View Full Version : Viết Về Thầy Cô
Sharky
18-11-2004, 11:42 PM
Chẳng hiểu sao tối nay nằm đúng một tiếng đồng hồ tớ vẫn không ngủ được, chắc tại ban ngày ngủ nhiều quá rồi :D. Tự nhiên lan man thế nào tớ cứ nghĩ về ngày 20/11 sắp tới và những thầy cô đã để lại cho tớ nhiều ấn tượng. Thế là tớ quyết tâm mò dậy viết bài này, dù ngày mai phải lên trường sớm (11h :D).
Đúng ra mà nói thì thầy cô giáo nào tớ cũng quý và có những kỷ niệm riêng. Dần dần tớ hy vọng sẽ viết ra được một số kỷ niệm đáng nhớ và đáng yêu ấy. Còn bây giờ, bài đầu tiên hẳn nhiên là tớ sẽ viết về bố mẹ tớ, đặc biệt là bố - những người thầy đầu tiên và mãi mãi.
-----
"Bố mẹ cháu làm giảng viên"
Tớ cảm thấy mình may mắn vì sinh ra trong một gia đình bố mẹ đều làm giáo viên, thậm chí là giáo viên đại học. Bố mẹ tớ theo đuổi nghề dạy học từ khi tốt nghiệp ra trường, tính đến giờ cũng hơn 20 năm rồi. Cả ba chị em nhà tớ dầu có vẻ không đứa nào thích nối nghiệp dạy học này mà đều máu me kinh doanh, nhưng đều chung một sự tự hào về nghề của bố mẹ. Khi được ai hỏi đều trả lời rất đỗi tự hào "bố mẹ cháu là giảng viên Toán ở trường ĐH". Chưa bao giờ "khai" nghề kinh doanh, dù nó cũng đáng tự hào không kém, và chính nó mới là cái đảm bảo cuộc sống cho cả đại gia đình. Gì thì gì, bố mẹ bao giờ trước tiên cũng là những nhà giáo. Tự hào lắm.
Gọi dạy học là nghề chính của hai cụ vừa đúng mà cũng vừa không đúng. Không đúng lắm vì khoản lương bố mẹ tớ có hàng tháng không đủ chi trả cho gia đình. Ngày xưa chị em tớ đi học ĐH, tính ra tiền chi tiêu, thuê nhà cửa chắc cũng gần hết khoản lương ấy. Đúng là vì dù thế nào thì hai cụ vẫn chưa bao giờ có ý định nghỉ dạy, dù lương đến giờ cũng thuộc loại ba cọc ba đồng. Nói thật là thời gian đứng lớp bố tớ dành cho việc kinh doanh ở nhà chắc còn sinh lãi hơn gấp nhiều lần. Bố tớ yêu nghề một cách kỳ lạ. Bận gì thì bận, bố vẫn dành thời gian soạn bài, đọc sách. Chuyện bố tớ đi làm đến 11, 12h đêm về, rồi lại ngồi châm thuốc soạn bài, chấm bài đến 2, 3h sáng không phải là hiếm.
Sharky
18-11-2004, 11:43 PM
Bố tớ có một biệt tài là giảng bài cho trình độ nào cũng cực kỳ dễ hiểu. Khi tớ còn bé thì nhớ không rõ lắm, chỉ nhớ mẹ dạy đánh vần, tập viết. Nhưng khi đi học cấp 2 trở lên thì bố kèm cặp rất tận tình. Dù bài khó hiểu đến mấy, bao giờ bố cũng dùng được ngôn ngữ phù hợp để giải thích. Sau này mỗi lần ngồi bên cạnh xem bố tớ giảng bài cho thằng em út vẫn thấy rất là thú vị. Chỉ cần đọc qua một lần bố tớ biết ngay phải giảng thế nào, rằng là phải vẽ đoạn thẳng như vậy cho dễ hiểu, chứ không đặt cái này là x, cái này là y, vì nó đã học đến đâu. Đôi khi tớ tự hỏi, bao nhiêu năm đi dạy học cho các anh chị cấp 4 (cao đẳng và đại học), làm sao mà bố tớ vẫn còn nhớ cách giảng bài khác nhau cho từng cấp, thậm chí là từng lớp như thế.
Có lần hình như tớ có nói với bố là có thầy mắng học sinh là ngu, bố tớ bảo: "Bố chưa bao giờ nói học sinh bố là ngu hay dốt, vì người ta có không biết thì mới đến học với mình". Tớ nhớ mãi điều ấy, nhất là khi có người nhờ mình giải thích điều gì đấy. Làm người thầy trước tiên phải biết tôn trọng và hiểu học sinh mình. Vì thái độ đó, bố chưa bao giờ làm tớ cảm thấy xẩu hổ khi phải hỏi về vấn đề gì, dù nó có ngớ ngẩn đến đâu. Có bao nhiêu người thầy làm được như thế?
Bố tớ rất được học sinh quý, trước hết là về chuyên môn. Tớ có thể tự hào rằng dù bằng cấp của bố tớ không được cao như những người khác do không có thời gian đi học, nhưng không ai dám nhìn bố tớ bằng con mắt khinh khi, nếu không muốn nói là phải nể trọng. Các anh chị học sinh quý bố tớ còn vì tính tình thoải mái. Các bạn cứ đến xem bố tớ trò chuyện "bia bọt" với học sinh mình trong ngày 20/11 là biết. Các anh chị ấy còn quý bố tớ vì bố tớ rất "bình dân", nhiều khi bố tớ làm cả nhà phì cười vì tính "thật thà" của mình. Có lần mẹ tớ nhận ĐT của học sinh bố tớ gọi "em nghe nói thầy bị ... hóc xương ốm nên hỏi thăm". Mẹ tớ giật mình "Ai bảo em thế?", người ấy trả lời "Thầy bảo ạ". Ôi trời ơi, sau đấy cả nhà tớ cứ cười rũ rượi bảo sao mà bố thật thà thế.
Đến giờ dù ba đứa con có vẻ chẳng đứa nào muốn làm nhà giáo, bố tớ vẫn không ngừng khuyến khích và hy vọng chí ít sẽ có một đứa ... đổi ý. Hồi bé, mỗi lần đi dạy bố đều đưa tớ theo, bố giảng bài còn tớ vơ vẩn cầm phấn viết lên bàn giáo viên. Chắc bố cũng hy vọng mình theo nghề Sư phạm. Oái ăm thay đến phút chót lại đầu quân vào Ngoại thương. Nhưng mà chị em tớ đã thỏa thuận sẽ cố gắng có một đứa làm giáo viên rồi cho bố vui rồi. Cũng chưa nói được gì, biết đâu một vài năm nữa bố mẹ tớ lại mừng vì con mình cũng yêu nghề hệt như cha mẹ chúng.
Bố mẹ tớ thực sự đã làm cho chị em tớ cảm thấy yêu và tự hào về nghề nhà giáo rất nhiều. Tớ rất tự hào về bố mẹ.
huyenmy
19-11-2004, 12:16 AM
Có những điều cần phải nói ra!
Có những điều ko cần phải nói!
Có những điều ko thể nói ra được!
Bố mẹ tôi là giáo viên !:"> CHuẩn bị đến tết của bố mẹ rồi.
Tre Việt
19-11-2004, 07:04 AM
Sắp đến 20/11 rồi, chú Tuyến có gọi điện về nhà thì cho anh gửi lời hỏi thăm sức khỏe thầy nhé. Chúc thầy luôn hạnh phúc và thành công nhiều hơn nữa!
sweet_love
19-11-2004, 12:12 PM
Bố mẹ ah, 20-11 năm nay, cả con, chị con đều không có nhà ,chắc bố mẹ buồn lắm nhỉ, năm nay chắc cũng ít hoa hơn mọi năm vì mẹ đã nghỉ hưu , bố lại không làm chủ nhiệm nữa, vậy là chỉ còn hai năm nữa thôi bố cũng sẽ nghỉ hưu, thời gian trôi thật nhanh , nhớ ngày nào bố đèo con ttrên chiếc xe đạp cũ đi xem thi ở sầm sơn, trời buổi sáng thật là lạnh, hai bàn chân con tê cứng , nhưng con không hề kêu một tiếng nào , con cũng biết bố cũng lạnh rồi, sau đó con vẫn còn nhớ một kỉ niệm không thể quên, đợi bố xem thi lâu quá, lại nóng lòng ra biển chơi , con liền rủ anh bạn cùng chạy vào đánh trống tan trường, hic, không ngờ mình liều thế, cả hội đồng thi ngớ người ra không hiểu chuyện gì nữa , may mà không sao , bây giờ nghĩ lại thấy buồn cười quá.
Bố mẹ ah, bao nhiêu học sinh đã qua tay bố mẹ rồi, người ta thuơng nói dạy người thì dễ dạy con mình mới là khó, tuy hai chị em con ít khi được học với bố , nhưng bố mẹ luôn là thần tượng để chúng con noi theo, giờ đây chúng con đã trưởng thành chắc bố mẹ rất đỗi tự hào đấy nhỉ, mong bố mẹ giữ gìn sức khỏe, trời bắt đầu lạnh rồi, tóc bố mẹ đã dần ngả bạc đến trắng xóa vì bụi phấn, còn cũng biết mỗi mùa đông tới ,xuân sang là lúc mà bố mẹ già hơn một tuổi, và cái đông này , chắc lạnh lắm nhỉ con lại không được nằm trong chăn thủ thỉ đủ thứ chuyện trên đời với mẹ, khôgn được những lời nhắc nhở mặc áo ấm vào như hòi còn nhỏ, con cũng cảm thấy cô đơn và hiu quạnh , chắc bố mẹ cũng vậy
Hi vọng bố mẹ vẫn có thật nhiều hoa, không chỉ của học sinh, mà còn của mọi người , của con và của chị nữa, chúc bố mẹ luôn mạnh khỏe
MinhKhánh
19-11-2004, 03:11 PM
Bố mẹ của con cũng đang mong con về này, ngày mai, ngay sau khi con học và làm xong,con sẽ về ngay bố mẹ ạ.Chắc là nhà ta lại vui lắm, tiếc rằng thời gian con về không được nhiều,nhưng con tin là cả nhà sẽ rất là vui và tràn ngập hoa và tiếng cười nói.Vì ngày mai là ngày Tết của bố mẹ , của những nhà giáo và là ngày chúng con gửi những lời chúc tốt đẹp nhất tới bố mẹ, tới các thầy các cô!
Con chúc bố mẹ :Sức khỏe thật nhiều, niềm vui trọn vẹn và thật là hạnh phúc bên các con và mọi người!
Mẹ của con mấy ngày này trời lạnh chắc mẹ đau nhiều lắm, con biết điều đấy và con cảm nhận rất rõ,vì con biết, qua những lời mẹ nói không đau hay những lần con ở nhà, con đã được hiểu thế nào là nghị lực tuyệt vời của mẹ, là sự chăm sóc ân cần của bố.Bố cũng thế, cứ trời lạnh là vết thương cũ của bố lại nhói lên, đi lại chắc cũng khó lắm, mọi việc không biết bố mẹ làm như thế nào.Con thương bố mẹ nhiều lắm, thế mà con chưa bao giờ nghe thấy một lời than phiền của bố mẹ cả, con muốn chạy lại và nói rằng bố mẹ hãy nói ra những mệt mỏi,khó khăn cho chúng con nghe với....Nhưng có lẽ , với bố mẹ, không có khó khăn nào là bố mẹ chịu khuất phục, bởi tất cả bố mẹ muốn dành cho các con, cho những cục cưng của bố mẹ mà.Bố mẹ của con luôn là ngờ uồn tình cảm vô bờ của chúng con,và chúng con rất tự hào về bố mẹ,bố mẹ là những nhà giáo cả đời hết mình với đúng nghĩa: Dạy học, dạy người. Con tự hào lắm,ngay từ ngày còn bé con đã thấy nhà mình luôn nhiều hoa , có các anh chị tới thật là vui, có mọi ngưòi, có những lời chúc và những lời khen và kính trọng dành cho bố mẹ mà con được nghe.Con cũng đã có lúc ước mơ sau này lớn lên con sẽ làm thầy giáo, hihi, bố mẹ cũng thích như thế, vậy mà con lại thích làm một nhà quản lí hơn .Nhưng tới bây giờ con vẫn thích nghề nhà giáo đấy bố mẹ ạ!
Nói về những chuyện, những kỉ niệm và cảm xúc về ngày 20-11 với bố mẹ, con có nhiều thật nhiều những điều muốn nói cũng như gửi gắm tới bố mẹ của con.Nhưng con biết, trong mắt con và mọi người,bố mẹ luôn là thầy cô giáo mẫu mực và được mọi người kính trọng.Con vui lắm.Mai này đây, con con cũng sẽ được nghe con kể lại về ông bà nội, và còn được ông bà nội dậy học cho nữa chứ bố mẹ nhỉ?Chắc chắn là như thế rồi, chúng nó cũng sẽ rất lấy làm hãnh diện vì có ông nội am hiểu mọi điều, bà nội thì nhẹ nhàng ân cần với khả năng sư phạm và dậy các con các cháu cũng như học sinh thật tuyệt vời.Con sẽ luôn nhắc nhở mọi người trong gia đình về truyền thống nhà ta như thế.
Tương lai còn dài, nhưng con biết, có những cái mãi mãi còn đọng lại trong tâm trí mỗi con người,đấy là vẻ đẹp chân thực nhất của nghề nhà giáo, mà ở đây, bố mẹ của con đã khiến con nhìn rõ hơn,cảm nhận được tất cả những gì cao quí nhất !
Con yêu bố mẹ nhiều.Con sẽ về thật nhanh, để làm mọi việc, để tặng hoa cho bố mẹ, cho thầy cô và cho các cô các bác nữa!
Con viết lan man, nghĩ gì viết nấy và cũng lủng củng,nhưng chắc bố mẹ hiểu con phải không ạ? Con mong những gì tốt đẹp nhất sẽ tới với bố mẹ! Bố mẹ nhé!
MinhKhánh
19-11-2004, 03:38 PM
Bố tớ là người rất hiền, nhưng tính cũng nóng lắm, bố rất quan tâm tới học sinh nhưng là người ít nói nên bố thường thể hiện bằng hành động thôi.
Bố hiền thế,nhưng học sinh của bố luôn vâng lời thầy, vì tất cả đều rất quí bố và coi bố như người cha thứ 2 của mình.
Bố tớ dậy giỏi, ngày còn đi học bố đã rất thông minh rồi, bố đi học sớm nên qua lời kể của những bác bạn bố: Bố mày ngày xưa đi học bé nhất lớp, toàn ngồi lên trên, nhưng luôn là người học giỏi nhất, hai mắt bố rất sáng và thông minh, các bác bạn rất khâm phục và nể bố. Rồi bố tốt nghiệp cấp 3 (bố tớ học cấp 3 với thầy Thu cách đây 40 năm rồi,thầy là chủ nhiệm của bố mà),bố trở thành sinh viên khoa Toán trường Đại học Vinh. Trong quá trình học và lúc ra trường, bố cầm trên tay tấm bằng giỏi và bằng khen sinh viên ưu tú, đồng thời được cử sang Nga học tiếp, nhưng cũng đúng lúc đấy là đợt tổng động viên sinh viên lên đường nhập ngũ, bố hăng hái xông pha vào mặt trận như bao người bạn, những nhà giáo trẻ tài năng. Mọi người đã gạt qua một bên quyền lợi cá nhân mà đi theo tiếng gọi của dân tộc, khát khao muốn đóng góp sức mình cho quê hương đất nước. Trở về từ chiến trường, bố mang trên mình những vết thương và viên đạn của quân thù, bố được giữ lại trường ĐH Vinh để giảng dạy, nhưng rồi vào lúc đấy ông nội tớ mất, bố là con cả nên đã trở ra Thanh Hóa quê mình để giúp bà nội nuôi các em nhỏ, chăm lo cho gia đình....
Rồi bố mẹ quen nhau khi cùng dậy chung một trường. Ngày đấy trường chuyên nói đúng hơn là chỉ có 2 chuyên Văn và Toán đang đặt ở Hàm Rồng, Lam Sơn khi đấy chưa có. Sau đó tách khối chuyên ra về Lam Sơn, bố là khi đấy đang còn trẻ nhưng đã là cốt cán, các bác không cho bố đi, vì như thế trường sẽ không còn người giỏi. Vậy là bố đã tình nguyện ở lại, ở lại với mái trường đấy trong suốt cuộc đời mình với suy nghĩ thật giản đơn, ở nơi đâu cũng là thầy giáo, mang hết kiến thức ra truyền cho đời, và nơi nào cũng có những học sinh ngoan, học sinh giỏi , bố tớ đã dậy được rất nhiều những anh chị thành đạt và họ luôn nghĩ về bố với lòng biết ơn lớn lao....
Còn nhiều nữa những sự kiện trong đời bố, nhưng tớ cũng không thể nào kể hết ra được, với tớ, cũng như mọi người, bố tớ luôn là người thầy giáo tận tụy và hết lòng với học sinh, bố hiền và như một ông đồ của ngày xưa, ít nói nhưng nghiêm khắc, nhìn có vẻ lạnh lùng nhưng lại là người thầy giáo quan tâm và rất mực yêu thương trò. Bố ơi, con tự hào về bố lắm....
Mẹ của tớ cũng là giáo viên cấp ba, mẹ dậy tiếng Pháp. Nói về mẹ, tớ không biết dành những suy nghĩ và từ ngữ nào để kể về mẹ nữa.Chỉ biết rằng, trong mắt tớ, mẹ tớ là một người tuyệt vời nhất và có lẽ, không bao giờ tớ thấy được người thứ 2.Chắc chắn có phần không khách quan vì đấy là lời một người con nói về mẹ mình, nhưng một điều ai cũng biết đấy là mẹ tớ rất chu đáo với mọi người, nhẹ nhàng ân cần, cực kì tâm lí, luôn hết mình cho công việc, cho những người xung quanh. Không bao giờ mẹ phàn nàn hay trách móc ai, vì mẹ luôn nghĩ, mình mang lại điều tốt đẹp cho mọi người, mang tới hạnh phúc cho mọi người, chắc chắn họ cũng sẽ cảm nhận thấy, dù chưa phải là ngay lúc đấy, nhưng sẽ có. Và đấy là niềm vui của mẹ, mang tới hạnh phúc cho người khác cũng chính là hạnh phúc của mình, mẹ nhỉ?
Mẹ tớ là một giáo viên cực kì tâm lí và yêu thương học sinh,mẹ cũng nghiêm khắc nhưng chưa có một học sinh nào không ưa mẹ cả, vì mẹ tâm lí lắm, mẹ quan tâm tới từng học sinh một, tới hoàn cảnh của họ để có những việc làm rất ý nghĩa.
Chả biết từ đâu nhưng khi lớn lên tớ đã được các anh chị học sinh mẹ rất là quí, đi đâu cũng được đưa đi chơi, rồi là chỉ cho bao nhiêu là trò...tới tận bây giờ các anh chị vẫn luôn nhớ tới mẹ, tết nào hay 20-11 nào các anh chị cũng tới, nếu không tới được thì kiểu gì cũng gọi điện hay gửi thiệp về mừng cô và thầy.
Tớ hạnh phúc lắm, hạnh phúc hơn khi mẹ của tớ đã nghỉ dậy 10 năm chẵn rồi vì bệnh nặng, nhưng năm nào cũng thế, những anh chị học sinh của mẹ lại chính là những người tình cảm và vui vẻ nhất trong những ngày lễ. Mọi người đều rất quí mẹ, cả các bác phụ huynh từ lâu lắm rồi nhưng vẫn tới chơi, để thăm mẹ cũng như là động viên mẹ. Mọi người tự nhiên như những người nhà. Có nhiều anh chị học sinh mẹ là chuyên Tóan, nhưng rồi cũng nhờ môn học của mẹ mà bỗng dưng thích ngoại ngữ, học giỏi lên và lấy đấy làm sự nghiệp của mình.Các anh chị trưởng thành ngày một nhiều, họ đã thành đạt, nhưng luôn nhớ tới cô giáo của mình.
Mẹ ơi, vẫn là những bông hoa, những tiếng thưa cô, cô ơi.... đang gửi tới mẹ nhân ngày 20-11 đấy mẹ nhỉ, con dành tất cả suy nghĩ và những niềm vui gửi về tặng mẹ, mẹ hãy vui lên mẹ nhé, con biết, mẹ vẫn buồn vì đã không còn được đi dậy nữa, được đứng trên bục giảng và giảng bài cho học sinh, nhưng những lời mẹ giảng vẫn còn mãi trong tâm trí các anh chị học sinh đấy. Con vẫn gặp các anh chị và vẫn được nghe như thế này. Bởi đấy không chỉ là những câu tiếng Pháp, mà còn là những bài học làm người, là tình cô trò nhưng như người mẹ, là lời hỏi han ân cần, là những đêm rét buốt mẹ đèo học sinh về nhà , hay tới thăm các bác phụ huynh, là những niềm vui và tiếng cười mẹ mang lại cho đồng nghiệp, cho các trò.
Ngày mai, mọi người sẽ tới chúc mừng mẹ thật đông vui, như mọi năm vẫn thế, nhà ta lại tràn ngập hoa và tiếng cười nói.Con sẽ rất vui mẹ ạ!
Mẹ hãy đón nhận tất cả những niềm vui và lời chúc của mọi người, của con và anh, và cả bố nữa gửi tới mẹ mẹ nhé!
Con yêu mẹ nhiều !
Con trai!
MinhKhánh
19-11-2004, 03:42 PM
Nhân ngày 20-11, em xin gửi tới các thây cô trong trường , những thầy cô đã tận tình và quan tâm tới chúng em trong những năm học cấp 3 đáng nhớ những lời chúc chân thành và tốt đẹp nhất.
Kính chúc các thầy các cô mạnh khỏe, công tác tốt, thành công hơn trong công việc và mãi là những người cha người mẹ thứ 2 của chúng em!
Nhân đây, cháu cũng xin gửi những lời chúc mừng tới các báccác cô các chú dậy trong trường, con gửi lời chúc mừng tới mẹ Hằng, tới những người thân trong gia đình, các cô chú đồng nghiệp của bố mẹ những bông hoa và lời chúc mừng nhân ngày 20-11!
Chúc tất cả các bác các cô các chú niềm vui và một ngày lễ thật trọn vẹn và ý nghĩa!
Sharky
19-11-2004, 05:02 PM
Hôm qua viết dài quá, phải đi ngủ nên chưa có dịp kể về mẹ tớ, nay thấy em Khánh kể thấy ghen tị quá, mình phải kể lại cho nó bằng bạn bằng bè :D.
Mẹ rất lo rèn nếp học, lo việc học hành cho con cái và dạy con cái rất nhiều điều trong cuộc sống. Bố tớ thì bận cả ngày, bận quanh năm nên dĩ nhiên việc lo cho con mẹ phải lo hơn rồi. Bố mẹ tớ, đặc biệt là mẹ có quan điểm là "cái gì thì tiếc chứ không tiếc tiền cho con ăn, con học". Mẹ cực kỳ chú trọng đến việc đầu tư giáo dục cho con cái.
Hồi tớ còn bé tí tẹo, mẹ cho tớ đi học tiếng Anh, một ngôn ngữ còn mới lạ thời bấy giờ. Dĩ nhiên thì quyết định đó ảnh hưởng đến tớ sau này nhiều vô cùng. Hồi tớ bắt đầu luyện thi học sinh giỏi, mẹ mời tất cả các thầy cô giáo dạy giỏi về kèm cho con. Tính ra tớ học chung và học riêng với tất cả các thầy cô dạy tốt TA ở tỉnh mình rồi. Tớ vẫn còn nhớ hồi học với cô giáo giỏi, mẹ rất quý và khen cô ấy. Hai cô trò học một kèm một. Lúc đấy tớ không muốn học như vậy tẹo này, vì tiếc tiền, số tiền trả một giờ khi đó lớn hơn nhiều so với mức thông thường, nhất là so với việc đi học đại trà. Tớ xót lắm. Nhưng mẹ thì khăng khăng bảo học, tiền nong bố mẹ lo, con cứ cố gắng học là được. Thế là tớ rất cố gắng học, đầu luôn nghĩ phải học làm sao để tận dụng thời gian đó một cách xứng đáng nhất.
Sau này ra ĐH cũng vậy, tớ cũng kinh qua hết các trung tâm và gần hết các thầy cô nổi tiếng. Hồi đó hết học thầy, rồi học trung tâm, học IELTS và TOEFL, học nghe dịch v.v... Mà học toàn ở những nơi học phí không hề rẻ, cũng xót tiền lắm, nhưng mẹ vẫn kiên quyết nói rằng chuyện học mới là quan trọng hơn. Việc học của thằng em cũng thế. Dĩ nhiên là nhà cũng có điều kiện, nhưng nếu không có sự kiên quyết và mạnh bạo đầu tư của mẹ chắc chị em không được như bây giờ.
Trong nhà thì được cái bố mẹ và con cái rất gần gũi, nên cái gì tớ cũng tâm sự với bố mẹ. Tớ chưa giấu mẹ một thứ gì. Tớ vẫn nhớ có lần mẹ ngồi bên vỗ về nghe tớ nước mắt nước mũi tèm lem kể chuyện về một cú vấp trong tình cảm. Mẹ là người duy nhất chứng kiến và hiểu mọi việc xảy ra hồi đó. Sau đó tớ thấy vơi đi nhiều, mẹ bao giờ cũng cho lời khuyên rất đúng đắn. Phải nói tớ sống tốt hơn nhiều nhờ những lời mẹ dạy, một trong những điều ấy là "Cuộc sống còn nhiều rất nhiều khó khăn, bây giờ con không vượt qua nổi thì sau này con vượt qua thế nào được" và "Hãy tin là việc gì cũng có cách giải quyết con ạ, và đừng bao giờ dấu bố mẹ điều gì, vì dù con cái có sai lầm đến đâu, bố mẹ sẽ che chở cho con, con luôn là con của bố mẹ cơ mà".
Mẹ rất tuyệt vời. Tớ rất yêu và tự hào về mẹ :x
Sharky
19-11-2004, 05:05 PM
Công nhận ở diễn đàn mình cũng có nhiều con giáo viên nhỉ? :). Thế có ai học Sư phạm không?
Đợi khi nào rảnh mình sẽ kể chuyện về bác Tám "hầm" :D. Mấy hôm nay nhớ những ngày học với bác ấy khủng khiếp.
dienkhanh thaitu
19-11-2004, 05:21 PM
To MinhKhanh: nè tớ bít bố bạn là ai rùi đấy, quen zới bố tớ! :)) Chúc mừng các ông già nhân ngày 20-11! :uongbia:
MinhKhánh
19-11-2004, 08:51 PM
Originally posted by dienkhanh thaitu@Nov 19 2004, 04:21 PM
To MinhKhanh: nè tớ bít bố bạn là ai rùi đấy, quen zới bố tớ! :)) Chúc mừng các ông già nhân ngày 20-11! :uongbia:
Quoted post
:o :o , em không biết bố em và bố chị quen nhau ạ,mà cũng rất có thể, Thanh Hóa bé và những nhà giáo già cũng đang ngày càng ít đi mà. :) .Còn bố chị thì em có biết ạ :) . Có điều là em chưa được học với papa của chị một chút nào cả, dù chỉ là 1 tiết :( .
Chúc papa chị vẫn luôn dồi dào sức khỏe và có nhiều những "sáng kiến "hay với học sinh ạ!
----------
To sis Sharky : Em là bạn bè của chị rồi hả :D :D :"> .Thẹn quá cơ. Bạn Linh, nghe ngượng chết :P.Hì.
Mẹ em cũng giống mẹ chị, chắc các bà mẹ gần như ai cũng thế nhỉ? Dù hoàn cảnh còn rõ khó khăn, nhưng không bao giờ tiếc với con cái trong việc học hành sức khỏe,những vấn đề luôn được đặt lên hàng đầu. Sống trong một gia đình đầm ấm và tràn đầy yêu thương thật là thích :) .Sau này mẹ của các con em cũng sẽ như thế đấy, chắc chắn.http://www.85vn.org.uk/85forum/html/emoticons/gem29.gifTruyền thống gia đình cứ nối tiếp nhau, và thành đại gia đình.Hạnh phúc thật !http://www.85vn.org.uk/85forum/html/emoticons/gem22.gif
Nothing
19-11-2004, 10:22 PM
Có phải chị dienkhanh thaitu là con gái thầy Đình ko?? Thầy Đình là 1 trong số ít các thầy cô giáo ở trường Lam Sơn để lại ấn tượng sâu sắc với đội lớp lý 96-99, cho dù thầy chỉ dạy có mỗi năm lớp 10.
Nhân dịp 20/11, chúc thầy mạnh khỏe.
À, còn nhớ ngày xưa đi đường mỗi lần gặp thầy chào thầy thì thầy cười rất tươi, giơ 1 bàn tay lên và chào lại:" Chào các ông!". He he, vui vật.
chuteu
20-11-2004, 12:53 AM
Nghe mọi người nói đến mình mới nhớ mai là ngày 20/11. Chỉ vì ban nãy gọi điện về nhà trong cơn nóng giận nên không kịp gửi lời chúc mừng nhà giáo VN đến bố mẹ và chị gái.
Sharky có cả bố lẫn mẹ làm giáo viên, chúc mừng, chúc mừng nhé. Nhà anh chỉ có 3/5 theo cái nghề đấy, anh cũng thích di dạy lắm nhưng nghe Shark bảo làm nghề đấy nghèo lắm nên thấy nản. Nhà còn thằng út nếu chịu khó thì cũng đã làm giảng viên một trường DH lớn rồi đấy chứ, khổ nỗi đang còn phân vân giữa "nàng và những điều còn lại của thế giới".
Làm nhà giáo có một lợi thế là có nhiều thời gian chăm sóc cho gia đình, được xã hội tôn trọng, môi trường làm việc trong sáng. Nhất là ở VN, truyền thống quân sư phụ vẫn còn được giữ vững. Tuy nhiên kinh tế thị trường và sự mở cửa với thế giới đã phần nào làm thay đổi cách nhìn nhận về cái nghề giáo viên. Giáo viên có vẻ không còn nghèo như trước nữa! Tất nhiên không thể so sánh với một số nghề khác, nhưng nhìn tổng thể thì giáo viên vần là nghề sáng giá.
Sharky kể về bố như thế làm anh thích về trường Hồng Đức học lại quá. Chứ anh học với bố bị "tẩn" tẹt ga, làm bây giờ cứ nghĩ lại đến chuyện học với "cụ" mà run. Bố lại bảo: thằng này cứ phải đánh thì nó mới khá được. May mà cụ cũng chỉ mới cần mình khá, chứ nếu mà cụ cần mình giỏi thì không biết cụ còn tẩn cật lực thế nào :=(
Khi đó anh nghĩ, sau này có con nhất định không bao giờ "tẩn" nó cả, để cho nó phát triển tự nhiên. Không biết sau này có thay đổi không chứ bây giờ vẫn bảo lưu suy nghĩ đó.
Shark còn được tâm sự với bố mẹ mọi chuyện, chứ anh đâu có dám thổ lộ chuyện gì đâu, nhất là cái chuyện "tình cảm" kia. Nhiều khi con nhà người ta nó lừa mà mình không biết, giá mà được tâm sự với mẹ thì "nó" đâu có lừa được mình. Rồi bố chắc có nhiều kinh nghiệm trong chuyện chinh phục mẹ, thế mà mình cũng không được kế thừa chút gì:=). Thiệt thòi quá thôi!
Đúng thật là nghề giáo viên thì không thể lo cho con cái đầy đủ được như thiên hạ, nhưng nếu chịu khó dạy thêm thì có vẻ cũng ổn đấy chứ Shark nhỉ. Anh đang động viên nàng chịu khó học đi rồi về làm nghề "lừa con nít".
Nhân ngày 20/11 chúc các thầy cô Lam Sơn luôn mạnh khỏe, yêu nghề và hạnh phúc.
chuteu
20-11-2004, 01:01 AM
Có phải chị dienkhanh thaitu là con gái thầy Đình ko?? Thầy Đình là 1 trong số ít các thầy cô giáo ở trường Lam Sơn để lại ấn tượng sâu sắc với đội lớp lý 96-99, cho dù thầy chỉ dạy có mỗi năm lớp 10.
Nhân dịp 20/11, chúc thầy mạnh khỏe.
À, còn nhớ ngày xưa đi đường mỗi lần gặp thầy chào thầy thì thầy cười rất tươi, giơ 1 bàn tay lên và chào lại:" Chào các ông!". He he, vui vật.
huyenmy
20-11-2004, 02:41 AM
bà chị nổi tiếng với mấy vụ ngồi sau xe đi đua ở HN đây mà :P. Còn cô em không biết giờ ở Korea hay nơi nào nhi :P. Bà chị gái mình rõ phục chị này, hi hi. Giờ chị là giảng viên Đại Học xây dựng?? ----> chúc mừng ngày 20-11 tới bà chị luôn :P
dienkhanh thaitu
20-11-2004, 03:42 AM
Hị hị, em sợ wá, vù'a mới chân u'ó't chân ráo rụt rè vô đây giấu tung tích, chỉ mới dám định tìm bô` cũ mà cả làng đã đọc lý lịch em ra vanh vách rùi :-/ :-" :P Cảm ơn cả nhà quan tâm, chúc vui vẻ, chăm phần chăm nha :uongbia: :">
Something about papa: Papa em vẫn khỏe các bạn ạ, nhu'ng về hu'u rùi nên không còn "sáng kiến" làm hại các thế hệ học sinh nào nũ'a, ơn Chúa! :votay: Quần hùng vẫn nhớ đến papa (và cây táo nhà papa, nhất là nhũ'ng kỳ 20-11 thế này) chắc papa zui lắm! Đa tạ, đa tạ! :uongbia:
huyenmy
20-11-2004, 03:52 AM
:uongbia: :uongbia: :uongbia:( uống cho ngày 20-11) Originally posted by dienkhanh thaitu@Nov 20 2004, 04:42 AM
Hị hị, em sợ wá, vù'a mới chân u'ó't chân ráo rụt rè vô đây giấu tung tích, chỉ mới dám định tìm bô` cũ mà cả làng đã đọc lý lịch em ra vanh vách rùi :-/ :-" :P Cảm ơn cả nhà quan tâm, chúc vui vẻ, chăm phần chăm nha :uongbia: :">
Something about papa: Papa em vẫn khỏe các bạn ạ, nhu'ng về hu'u rùi nên không còn "sáng kiến" làm hại các thế hệ học sinh nào nũ'a, ơn Chúa! :votay: Quần hùng vẫn nhớ đến papa (và cây táo nhà papa, nhất là nhũ'ng kỳ 20-11 thế này) chắc papa zui lắm! Đa tạ, đa tạ! :uongbia:
Quoted post
:uongbia: :uongbia: :uongbia: ( uống cho công cuộc đi tìm lại huơng vị những mối tình đầu :P :docsach: :docsach: :docsach:
dienkhanh thaitu
23-11-2004, 06:41 PM
Originally posted by chickenboy@Nov 20 2004, 02:41 AM
bà chị nổi tiếng với mấy vụ ngồi sau xe đi đua ở HN đây mà :P. Còn cô em không biết giờ ở Korea hay nơi nào nhi :P. Bà chị gái mình rõ phục chị này, hi hi. Quoted post
Chị của chicken run là Ly Huyền à? :)>- LH bi giò' làm gì, lấy chô`ng chu'a? gầy hay béo? (đúng kiểu đờn bà hỏi nhau!) :P
huyenmy
23-11-2004, 07:37 PM
hì chị ta chống lấy roài, vẫn gầy và có nhóc con Huyền My 3 tuổi rồi, yêu lắm hi hi. Ngày mai là gặp nhóc HM rồi :x ( trả lời đúng kiểu ngờ uời hỏi :D )
hoanghuyae
23-11-2004, 11:15 PM
Originally posted by chickenboy@Nov 23 2004, 06:37 PM
hì chị ta chống lấy roài, vẫn gầy và có nhóc con Huyền My 3 tuổi rồi, yêu lắm hi hi. Ngày mai là gặp nhóc HM rồi :x ( trả lời đúng kiểu ngờ uời hỏi :D )
Quoted post
--> sao con bé kháu khỉnh đấy mà mới 3 tuổi thôi à mày ! Tình hình là các bé lớn hơi chậm !
À mà, hình như cũng mới nửa năm ! Nhanh thật !
Girl_sieulun
20-11-2007, 12:50 AM
Không tìm thấy mục 20-11 nên đành gửi tạm lời chúc đến thầy cô vào box này ;;);;);;);;) Nhân ngày nhà giáoViệt Nam 20-11 em chúc tất cả các thầy , cô luôn khoẻ mạnh vui vẻ công tác tốt:x:x:x.
Trong suốt 12 năm cắp sách đến trường mình đã học với rất nhiều thầy cô có những người bây h mình không còn nhớ rõ nữa có những người mình chưa một lần gặp lại thời gian đã xoá dần trong kí ức của mình hình ảnh về những thầy cô có lẽ hình ảnh rõ ràng nhất là thầy cô cấp 3 vì dù sao đây cũng là lúc mình lớn rồi và nó cũng gần đây nhất .Mình cảm thấy rất may mắn vì đã được học dưới mái trường này mình yêu quý các thầy , cô giáo ở đây . Mình luôn kính trọng và yêu mến các thầy , cô những " kĩ sư tâm hồn " đã đem đến cho mình cũng như biết bao thế hệ học sinh khác những tri thức và tình cảm ấm áp của tình thầy trò .
NguyenVanThanh
13-11-2008, 05:54 PM
Tôi là con em Thanh Hóa xa quê, hiện là SV ĐH Đà Lạt. Tuy xa quê hương nhưng lòng tôi luôn nhớ về mảnh đất đã nuôi tôi khôn lớn. Qua internet tôi chào toàn thể anh em Thanh Hóa quê choa