PDA

View Full Version : Nhớ nhà quá!!!


AQ
29-08-2002, 01:49 PM
(Cho một người vẫn còn chưa đến)


Thử nhắm mắt lại em nhé. Tưởng tượng bây giờ em đang cùng anh ngồi ở cái xứ Sydney giá lạnh này. Nhắm mắt lại đi, anh sẽ đưa em về một nơi mà bao lâu nay anh hằng ao ước muốn tìm về.

Mây đang tràn vào qua khe cửa, chúng mình bay bổng lên, bồng bềnh như sóng, em đừng sợ, đừng mở mắt. Hãy lướt qua Opera House, lượn xuống Habour Bridge, rồi nương theo gió Nam tìm về phương Bắc. Bây giờ chúng ta đang vượt qua Thái Bình Dương mênh mông rộng lớn. Cảm giác như nàng Eliso và mấy anh trai ngỗng trời cùng nhau vuợt biển ấy em nhỉ. Nhưng đừng mải mê bay xa quá, Việt Nam của chúng ta kia rồi, cái dải đất cong cong hình chữ S huyền thoại đầy màu xanh ấy. Em muốn dừng ở Hà Nội sao? Ừ, anh cũng nhớ Hà Nội lắm, nhưng có một nơi anh còn yêu quý hơn cơ. Bỏ qua những phố cổ thâm trầm lẫn những con đường mới ồn ào bụi bặm của Hà Nội đi, chúng ta tiếp tục hành trình thêm một chút nữa. Miền Trung đã mờ ảo hiện ra trước mắt. Thanh Hóa của anh đây này.

Em có thấy đằng xa kia không, một thành phố nhỏ yên ả, bắt đầu từ một cây cầu vắt ngang qua bờ sông Mã giữa hai ngọn núi sừng sững giữa trời. Cây cầu mà mỗi tối khuya em đi học về, hay rảnh rỗi chúng mình hay chạy lên đó đứng ấy, trước đây đã chôn vùi bao nhiêu xác máy bay Mỹ đấy. Sông Mã vẫn còn đỏ nặng phù sa, như muôn đời vẫn thế, cần mẫn đem tình đất ngọt ngào bồi đắp hai bờ một cách lặng lẽ. Buồn cười, ngày xưa đi thuyền với lớp anh đi chơi anh suýt chết đuối ngay cạnh chỗ cửa động mà tương truyền nghĩa quân Lam Sơn Lê Lợi ẩn trú ở đó đấy. Chúng mình vào thành phố đi em.

Em thấy thế nào, tất cả chỉ có thế. Một thành phố bé nhỏ, mọi người đều biết mặt quen tên. Này là cơ quan mẹ anh, cái tòa nhà 4 tầng xám đứng lêu nghêu. Mẹ chắc đang làm ở dãy nhà sau vườn táo, cái vườn mà ngày xưa anh hay vòi đi theo để nửa buổi trèo lên hái trộm. Ở cái sân khu tập thể kia kìa, có một cái cầu thang rất tối với những hình vẽ kì quái, hồi bé chơi trốn tìm với lũ bạn anh sợ chết khiếp mỗi lần đi qua. Bây giờ không biết còn không, lâu lắm anh bộn bề công việc chẳng ghé thăm.

Rẽ trái, chạy qua ngôi trường cấp một của anh tí. Trường nắm im ắng bên một bờ hồ rộng của sở CA thành phố. Học xong bao giờ bọn anh cũng có đủ trò với cái hồ to như biển dưới con mắt học trò bé như thế. Câu tôm này, ném thia lia này, ngắt hoa rau muống này, rồi lại mon men trèo qua rào vào trong Sở, ngắt quả cơm ngờ uội ăn, hoặc lấy gai ké ngựa rải lên đầu nhau. Đố mà gỡ ra đc đấy, chỉ có nước khóc mà chờ đêm ngủ nó rơi ra mà thôi. Lại còn cái trò lấy lá dính đính lên ngực thành huy chương nữa chứ, đứa nào dính đc nhiều mà lâu thì tha hồ vênh váo với lũ bạn...

Thôi mình về qua nhà đi em. Bố đang ngồi nói chuyện với ông bạn ở góc phố kia kia. Bố hình như vẫn khoẻ, mừng quá. Cái cằm ngày xưa hay cù vào nách mình làm nhột cười sặc sụa bây giờ râu đã hoa râm. Mẹ và bố đang mong có cháu bế đấy em ạ, hihihi, em có đồng ý không...Đừng đánh anh, anh chỉ đùa thôi mà. Nhìn xem, nhà anh đấy. Chỗ này có cái ghế tay vịn đã bóng loáng, vì bố và anh hay gối đầu lên ngủ. Bao giờ mẹ cũng ra rầy hai bố con, cầm gối trên tay: "Ngủ thế có ngày gãy cổ". Mẹ ơi, thảo nào mà giờ con cứng đầu cứng cổ thế. Cái bàn này cả nhà ngồi ăn cơm, xem ti vi, cái bếp này mẹ hay nấu ăn, mẹ nấu ngon lắm, đã lâu rồi anh không đc ăn món Việt Nam cho ra hồn. Lên tầng hai đi, anh chỉ cho xem chỗ ngủ, chỗ học chỗ chơi của anh mà mọi người hay gọi là cái tổ ngày xưa. Sách vở nằm im ắng trên giá hết rồi, bố mẹ vẫn giữ nguyên như ngày anh đi. Em để anh ngồi đây một chút...Nhớ quá ngày xưa ơi...

Em đang nhìn gì thế, à, cây hoa sữa trước nhà bố và anh trồng đấy, giờ to quá. Có con sâu to đùng này, xanh mét nữa. Hihi, nhớ hai chị anh ngày xưa, đi học về bị sâu rơi vào đầu, hét váng cả xóm. Lại khổ bố đi bắt sâu, hồi đó cây còn bé tí. cao gấp đôi anh thôi. Mà bố mẹ chưa về đâu, mình đi dạo một vòng quanh phố đi.

Con đường này chạy từ những bản làng xa xôi trên tận miền núi xuống biển Sầm Sơn đấy em ạ. Anh cũng hay đi học trên đường này. Chỉ có mỗi nó là ồn ào, còn các con đường khác đều im ắng cả. Trường cấp hai của anh đây, cũng không nhiều kỉ niệm lắm, vì anh hay chuyển trường mà, do nhà anh chuyển lung tung. Qua sân vận động là đến trường cấp 3 của anh rồi. Bây giờ đã thuộc về trường khác, trường anh dời qua một dãy nhà to lớn nằm khuất sau góc kia. Nhưng lớp bọn anh vẫn thích về thăm trường cũ hơn, kỉ niệm còn đó cả mà. Cái lớp 10 mà bọn anh hay nhảy qua cửa sổ ra ngoài. Lớp 11 trên tầng 2, nơi có cuộc chiến tranh hắt nước liên miên bất tận với lớp 11 T ở dưới. Lớp 12 thì ở trên tận tầng 4, cái chỗ hành lang đấy là anh hay đứng thả hoa giấy xuống tầng 2, cho lũ nhóc lớp 11 bắt. Trò thả hoa giấy vui phết, cả lớp anh đứng tết, nó cứ bay bay, xoay xoay trắng xóa cả sân trường. Chỉ khổ lớp nào trực nhật. Thôi, chuyện trường chuyện lớp để anh kể em nghe khi khác, nhiều lắm, cả ngày cả đêm không hết.

Nhóc, đi xuống Sầm Sơn chơi không. Ngày hè dân miền Bắc đổ vào đây nhiều lắm, nhưng anh biết có một chỗ đẹp mê hồn luôn. Chạy xe 16 cây số thôi, gửi xe, lên núi, thắp nén hương ở đền thần Độc Cước đánh đuổi quỷ biển thuở hồng hoang xưa. Trèo qua đồi tí, đừng màng mấy cái bãi tắm nhiều người lắm rác rến, anh cho em xem chỗ này. Thế nào, đẹp chưa. Một ghềnh đá chênh vênh ra mặt biển nhá. Gió thổi g lộng mùi vị mặn mòi của biển, trên trời dưới nước một màu xanh ngắt. Đẹp tuyệt vời. Đứng ở đây nghe gió thổi vi vu qua rừng thông, nhìn đất nhìn trời, nhìn em mà hát bài lời của gió thì tuyệt, đúng không. Giọng em hay lắm, giọng anh thì chả hay, nhưng anh tin rằng sẽ đánh đổ đc em, hihi.

Cái bãi cát kia đã một lần anh đứng đó giữa đêm đông, trăng sáng lắm. Sóng cứ liếm lên chân những đường bàng bạc lấp lánh, thích không thể tả. Anh khoái cái cảm giác tự hào khi nói với lũ bạn ngoài Hà Nội nắng nóng rằng: "Tao thỉnh thảong chạy xe xuống Sầm Sơn rửa chân xuống biển rồi về" hihi. Chỗ này anh đã nắm tay một cô gái đấy, ghen không? Ừ, em biết rồi, đấy là em gái của anh mà, cô bé năm nay thi Đại học, sắp có kết quả đây. Đỗ cao nhé em ơi, anh tin chắc mà.

Thôi chúng mình về nhà đi, bay vèo một cái nào. Em sẽ đc thưởng thức tài nấu nướng của mẹ anh. Tối em ngủ với mẹ nhé, anh sẽ lại rúc đầu vào nách bố như ngày xưa, cảm giác tình cảm tin cậy lớn lao của gia đình dành cho mình. Hôm nay anh chỉ đưa em đi thăm những nơi kỉ niệm của anh. Ngày mai là hành trình dành cho một khách du lịch thực thụ. Đợi nhé...

(To be continued)

Viết nhân một lúc điên giữa hai giờ học. Cuối tuần viết nốt. Nhớ nhà quá bà con ơi.

MinhKhánh
29-08-2002, 04:59 PM
chả biết cái em nào mà có lắm diễm phúc thế cơ chứ, chỉ sợ cái em đó cũng nhiễm cái thói hâm bỏ mẹ à, bác đúng là rất hồn nhiên như chú con nít he he!

keke, Thanh Hoá có thể nói là miền Trung mà cũng có thể nói là cuối Bắc cũng được há, , những gì anh viết càng thấy rằng Thanh Hoá đã thật gần gũi với những người con xứ thanh, những cô những cậu đã rời xa Th đi đến mọi nơi trên hành tinh này nhưng quên sao được hình bóng người thân, những con đường hàng cây, những kỉ niệm mà một thời con nítd thò lò mũi xanh phá phách bên cạnh hồ CA của bác , với ngôi trường Lê Văn Tám hihi, bác vui tính lằm , cũng muốn thấy cái em bé nhỏ của bác đó nha

AQ
29-08-2002, 05:16 PM
Damn, chú Khánh béo làm loãng hết topic của anh.

Anyway, thanks chú. Nhưng mà lần sau viết gì ngắt câu. Không anh đọc mãi chửa hết mà nghỉ, anh mệt. Chú nhé.

Cái em bé nhỏ của anh chưa đến, đọc kĩ đê.

Dong Nhi
31-08-2002, 07:37 PM
Đáng sợ

Bảo Kê
31-08-2002, 08:51 PM
Damn ?? Là cái chi rứa ku :D ?? Bọn Úc nó dạy em tôi thế à ??
Thanh Hoá đẹp thật , anh cũng thích lắm ( hồi năm 1 thôi ) bây giờ về chán bỏ mẹ !! Mà thế đếch nào 1 thằng văn chảy ròng ròng như ku lại học lớp hoá nhỉ ??
+++++++++++
Viết hay lắm !! :D ( Khen thật )

AQ
02-09-2002, 08:47 PM
Bây giờ thì mọi người biết hết cả rồi nên anh cũng huỵch toẹt ra với em là anh chính là dactanhan đây.

Dạo này hết nhớ nhà rồi nên chả có hứng viết tiếp nữa. Đợi hôm nào nhớ nữa thì viết nữa vậy.

Nhân thể nói chuyện Thạch Lam thì em nên tìm đọc mấy tập tuỳ bút của ông í (nếu chưa đọc). Nhất là Hà Nội 36 phố phường, em sẽ thấy thích. Chứ cứ Hai đứa trẻ với lại Dưới bóng hoàng lan mãi nó làm hỏng hình ảnh một Thạch Lam đầy bản sắc đi.

Nếu rảnh thì qua diễn đàn của anh chơi. http://www.sinhvienvietnam.net Bác Lamson, em tiện tay dắt bò tí, bác đừng giận, hehe :D Lâu nay em cổ động mọi người vào đây, bi giờ mới nhân thể kiếm chác tí.

AQ
14-09-2002, 05:38 PM
Bác Lam sơn ơi là bác Lam sơn, chả chịu backup data gì cả. Hic hic, mấy bài của em đi đâu mất tiêu rùi. Em đã cảnh báo bác trước rồi nhá. Còn ngồi cười, bi giờ mất hơi nhìu đấy. Tiếc quá.

MinhKhánh
14-09-2002, 10:41 PM
Ghét quá, đúng là cái này là có lỗi của 2 bác đó nhé, không chịu backup thường xuyên dù em đã cũng nhắc nhở mà, giờ chị có em là phải hứng chịu mọi lời của mọi người tại trường, khổ thế đấy ạ, hic, mà nói chung là cũng có tiếc lắm đâu có phải là những bài đó không hay đâu, cũng có nhiều người tâm huyết lắm mà, vậy mà đi rồi...

Thôi, mọi thứ đã qua, giờ là lúc nghĩ đến việc làm của ngày mai!!

to AQ: em cũng bị mất bài phỏng vần AQ đó nhé, cũng hơi tiếc chút đấy ạ!

BILLNHUNG
24-09-2002, 07:52 PM
Khi anh đi xa, quê hương vẫn vẫy gọi , em vẫn chờ...Và phía đằng kia, phía trước mặt cả hai ta, chiều vẫn sáng ánh ban mai...và em vẫn phía trước đấy, anh có nhận ra không...- cô bé ngày xưa có "nụ cười tươi như hoa"...vẫn như ngày nào còn chờ anh trở về....
'Em vẫn chờ anh mãi
Đếm sao khuya tìm mắt anh
Đôi khi tiếng thở dài...".....

AQ
26-09-2002, 03:57 PM
Nghe cứ tưởng gửi cho mình, dù biết là kô phải. Híc, cô đơn nó làm con người ta tưởng bở như thế đấy.

Nhung ơi lần sau viết rõ là gửi cho ai nhé. Hay ít ra cũng viết rõ là kô gửi cho anh này, anh này. Đau tim lắm :D

Dong Nhi
26-09-2002, 08:59 PM
Nhớ nhà không bằng nhớ người yêu

AQ
26-09-2002, 10:10 PM
Hì, đúng là con gái có khác.

Con trai thì nhớ nhà hơn em ạ. Người yêu thì việc gì phải nhớ nhỉ.

Thảo nào ông cha ta cứ bảo: Con gái là con người ta. Thế đấy :D

Dong Nhi
28-09-2002, 11:50 AM
khổ vậy đấy anh ạ, thế cho nên em có muốn làm con gái đâu, đúng là nhọc đời!!!!!

Love Of God
28-09-2002, 12:54 PM
Híc , sao chủ đề nào cũng có xu hướng chuyển sang tình yêu thế nhỉ !!! Thật bức xúc

BILLNHUNG
29-09-2002, 08:54 PM
Hic, lần sau ( chắc là sẽ lâu nữa lắm...) em sẽ không type một cách lộn xộn như vậy nữa đâu AQ àh. Sao anh không use nick cũ đi , em thích hơn.

Hẹn gặp lại mọi người sau một thời gian thật dài nữa...Đành lỗi hẹn với Lam Sơn vậy .. một lần thôi để không bao giờ phải chia xa nữa vậy...
Chào thân ái và ........quyết thắng

AQ
01-10-2002, 02:45 AM
Gửi lại bài này:

Nem chua Thanh Hóa

Làm người Thanh Hóa có thể bạn chưa từng một lần ăn nem chua, thậm chí chưa từng nhìn thấy nó. Nhưng suốt một dải Bắc Bộ, từ Ninh Bình, Nam Định cho tới Hà Nội, Hải Phòng, đâu đâu người ta cũng biết tiếng nem chua Thanh Hóa tuyệt như thế nào. Chỉ có thể lý giải bằng một câu: Bụt chùa nhà kô thiêng. Hay văn hoa hơn thì nó như thế này:

Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn

Nem chua cũng vậy. Ở Thanh Hóa bạn chả biết đến nó đâu. Nhưng khi xa quê rồi, thấy đặc sản quê mình đc trân trọng như vậy, bạn sẽ giật mình. Ừ, cũng hay đấy chứ. Và bạn lại thử một lần nếm hương vị quê nhà, rồi bỗng nhớ nao lòng cái xứ sở đầy nắng và gió đã sản sinh ra một món ăn tuyệt vời đến vậy.

Này nhé, giả sử bây giờ bạn có diễm phúc đc tận hưởng cái khoái lạc của một buổi chiều nhàn hạ. Trước mặt bạn: bia đây, và đây nữa, một xâu nhỏ nem chua Thanh Hóa. Cái con người ưa hưởng thụ trong bạn trỗi dậy. Mở từng xâu lạt giang trắng, cuộn rời từng lớp vỏ lá chuối xanh xanh. Chiếc nem cứ nhỏ dần, nhỏ dần mà vẫn chưa thấy đâu cái mà ông thần Khẩu đang chờ đợi. Không ai muốn lừa khách hàng bằng những lớp lá chuối gói dầy đâu, nem chua là phải như vậy, phải đc ủ ấp trong cái hương nồng nàn của lá chuối mới thật sâu, thật chặt mới dậy lên đc cái men chua hoàn hảo. Cuối cùng lớp lá cũng buông hết, và trước mắt bạn là một chiếc nem xinh xinh, vuông vức. Màu đỏ hồng của thịt bị xen lẫn bởi những đen lấm tấm hạt tiêu, cái trong suốt thanh mảnh của da thái mỏng. Và đặc biệt hơn nữa là một hai lá Đinh lăng, chiếc lá hình trái tim nhiều nhánh màu xanh ngắt, bám chặt lấy mếng nem bằng những vân lá của mình, sự tương phản nổi bật nhưng lại hết sức hài hòa giữa nem và lá, giữa lá và nem làm cho ông thần Khẩu càng bị kích thích bởi cô nàng thị giác. Người biết tận hưởng sẽ đưa lên mũi hít thử một hơi trước khi ăn. Nem ngon sẽ có mùi vị thơm chua phảng phất, có thoáng qua cái cay cay của hạt tiêu và hăng hăng của lá Đinh lăng. Và bây giờ, còn chần chờ gì nữa mà không nhẹ nhàng đưa nó lên miệng cắn một miếng hả bạn.

Bạn thấy gì. Thịt, sao mà lại có thể có một thứ thịt với hương vị như vậy đc nhỉ. Vừa thơm, vừa ngọt, vừa chua chua gion giót cứ nhuyền nhuyễn theo từng nhịp nhai khoái khẩu. Vị thơm cay tuyệt vời của hạt tiêu càng làm cho vị thịt thêm đậm đà. Cái bùi bùi hăng hắc của lá đinh lăng giúp giảm bớt độ béo của thịt, đồng thời làm bạn thấy ngon miệng hơn, cũng như khi người ta ăn nem tai lợn với lá sung lá ổi. Đừng quên nhai thật chậm, thật kĩ để thấy lựt sựt trong miệng cái sợi nhỏ thanh của da heo. Vốn dĩ không màu, không mùi, không vị, mà sao ở đây nó làm ta khoái trá đến thế, làm tăng thêm biết bao cái ngọt ngào của hương vị thịt thà, đinh lăng. Những vị hấp dẫn nhất tập trung lại cả một chỗ, làm bao nhiêu nước miếng cứ tứa qua kẽ răng. Mới đầu ta nhai chậm rãi, sau không cưỡng lại đc cứ thế ngồm ngoàm, nhồm nhoàm. Ngon, ngon thật, ngon quá. Bạn đang ngậm trong miệng hương vị của cả một vùng xứ Thanh rộng lớn. Thịt lợn là những gì tinh túy của đất trung du, nước mắm ngon để ướp thịt là chắt lọc của biển vàng; rồi đinh lăng, rồi hạt tiêu, đại diện cho hương vị núi rừng. Chiêu một ngụm bia mát lạnh, cái đăng dắng ngòn ngọt của bia dẫn đường cho nem chua tìm xuống cổ họng, xuống dạ dày. Tới đâu biết tới đó. Ngon tuyệt!

Chả biết người ta làm nem chua như thế nào. Bí quyết nhà nghề đc người ta giấu kĩ như thể giấu công thức nước dùng phở Hà Nội hay ông thầy dạy võ luôn giữ cho mình đôi miếng độc phòng thân. Qua những lần gạn hỏi, lân la, cùng ăn chán chê mê mỏi cái miếng nem chua Thanh Hóa, tôi đành rút ra một kết luận về công thức làm, và tự hài lòng với bản thân. Trước tiên, người ta lựa những miếng thịt heo thật ngon, thật nạc, thật săn chắc ở vùng đâu đó trên bả vai. Và những miếng bì heo mỏng tinh khiết. Thịt đc xắt nhỏ thành miếng, cho vào cối giã (nay là máy xay) cho đến khi nhừ nhuyễn như bột, mịn màng. Xay thịt không những để cho nó nhỏ mà còn là quá trình làm chín thịt sơ bộ với những ma sát liên tục và mạnh mẽ. Nước mắm ướp thịt phải nước mắm ngon, hạt tiêu cũng phải loại thượng hạng. Nếu không có thể bạn chỉ làm ra đc một loại nem khó ngửi chỉ đáng vứt đi mà thôi. Thịt đc ướp kĩ càng với nước mắm, với hạt tiêu và một loại men làm từ ngô mà người ta gọi là thính. Chính cái này mới là chỗ quyết định ngon hay dở, nhà nọ khác nhà kia như thế nào. Chịu, chỉ biết thính có thành phần chính là ngô rang chín, xay nhỏ. Đến công đoạn đóng gói. Lá chuối là loại vật liệu tối ưu cho nem chua Thanh Hóa. Xung quanh bán kính 1km gần nhà người làm nem, tất cả các loại cây chuối đều không lớn nổi, vì bị róc lá xin tầu liên tục. Lá đc ưa thích là lá chuối tiêu, dài bản, dễ tước dọc rất dai bề ngang. Lá đc tước nhỏ thành từng đốt cỡ ba ngón tay. Công đoạn cuối cùng là gói nem.

Trước tiên người làm nắm chừng một cục thịt vừa đủ, nặn nặn cho nó ra dáng hình vuông. Chặn một hai miếng lá đinh lăng lên trên, sau đó gói lại. Miếng lá đầu tiên gói thành hình vuông chằn chặn. Sau đó chỉ là quấn thêm lá, cứ một lớp dọc rồi lại một lớp ngang. Không đc dầy quá, cũng kô đc mỏng quá. Không chặt quá, cũng kô thưa quá làm sao vừa đủ cho nem lên men chua và chín, cũng không hở ra gió để làm thối hay mất hết hương vị nem. Cuối cùng chỉ còn thắt lạt. Đôi tay người làm hoa lên như múa, nhanh như chớp đã thấy hai vòng lạt trắng quấn quanh chiếc nem xanh xanh. Gài đầu thừa vào thân lạt, kéo đánh tách một tiếng. Thế là xong, chiếc nem xinh xinh đã sẵn sàng chờ đc trôi qua cổ họng. Mùa hè thì để hai ngày, mùa đông để ba ngày là có thể ăn đc. Khi ăn có thể chấm tiếp với nước mắm hay tương ớt, tùy khẩu vị người dùng.

Ngồi nhớ hương vị nem chua xưa. Ngọt ngào bùi béo đủ cả. Thương lắm Thanh Hóa ơi.