View Full Version : Rượu
Nguoi_Ngheo
22-02-2005, 09:07 PM
:hutthuoc: :hutthuoc: :hutthuoc: CÓ AI RƯỢU KO? :uongbia:
lode_mãi yêu
22-02-2005, 09:24 PM
Làm con trai mà chỉ biết uống rượu. Chán thật!
Nothing
22-02-2005, 09:27 PM
Topic này nếu chủ nhân lập ra không nói được gì thêm quá 10 dòng có nghĩa anh sẽ nhét vào bể phốt giật nước trong vòng 24h nữa.
lode_mãi yêu
22-02-2005, 09:35 PM
nói về rượu thì có nói 10 dòng cũng không hết! mà có khi chỉ một câu thôi là bao hàm tất cả những cái gì tinh hoa của rượu!
Nói về rượu là không ép buộc, rươuk bất khả ép. Chỉ có những ai kô uống rượu, hoặc uống mà không biết thưởng thức thì mới ..........
deasacce
23-02-2005, 01:42 PM
Chú Nghèo à!
Chú định gặp anh hả?
Anh giờ đang bận vẽ vời một vài bức tranh nên cũng ngại đi
Với lại anh đang chuẩn bị cồn việc lưu diễn 15 trường ĐH của câu lạc bộ nên bận lắm. Có gì thì tuần này anh sẽ lên nhà chú, anh em mình đàm đạo với nhau về văn thơ, hội họa. VIệc chú nhờ anh thì anh sẽ cố tìm.
Từ nay đến 8_3 còn lâu mà! :)
Dark Prince
24-02-2005, 01:38 PM
Originally posted by deasacce@Feb 23 2005, 12:42 PM
Chú Nghèo à!
Chú định gặp anh hả?
Anh giờ đang bận vẽ vời một vài bức tranh nên cũng ngại đi
Với lại anh đang chuẩn bị cồn việc lưu diễn 15 trường ĐH của câu lạc bộ nên bận lắm. Có gì thì tuần này anh sẽ lên nhà chú, anh em mình đàm đạo với nhau về văn thơ, hội họa. VIệc chú nhờ anh thì anh sẽ cố tìm.
Từ nay đến 8_3 còn lâu mà! :)
Quoted post
không phải nghèo đâu
thằng hunt đấy
sư nó chứ bết đến thế là cùng
Sở Lưu Hương
24-02-2005, 01:49 PM
Rượu say thi hứng thêm nồng
Nguyệt tựa tri kỉ ở trong lòng mình
Ngàn năm vương vấn chữ tình
Trọn đời tìm kiếm bình minh phương nào
caocon
02-03-2005, 09:01 AM
Originally posted by deasacce@Feb 23 2005, 01:42 PM
Chú Nghèo à!
Chú định gặp anh hả?
Anh giờ đang bận vẽ vời một vài bức tranh nên cũng ngại đi
Với lại anh đang chuẩn bị cồn việc lưu diễn 15 trường ĐH của câu lạc bộ nên bận lắm. Có gì thì tuần này anh sẽ lên nhà chú, anh em mình đàm đạo với nhau về văn thơ, hội họa. VIệc chú nhờ anh thì anh sẽ cố tìm.
Từ nay đến 8_3 còn lâu mà! :)
Quoted post
...................èm.......... uá !!!
caocon
02-03-2005, 09:03 AM
Originally posted by Nothing@Feb 22 2005, 09:27 PM
Topic này nếu chủ nhân lập ra không nói được gì thêm quá 10 dòng có nghĩa anh sẽ nhét vào bể phốt giật nước trong vòng 24h nữa.
Quoted post
Cái này gọi là đi cầu thang máy bằng đường thủy !!he he!Dội một phát là xuống tầng 1!!!!
giacmo
13-03-2005, 12:33 PM
Khảo luận về rượu :D :
Bước chân vào kí túc cũng có nghĩa là bắt đầu sống 1 cuộc sống rượu chè.
Đầu kì, cuối kì, thi xong,trước khi về quê, mới ở quê lên, tết âm ( dương) lịch, sinh nhật, giao lưu kết nghĩa phòng nọ phòng kia ko có chén rượu ko đc.
Nhớ hồi năm nhất, mới vào kí túc, tinh vi muốn chứng tỏ với bọn cùng phòng: tớ cũng là 1 tay bợm rượu đấy. Nốc tì tì mấy chén. Lúc mới uống thì có sao đâu. Sau đấy thì say bí tỷ.
Lần đầu tiên trong đời biết thế nào là say rượu. Thật là khủng khiếp.
Dân kí túc uống rượu như hũ chìm. Chắc mình chẳng bao giờ theo kịp.
Gần đây có loại rượu Sắn Lùng hay sao ấy của Lào Cai. Uống ko bị sốc, mềm môi.Rất ngon.
Uống rượu kí túc là uống kiểu quần ẩm. Một nhóm người uống với nhau vui vẻ.
Kiểu đối ẩm hay độc ẩm( uống 2 hoặc 1 người ) là để tiêu sầu. Uống rượu mà trong lòng đang có tâm sự. Vừa uống vừa suy tư, ngẫm nghĩ, "nhìn từng hôm nắng ngời, nhìn từng khi mây trôi".
Nhạc sĩ TCS là một đệ tử lưu linh, thế nên trong rất nhiều ca khúc của ông có từ "Rượu " :
"Rượu tàn phai, dưới chân đi ơ hờ" ( Nghe những tàn phai).
"Chén rượu cay một đời tôi uống hoài" ( Phôi pha )
" Giọt rượu nào mãi chua cay trong tình vẫn u mê" ( Tình xa)
.............
" Tôi thấy tiếc cho ai ko biết uống rượu" ko nhớ là đọc câu này ở đâu hay nghe ai nói. Nhưng thật là chí lí. Khuyết điểm lớn nhất của mình là ko biết uống rượu :(
justiceforall
16-03-2005, 10:40 PM
Tặng 1 bài hay hay về Rượu
http://sinhvienquocgia.com/music/index.php...g&ssid=2&id=496 (http://sinhvienquocgia.com/music/index.php?act=view&code=song&ssid=2&id=496)
"Rượu là gì mà cho ta say Rượu là gì mà cho ta quay
Còn lại gì khi ta say còn lại gì khi ta quay
Rượu và đời là ta lăn quay Rượu vào rồi là ta quay quay"
kekekeke
tửu vương đây!
nói về rượu thì nói cả ngày không hết
không nhất thiết bước chân vào ký túc mới biết rượu là gì
chỉ cần bước chân ra khỏi nhà thì đã không còn là đứa con ngoan ngoãn nữa rồi
nhắc đến mới nhớ, các cụ ở nhà mà biết mình rượu chè be bét thì chết
hơ, tết về ông cụ có bình rượu nếp cẩm rủ uống, mình quyết định làm đứa con ngoan không uống, ông cụ tưởng mình ngoan thật đâu biết rằng mình không thích nếp cẩm :-"
vào đây thấy ai đó có nhắc đến Sắn Lùng, mạn phép bình luận tí
Lào Cai có 2 loại rượu Sắn Lùng và Bắc Hà công nhận là ngon, uống vào không sốc, rất êm và thơm, nồng độ cồn thấp, uống say không bị đau đầu đâu (nhưng chả hiểu sao, nướng mực hết cồn mang rượu ra nướng vẫn được mới đỉnh chứ!)
Bắc Hà uống thì say từ từ, mới uống thấy rất nhẹ nhưng đến lúc ngấm thì không ngóc đầu dậy được
Sắn Lùng thì ai tửu lượng kém, uống vào phát ngủ đến tận hôm sau :D
chả hiểu sao mình thấy cái công thức này đúng : 2r = g (rock + rượu = great!!!)
manudatinh
19-03-2005, 06:20 PM
đã uống thì ắt phải say
KHông say uống tiếp là say ấy mà
Hôm nay là hết hôm qua
Ngày mai là hết la` qua hôm nay`
Uống say la` uống bị say
Uống say là đổ lăn quay ấy mà
Hôm nay` la` hết hôm qua
cứ thế Đến sáng luôn ...rồi xỉn!
Mùa Thu Chết
19-03-2005, 07:12 PM
Originally posted by giacmo@Mar 13 2005, 12:33 PM
Khảo luận về rượu :D :
Nhạc sĩ TCS là một đệ tử lưu linh, thế nên trong rất nhiều ca khúc của ông có từ "Rượu " :
"Rượu tàn phai, dưới chân đi ơ hờ" ( Nghe những tàn phai).
"Chén rượu cay một đời tôi uống hoài" ( Phôi pha )
" Giọt rượu nào mãi chua cay trong tình vẫn u mê" ( Tình xa)
.............
" Tôi thấy tiếc cho ai ko biết uống rượu" ko nhớ là đọc câu này ở đâu hay nghe ai nói. Nhưng thật là chí lí. Khuyết điểm lớn nhất của mình là ko biết uống rượu :(
Quoted post
Một chút tình gửi các bằng hữu
Tặng riêng bạn giấc mơ.
rượu
Men rượu làm mềm môi cho lời yêu thoát thai.
Men rượu đem niềm cô đơn lại, đặt nó trước mặt ta. Và biết đâu đấy, ta lại nhận ra mình.
Một cơn mưa dài chưa dứt. Một đêm lạnh xa xôi. Một bóng người vừa qua chỉ để lại một chút dáng gầy...Tất cả đều có thể mang hồn người vào mộng mị. Người say người mà mộng mị. Người say đời mà mộng mị. Để rồi có những hôm say, ôm đời ngủ mệt.
Mùa Thu Chết
19-03-2005, 07:17 PM
http://img.photobucket.com/albums/v248/home_nguoikechuyen/thanh_son_4.jpg
Say
Uống rượu mà không say thì nào hay
Uống rượu mà không say thì nào mê
Xin mời anh nâng ly cùng tôi
Nào ta cùng uống
Ta tìm về bên ly rượu cay
Men nồng rượu ta quay cuồng say
Tâm hồn ta bay theo trời mây
Uống… vui đêm này
Uống cho no nê trong tâm hồn ta
Say cho quên đi sầu đau nhân thế
a ha, ta đang say.Ta tỉnh hay say.
Trong cơn say hôm nay, ta thấy hình bóng mẹ với những giọt nuớc mắt xâu thành chuỗi hạt. Thấy bóng dáng cha với mái tóc đã lốm đốm những sợi bạc.Con xin lỗi.
a ha. nhiều lúc ta cũng muốn ngất ngưỡng như Nguyễn công Trứ để có thể nói:
trời đất cho ta một cái tài
dắt lưng dành để tháng ngày chơiVà:
Hẹn với lợi danh ba chán rượu
Vui cùng phong nguyệt một bầu thơ
Để rùi:
Tang bồng hồ thỉ nam nhi thái
cái công danh là cái nợ nần
Nhưng đau buồn, nhớ một lần có người đã nhắc:
Đã mang tiếng ở trên trời đất
Phải có danh gì với núi sông
Ôi thôi hổ thẹn với trời đất, với núi sông.
tài mà làm gì, đam mê mà làm gì.Nguyễn Du chẳng đã viết:
trăm năm trong cõi người ta
Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau
Rồi cuối kiệt tác Truyện kiều, ông đã từng kết;
Thiện căn ở tại lòng ta
Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài
Than ôi, ta đang say.Ta thường mượn ruợu quên sầu, mượn những triết lí của trịnh Công Sơn làm triết lí sống.
Rằng:
sống trên đời sống cần có một tấm lòngvà:
Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ.
...Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
Đường đến anh em đường đến bạn bè
Nhưng lúc nào ta cũng cảm thấy một cái ta đáng ghét,
.. dường như hạnh phúc đã ngủ quên trong ngăn kéo của quên lãng
Phải chăng cuộc đời nghiệt ngã thế.
ta thờ ơ với cuộc đời như vậy ư?
Nhiều lúc ta cảm thấy đồng cảm với một đoạn văn của Azit Nê Xin:
Đời là bể khổ, đời là bờ dốc đứng, đời là một sân khấu, ....
Nhưng cuối cùng ở trang cuối, tôi ghi lại mấy câu: thế rốt cục đời là cái cóc khô gì?
Mùa Thu Chết
19-03-2005, 07:22 PM
Tặng TrươngVôKỵ và các bằng hữu yêu thích tiểu thuyết kiếm hiệp
Tửu phùng tri kỉ thiên bôi thiểu
Thoại bất đầu cơ bán cú đa
"Người tỉnh rất có nhiều hạng. Cho nên uống say cũng thế không phải họ cũng nhất loạt như nhau.
Nhất định họ không như hắn, hắn khi uống say rồi nhất định sẽ nói hết ra những gì ở trong mình.
Có người uống say rồi thích khoa trương, thích thổi phồng con người của mình lên, có người uống rượu say rồi thích nói càn nói bướng, luôn chính người ấy cũng không biết được mình đang nói những gì...
Mãi cho đến lúc tỉnh ra người ấy cũng quên... luôn, không biết mình đã nói những gì.
Lại còn có người uống rượu vô rồi... ngậm miệng, họ không nói một câu nào.
Có người nhậu đã rồi khóc rống, mà cũng có thể cười ha hả hoài không ngớt, cũng có thể cắm đầu ngủ say ngay tại bàn tiệc và họ cũng không thèm nói chuyện với ai.
Lúc khóc thì y như là đi đám tang... bà cố nội, họ khóc thê thảm khóc riết rồi y như trên thế gian này chỉ có mỗi một mình hắn là kẻ đáng thương hại mà thôi...
Cho dầu ai có quì mọp xuống năn nỉ, dám cho hắn tiền muôn bạc vạn, chẳng những hắn không nín lại mà còn khóc thảm thiết hơn là khác.
Chờ cho hắn tỉnh lại, hỏi tại làm sao hắn khóc, thì nhất dịnh hẳn sẽ ngạc nhiên như trên trời mới đâm đầu xuống.
Cho đến lúc mà họ cười thì y như bao nhiêu vàng ngọc trần gian rơi vào tay hắn, chỉ có một mình hắn có được, chứ không ai có nữa.
Cho đến lúc đó nhà cha của hắn đang cháy, hắn vẫn cứ cười cho dầu ai đó dang tay tát vào mặt họ muôn vạn cái, hắn vẫn cứ ôm mặt mà cười, có lẽ hắn còn cười dữ tợn hơn là khác.
Những kẻ uống rồi ngủ vùi còn thê thảm hơn nữa, lúc đó cho dầu tất cả những cặp giò trên thế gian này gộp lại quất tưới vào đầu hắn, hắn cũng ngủ luôn.
Cho dầu có kẻ xách đầu hắn ném xuống sông, nhất định hắn cũng không thèm thức dậy."
(Cổ Long tiên sinh)
Mùa Thu Chết
19-03-2005, 07:25 PM
Lai rai chén rượu giang hồ...
(Huỳnh Ngọc Chiến)
N úi hùng vĩ điệp trùng, cao phong tiếu bích vươn đến trời xanh, nhưng núi đẹp là nhờ mây. Sông mênh mông bát ngát, uốn khúc lượn lờ hay cuồng nộ thét gầm, nhưng sông linh là nhờ có giao long, thủy quái. Rừng bạt ngàn huyền bí nhưng rừng thâm u quyến rũ là nhờ có dị sĩ cao nhân. Khách hảo hán giang hồ phiêu bồng lang bạt mang bản chất hào sảng khoáng đạt một phần là nhờ rượu.
Nền văn hoá phương Đông không có một vị tửu thần như thần Dionysos trong thần thoại Hi Lạp, nhưng có lẽ chỉ ở phương Đông mới có một tửu đồ cuồng sĩ đời Tây Tấn tên là Lưu Linh ngông đến mức làm bài thơ Tửu đức tụng ca ngợi cái Đức của rượu, được lưu truyền ở đời, gây ảnh hưởng nhất định. Theo Tấn thư thì Lưu Linh, tự Bá Luân, quá ham mê uống rượu. Một hôm, vợ đập vỡ vò rượu, khóc bảo : “ Ông uống rượu quá nhiều, đó không phải là cái đạo nhiếp sinh, phải bỏ bớt đi ”. Lưu Linh nói “ Ta không thể tự cấm được, phải cầu quỉ thần lên để khấn nguyện, vậy phải đủ rượu thịt để làm lễ chứ !” Vợ nghe lời làm theo. Lưu Linh bèn qùi xuống khấn rằng :“ Thiên sinh Lưu Linh, Dĩ tửu vi danh, Nhất ẩm nhất hộc, Ngũ đẩu giải tinh, Phu nhơn chi ngôn, Thận bất khả thính (Trời sinh ra Lưu Linh, do uống rượu mà nối danh. Mỗi lần uống một hộc. Uống năm đẩu mới giải tỉnh. Lời của đàn bà nói, Xin cẩn thận đừng nghe ! )
Văn học Trung quốc qua bao thời đại không thiếu thơ văn ca ngợi rượu. Thậm chí rất nhiều. Thông thường người ta chia ra làm ba cách uông rượu : tục tửu, thường tửu và tiên tửu. Tục tửu là uống đến chỗ phóng đãng bừa bãi, không làm chủ được mình. Thường tửu là uống xong cho sảng khoái, uống chỉ vì thích uống mà thôi. Tiên tửu là uống rượu như một thứ trợ hứng để bàn về thi ca, nghệ thuật nhằm di dưỡng tinh thần. Đến Kim Dung thì chén rượu lại được điểm xuyến thêm một phần ý vị nữa : đó là chén rượu lãng mạn hào hùng giữa chốn giang hồ. Đối với cuộc sống rong ruỗi phiêu bạt của khách võ lâm, có thể trong buổi tiễn đưa hoặc buổi trùng lai thiếu tiếng đàn tiếng hát nhưng chắc chắn trong nỗi buồn li biệt hay trong niềm vui hội ngộ đó luôn luôn có rượu. Chung quanh chén rượu và ngay trong chén rượu có biết bao nhiêu tâm sự của muôn vạn mãnh đời. Khắp võ lâm, từ trà đình tửu quán cho đến chốn núi thẳm rừng sâu, hễ nơi đâu có mặt hảo hán giang hồ là y như nơi đó có rượu. Một điều đáng ghi nhận là trong tác phẩm Kim Dung, hầu như những nhân vật nào đam mê rượu cũng đều có tâm hồn hào sảng, phóng khoáng. Đó là một Tiêu Phong kiêu dũng, một Hồng Thất Công cương trực, một Lệnh Hồ Xung khoáng đạt, một Đan Thanh hào phóng v..v ... Bang chủ Hồng Thất Công do tính ham rượu và nhậu nhẹt nên bị Hoàng Dung dùng mẹo lừa để ông phải truyền tuyệt kĩ “Hàng long thập bát chưởng” cho Quách Tĩnh. Đoàn Dự khi lang bạt giang hồ tìm Vương Ngọc Yến, thấy Tiêu Phong ngồi uống rượu trên Tùng hạc lâu mà sinh cảm mến, cùng nhau uống rượu rồi kết làm huynh đệ. Đó là cách uống rượu hào sảng của khách anh hùng. Đoàn Dự dùng Thiếu trạch kiếm để tiết hết rượu ra khỏi người theo đầu ngón tay út mới có thể đối ẩm với “đại tửu ... lâm cao thủ “ là Tiêu Phong. Đó là cách uống rượu đầy tiểu xảo mà Đoàn Dự vô tình phát hiện. Và chỉ trong tác phẩm Kim Dung mới có được “pha” uống rượu thú vị thế kia.
Nếu chén rượu đầy mưu trí của Lệnh Hồ Xung trên Trích Tiên tửu lâu khi lừa Điền Bá Quang để cứu Nghi Lâm làm người đọc vừa buồn cười vừa thán phục thì chén rượu thương đau của gã trên đỉnh Hoa Sơn lạnh buốt lại đắm chìm trong nỗi nhớ thương cô tiểu sư muội Nhạc Linh San, làm cho người đọc ngậm ngùi. Một tên dâm tặc vô hạnh như Điền Bá Quang lại biết lẻn vào hầm rượu của Trích Tiên tửu lâu đập vỡ hết gần hai trăm vò rượu quí hiếm trên thế gian, chỉ giữ lại hai vò để mang lên đỉnh Hoa Sơn cùng đối ẩm với Lệnh Hồ Xung, đã làm cho người đọc phát sinh hảo cảm, dù gã đã bị cả hai phe hắc bạch khinh bỉ là hạng “vô ác bất tác đích dâm tặc” ( tên dâm tặc không có điều ác nào mà không làm ). Thử hỏi trong đời có mấy ai được uống một chén rượu chí tình đáng cảm động thế kia ? Một chi tiết nhỏ đó thôi chắc cũng đủ khiến cho tửu đồ khắp thiên hạ cùng nhau nâng chén rượu tha thứ phần nào tội lỗi cho Điền Bá Quang ! Đâu phải chỉ trong tiếng đàn, tiếng tiêu cao nhã mới có thể tạo nên mối đồng cảm tri âm như Khúc Dương trưởng lão và Lưu Chính Phong, mà một chén rượu đục trong chốn giang hồ vẫn đủ sức để tạo nên mối tình tri ngộ giữa một người mang tiếng bại hoại và một môn đồ phe chính giáo. Cái chân tâm trong chỗ giao tình vẫn luôn luôn nằm bên kia âm thanh cũng như luôn luôn nằm đằng sau chén rượu ! Rượu hay âm nhạc lúc đó chỉ là phương tiện để con người tìm gặp nhau ở một điểm nào đó trong chổ ý hợp tâm đầu. Khi Lệnh Hồ Xung tung chén rượu lên trời thành muôn ngàn giọt để cùng chia xẻ với quần hùng hắc đạo trên đỉnh Ngũ Bá cương, Kim Dung đã cực tả tính hào sảng của một gã tửu đồ giữa niềm thống khoái chân tình với hào kiệt giang hồ. Hình ảnh kiêu hùng của Hướng Vấn Thiên khi bị trói đôi tay mà vẫn trầm tĩnh ngồi uống rượu trong lương đình giữa vòng vây của hai phe hắc bạch, đã khiến Lệnh Hồ Xung trổi dậy hào khí, liều lĩnh chen vào ngồi đối ẩm để cùng xẻ chia hoạn nạn. Người đọc không ngạc nhiên vì sao sau này, khi Giáo chủ Nhật nguyệt thần giáo Nhậm Ngã Hành thống lĩnh giáo chúng vây Hoa Sơn để tiêu diệt Ngũ nhạc kiếm phái, đẩy Lệnh Hồ Xung vào thế đối địch, thì Hướng Vấn Thiên là người đầu tiên bạo dạn cùng uống với Lệnh Hồ Xung một chén rượu cuối cùng ngay tại đương trường trước khi chuẩn bị cho một trận huyết chiến sắp tới, dù biết rõ Nhậm Ngã Hành đang ngấm ngầm phẫn nộ. Rồi lần lượt các tay hào kiệt khác trong Nhật nguyệt thần giáo cũng can đảm bước ra cạn chén với Lệnh Hồ Xung dù trong thâm tâm họ cũng hiểu rằng điều đó sẽ gây thịnh nộ cho Giáo chủ và cái giá phải trả đằng sau chén rượu kia có khi là cái chết. Biết bao nhiêu hào khí hùng tâm chứa chan trong một chén rượu nồng !. Lệnh Hồ Xung kết giao hào kiệt giang hồ chủ yếu bằng rượu. Gặp bất kì người nào sành rượu và thích uống rượu là giao tình nẩy nở. Đối với Lệnh Hồ Xung dường như không có chính hay tà mà chỉ có rượu ngon hay dỡ và nhất người nâng chén rượu cùng uống có đáng mặt hảo hán để giao kết hay không mà thôi. Lúc đó thì ân oán thị phi đều có thể hoà tan trong chén rượu chân tình.
Nếu chén rượu của Lệnh Hồ Xung đầy tính lãng mạn thì chén rượu của Tiêu Phong lại rất mực hào hùng. Khi uống rượu vào những giây phút quyết định tư sinh thì chén rượu của Lệnh Hồ Xung vẫn mang chất khoái hoạt phiêu bồng còn chén rượu của Tiêu Phong lại tràn đầy hào khí ! Tại Tụ Hiền trang, trước khi cùng quần hùng quyết đấu, Tiêu Phong vẫn cùng họ uống rượu để tuyệt tình. Chén rượu ném đi, giao tình đứt đoạn và cuộc chơi sinh tử bắt đầu. Nhưng đến chén rượu trên chùa Thiếu Lâm mới thật chan chứa hùng tâm.
Khi tình cờ bị vây hã m trên đỉnh Thiếu Thất bởi vô số những cao thủ cự phách, Tiêu Phong trong cảnh lâm vào tuyệt địa vẫn hiên ngang uống rượu. Khi đánh lùi một lúc cả ba đại cao thủ Du Thản Chi, Đinh Xuân Thu, Mộ Dung Phục, khiến Tiêu Phong hào khí ngất trời, ông hô vệ sĩ mang mấy túi rượu uống cạn một lúc gần hai mươi cân, rồi ngõ lời cùng Đoàn Dự : ”Huynh đệ, ta và người hôm nay đồng sinh tử, thật không uổng phí một phen kết nghĩa, sống cũng tốt mà chết cũng tốt, chúng ta cùng nhau uống một trận cho thật thống khoái ! “. (Huynh đệ, nễ ngã sinh tư vi cộng, bất uổng liễu kết nghĩa nhất trường, tư dã bã i, hoạt dã bã i, đại gia thống thống khoái khoái đích hát tha nhất
trường ! ) Hào khí bức người của Tiêu Phong khiến nhà sư Hư Trúc cảm kích quên hết giới luật thanh qui, cùng nhau cạn chén. Cảnh tượng một tay đại hào kiệt là Tiêu Phong cùng anh chàng đồ gàn Đoàn Dự và nhà sư Hư Trúc làm lễ giao bái và uống rượu ngay trong vòng gươm đao trùng điệp để chuẩn bị mở một trường đại sát thật láng lai hào khí của võ lâm, khiến cho người đọc cảm thấy hùng tâm hứng khởi như đọc Sư kí Tư Mã Thiên đến đoạn Thái tử Đan tiễn Kinh Kha qua sông Dịch. Đó không phải chén rượu liều lĩnh của bọn dũng phu cùng đường, mà là chén rượu của những tay hào tuấn xem cái chết như là “một cõi đi về “ khi đã cảm nhận trọn vẹn được tấm chân tình của nghĩa đệ huynh ! Sống ở nhân gian mà có được một người tri kỉ thì có chết đi cũng không đến nỗi uổng phí bình sinh ! Uống rượu hào hùng đến trình hạn ấy mới là chỗ mà thơ Lý Hạ gọi là Chân thị Kinh Kha nhất phiến tâm (đó mới thực là tấm lòng của Kinh Kha).
Nhưng uống rượu như Tiêu Phong hay Lệnh Hồ Xung cũng chỉ là cách uống rượu hào hùng thống khoái của hảo hán giang hồ, mà cách uống rượu của Đan Thanh tiên sinh - đệ tứ trang chủ Cô sơn Mai trang - hay Tổ Thiên Thu mới đúng là hạng tửu đồ thượng thừa sành điệu. Người đọc ắt hẵn phải thâm tạ Kim Dung đã tặng cho đời những trang tuyêt bút về rượu. Uống nào phải dùng chén ấy. Chén ngọc hay chén lưu li làm rượu nổi thêm màu sắc [1], chén sừng tê làm rượu thêm hương vị. Uống rượu bồ đào phải dùng chén dạ quang [2], vì khi rót vào chén dạ quang thì rượu bồ đào sẽ có màu đỏ như máu, khiến cho quân sĩ ngoài biên tái uống vào thêm hùng khí chiến đấu. Uống rượu Thiệu hưng trạng nguyên hồng phải dùng chén cổ đời Bắc tống. Uống rượu Lê Hoa phải dùng chén Phỉ Thúy. Các quán rượu tại Hàng Châu thường treo cờ xanh trước tiệm rượu để ánh sáng chiếu màu xanh vào chén rượu Lê hoa như màu phỉ thuý [3 ]v.v... Thử hỏi mấy ai đọc Đường thi mà có thể cảm nhận ra chỗ tận diệu trong lời thơ thế kia, nếu như không có những “nhà tửu học ” như Tổ Thiên Thu ? Tổ Thiên Thu phân tích về rượu làm ta nhớ lại lão ăn mày trong Vang bóng một thời của Nguyễn Tuân bình phẩm về trà. Họ đều là những nghệ sĩ tài hoa trong làng trà làng rượu. Với Đan Thanh và Tổ Thiên Thu thì uống rượu đã trở thành một loại nghệ thuật. Uống rượu đến mức đó là gần như nâng rượu lên thành Tửu đạo.
Đáng tiếc thay, ở phương Đông, cái tạm gọi là Tửu đạo đó lại không được lịch sử phát triển thành một trào lưu như Trà đạo. Có lẽ vì nó giống như con dao hai lưỡi. Kẻ non nớt dùng nó ắt sẽ bị đứt tay. Tiên tửu chưa chắc đã thấy đâu mà tục tửu có thể đã ngập tràn trong thiên hạ ! Chén rượu ngày nay đã mang quá nhiều tục sắc. Tửu vị cho dẫu đã được nâng lên thêm mấy bậc nhưng tửu đạo lại bị hạ xuống thấp mấy tầng ! Giá như Tổ Thiên Thu và Đan Thanh sống lại ắt hẵn sẽ mời tất cả các tửu đồ thượng thừa trong thiên hạ đời nay tụ tập lại để giảng cho nghe về tửu đạo và cùng nhau lai rai một chén rượu giang hồ !
_______________
Chú giải của tác giả bài viết :
[1] Lưu li chung, hổ phách nùng ( chén đựng rượu bằng ngọc lưu li làm màu hổ phách của rượu thêm đậm đà - Thơ Lý Hạ ) hay Ngọc uyển thịnh lai hổ phách quang (chén ngọc làm sáng
thêm màu hổ phách của rượu - Thơ Lí Bạch )
[2 ] Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi, dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi ( Rượu Bồ đào rót chén dạ quang, Toan uống Tỳ bà dục lên đàng - Thơ Vương Hàn)
[3] Hồng tụ chức lăng khoa thị diêp, thanh kì cô tửu sấn Lê hoa ( Tay áo lụa hồng khoe lá thị, cờ xanh quán rượu ánh Lê hoa - Thơ Bạch Cư Dị)
AHYTT
21-03-2005, 09:39 PM
Hiu hiu gió thổi đầu non
Mấy thằng uống rượu là con ngọc hoàng
Làm trai cho đáng nên trai
Đi đâu cũng dắt cái chai trong mình
Công cha như núi thái sơn
Nghĩa mẹ như rượu trong bình đổ ra
Trồng trầu thì phải khai mương
Làm trai hai vợ phải thương con nhậu nhiều
Gió mùa thu mẹ ru con ngủ
Năm canh chày nhậu đủ năm canh
Làm trai cho đáng nên trai
Đi đâu cũng dắt bộ bài sau lưng
Trâu ơi tao bảo trâu này
Trâu ra ngoài ruộng đánh bài với ta
Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Trông về quê mẹ nên chơi bài gì
Chuồn chuồn bay thấp thì mưa
Bay cao xập xám bay vừa tiến lên
tửu hề, tửu hề
đây một chén ta rót vào sông núi
cạn tâm tình tri cố với người xưa
một chén nữa ta rót vào cát bụi
mộng tàn phai như gió thoảng mây đưa!!
tự nhiên lại thấy nhớ topic " túy ca - tình khúc người say" của Donki hic!!!
vào đây mới nhớ, chắc lời thề cai rượu của mình phải tạm thời rút lại mất
thứ 3 tuần sau là kỉ niệm ngày mất của Kurt, lâu rồi anh em không tụ tập, không uống cũng không được.
thế đấy, toàn bị đời xô đẩy thôi
gác tay nâng chén rượu sầu
rượu sầu đã cạn, ưu sầu chưa tan!!!!!!!!!!!!!!!!!
tình yêu là mây mù sương gió
chỉ có rượu và thịt chó là muôn năm
hic,thịt chó thì mới ăn nên không thèm, thèm rượu quá!
chả thấy chú nào rủ mình đi uống rượu nhỉ?