland dũng cảm. Trên sân cỏ, anh là một “kẻ lanh lùng” trước khung thành đối phương, luôn ghi những bàn thắng làm xoay chuyển cục diện. Nhưng không chỉ có vậy, HLV bob Paisley, người quyết định mua Dalglish về, cho rằng anh có khả năng làm người khác chơi tốt hơn. Người chơi ăn ý nhất với Dalglish là Ian Rush - hai người đã hợp thành một cặp tiền đạo khét tiếng, thậm chí còn hiệu quả hơn cả cặp Keegan-Toshack trước đó.
Trong vòng có 8 năm, Dalglish đã có được mọi danh hiệu mà một cầu thủ Anh mơ ước, 3 chiếc Cúp C1 và 6 lần VĐQG. Cùng thời điểm đó, anh cùng ĐT Scotland dự 3 World Cup liên tiếp từ 1978 tới 1986 và trở thành cầu thủ Scotland đầu tiên vượt qua con số 100 lần khoác áo ĐTQG. Bởi vậy, tại Liverpool và khắp Scotland, người ta gọi anh là “Vua Kenny”.
Nhưng không chỉ có thế…
Tài cẩm quân của Kenny Dalglish không kém tài năng trên sân cỏ. Năm 1985, anh được ban lãnh đạo nhất trí bầu là HLV kiêm cầu thủ. Một quyết định quá sáng suốt: trong vòng 5 năm dẫn dắt Liverpool, anh 3 lần được bầu là “HLV xuất sắc nhất trong năm”. Cho tới nay, anh vẫn là người duy nhất giành “cú đúp” trong cương vị cầu thủ lẫn HLV. Ngoài cú đúp năm 1986, anh còn dẫn dắt Liverpool giành chức VĐQG năm 1988 và 1990. Danh hiệu vô địch cuối cùng mà Dalglish tặng cho Liverpool cũng là danh hiệu VĐ cuối cùng mà Liverpool được tận hưởng cho tới ngày nay.
Chính Dalglish là người đã mua về Liverpool những ngôi sao sáng như John Barnes, Peter Beardsley hay John Aldridge và phát hiện ra tài năng trẻ Jamie Redknapp. Một trong những quyết định quan trọng của Dalglish là trao cho lão tướng Alan Hansen chiếc băng đội trưởng và Hansen đã đáp lạI bằng việc chơi hay hơn cả thời trẻ.
Dalglish ra đi trong sự nuối tiếc của các CĐV “áo Đỏ” vào năm 1991. Quyết định chia tay của Dalglish cũng gây sốc không kém sự ra đi của Shankly. Rời Anfield, anh cũng có những năm tháng làm HLV tại Blackburn hay Newcastle và từng làm giáo đốc kỹ thuật của Celtic - CLB đã phát hiện ra anh. Cũng có nơi thành công (như tại Blackburn), cũng có nơi thất bại (tại Newcastle), nhưng mãi mãi cái tên Dalglish gắn với đội bóng “áo Đỏ” , với sân Anfield.

hoanghuyae
08-05-2005, 08:18 PM
Graeme Souness: Tôi xin lỗi khán giả Anffield

Trong 6 năm đầy thành công ở Anfield (1977-1984), Souness - một trong bộ ba lừng danh cùng Dalglish và Hansen - luôn là trung tâm mọi chiến thắng của Đoàn quân đỏ. Những người cùng thời mô tả: Souness - cầu thủ mảnh mai có bộ ria rậm đầy ấn tượng - là “một con người ngoan cường với sự tinh tế của một nghệ sĩ Violon” với lối chơi đầy sức mạnh pha trộn sự huyền bí của một ảo thuật gia.
Souness gia nhập Liverpool vào tháng 1/1978 từ Middlesbrough với giá 352.000 bảng. Sự hội nhập của anh không thua kém Dalglish: chỉ 5 tháng sau, anh chuyền đường bóng quyết định cho Dalglish ghi bàn duy nhất trong trận chung kết Cúp C1 châu Âu. HLV Bob Paisley đã biến Souness từ một người thô lỗ, cục cằn thành một “nhà thơ trên sân cỏ” với những phẩm chất mà hiếm có một cầu thủ Scotland nào thể hiện được. Trưởng thành từ Liverpool, Souness trở thành trụ cột của ĐT Scotland và được mang băng độI trưởng trong một thờI gian dài. Cùng Dalglish, Souness phục vụ cho ĐT Scotland qua các World Cup ’78, ’82, và ’86.
Souness là một trong những cầu thủ đầu tiên của Vương quốc Anh chinh phục các giải VĐ khó khăn như Serie A: chuyển sang chơi cho Sampdoria năm 1984. Tuy nhiên, cuộc phiêu lưu đó khá ngắn ngủi, anh lại trở về Glasgow chơi cho Rangers.
Tại Rangers, Souness bắt đầu sự nghiệp huấn luyện của mình. Chính Souness là người đã đưa Rangers vượt qua Celtic, khởi đầu cho sự thống trị suốt 9 năm của Rangers tại giải VĐQG Scotland. Sau khi Dalglish từ chức vào năm 1991, Souness là người thay thế hiển nhiên. Trong thời gian dẫn dắt Liverpool, Souness bị chỉ trích về thành tích kém cỏi của đội, về những sai lầm trong phương pháp huấn luyện và về những vụ mua bán không hiệu quả. Nhưng chính thời Souness, những cầu thủ như McManaman và Fowler đã được phát hiện. Souness cũng giúp Liverpool giành được Cúp FA năm 1992, thành tích đáng giá cuối cùng Liverpool có được cho tới ngày nay. Khi đội nhà bước lên bục vinh quang thì Souness phải nằm viện vì một cơn nhồi máu cơ tim tưởng không qua khỏi.
Một trong những quyết định sau lầm nhất của Souness tạI Liverpool là việc dẹp bỏ ban huấn luyện “Boot-Room”, một sản phẩm đặc trưng của Liverpool từ thời Shankly. Sau này, Souness có viết bài xin lỗi những người hâm mộ Liverpool về những sai lầm của mình trong thời gian dẫn dắt đội và mong tất cả thông cảm vì “khi đối diện với cái chết, tinh thần tôi không thể tỉnh táo”.
Souness là một con người thông minh, rành mạch và luôn có những động cơ thúc đẩy trong công việc của mình. Anh đã hiến trọn đời mình cho bóng đấ, trong đó phần lớn là cho Liverpool. Ngoài đội bóng “áo Đỏ” và Rangers, Souness từng dẫn dắt các CLB Gatalasaray, Southampton và Benfica nhưng không thành công lắm.

hoanghuyae
08-05-2005, 08:20 PM
Kevin Keegan: Tới Anfield để trở thành siêu sao
Trong buổi tiệc buồn sau ngày Liverpool bị thua trong trận chung kết Cúp FA năm 1971 trước Arsenal. Kevin Keegan kết thúc tuần lễ đầu tiên của mình với Liverpool bằng việc đứng lên và nói với những người ngồi cùng bàn: “Tôi tới Anfield để trở thành một siêu sao”. Sự tự tin sôi sục của tân binh mới tới từ Scunthorpe có thể làm nhiều người phải ngạc nhiên. Nhưng chỉ sau vài ngày tập luyện trước khi bước vào mùa giải mới, không ai nghi ngờ về khả năng tiến xa của Keegan.
Keegan không chỉ thuyết phục mọi ngườI bằng kỹ thuật cá nhân và khả năng kiểm soát bóng mà còn là sự hăng hái và tận tâm. Anh không tập một mình mà luôn tập cùng hậu vệ lực lưỡng Larry Lloyd để thích nghi với môi trường bóng đá đầy căng thẳng. Nhưng sự nhiệt tình thái quá của Keegan khiến anh gặp hoạ: trong trận tranh Charity Shield năm 1974 với Leeds, anh cùng Billy Bremmer của Leeds trở thành những cầu thủ Anh đầu tiên bị đuổI của Charity Shield.
Nhưng chỉ ba tuần sau, HLV Shankly khẳng định Keegan đã đủ khả năng để chơi cho ĐT Anh. Giấc mơ ấy đã trở thành hiện thực; Keegan đã được chơi trận đầu tiên trong 63 trận cho ĐT Anh trong năm đó.
Keegan tới Anfield để thay thế cho lão tướng Callaghan ở hàng tiền vệ, nhưng cuổi cùng anh lại trở thành một tiền đạo xuất sắc. Biệt tài của Keegan là kiểm soát bóng rất giỏi khi đang ở tốc độ cao. Cầu thủ có mái tóc xù từ vùng Doncaster này như có trái tim lớn gấp đôi người thường, có khả năng chạy như điên cả trận không biết mệt. Mặc dù tầm vóc bình thường nhưng Keegan lại là người chơi đầu rất tốt.
Cầu thủ chơi ăn ý nhất với Keegan là John Toshack, từng là HLV của Real Madrid. Đây là một trong những cặp tấn công hay nhất trong lịch sử bóng đá Anh. Trong trận đầu tiên hau cầu thủ này chơi cùng nhau, Keegan đã ghi bàn thắng đầu tiên của mình cho Liverpool, vào lưới Nottingham Forest. Anh ghi hơn 100 bàn cho Liverpool và chia tay với đội bóng bằng việc giành chiếc Cúp C1 năm 1977. Sang Hamburg, tài năng của Keegan tiếp tục nở rộ và anh đã hai lần giành Quả bóng Vàng châu Âu năm 1978 và 1979 (cầu thủ Anh duy nhất thực hiện được điều này), thành tích chỉ có Johan Cruyff mới thực hiện được trước đó.
Sau khi giải nghệ, Keegan bắt đầu sự nghiệp HLV tại Southampton. Anh bắt đầu được biết khi đưa Newcastle từ một đội bóng hạng Hai trở thành một đại diện hàng đầu của giảI ngoạI hạng Anh. Những năm dưới thời Keegan, Newcastle đã chơi một thứ bóng đá quyến rũ, làm mê hoặc lòng người nhưng không có may mắn giành chức VĐ. Một thành tích nữa: đưa Fulham từ hạng Hai lên hạng nhất năm 1999. Khi dẫn dắt đội tuyển Anh, Keegan không có được những thành công như vậy và vừa phải từ chức. Sự ra đi của ông để lại nhiều luyến tiếc trong lòng các cầu thủ.

Ian Callaghan: “Người chạy marathon” vĩ đại
Sinh ngày 10/4/1942 tại Liverpool, chơi cho Liverpool FC từ 1959-1978, 856 lần khoác áo, ghi 69 bàn, 4 lần khoác áo ĐT Anh. Thành tích: Cúp C1 ’77, Cúp C3 ’73 và ’76; 5 lần VĐ Anh, 2 lần giành Cúp FA.
Một hiện tượng độc nhất vô nhị của sân Anfield; người duy nhất có mặt trong đội hình Liverpool lận đận ở giải hạng Hai năm 1959 và gắn bó với đội bóng “áo Đỏ” cho tới ngày vinh quang nhất, ngày giành Cúp C1 tại Roma năm 1977. Người ta gọi ông là người chạy marathon cùng với sự phát triển của Liverpool, từ chốn tối tăm tới ánh hào quang chiến thắng.
Người lữ hành không mệt mỏi ấy đang giữ một kỷ lục khó vượt qua: 856 lần khoác áo Liverpool. Trong cuộc “trường chinh” ấy, thật kỳ lạ là ông chỉ một lần duy nhất bị phạt thẻ. Với thành tích ấy, Callaghan được coi là một quý ông trong bóng đá và được trao tặng Huân chương MBE.
Ngày Bill Shankly tới Anfield năm 1959, Callaghan đang trong đội trẻ của Liverpool, ở vị trí tiền vệ phải. Một chấn thương nặng tưởng đã chấm dứt sự nghiệp của ông vào năm 1970. Nhưng ông vẫn tiếp tục cống hiến cho Anfield, ngay cả khi người cha tinh thần Bill Shankly ra đi vào năm 1974. Trong những năm cuối ở Liverpool, ông chơi ở vị trí tiền vệ trung tâm và nâng cao Cúp C1 khi đã 35 tuổi.
Sau khi rời Liverpool năm 1978, ông chơi cho các đội bóng hạng Hai là Swansea City, Cork Hibermian, Soudifjord (Na Uy) và Crewe trước khi từ biệt sân cỏ.

hoanghuyae
08-05-2005, 08:22 PM
Alan Hansen: Vũ khí phòng vệ hay nhất thế kỷ

Sinh ngày 13/6/1955 tại Clackmannanshire (Scotland), 599 lần khoác áo Liverpool FC, ghi 13 bàn, 26 lần khoác áo ĐT Scotland. Thành tích: Cúp C1 châu Âu ’78, ’81, ’84; 8 lần VĐ Anh; 2 Cúp FA.
Cho tới nay, rất nhiều chuyên gia vẫn cùng chung nhận định: Alan Hansen là trung vệ xuất sắc nhất mà bóng đá vương quốc Anh có được trong thế kỷ 20. Cặp mắt tình tường của Bob Paisley đã phát hiện ra Hansen năm 1977 tại CLB Partick Thistle (Scotland). Bản hợp đồng với Hansen là một trong những bản hợp đồng hời nhất trong lịch sử bóng đá Anh.
Hansen từng băng đội trưởng Liverpool khi đội giành “cú đúp” năm 1986. Anh rất tự tin trong thi đấu và có khả năng điều khiển trái bóng điều nghệ, một phẩm chất quý của một hậu vệ. Không chỉ phòng ngự rất tốt, Hansen còn rất hiệu quả trong các pha phát động tấn công nhờ khả năng phán đoán. Khi mới tới Anfield, anh đá cặp trung vệ với Phil Thompson và sau này chơi cặp với Mark Lawrence. Cho tới nay, cặp Hansen - Lawrence vẫn là cặp trung vệ hay nhất mà bóng đá Anh có được. Hansen giã từ sân cỏ vào năm 1991, chỉ một tuần sau khi Kenny Dalglish, người bạn thân của anh, từ chức HLV Liverpool.
Không chỉ nổi danh trong môn bóng đá, Hansen còn chơi rất tốt các môn bóng chuyền, bóng rổ, squash và golf.


Tommy Smith - “Sinh ra đã là một gã đàn ông”

Sinh ngày 5/4/1945 tại Liverpool, 637 lần khoác áo Liverpool, ghi 48 bàn, 1 lần khoác áo ĐT Anh. Thành tích: Cúp C1 năm ’77, Cúp UEFA ’73 và ’76, 4 lần VĐ Anh, 2 Cúp FA.
Thân hình như một hòn đá tảng và những cú “lắc” bóng mạnh mẽ khiến Tommy Smith được người ta gọi là “chất sắt của Anfield”. HLV huyền thoại Bill Shankly nói vệ Smith: “Anh ta chưa bao giờ là một cậu bé cả, anh ta sinh ra đã là một gã đàn ông”.
Sinh ra cách sân Anfield có một dặm đường bộ, anh tới Liverpool FC khi mới có 15 tuổi (1960) và 13 năm sau, anh trở thành đội trưởng đầu tiên của Liverpool nâng cao một chiếc Cúp châu Âu (Cúp UEFA năm 1973). Smith gây ấn tượng mạnh lần đầu tiên vào cuối năm 1964, trong một trận đấu với Anderlecht tại Cúp C1, anh chơi rất xuất sắc mang lại chiến thắng 3-0 cho Liverpool. Thật trùng hợp là trận xuất thần đầu tiên của Smith cũng là trận đầu tiên Liverpool ra sân với trang phục toàn đỏ.
Khoảnh khắc đáng nhớ nhất trong sự nghiệp của Smith chính là trận chung kết Cúp C1 năm 1977. Ở lần ra quân thứ 600 trong màu áo Liverpool, anh đánh đầu ghi bàn thắng thứ hai giúp Liverpool thắng Moenchengladbach 3-1.
Smith cũng nhận được Huân chương MBE của Nữ hoàng Anh. Sau khi chia tay Liverpool, anh chơi một thời gian ngắn cho Swansea trước khi trở về Liverpool làm công tác đào tạo cầu thủ trẻ.

hoanghuyae
08-05-2005, 08:24 PM
John Toshack - Nhà thơ trên sân cỏ

Sinh ngày 22/3/1949 tại Cardiff (xứ Wales), chơi cho Liverpool từ năm 1970-1978, khoác áo 236 lần và ghi 96 bàn thắng, 26 lần khoác áo ĐT xứ Wales. Thành tích: Cúp C1 ’77, Cúp UEFA ’73, ’76, 3 chức VĐQG, 1 Cúp FA.
Khi còn là cầu thủ, Toshack gầy và cao lêu nghêu. Người ta gọi bộ đôi Keegan - Toshack là “anh béo và anh gầy”. Bộ đôi ấy đã thay thế xứng đáng bộ đôi Hunt - St.John. Không chỉ là một cầu thủ giỏi, Toshack còn nổi tiếng nhờ tài làm thơ.
Toshack là cầu thủ trẻ nhất chơi bóng tại giải chuyện nghiệp xứ Wales khi xuất hiện trong màu áo Cardiff ở độ tuổi 16. Năm 21 tuổi (1970), Toshack được Shankly mua về với giá 110 ngàn bảng và ngay lập tức được đá chính thức. Với sự xuất hiện của Keegan một năm sau đó, Toshack đã tìm được “người hiểu mình nhất trong cuộc đời”. Bộ đôi này chơi với nhau như đã được chơi cùng từ bé, hiểu từng đường chạy của nhau và liên tục giúp nhau ghi bàn.
Sau khi ghi cho Liverpool 96 bàn, Toshack trở về quê hương làm cầu thủ kiêm HLV của Swansea, đưa CLB này từ giải hạng Tư lên hạng Nhất trong vòng có 5 năm.
Được châu Âu biết đến, Toshack đã trải qua sự nghiệp HLV tại các CLB Sporting Lisbon, Real Sociedad (2 lần), Real Madrid (2 lần), Deportivo và Besiktas. Hiện tại, Toshack đang dẫn dắt CLB St.Etience của Pháp. Toshack cũng từng là HLV ĐT xứ Wales.


Ian Rush: Ông vua của những kỷ lục

Sinh ngày 20/10/1961 tại St. Asaph (xứ Wales) chơi cho Liverpool từ năm 1980-1987 và 1988-1996, khoác áo 658 trận, ghi 346 bàn, 73 lần khoác áo ĐT xứ Wales, thành tích: Cúp C1 ’84, 5 chức VĐQG, 3 Cúp FA.
Người ghi nhiều bàn thắng nhất trong lịch sử Liverpool FC là một cầu thủ người xứ Wales mảnh khảnh có tên là Ian Rush - mối đe doạ với bất kỳ khung thành nào. Cặp tiền đạo Dalglish - Rush được coi là hay nhất trong lịch sử bóng đá Vương quốc Anh.
Anh trở thành cầu thủ trẻ đắt giá nhất khi Bob Paisley bỏ 300.000 bảng mua anh từ Chester năm 1980. Trong hai quãng thời gian chơi cho Liverpool (chỉ bị ngắt quãng một mùa 1987-1988 chơi cho Juventus), Rush ghi tới 346 bàn thắng ở tất cả các giải đấu.
Đó không phải là điều kỳ diệu duy nhất. VớI 44 bàn thắng(39 cho Liverpool), Rush là cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất tại Cúp FA trong thế kỷ 20. 5 bàn thắng trong các trận chung kết Cúp FA cũng là một kỷ lục, Rush chia sẻ với Geoff Hurst kỷ lục ghi bàn tại Leage Cup với 49 bàn thắng và là cầu thủ đầu tiên 5 lần giành Cúp này. Trong 18 lần tới Wembley tham dự chung kết các Cúp, Rush ghi 10 bàn thắng.
Những kỷ lục không dừng lại ở đó. Với 32 bàn thắng trong mùa 1983-1984, anh được nhận Chiếc giày Vàng châu Âu. Anh cũng là cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất trong các trận “derby” thành phố Liverpool với 25 lần làm tung lưới Everton. Nhiều năm làm đội trưởng ĐT xứ Wales, ghi 28 bàn trong 73 trận.
Trong những năm cuối của sự nghiệp, Rush chơi cho các CLB Leeds, Newcastle, Wrexham và Sydney Olympic

John Barnes: Người làm nổ tung Maracana

Sinh ngày 7/11/1963 tại Jamaica, khoác áo Liverpool từ năm 1987-1997, chơi 406 trận, ghi 107 bàn, 79 lần khoác áo ĐT Anh. Thành tích: 2 chức VĐQG, 2 Cúp FA.
Barnes được tất cả biết tới nhờ bàn thắng duy nhất cho ĐT Anh trong trận thắng ĐT Brazil 1-0 ngay trên sân Maracana năm 1984. Một bàn thắng sau cú đi bóng tuyệt vời mà sau này có người tuyên bố rằng John Barnes đã dạy người Brazil cách sử dụng kỹ thuật. Năm 1987, HLV Dalglish đã mua Barnes từ Watford với giả 900.000 bảng để thay thế Ian Rush vừa chuyển sang Juventus.
Barnes trở thành sức mạnh tấn công mớI của Liverpool bên cạnh những tân binh khác như Beardsley, Ray Houghton và John Aldridge. Ngay mùa bóng đầu tiên, Barnes đã ghi 15 bàn góp phần quan trọng cho chức VĐ của Liverpool - một chức VĐ rất thuyết phục khi Liverpool không thua trong 29 trận liền. Barnes được cả các phóng viên và các cầu thủ chuyên nghiệp bầu là Cầu thủ hay nhất trong năm. Mùa bóng sau đó, anh ghi được 22 bàn.
Barnes được coi là cầu thủ Anh chơi kỹ thuật nhất lúc bấy giờ. Lối chơi của anh đậm chất Nam Mỹ nhưng cũng đầy sức mạnh. Cùng với ĐT Anh, Barnes đã tham dự EURO’88 và World Cup ’90. Trong những năm Souness làm HLV, Barnes luôn băng đội trưởng và chuyển từ vị trí chơi cánh sang vị trí tiền vệ dẫn dắt. Sau khi giành Cúp Coca - cola cùng Liverpool năm 1995, anh chuyển sang chơi cho Newwcastle năm 1997.
Sau một thời gian ngắn đá cho Charlton, Barnes bắt đầu sự nghiệp HLV với Celtic năm 1999 nhưng không thành công và đã bị sa thải vào đầu năm 2000.

hoanghuyae
08-05-2005, 08:29 PM
4 Cuộc chinh phục cựu lục địa

Ít có đội bóng nào của Anh quốc có tầm ảnh hưởng lớn tới bóng đá châu Âu như Liverpool. Suốt thập niên 70 và đầu thập niên 80, “Đội quân đỏ”, với những chiến binh dạn dày trận mạc, đã làm cả châu Âu khiếp sợ. Có thể nói, trong lịch sử 3 Cúp châu Âu, Liverpool được đặt vào vị trí trang trọng nhất bên cạnh Real Madrid, Juventus và AC Milan. Dưới sự dẫn dắt của Shankly, Liverpool đã làm cả châu Âu phải kinh ngạc khi lọt vào chung kết Cúp C2 năm 1966, nghĩa là chỉ sau khi được lên hạng có 3 năm. Đó là điểm khởi đầu cho thập niên 70 đầy ánh hào quang.
Giành Cúp C3 năm 1973 và 1976, giành Cúp C1 năm 1977 và 1978 - Liverpool đã thực sự thắng tất cả những đại diện hùng mạnh nhất châu Âu thời đó, chinh phục những mục tiêu cao nhất. Đó là thành quả từ công sức của 2 HLV Shankly, Paisley cùng sự cố gắng của một thế hệ những ngôi sao sáng như Keegan, Toshack, Neal, Callagan, Thompson, Case, Kennedy, Mc Dermott…
Thập niên 80 là thời kỳ pha trộn giữa bi và hùng. Trong 5 năm đầu, Liverpool vẫn là đội bóng số một châu Âu với 3 lần lọt vào chung kết C1 và giành Cúp 2 lần. Nhưng cái lần lọt vào chung kết mà không giành Cúp(năm 1985, thua Juventus trong trận chung kết) lại là chấm hết cho Liverpool. Thảm hoạ Heysel buộc UEFA phải cấm Liverpool và các đội bóng Anh không được tham dự các Cúp châu Âu. Một người khổng lồ đã ngã xuống.
Trở lại Cúp châu Âu sau án phạt, “Đoàn quân đỏ” không còn sức mạnh như xưa. Chẳng ai còn sợ hãi khi đối mặt vớI Liverpool, kể cả khi phải tới Anffield. Thật buồn cho CĐV “áo Đỏ” khi đội nhà chẳng một lần mon men tới vòng bán kết một Cúp châu Âu nào trong suốt một thập kỷ qua. Houllier và các học trò đang cố gắng tái lập hình ảnh một Liverpool hùng mạnh như thưở nào tại Cúp UEFA năm nay, dẫu biết rằng phía trước còn đầy chông gai.
Dưới đây là 4 trận chung kết C1 châu Âu với phần thắng thuộc vể “Đoàn quân Đỏ”. Một điều thú vị là trận chung kết đầu tiên và trận chung kết cuối cùng đều diễn ra tạI Roma.

hoanghuyae
08-05-2005, 08:31 PM
I.Chiếc Cúp đầu tiên:

<span style='font-size:14pt;line-height:100%'>Bữa tiệc chia tay Keegan

[COLOR=green]Liverpool - Moenchengladback 3-1
Sân Olympico ở Thủ đô Roma, năm 1977</span>

Có khoảng 3 vạn cổ động viên Liverpool tới Roma để cổ vũ cho đội nhà trong trận chung kết Cúp C1 đầu tiên trong lịch sử đội. Dưới sự dẫn dắt của Bob Paisley, Liverpool tấn công ào ạt ngay phút đầu - một chiến thuật khá mạo hiểm bởi Moenchengladbach lúc này là đội chơi phản công hay nhất châu Âu. Mọi sự diễn ra theo chiều hướng bất lợi cho đội bóng “áo Đỏ”: những đợt phản công sắc bén của Moenchengladbach làm chao đảo khung thành thủ môn Clemence trong đó có một lần Bonhof loại cả Clemence nhưng lại sút trúng cột dọc.
Nhưng với tinh thần thi đấu quật cường, Liverpool nhanh chóng chứng tỏ họ sẽ là một quyền lực mới của bóng đá châu Âu. Phút 27, Steve Heighway đi bóng lắt léo rồi chuyền một đường “nặng ký” cho Terry McDermott đang ào tới và Terry đã đưa bóng qua người thủ môn Kneib mở tỷ số cho Liverpool.
Sang hiệp 2, Liverpool thi đấu có phần nơi lỏng và ở phút 51, cú đánh gót không đúng lúc của Jimmy Case bị Simonsen (cầu thủ sau đó giành quả bóng Vàng châu Âu) cướp được và dễ dàng gỡ hoà cho đội bóng Đức. Liverpool đã bị sức ép, nhưng rồi bản lĩnh đã cho phép họ thi đấu tưng bừng trở lại. Phút 67, từ đường phạt góc của Steve Heighway, trung vệ Tommy Smith bật cao đánh đầu nâng tỷ số lên 2-1 cho Liverpool. Smith từng tuyên bố trận chung kết này là trận cuối cùng anh chơi cho Liverpool, nhưng sau đó anh đã ở lại với đội bóng. Chiến thắng đã hoàn toàn thuộc về Liverpool với bàn thắng của Phil Neal phút 82 từ chấm 11m sau khi Kevin Keegan bị Vogts đốn ngã trong vòng cấm.
Lần đầu tiên, Liverpool trở thành nhà vô địch châu Âu, nhưng một chương cũ đã khép lại. Keegan ra đi sau trận chung kết và “đoàn quân đỏ” phải tìm một người hùng mới.
Đội hình 2 đội trong trận chung kết:
Borussia M’galdbach: Dnoib, Vogts, Klinkhammer, Wittkamp, Bonhof, Wohlers(Hannes vào thay), Simonsen, Wimmer(Kulik vào thay), Stielike, Schadfer, Heynckes.
Liverpool: Clemence, Neal, Jones, Smith, Kennedy, Hughes, Keegan, Case, Heighway, Callagan, McDermott.

hoanghuyae
08-05-2005, 08:33 PM
II.Chiếc Cúp thứ hai:

Sự khởi đầu trên cả tuyệt vời của Dalglish

Liverpool - FC Bruges 1-0
Sân Wembley ở Thủ đô London, năm 1978

Tiếng tăm của “Đoàn quân đỏ” lúc này đã lừng lẫy khắp châu Âu. Họ bước vào sân Wembley với tư thế của kẻ mạnh. Keegan đã ra đi nhưng Liverpool đã có ngay những ngôi sao mới như Kenny Dalglish hay Souness. Không một ai nghi ngờ về khả năng thắng trận của Liverpool, bởi ngoài việc có trong tay quá nhiều ngôi sao, họ còn được khoảng… 9 vạn khán giả cổ vũ (vượt quá cả sức chứa của sân).
Vắng 2 cầu thủ quan trọng do chấn thương, Bruges chuẩn bị sẵn tinh thần tử thủ. Sau hiệp 1 quá nghèo nàn, khi các cầu thủ Liverpool không tài nào hiện thực hoá được ưu thế của họ, các CĐV “áo Đỏ” hy vọng Bruges chơi cởi mở hơn trong hiệp 2. Nhưng họ đã thất vọng khi Bruges thậm chí không buồn dẫn bóng sang phần sân Liverpool và họ cảm thấy hài lòng với tỷ số hoà. Cuối cùng thì Liverpool cũng ghi được bàn thắng cần thiết: Kenny Dalglish, nhận được đường chuyền của người đồng hương Scotland là Souness, đã phá vỡ được bức tường thép của Bruges. Anh dẫn bóng xuống khu cấm địa, đợi thủ môn lao ra rồi tâng bóng qua đầu ghi bàn.
Đây là chuyến viếng thăm thứ 3 của Liverpool tớI sân Wembley trong năm, nhưng đó là lần duy nhất các CĐV của họ được reo hò ăn mừng bàn thắng. Lúc này, thế trận lại đảo ngược: các cầu thủ Bruges tràn lên tấn công còn Liverpool thủ thế cho đến hết trận. Một bàn thắng cũng đủ cho Liverpool giành chiếc Cúp C1 thứ hai liên tiếp, một thành tích mà không có đội bóng Anh nào thực hiện được trước đó.
Đội hình 2 đội trong trân chung kết:
Liverpool: Clemence, Neal, Thompson, Hansen, Kennedy, Hughes, Dalglish, Case (Heighway vào thay), Fairclough, McDermott, Souness.
FC Burges: Jensen, Bastijns, Maes (Volder vào thay), Krieger, Leekens, Cools, De Cubber, Vandereycden, Simoen, Ku (Sanders vào thay), Sorensen.

hoanghuyae
08-05-2005, 08:34 PM
III. Chiếc Cúp thứ ba

Cuộc đối đầu giữa hai trường phái tại Paris

Liverpool - Real Madrid 1-0
Sân Công viên các hoàng tử ở Thủ đô Paris, năm 1981

Một trận đấu được trông đợi từ bao năm. Một bên là Liverpool - lúc này là ngôi sao sáng trên bầu trời châu Âu với một thế hệ cầu thủ thành danh - với lối chơi mạnh mẽ, đầy cảm hứng. Một bên là Real Madrid giành không dưới 6 chiếc Cúp C1 trong 8 trận chung kết tham dự, với lối chơi quyến rũ kiểu Latin. Trên lý thuyết, một cuộc đối đầu giữa hai đại diện tiêu biểu của hai trường phái sẽ hứa hẹn những khoảnh khắc khó quên. Nhưng trên thực tế, đó lại là một cuộc đấu “khắc khổ”, đầy bạo lực với tinh thần chủ đạo là… phòng ngự hết mình.
Trận đấu tẻ nhạt tới mức người ta nhớ dường như tình huống gay cấn nhất của trận đấu (đếm trên đầu ngón tay): cú chuyền táo bạo của Laurie Cunningham bị Roy Clemence cản được, Ray Kennedy bị phạt thẻ vì phạm lỗi với thủ môn Real (Agustin), hai nỗ lực của Graeme Souness bị Agustin hoá giải, Clemence phá được cú đánh đầu nguy hiểm của Santillana. Đó là tất cả những gì hấp dẫn nhất của trận đấu cho tới phút 82.
Đúng vào phút 82, Sammy Lee cầm bóng định ném biên những rồi lại chuyền cho Ray Kennedy vì anh nghĩ rằng Kennedy sẽ ném xa hơn. Đỡ ngực cú ném biên của Ray Kennedy, trung vệ Alan Kennedy làm cú đột nhập hiếm hoi vào hàng phòng thủ của Real Madrid. Anh lao như tên bắn vào khu cấm địa, tránh cú chuồi bóng của Cortes, rồi tung cú sút chân trái chuẩn xác làm tung lưới Agustin. Với các cầu thủ Liverpool, 8 phút còn lại của trận đấu dài hơn thế kỷ nhưng cuối cùng họ cũng … thoát nạn.
Đội bóng “áo Đỏ” giành Cúp C1 lần thứ 3 còn HLV Bob Paisley trở thành HLV đầu tiên giành danh hiệu cao quý này 3 lần.
Đội hình 2 đội trong trận chung kết:
Liverpool: Clemence, Neal, Kennedy(A), Thompson, Kennedy&reg;, Hansen, Dalglish(Case vào thay), Lee, Johnson, McDermott, Souness.
Real Madrid: Agustin, Garcia Cortes(Pineda vào thay), Garcia Navejas, Sabido, Del Bosque, Angel, Camacho, Stielike, Juanito, Santillana, Cuningham.

hoanghuyae
08-05-2005, 08:35 PM
IV. Chiếc Cúp gần đây nhất !

Phá tan giấc mơ của FALCAO

Liverpool - AS Roma 1-1
Liverpool thắng 4-2 bằng thi đá 11m
Sân Olympico ở Thủ đô Roma, năm 1984

Liverpool bước vào cuộc chinh phục đỉnh cao nhất của bóng đá châu Âu lần thứ tư trong điều kiện bất lợi. Họ chơi trên sân Olympico ở Thủ đô Roma, nơi họ từng giành chiếc Cúp C1 đầu tiên năm 1977 - nhưng lại phải đối mặt với đội chủ nhà AS Roma. Lúc này, Roma đang ở phong độ tốt nhất trong lịch sử của mình với những ngôi sao lừng danh của bóng đá Italia như Conti, Pruzzo và ngôi sao sáng người Brazil Falcao.
Mặc dù vậy, Liverpool - với những ngôi sao mới như thủ môn Grobbelar và tiền đạo Ian Rush - lại là đội có cơ hội nhiều hơn. Phút 15, thủ môn AS Roma Tancredi chơi lóng ngóng để tuột bóng trong khu cấm địa nhưng Phil Neal đã bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng. Trong vòng 28 phút sau, Ian Rush 2 lần suýt ghi bàn nhưng chỉ một lần đưa được bóng vào lưới đối phương, mở tỷ số cho Liverpool. Trong thời gian này, trọng tài cũng không công nhận một bàn thắng cho Ian Rush vì anh bị việt vị trước đó. Đội chủ nhà ít có cơ hội hơn nhưng cuối cùng cũng san bằng được tỉ số từ cú đánh đầu siêu hạng của Pruzzo.
Hiệp hai của trận đấu thật dài vì không đội nào ghi được bàn thắng, dù Liverpool cũng có những cơ hội đáng kể. 90 phút chính thức, rồi 2 hiệp phụ trôi qua mà không thêm được bàn thắng nào, chiếc Cúp VĐ đã phải xác định bằng thi đấu 11m.
Loạt đá đầu tiên, Liverpool bị dẫn 0-1: Steve Nicol sút hỏng trong khi thủ quân AS Roma Di Bartolemei sút thành công. Tỷ số được san bằng 1-1 sau loạt thứ hai: Phil Neal sút thành công cho Liverpool trong khi Conti sút hỏng. Trong loạt thứ ba, Souness sút thành công cho Liverpool còn Righetti cũng sút thành công cho AS Roma, tỷ số là 2-2. Trong loạt thứ tư, Rush sút thành công cho Liverpool còn Graziani sút hỏng. Alan Kennedy trở thành người hùng khi ghi bàn quyết định mang về chiếc Cúp C1 thứ tư cho Liverpool.
Đội hình 2 đội trong trận chung kết:
AS Roma: Tancredi, Nappi, Bonetti, Rightti, Falcao, Nela, Conti, Cerezo (Strukelj vào thay), Pruzzo (Chierico vào thay), Di Bartolemei, Graziani.
Liverpool: Grobbelar, Neal, Kennedy, Lawrenson, Whelan, Hansen, Dalglish (Robinson vào thay), Lee, Rush, Johnson (Nicol vào thay), Souness.

====
Sau ngày 25-5 sẽ có thêm phần chiếc cúp mới nhất chăng ?
Hehe!

hoanghuyae
08-05-2005, 08:37 PM
Các đời HLV của Liverpool
1892 - 1896 : WE.Barclay
1896 - 1915 : Tom Watson
1920 - 1923 : David Ashworth
1923 - 1928 : Matt McQueen
1928 - 1936 : George Patterson
1936 - 1951 : George Kay
1951 - 1956 : Don Welsh
1956 - 1959 : Phil Taylor
1959 - 1974 : Bill Shankley
1974 - 1983 : Bob Paisley
1983 - 1985 : Joe Fagan
1985 - 1991 : Kenny Dalglish
1991 - 1994 : Graeme Souness
1994 - 1998 : Roy Evans
1998 - 2003 : Gerrard Houllier
2004 - nay : Benitez
:hutthuoc:

hoanghuyae
08-05-2005, 09:02 PM
Originally posted by Lamscorpion@May 8 2005, 06:16 PM
Bro này có vẻ máu Liv nhỉ, nhưng lối đá của liv hiện jò ko có jì là đẹp mắt, nếu ko muốn nói là bình thường, chiến thắng của đội gần như dựa vào khả năng của một số cá nhân... [-( [-(
Quoted post


Chú này trong hội những người thích đùa àd ! :-"
Cái câu trên nên nói cho bọn CS mới đúng ! Nếu chú bảo là dựa vào 1 số cá nhân như Gerrard, Alonso, Baros.... à ?
Chú thử xem có lúc nào đội hình đầy đủ không? mấy trận thiếu Gerrard đá còn hayhơn ấy chứ (như trận gặp Juve,)...
-----
Chiến thắng của Liver quan trọng nhất là dựa vào sự liên kết giữa các cá nhân,- vì \ngay cả ông Benỉztet cũng đã nói thế ! Cách ông đưa 1 số cầu thủ lên 1trình độ khác cũng đáng nói ! Thử so sánh cách chơi với thời của Houlier thì biết sự khác nhau như thế nào !
===================================

Trong này ít người kết Liver nhà, hic hic
Không biết năm nay có vượt qua thằng Eveton không, có lẽ 1 chiến thắng không trọn vẹn ? :((
Về chuyện thương lượng với FA và UEFA chắc cũng quyết rồi, nếu không đứng thứ 4 thì chắc năm sau lại quay lại đá uefa ! Chán thật ! :((

Metal
09-05-2005, 11:56 AM
Originally posted by Lamscorpion@May 8 2005, 06:16 PM
Bro này có vẻ máu Liv nhỉ, nhưng lối đá của liv hiện jò ko có jì là đẹp mắt, nếu ko muốn nói là bình thường, chiến thắng của đội gần như dựa vào khả năng của một số cá nhân... [-( [-(
Quoted post



Bác này lại nhắc tới cái thời 90% số bàn thắng của liverpool là của owen chứ gì .quả thật cục cưng đi thì cũng hơi buồn,nhưng phải nói rằng lối đá của liverool dạo này khác xa thời gerard holier ,cứ như đà này thì những người liverrpooler sẽ có dịp sống lại những giờ phút huy hoàng của thập niên 80

Metal
09-05-2005, 12:01 PM
Sao ít fan của livẻrpool lên tiếng vậy nhà,hôm 25-5 tới anh em mình tại Hà NỘI có tổ chức đi xem không vậy

Lamscorpion
09-05-2005, 12:38 PM
Hô hô... =)) =))

Thiếu Gerrard mà vẫn đá hay, hô hô.... may mắn thôi, may mắn thôi, [-x [-x bình thường mình gerrard là 1/2 sức mạnh của Liv, anh ta cày ải như 1 con trâu trong suốt trận đấu, không khu vực nào vắng mặt anh ta, thật không thể hiểu nổi, chú nhận là fan của Liv mà không nhận thấy sự wan trọng của hắn sao,, hô hô, anh thất vọng với chú đấy... [-( [-(

Metal
10-05-2005, 11:22 PM
bác bọ cạp này lại định khiêu khích anh em hả.phải nói rằng gerard là một cầu thủ quan trọng của liverpool.Nhưng chỉ có thể nói rằng tinh thần thi đáu của anh đã cổ vũ cả nhà thi đấu.Ông thử xem gần đây livẻpool đá lên chân vậy trong hoàn cảnh do dự của gerard,mà hầu như trận nào gerard cũng đá không thật hay.không tin ông thử nhấp chuột vào đâyhttp://news.bbc.co.uk/sport1/hi/football/europe/4510605.stm
lại còn nữa,những năm qua cặp trung vệJamie Carragher và hyypia đã đóng góp những gì,and more
nói chung là ai lại tranh cãi với bọ cạp bao giờ

hoanghuyae
11-05-2005, 06:49 PM
Anh chỉ buồn cười là chú Scor hình như chưa xem Liver đá nhiều lắm (đặc biệt là trong thời gian gần đây thì phải).
Thế nên chuyện chú phát biểu như trên thì cũng dễ hiểu thôi !
=====
nếu năm nay Liver vô định, thi xong anh sẽ rủ mấy người quen đi chơi quả, chú cowboy cứ đợi nhá !

Lamscorpion
13-05-2005, 10:35 PM
Nói cũng đúng, lâu lắm không ngó coi bọn gà liv đá ra sao, tuy nhiên phong độ là nhất thời đẳng cấp mới là mãi mãi, Gerrard vẫn là thằng ít gà nhất trong đám gà

hô hô hô hô hô .... vô địch???? =)) =)) =)) =))

hoanghuyae
26-05-2005, 09:26 AM
Originally posted by Lamscorpion@May 13 2005, 08:35 PM
Nói cũng đúng, lâu lắm không ngó coi bọn gà liv đá ra sao, tuy nhiên phong độ là nhất thời đẳng cấp mới là mãi mãi, Gerrard vẫn là thằng ít gà nhất trong đám gà

hô hô hô hô hô .... vô địch???? =)) =)) =)) =))
Quoted post


Đầu tiên anh em fan chúng ta vào đây bỉ hôi chú này phát !
Giờ là đến màn ăn mừng, các chú cứ rượu chè,, bia bọt thoải mái vào, hôm nào về Thanh Hóa ta làm bữa !
:uongbia:

Thêm phần thi vị, anh cho thêm quả nhạc C1 hoàng tráng, các chú chỉ nên nghe, chớ có lưu truyền linh tinh,không thằng UEFA mà biết , kiện anh thì vỡ nợ nhá

http://www.freewebtown.com/hoanghuyae/music/UEFA_Champions_League.mp3

Viva Liver !

Metal
26-05-2005, 11:52 AM
HÃY ĐƯA CHÚNG TÔI TỚI BỨC ĐƯỜNGCÙNG CHÚNG TÔI SẼ CHO BẠN THẤY
không có gì liverpoool nhà ta không làm được
Chúng ta đã chờ 20 năm, và tôi chỉ mupốn nói lên cảm súc của mình
Đã gần 10 năm sống với nó ,nhưng đây là chiếc cup thực sự đầ tiên.Sẽ chỉ có mình liverpoool là quỷ đỏ<các mu fan hãy tránh ra cho ta>
Liverpool đã vỡ trận trong hiêp 1,nhưng rõ ràng chúng ta đã đúng khi chuẩn bị đá
penalty từ trước trận>Liver đã bế tắc suốt hiệp 1 khi mà không biết tấn công hay phòng ngự
NHưng chúng ta đã thể hiện bản lĩnh của mình cho cả thế giới ,6 phút và 4quả penlty thế là đủ cho những người anh hùng .Gerald lại lầ nữa thể hện tinh thần thi đấu của mình.Dù hiệp một anh chỉ là bóng của mình khi đá lùi xuống.NHưng
<anh cổ vũ cả đội, châm ngòi cho cuộc lội ngược dòng và anh hùng khi mọi người đã xuống sức,một dduek car mùa bị la nhưng những pha bắt penalty
như gây cười đã làm cho sheva cũng chịu thua.và một caragher ,hậu vệ xuất sắc nhat championleague>Một lần nữa kịch bản của trận năm 1984 lặp lại.4-2 và không cần quả thứ 5 của gerrald

>
Livẻ không thể sánh với họ về từg cá nhân nhưng có lẽ beckhnbauer và kahn
cũng chịu thua tinh thần của chúng ta>

Metal
26-05-2005, 12:06 PM
http://newsimg.bbc.co.uk/media/images/41185000/jpg/_41185465_gerrardtrophpa203.jpg
http://news.bbc.co.uk/media/images/41185000/jpg/_41185481_celwin.jpg
Nhìn lại các trận chung kết trước đây của Liverpool

(Baobongda.com.vn) - 25/5/1977, sân Olimpico, Roma
Liverpool - Borussia Moenchengladbach: 3-1
Đó là đêm đáng nhớ nhất trong lịch sử CLB đất cảng. Giữa tiếng hò hét động viên của 25 ngàn khán giả nhà lặn lội sang Roma, các chàng trai dưới trướng Bob Paisley nhập cuộc rất tự tin. Trước khi hiệp 1 kết thúc, Steve Heighway chuyền bóng dọn cỗ và Terry McDermott tung cú dứt điểm búa bổ đưa “bầy quỷ đỏ” vượt lên.






Ngay sau giờ nghỉ giải lao, quả chuyền về sai địa chỉ của Jimmy Case đã tạo cơ hội cho Alan Simonsen bên phía Moenchengladbach san bằng cách biệt. Nhưng điều đó không đủ khiến Liverpool chùn bước. Một tình huống phạt góc, Tommy Smith và một cú đánh đầu, thế là đâu lại vào đấy. Và khi trận đấu còn chừng vài phút, ưu thế vượt trội của đội bóng áo đỏ đã được khẳng định cùng bàn thắng thứ 3. Berti Vogts đốn ngã Cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu Kevin Keegan trong vòng cấm, Phil Neal lạnh lùng bước lên đóng sập giấc mơ của người Đức, đồng thời mở ra một kỷ nguyên chói lọi cho Liverpool và làng cầu xứ sương mù.

Liverpool sau đó tái hiện thành tích tương tự thêm 3 lần vào các năm 1978, 1981 và 1984, xen giữa là Nottingham Forest (1979) và Aston Villa (1982). 7 danh hiệu trong vòng 8 năm, một kỷ lục.

10/5/1978, sân Wembley, London
Liverpool - Bruges: 1-0
Liverpool trở lại ngôi Vua của lục địa bằng một chiến thắng ít ấn tượng hơn, nhưng niềm vui thì vẫn vô cùng trọn vẹn. Cánh trái, nơi cầu thủ tưởng chừng không thể thay thế Kevin Keegan từng đảm trách, giờ thuộc về Kenny Dalglish và tân binh người Scotland đã không làm ai thất vọng. Từ cú tỉa bóng thông minh do Graeme Souness thực hiện, cựu thành viên Celtic đã trở thành người hùng của trận đấu.

27/5/1981, sân Parc des Princes, Paris
Liverpool - Real Madrid: 1-0
Vượt qua Bayern Munich ở BK nhờ luật bàn thắng sân khách, The Reds tiếp tục hạ gục một tượng đài khác của bóng đá châu Âu là Real Madrid để lần thứ 3 đăng quang tại giải đấu số 1 châu Âu thuộc cấp độ CLB. Lại một chiến thắng sít sao khác, nhưng người lập công kỳ này mang tên Alan Kennedy. Nhận quả ném biên của một Kennedy khác, Ray Kennedy, trung vệ Alan lên tham gia tấn công đã ghi bàn từ một góc sút cực hẹp.

Trong số những bại tướng dưới tay thày trò Paisley thuở ấy, có 2 nhân vật về sau trở thành HLV của Real, Vicente del Bosque và Jose Antonio Camacho.

30/5/1984, sân Olimpico, Roma
Liverpool - As Roma: 1-1 (Liverpool thắng 4-2 bằng đá luân lưu)
Trở lại Olimpico cùng ký ức hào hùng 7 năm về trước, Liverpool không còn được dẫn dắt bởi Paisley nữa. Nhưng cùng với Joe Fagan, thành công vẫn tìm đến pháo đài Anfield. Phil Neal mở tỷ số cho “đội khách” sau một chuỗi sai lầm của hàng thủ Roma, trước khi Roberto Pruzzo đưa tất cả trở lại vạch xuất phát ở cuối hiệp 1. 45 phút còn lại của thời gian thi đấu chính thức và cả 30 phút hiệp phụ không có sự kiện đặc biệt nào xảy ra, đôi bên bước vào loạt đấu trí trên chấm phạt đền. Steve Nicol đá quả luân lưu đầu tiên cho Liverpool vọt xà, nhưng Roma lại để tuột mất lợi thế lớn lao ấy khi lần lượt Bruno Conti và Francesco Graziani không thắng được “cái chân lắc lư” - mô tả của một phóng viên - của thủ thành Bruce Grobbelaar.

HLV hiện nay của Milan, Carlo Ancelotti khi đó khoác áo Roma nhưng không tham dự trận đấu vì chấn thương.

29/5/1985, sân Heysel, Brussels
JUVENTUS - LIVERPOOL: 1-0
39 CĐV, hầu hết là người Italia, đã thiệt mạng trong lúc trốn chạy sự truy đuổi của các hooligans bên phía Liverpool. Thảm họa khủng khiếp trên khán đài đã làm lu mờ những hình ảnh diễn ra dưới sân cỏ, nơi Michel Platini chấm dứt tham vọng “ăn 5” của Liverpool bằng bàn thắng từ chấm 11 ở đầu hiệp 2.

Các CLB Anh bị cấm tham dự đấu trường châu lục trong vòng 5 năm, riêng Liverpool là 6. Và sau đúng 20 năm chìm trong bóng tối, họ đã trở về với ánh hào quang.

hoanghuyae
28-05-2005, 08:30 PM
Hừm đang send thì out mất, đau !

thôi, chỉnh lại cái link sắp die này cho anh em nghe lại

http://www.freewebtown.com/hoanghuyma/UEFA_Champions_League.mp3


http://www.freewebtown.com/hoanghuyma/Liverpool%20FC%20-%20You%20will%20never%20walk%20alone%20(live).mp3

===============

Vụ thi đấu tiếp ở C1 mùa năm sau đến tận 17 tháng sau mới biết kêt quả, cái thằng FA cũng đang lằng nhằng ! Đến mệt !

connit
12-06-2005, 11:46 PM
Chúc mừng các fan của đội bóng áo đỏ, năm sau lại có cơ hội ăn chùa ở C1 rồi, sáng qua bản quan đã bỏ phiếu đồng ý cho nó dự năm sau để có cơ hội bảo vệ dsanh hiệu của mình rồi, thích nhé

hoanghuyae
13-06-2005, 11:28 PM
Originally posted by connit@Jun 12 2005, 09:46 PM
Chúc mừng các fan của đội bóng áo đỏ, năm sau lại có cơ hội ăn chùa ở C1 rồi, sáng qua bản quan đã bỏ phiếu đồng ý cho nó dự năm sau để có cơ hội bảo vệ dsanh hiệu của mình rồi, thích nhé
Quoted post


Ừ thích, đồng chí là lính cũ, nick mới à ! Gia nhập hội Liver đi cho hoàng tráng !
Ít ra topic của Liver cũng có thêm quân, :))
Thanks !

Metal
13-06-2005, 11:40 PM
Dù sao thì mọi việc cũng qua
Cho dù phải đá thêm mấy trận vặt vãnh
Mà lạ thật
Tại sao mod thể thao pin mấy cái topics của bọn chelsea và ac
Chẳng lẽ quên anh em mình hay sao
Đả Đảo

hoanghuyae
14-06-2005, 12:07 AM
Originally posted by cow_boy_from_hell@Jun 13 2005, 09:40 PM
Dù sao thì mọi việc cũng qua
Cho dù phải đá thêm mấy trận vặt vãnh
Mà lạ thật
Tại sao mod thể thao pin mấy cái topics của bọn chelsea và ac
Chẳng lẽ quên anh em mình hay sao
Đả Đảo
Quoted post


Chú nhắc anh mới quay lại ngiá xem, hóa ra vậy !
Thế thì buồn cười quá, chuyện này chú KHắc hay chú Khánh làm đây ? Liver nhà anh không những to tiếng ở Châu Âu hàng thập kỷ nay, mà còn hoàng tráng cả trong topic này cơ mà, chú xem lại công lao anh kiếm trọn bộ về Liver thì biết !
Đề nghị nhẹ nhàng với mod ttrong ni nhá, tớ cũng không thích đả đảo đâu !
:hutthuoc:
chậc chậc !

Metal
11-09-2005, 02:19 PM
Các anh em Chú ý
Sắp tới có trận Derby toàn nước anh ngày 19/8
Xem thêm thông tin taị
http://www.liverpoolfc.com.vn/forums/showt...ighlight=18%2F9 (http://www.liverpoolfc.com.vn/forums/showthread.php?t=471&highlight=18%2F9)

hoanghuyae
13-09-2005, 09:18 PM
Originally posted by cow_boy_from_hell@Sep 11 2005, 12:19 PM
Các anh em Chú ý
Sắp tới có trận Derby toàn nước anh ngày 19/8
Xem thêm thông tin taị
http://www.liverpoolfc.com.vn/forums/showt...ighlight=18%2F9 (http://www.liverpoolfc.com.vn/forums/showthread.php?t=471&highlight=18%2F9)
Quoted post


Chú Hiếu có 2 cái dở :
1- là ngày 18/9 chứ không phải ngày trên kia
2- la` đấy la` hội TP HCM , có phải dàng cho Bác qôé đâu !

:-"

36H3-36H8
14-09-2005, 01:27 PM
Anh không thích Liver thời nay, và cả những năm gần đây anh cũng không thích. Anh chưa lí giải được tại sao Liver lại đá không có bản sắc thế, anh cũng không hiểu được tại sao khi xem Liver đá anh lại hay ngủ gà ngủ gật như thế. Nếu để chọn một đội bóng lớn mà có lối đá kém thuyết phục, anh nghĩ quỷ đỏ là một lựa chọn hàng đầu.

Ngày trước, cách đây chừng chục năm, khi đấy thường xem tổng hợp bóng đá châu âu tối thứ 4 và bóng đá anh tối thứ 7 (hay 6), anh rất thích Liverpool, mặc dù không đạt được danh hiệu nào vì sự vượt trội của MU, nhưng Liver đá rất cống hiến, những Fowler, Macmanaman, Alister,... đá những trận đấu để đời và ghi bàn như những chiếc máy. Thật sự, xem cảm thấy rất hưng phấn.
Nhưng giờ lối đá của Liverpool thô quá, cứng nhắc và không thể hiện được tính cách. Liver đã đi tìm một lối đá ổn định đẹp mắt quá lâu, suốt 5 năm qua, họ vẫn mò chưa ra.

Nhưng hôm qua họ thắng rồi.

Metal
18-09-2005, 03:31 PM
Originally posted by hoanghuyae@Sep 13 2005, 07:18 PM
Chú Hiếu có 2 cái dở :
1- là ngày 18/9 chứ không phải ngày trên kia
2- la` đấy la` hội TP HCM , có phải dàng cho Bác qôé đâu !

:-"
Quoted post

Bác Huy lên xem lại cái
Có ai đi thì đi luôn .vừa hò reo vừa chơi trung thu

Trung thu là tết trẻ con
Cớ sao người nhớn lon ton đi chơi
Đi chơi rồi lại làm liều
.....

hoanghuyae
18-09-2005, 03:56 PM
Originally posted by cow_boy_from_hell@Sep 18 2005, 01:31 PM
Bác Huy lên xem lại cái
Có ai đi thì đi luôn .vừa hò reo vừa chơi trung thu

Trung thu là tết trẻ con
Cớ sao người nhớn lon ton đi chơi
Đi chơi rồi lại làm liều
.....
Quoted post


Yên tâm đê, dạo này nhiều ô dù, liều cũng không ra được cái tích sự zìe ! :))
Tối nay anh đi xem với ông anh cùng xóm rồi !
Năm trước Liver thua làm anh mất 1 nồi thịt chó đấy !

:-"

giacmo
18-09-2005, 10:29 PM
Năm nay thì hòa ko bàn thắng, cả trận dở mặc dù cả hai đội đều đá quyết liệt. Chỉ có tình huống Gerrard sút phạt hình vòng cung sạt cột dọc là pha bóng đáng xem nhất.
Trái ngược với thông tin trước trận đấu Roy Keane hoàn toàn khỏe mạnh, chơi gần trọn vẹn 90' nhưng mờ nhạt. Năm nay Man, tuyến tiền vệ là mắt xích yếu nhất, vẫn cặp tiền vệ trung tâm năm nào Keane- Scholes,nhưng đã ko còn ở đỉnh cao phong độ. Những thử nghiệm mới của Ferguson ở vị trí này chẳng hạn: Veron, Philip Neville, Jemba Jemba, Kleberson, Liam Miller... đều đá ko đc. Chắc có lẽ năm nay Chelsea lại tiếp tục vô địch giải ngoại hạng, chấm dứt chu kì hoàng kim của đế chế MU.

Stronger
19-09-2005, 01:30 AM
MU mấy năm nay thì tính tiền gì nữa, Mơ gọi là đế chế chứ thực ra nó sập vài năm rồi.
Túi tiền của Abrahamovich gần như là không đáy, tham vọng của ông ấy cũng nhiều, xem thì có thể ông ấy vung tay quá trán thế thôi, nhưng mọi cái vẫn đang nằm trong tầm kiểm soát, tính toán để sinh lời cho ông ấy cả. Kế hoạch dài hơi của ông ấy, nên Mơ cứ tin là Chelsea còn thêm ít nhất 4,5 danh hiệu nữa cơ.

Nói về MU ư? Chưa ổn định ở hàng tiền vệ, hàng tiền vệ quá thiếu sức mạnh ở trúc giữa, cánh thì tạm ổn, nhưng ở giữa phụ thuộc rất nhiều vào Scholes, nhưng giờ Scholes cũng già rồi, đá trận hay trận dở, thiếu đi nhiều những cú sút xa uy lực, Keane thì đã hết thời, phải công nhận điều đó. Ferguson nhẽ ra fải thay Keane từ lâu rồi, nhưng ông cũng có tình mà chưa nỡ làm thế thôi. Không biết ông tính thế nào?
Chờ thêm vài năm nữa xem tình hình có khả quan hơn không?

khoảnh khắc
23-10-2005, 10:59 AM
Tối qua lại thua roài. Đá lung tung, linh tinh, cứ như là đang lên đòng hay nói đúng hơn là không biết gôn đối phương chỗ nào hay sao ấy.
Hình như đội bóng áo đỏ chỉ hợp với Champions league thôi hay sao ấy. Xem phát chán.

hoanghuyae
23-10-2005, 03:21 PM
Buồn chán chả muốn nói nữa !
<_<

aivanho
04-12-2005, 04:47 AM
Liver càng đá càng hay. Chúc mừng Crouch đã có bàn thắng đầu tiên co liver.

trận sau lại cố ghi bàn tiếp nhé :)

Metal
15-01-2006, 12:55 AM
Tất cả cỗ vũ cho cái chân trái điệu nghệ ,đẳng cấp của Kewell nào
Trận đấu như C
Hoan hô chân trái mang lại 1 bàn thua và một thẻ đỏ cho Spur . :))
:votay

hoanghuyae
15-01-2006, 05:58 PM
Originally posted by Metal@Jan 14 2006, 11:55 PM
Tất cả cỗ vũ cho cái chân trái điệu nghệ ,đẳng cấp của Kewell nào
Trận đấu như C
Hoan hô chân trái mang lại 1 bàn thua và một thẻ đỏ cho Spur . :))
:votay