PDA

View Full Version : Ghét chính bản thân mình!


MinhKhánh
05-10-2002, 07:36 PM
@Mày hư lắm ,chả làm được cái gì cả, học không ra gì, để rồi giờ mà ngồi lo , lo cho ngày mai , cho ngày kia cho những ngày đang đến!
Sống như thế sao , để mọi người trách , người kia nhiếc móc , rồi lại yêu thương, hết giận đến buồn để mỉm cười mà nghĩ ngày mai, buồn là thế!

*Hãy nhìn vào mắt những người thân yêu, ai cũng đang hi vọng ở mày, thế mà, mọi việc đâu có phải làm , chỉ có ăn và học , cùng lắm rửa được cái bát, nấu bữa cơm rồi là giặt tí mà nào có nhằm nhò gì so với những gì mẹ đã làm , thế mà hơi tí là gắt gỏng là chán ngán!

+Học không đến đâu với đâu cả, làm bài toàn là sai vớ sai vẩn , có bao giờ mà hoàn thiện đâu, hiếm lắm, thế mà có chịu sửa cơ chứ, cứ nghĩ là còn có ngày mai, còn có thể sửa được , có mà sửa cái con khỉ khô ấy!, Nhớ chưa hả mày , làm bài cẩn thận đi không là hối hận đó nha, lời cảnh báo đã đến!
--Môn học nào cũng muốn biết , muốn đọc mà có ra môn ra khoai cơ chứ, chả nhằm nhò gì, thế mà tiếc cơ, muốn biết hết cơ.....ngờ u ở chỗ đó !
###Với mọi người vẫn thế vẫn như xưa thế mà hết ông này bà nọ nói là dạo này mày khác lắm, khác là khác thế nào , khác làm sao, hãy xem lại mình nhé, : với bạn bè vẫn thế, suốt ngày lo cho bạn để rồi đụng cái là ới mày,rồi là lại làm để được cái thích là bạn không có thất vọng hay buồn, nhưng tưởng thế mà hay à, như thế thì có mà chết, ai cũng như nhau sao đươc, tình cảm con người cũng phải có chừng mực chứ(đó là lời mà nhiều người thân đã nói), biết như thế nhưng rồi nhắm mắt làm ngơ, nghĩ là đời được mấy nỗi , sống vì người khác mới là đáng sống,(chả phải là kể nhưng như thế có khi đó cũng là 1 niềm hạnh phúc)
Thế nhưng được thế đã tốt, được người này nói thề này , người kia nói thế kia biết đường nào mà lần cơ chứ, lại ngờ u ở chỗ này!
%%
Mẹ ốm ở nhà, lo lắm chứ, nhưng là con trai chả động viên mẹ được là mấy, những ngày tới có khi là mẹ sẽ đi HN , tha hồ mà việc nhé, bù đầu lên ấy chứ, ưm, cũng qua đó thôi, chỉ muốn mẹ không phải như bây giờ, đau mà không nói, sợ đi thì thằng con ở nhà vất vả:" mẹ vẫn thế lo cho mọi người đã mới lo cho mình--mẹ có biết là con cũng lo cho mẹ lắm không, con sẽ cố cố hết sức mẹ ạ"
^^^^^^^^^

Nhiều lúc buồn lắm chứ, nhưng biết làm gì được đây khi mà mọi thứ cứ ù ừ cạc cạc, thất vọng và não nề, ưm , ngắm trời đêm ,đó là thói quen của mày đấy , sao không làm đi., nhưng lại nên nhớ là đang có gió mùa đông bắc nhé , leo lên đi mà ốm rồi mà lại khụt khịt , cả nhà lại lo, hic hic, biết là thế nhưng đã quen rồi, hình như trời đang cố tình làm như thế trong hoàn cảnh này thì phải, hic hic, đừng buồn nữa mà học đi nhé mày!
&&&&&&&&&&&&&

........Trời đang tối, liệu mai mày có nghĩ thêm được gì mà nhắn mà nhủ, ưm,ta chờ xem qua 1 đêm mày nghĩ thêm được gì nhé, chỉ biết là lại 1 đêm với bộn bề công việc đang chờ mày đấy, làm đi để nghĩ để đắn đo!

không có giờ,ngày 5-10

Love Of God
06-10-2002, 06:14 PM
Hạnh phúc cực hơn mọi điều đã tả
Lại ngọt ngào kì lạ lớn lao hơn

BILLNHUNG
25-11-2002, 07:31 PM
Tôi vẫn ước đưọc trở lại ngày xưa , đưọc ngồi trong lòng Ba và nghe Mẹ hát...Bây giờ cái ngày đó đã xa quá rồi và không biết đến bao giờ mới trở lại cái gọi là ngày xưa ấy?...
Đôi khi vẫn tự trách mình còn trẻ con quá, tại sao lại cứ ước như vậy cơ chứ, cuộc sống đã thay đổi rồi, cả Ba Mẹ cũng thế , phải thế .Cả mình nữa.Thế nhưng vẫn ghét mình không chịu được là sao thế này...
Topic này của Khánh cũng lâu lâu rồi , vậy mà hôm nay mới nghĩ kĩ để " dám" reply...Nghĩ lại thấy mình hèn kém quá. Không biết ai đã qua cái tuổi này- cái tuổi của K và N - có hiểu cho những suy nghĩ như thế này không...Những người đã qua cái ngưỡng cửa 18 , đã qua cái mốc quan trọng là Đại Học có hiểu nổi tâm trạng khổ sở , lo sợ này không? Nhớ có một lần đọc Nguyễn Nhật Ánh : cái cửa vào đời cứ đến 18 thì sộc vào , chẳng cần vé gì cả, nhưng cái cửa Đại Học không phải ai cũng vào được , mà muốn vào thì phải thi ! ....
Cứ nghĩ sao mình lười biếng thế này không biết ( mà rõ ràng là càng học lại càng thấy mình lười kinh khủng ) , thấy ghét cái con bé ngày trước cách đây không xa sao không lo học hành nghiêm túc đi, sao không tự mình yêu thích cái môn học mà bây giờ ghét cay ghét đắng ấy đi ....Vẫn biết chẳng thể trở lại cái ngày để mà thây yêu thích nó nữa, nên thôi, lại phải đi học bài, lại học chạy như đi ...chạy sô thôi N ơi, K ơi !

The Star
28-11-2002, 01:57 PM
Muốn nói một lời với đứa em mình yêu quý mà sao khó quá!Chỉ mong em hãy cố gắng lên ,phải yêu chính mình thì mới yêu được người khác ,em ạ ! Nhớ rằng chị cũng như mọi người sẽ luôn bên em .Yêu em nhiều lắm!!!

kurtlove
28-11-2002, 03:57 PM
Thanks Khánh nhé, không hiểu sao những điềm mày noi ra lại phù hợp với tau như thế không biết! nhiều lúc tau cũng một mình ngồi suy ngẫm về mình và tương lai của mình sẽ như thế nào, nó sẽ đi về đâu!Nhưng rồi đâu vẫn hoàn đó mày à!
Học hành thì lẹt đẹt, thi DH thì sắp tới đến nơi rồi, về nhà thì mẹ bảo học học và học! nghe đến chán cả người, nhưng rồi vẫn phải nghe . Bố tau nói đùa với cả nhà tau rằng: "mẹ con một ngày không nói được 50 từ học cho hai đưa bay thì ăn không ngon, ngủ không yên"!!!!
Lên lớp: chán.....chịu không hiểu vì sao lại như vậy! chẳng học được gì cả! bọn lớp có mấy thằng bạn thân chơi với nhau thì bọn nó lại bùng đi chơi, ghi sổ đầu bài chiền miên( chắc là có cả mình) ! Các cô gặp bảo rằmg sao dạo này học hành như vậy , hay bỏ học thế! mình cũng chả biết chả lời cô như thế nào nữa, chỉ vâng vâng dạ dạ cho qua chuyện rồi đâu lại vào đấy cả!...v.....v......v

Có lẽ bây giờ mình phải chấn chỉnh lại thôi, nào Metallica ơi Nothing else metter đâu rồi!!!!

trai_tim_san_ho
30-11-2002, 04:50 PM
chỉ ghét mình những khi mình thực sự đáng ghét thôi, con lại yêu tất

The Star
07-12-2002, 08:42 PM
Trời ,nói thế mà cũng nói ,hic hic .

nostalgia
03-01-2007, 11:28 PM
Năm lớp 9.
Tôi ghét tôi gặp cái gì cũng thụt vào như con rùa thụt cổ vào mai.Ngoài mấy quyển sách ra chả biết gì.
Năm lớp 10.
Tôi ghét tôi phải cố thi vào cái trường chuyên, phải xoay xở để lọt vào Top những học sinh cưng của thầy.
Năm lớp 11.
Tôi ghét tôi im lặng trước những đứa bạn xấu tính hay ganh ghét ở lớp.Để sau mỗi giờ học, tôi về nhà và dằn vặt mình, tại sao cứ phải cố lấy lòng những người như vậy đến thế.
Năm lớp 12.
Tôi ghét tôi sợ cạnh tranh và thất bại đến mức không dám tham gia kì thi vòng loại chọn đội tuyển học sinh giỏi quốc gia.
Tôi ghét cái lớp tôi phải ngồi học 3 năm,ghét cái không khí ngột ngạt của những tiết học căng như dây đàn, ghét nụ cười nhếch lên nửa miệng và những câu châm chọc của ông thầy dạy toán,ghét những giờ trả bài kiểm tra bọn bạn cùng lớp săm soi điểm của nhau với những cái nguýt, cái lắc đầu và tiếng thở dài.Tham gia vào cái mớ hỗn tạp ấy, là tôi - và tôi ghét tôi như thế.
Tôi ghét tôi - vì đã học ở cái trường chuyên này.Tôi ghét trường học, tôi không muốn thi đại học.
Nhưng mà tôi vẫn thi.

Năm thứ I
Tôi ghét mình vì đã không lựa chọn đúng.Tôi ghét tôi lúc nào cũng như một đứa trẻ ngốc nghếch, như kiểu đẽo cày giữa đường, chạy theo những cái mà người lớn bảo với tôi là đúng,chính bản thân mình, tôi cũng chả rõ cái gì thực sự là tốt cho tôi.

Năm thứ II
Tôi ghét tôi, vì chẳng tìm thấy cái gì để yêu mình cả.
Tôi dần nhận ra rằng mình không chỉ sống cho mình, mà còn vì Gia Đình nữa, tôi nên sống vì họ.Tôi nghĩ như thế, nhưng chẳng làm nên trò trống gì, ngoài những cái chán dài dằng dặc.
Tôi ghét tôi - thế đấy, vì tôi không còn cảm thấy thích thú, cảm thấy muốn theo đuổi 1 cái gì đó.Có thể gọi cái gì đó là mục đích , hay ước mơ, cao cả hơn người ta gọi là lí tưởng.
Tôi ghét tôi hay quên đủ thứ, nhưng lại nhớ quá tốt những cái không cần nhớ nữa- những thứ thuộc về ngày trước rồi ngồi nghe Trịnh và triết lý đủ thứ, cái thứ triết lí nửa mùa.Thậm chí còn làm cả thơ.Ấy là lúc có 1 người, không, phải nói là hơn 1 người, đến và bảo : Này, anh yêu em !
Tôi suýt ngã,đến tôi còn chả yêu tôi.May mà đứng dậy được.Cũng không thể nói là may - ấy là do tôi quyết định thế.Có lẽ là quyết định duy nhất khiến tôi không thấy ghét mình.
Tôi bắt đầu thực dụng rồi, và tôi ghét tôi chuốc cho mình quá nhiều rắc rối.Tôi cần 1 cái gì đó bình yên,điều mà những thứ kia chẳng mang lại được

Năm thứ III
Tôi chỉ biết 1 cái chung chung mờ mờ trên con đường mình cần đi , là tốt nghiệp.Rồi học thêm cái gì đó, rồi xoay xở kiếm 1 việc ở đất này, thực hiện nghĩa vụ -trách nhiệm với gia đình, tìm 1 người , cam kết với họ bằng 1 tờ giấy, rồi sống như bố mẹ ông bà mình đã sống, rồi về hưu, và vào hòm.Hết.Thật hoàn hảo cho 1 cuộc đời.
Tôi ghét tôi luôn sống theo cái đường mòn của chính mình.Luẩn quẩn và phí hoài.
Tôi đọc đủ thứ sách triết lí , hài hước có, giáo điều có... về hạnh phúc, về lí tưởng, mơ ước, về bí quyết thành công, cả làm giàu nữa. Tôi thấy cuộc đời hóa ra cũng đẹp, và tôi bớt ghét mình đi 1 tí. Nhưng sau đâu lại vào đấy, mà tôi vẫn không ngừng mua mấy quyển sách kiểu vậy, đồ rằng đọc xong mình sẽ "nâng bổng được trái đất lên".
Dạo này tôi hay về nhà, để phải tát vào má mình mà bảo, Đấy thấy chưa cái đồ bất hiếu, nhìn Bố Mẹ mày vất vả đi,hy vọng vào mày đấy, ngồi đó mà ăn và kêu chán.
...............
Năm thứ IV
Hy vọng tôi có thể viết : tôi yêu tôi. Thật vậy.Nếu tôi không yêu tôi, thì làm sao ai có thể yêu tôi .

saudoibackiep
04-01-2007, 09:50 AM
Em thấy các bác than vãn nhiều quá ...thôi thì tặng các bác câu nói của người nổi tiếng:
+Người ta chỉ trách cuộc đời mình khi dùng nó không nên+