PDA

View Full Version : Tiếng Lóng Của Giai Tầng Sv


giacmo
06-03-2005, 06:25 PM
Sống gần 2 năm trong kí túc nên tôi cũng hấp thu đc khá là nhiều thể loại ngôn ngữ này.
Trước hết là những câu nói cửa miệng( tức là mở mồm ra là nói)
Từ đc dùng nhiều nhất hiện nay có lẽ là: đ@'i, đi kèm với nó là lúa, thóc, hay đ@'i con gà mái...Có hôm lên phòng khóa trên xem nhờ C1 chứng kiến có thằng trong vòng chưa đầy 2 tiếng, xài 20-30 lần từ này( trung bình 5' dùng 1 lần). Nói chung gì cũng gắn thêm đ@'i ở đằng sau. Chả biết cô gái xinh đ@'i là xinh như thế nào nữa.
Trong tinh thần này ko thể ko nhắc đến: bó tay,hỏi khí ko phải,bỉ nhân, lăn tăn. Mà bác nào biết giải thích giùm em từ: tĩ tã cái. Trước đọc báo Tiền Phong có ông định làm từ điển tiếng lóng VN. Biết đâu ông ta vào đây đọc bài, lại chẳng cảm ơn ptthlamson.net.
Một số dài hơn, ít phổ biến hơn:sống ở đời cũng phải biết mình là ai chứ, bây giờ là mấy giờ rồi mà mày quan niệm như thế này thế nọ, càng sống lâu càng thấy đời có nhiều cái hay, có thể xem cái này là 1 nghệ thuật trong đó cái kia là người nghệ sĩ. Hài hước hơn có : ô kìa ai thế nhỉ 1 chú khỉ ( dùng để chào nhau ), cho anh xin 1 chữ kí vào mông ( dùng để mỉa mai kiến thức của đối phương )....
Những câu này chắc chỉ do 1 số người có "máu mặt" nghĩ ra.
Diễn đàn LS thậm chí còn phong phú hơn, nhưng Giacmo tôi mới vào, ko rành, chưa tường tận hết nghĩa, viết bài bình luận khác nào múa rìu qua mắt thợ. À mà biết đc 1 từ: "chã "
Đọc TKKG biết thêm 1 số từ lóng của dân đạo chích: cớm=công an, xế điếc=xe đạp, xế nổ=xe máy, xế hộp=ô tô.....
Ko dám nói dùng những từ lóng như vậy là tốt hay xấu. Vì thực ra đấy cũng là 1 đặc trưng của SV.
Một người thì chắc là liệt kê ko thể đủ. Mời các bác bổ sung hê hê :hutthuoc:

imagine
06-03-2005, 08:39 PM
Chã :khohieu: Em ko hiểu
Bác giấc mơ giải thích đê :hutthuoc:

Trương Vô Kỵ
06-03-2005, 09:22 PM
cái này phải mời hai chuyên gia về Chã là bác Nothing và anh Tre vào giải thích thôi , đây là một khái niệm rất là phức tạp , khó mà giải thích nhanh được !

hoanghuyae
07-03-2005, 09:41 PM
Originally posted by imagine@Mar 6 2005, 07:39 PM
Chã :khohieu: Em ko hiểu
Bác giấc mơ giải thích đê :hutthuoc:
Quoted post


cái này liên quan đến truyền Thuyết Thăng Long chú ạ ! Hoàng tráng lắm !
---------
Bổ xung tí !

đ@'i --> ướt cả quần (hoặc may mà không ướt quần)
Có ông anh thì hơi bậy tí : te` ! :)) :))

========

em có phải là tên tướng cướp ?
Cướp trái tim anh rùi bỏ mặc cho đời ! :P

imagine
08-03-2005, 09:42 AM
Originally posted by hoanghuyae@Mar 7 2005, 08:41 PM
cái này liên quan đến truyền Thuyết Thăng Long chú ạ ! Hoàng tráng lắm !
Quoted post

Ko có bác nào giải thích hộ em à
Em có hỏi vài người thấy bảo chã là béo, nhưng mà thấy ko hợp lí cho lắm
Kính mời các chuyên gia về chã, các nhà chã học! :hutthuoc:

Lucky_Luke
19-03-2005, 10:51 PM
trên trang tintucvietnam.com tôi cũng đã đọc một bài việt tuơng tự như vậy nhưng mà phong phú hơn nhioều ! cũng không thể phủ nhận cái chất"sử thi" mà bạn giacmo đưa vào ! "chã" ???? he he hoàng tráng lắm cứ thế mà phát huy nhé

ron-ron
24-06-2005, 11:32 AM
Thời nay, mọi cái đều thay đổi xoành xoạch như thay… điện thoại di động, ngôn ngữ sinh viên cũng là thứ luôn được làm mới cho “hay hơn, nhộn hơn và… sâu hơn”. Có lẽ cũng không đến nỗi tất cả “từ mới” của sinh viên đều là “ca dao… phay” và “tục”… ngữ như nhiều người lo quá xa.

Các cụ xưa căn dặn con cháu phải biết lượng sức mình, đừng có mà đem “trứng chọi đá”, “châu chấu đá voi”… Nay có lẽ châu chấu rất hiếm (vì thuốc trừ sâu nhiều), trứng để ăn chứ chẳng dại đem đập vào đá, sinh viên đã biến báo thành “muỗi đốt… inốc”.

Cha ông xưa chủ yếu dùng từ “cá” với nghĩa đen, sinh viên đã biến báo một loạt danh từ về cá thành các động từ: làm ăn, kiếm tiền là “cá kiếm”; nhận về một cái gì đó là “cá thu”; không thuộc bài kiểm tra phải nhìn bài bạn hoặc mở vở được gọi là “cá chép”; trong tình huống phải dùng đến chước thứ 36 thì gọi ngay là “cá chuồn”…

Ngay cả câu chê bai một cô gái có thân hình gầy mà người xưa gọi là “gầy như… cá rô đực” thì một nam sinh viên buột miệng khen cô gái có thân hình “siêu mỏng như SamSung C100”!

Người lớp trước chê những kẻ ăn chơi là “sướng quá hoá rồ”, nhưng lớp trẻ ngày nay xem ra câu đó còn hơi bị nhẹ nên đã mượn câu “chán cơm thèm phở” chế biến thành “chán cơm thèm… đất” dành cho những kẻ đó nghe ra sướng lỗi nhĩ hơn.

Xưa ông cha ta có câu “người chết cãi người khênh” đúng nhưng mà “tang tóc” quá, nay sinh viên có những mấy câu vẫn nguyên nghĩa thế mà lại ấn tượng hơn là “gà cãi nước sôi”, “cổ gà cãi dao phay”…

Khoảng hơn 20 năm trước, có câu “thứ bảy máu chảy về tim”. Tưởng đến khi có tuần làm việc 40 giờ, câu này sẽ “chết”, nhưng sinh viên lại “bổ sung, phát triển” ngay với “thứ sáu máu hơn thứ bảy”!

Ngoài hệ thống ngôn ngữ cực kì sinh động được hình thành từ mạch nguồn dồi dào của kho tàng thành ngữ dân gian phải kể đến những câu “châm ngôn”, “ca dao” để đời trong giới sinh viên.

Từ câu ca dao “con chim ở trọ cành tre”, Trịnh Công Sơn có bài hát “Ở trọ” tuyệt hay. Nhưng giới sinh viên cũng không hề kém cạnh nhạc sĩ tài hoa họ Trịnh với những câu “ca rao”: “Con chim ở trọ cành tre/ Sinh viên ở trọ kể nghe bùi ngùi”.

Cùng với “ca rao” thì những câu châm ngôn, cách ngôn, danh ngôn qua các bộ óc luôn vận động của sinh viên đã thành “ranh ngôn”. Sinh viên bây giờ thực tế hơn, không hô hào học lấy chết như cày ruộng, mà theo họ: “Học không yêu đánh rơi tuổi trẻ/ Yêu không học bán rẻ tương lai”.

Bám sát hơn theo ngành học của mình, chàng sinh viên khoa Triết (ĐHSP 1 Hà Nội), Bùi Tuấn Thành, “lý sinh sự”: Tình yêu là phép cộng của nỗi lo, phép chia của túi tiền, phép trừ của suất ăn, phép nhân của rắc rối.

Nhà thơ Xuân Diệu nếu còn sống không biết sẽ buồn hay vui khi câu thơ “Yêu là chết ở trong lòng một ít” của ông đã thành “Yêu là mất ở trong nhà một tí”…

Ngôn ngữ sinh viên nếu không đi quá đà, không “sắc lẻm” đến làm rách “phông” văn hoá thì cũng chẳng có gì đáng lo ngại. Nói như Lưu Quang Vũ: “Tôi chán bạn bè tôi/ Bao năm rồi họ chẳng nói được câu nào mới” thì thành ngữ và “ranh ngôn” của sinh viên đã làm cuộc sống tươi mới và mến thương hơn…

giacmo
25-06-2005, 01:11 PM
Theo chuyên gia ngôn ngữ học Nothing: Chã = Thanh niên chậm tiến.
Chính ra việc rút gọn đ-ái, vật vã thành , vật là một hiện tượng biến thể ngôn ngữ vô cùng linh diệu, trác tuyệt. ( vui/ tức/chán/sướng/ ức chế ; ngu/ hài/thích/ hoành tráng vật....)
Từ Vi Phạm nghe thô thiển, ô uế. ... đa nghĩa, hình tượng hơn. cái gì? Ai ? như thế nào?. Cũng tương tự như dùng vật... thay cho vật vã, mở rộng khả năng biểu đạt của ngôn từ. Vật cái gì? Ai vật? Vật như thế nào?