PDA

View Full Version : Thư pháp


magic
11-03-2006, 07:46 PM
Bàn về Đường thi mà chả có phông chữ tiếng Hán để viết cho ra chữ Hán.

Tặng những người thích thơ cổ bài thơ nổi tiếng của Lí Bạch - Tĩnh dạ tứ

http://i51.photobucket.com/albums/f351/magicviolet/902c5.jpg

Phiên âm từ trái qua phải, trên xuống dưới:

Chuang qian ming yue guang.huai shi di shang shuang
Qu tou wang ming yue. di tou si gu xiang

Dịch :
Sàng tiền minh nguyệt quang
Nghi thị địa thượng sương.
Cử đầu vọng minh nguyệt
Đê đầu tư cố hương.

Dịch thơ:

Cảm nghĩ đêm yên tĩnh

Đầu giường ánh trăng rọi,
Ngỡ mặt đất phủ sương
Ngẩng đầu nhìn trăng sáng,
Cúi đầu nhớ cố hương.

(Bản dịch: Tương Như)

home_nguoikechuyen
13-03-2006, 06:51 PM
Bức thư pháp chữ Lệ đẹp quá. Cám ơn em magic nhé!

mà em ơi, anh dị ứng với các bản dịch của cụ Trần Trọng San lắm. Nên nếu em có post thơ Đường, thì đừng có post thơ cụ ấy dịch nhé. Đọc thơ anh dịch còn hay hơn. :D .

Bài này là bài thơ Đường khá phổ biến ở Việt Nam nên có rất nhiều bản dịch. Nhưng Home không hiểu sao có nhiều bản dịch rất nhiều, nhưng trong 1 số văn bản người ta vẫn giới thiệu.
Có tay dịch câu đầu là :
Trước nhà trăng vằng vặc
Sáng soi qua màn sương

Trăng vằng vặc, lại soi qua màn sương????

mà Trước nhà trăng vằng vặc. Quả thật đọc ra chẳng còn gì tâm trạng của người xa quê.

Rồi có tay thì dịch rất ...là trữ tình, đúng kiểu thơ lãng mạn, trữ tình made in Vietnam:

Ánh trăng chiếu sáng bên giường
Nửa mơ nửa tỉnh tưởng sương trên thềm
Ngẩng đầu ngắm bóng trăng đêm
Nhớ quê cúi mặt càng thêm đau lòng



Ðêm khuya thao thức dạ vấn vương
Ánh trăng sáng diụ ngờ ngợ sương
Ngẩng lên thầm ước du cung nguyệt
Ngó xuống chạnh lòng nhớ cố hương.

Thôi, bàn chuyện có nhiều cái bi hài lắm.

Thêm vào với em magic bức thư pháp chữ Hành

http://img.photobucket.com/albums/v248/home_nguoikechuyen/tinh_da_tu.jpg

magic
14-03-2006, 07:29 PM
Xin lĩnh ý 2 anh chị,em đã edit lại bài viết vừa rồi.
@ Home
Em thích kiểu chữ Thảo hơn... Nhưng mà bức của anh đưa lên khá đẹp đó chứ.

home_nguoikechuyen
16-03-2006, 02:35 PM
Originally posted by magic@Mar 14 2006, 06:29 PM
Xin lĩnh ý 2 anh chị,em đã edit lại bài viết vừa rồi.
@ Home
Em thích kiểu chữ Thảo hơn... Nhưng mà bức của anh đưa lên khá đẹp đó chứ.
Quoted post


em thích kiểu chữ thảo uh? :D
Hi, còn anh, chắc chưa đủ trình để thưởng thức.

Hôm nay đọc bên topic Tâm sự, thấy NangThuyTinh có nhắc đến giai thoại về Thôi Hộ với Đề đô thành Nam Trang. Một giai thoại đẹp, đầy thơ mộng.

HOA ÐÀO NĂM NGOÁI


Thôi Hộ là danh sĩ đời Trung Ðường. Ông diện mạo rất đẹp nhưng thích sống cô độc nên ít giao du với bạn bè. Lúc Thôi Hộ trên đường lên kinh đô để thi gặp tiết thanh minh, mọi người đang nô nức đi dự hội Ðạp thanh (Giẫm lên bãi cỏ xanh) - một dịp vui chơi về mùa xuân của người Trung Hoa. Khi đi ngang qua vườn đào đang nở hoa tuyệt đẹp, chàng dừng lại ngắm và ghé vào xin nước uống thì một thiếu nữ dung mạo tuyệt vời, duyên dáng, e lệ mở cửa tiếp chàng. Nàng mời chàng tách trà Vũ Di, chàng hân hoan tiếp lấy. Ðôi tay vô tình chạm nhau khiến nàng thẹn thùng cúi mặt che dấu đôi má ửng đỏ như hoa đào; còn chàng cũng hồi hộp, ngượng nghịu không kém.

Tuy thời gian trò chuyện không lâu nhưng hai bên cũng thấy tâm đầu ý hợp, quyến luyến nhau không nở chia tay. Nhưng chàng phải ra đi vì công danh sự nghiệp, nàng đành đứng dưới gốc đào đăm đăm ngó theo bóng chàng đến khi khuất dạng.

Năm sau, ngày hội du xuân lại đến khiến chàng nho sinh nhớ đến hình bóng người con gái đã khiến chàng dệt không biết bao nhiêu là mộng đẹp có nàng. Chàng tìm đến vườn đào để thăm. Bước chân vội vã hân hoan của chàng khựng lại khi thấy cảnh nhà cửa đóng then cài, cảnh cũ còn đó nhưng người xưa vắng bóng. Thôi Hộ lòng buồn bã nhìn ngàn hoa đào vẫn nở rực rỡ và phe phẩy theo gió xuân như đùa cợt cho hoàn cảnh cô quạnh của chàng. Vườn đào đẹp như xưa nhưng sao chàng chỉ thấy hiu quạnh. Chàng thờ thẫn ngẩn ngơ và lòng buốt đau khi chợt nghĩ rằng nàng đã về nhà chồng!

Quá thất vọng, chàng thảo bốn câu thơ trên cửa cổng, ghi lại tâm tư sầu nhớ ngậm ngùi của mình :

http://img.photobucket.com/albums/v248/home_nguoikechuyen/ThoiHo_DeTich.gif

Chiều đến, nàng cùng cha đi chùa dâng hương và thăm họ hàng trở về; chợt nhìn lên cổng thấy bốn câu thơ, nét chữ tinh xảo, ý thơ dồi dào, nàng xúc động khi biết rõ tình cảm nhớ mong của chàng gói ghém trong đó. Nàng buồn bã hối tiếc không kịp gặp lại chàng. Ngày qua ngày nàng tựa gốc đào tha thiết mong đợi và hy vọng người nho sĩ phong nhã năm xưa lại đến với nàng. Nhưng chỉ thấy bóng chiều đổ xuống, vài cánh chim bạt gió cất tiếng kêu thảm thiết não nùng vì lẻ bạn khiến lòng nàng càng tê tái. Rồi hè lại thu sang, đông qua xuân về, nỗi nhớ nhung nung nấu đến lệ trào khóe mắt, nhưng bóng chàng vẫn biền biệt khiến nàng càng tuyệt vọng, bỏ ăn bỏ ngủ, thân xác tiều tụy, dung nhan võ vàng.

Cha nàng phiền muộn lo lắng cố tìm thầy giỏi hốt thuốc cho nàng. Nhưng nào có thuốc trị bệnh tương tư! Biết mình kiệt sức không sống được, nàng đành thuật lại tâm sự của mình cho cha nghe và xin cha tha tội bất hiếu. Người cha già càng xúc động đau khổ thêm cho phận bạc của con gái yêu duy nhất của mình. Nhìn thấy con nằm thiếp trên giường bệnh chờ đợi tử thần, ông nóng lòng chạy ra chạy vào như người mất trí. Ông nghĩ quẩn là nếu tìm được chàng thư sinh đã đem tai họa đến cho gia đình ông, có lẻ người ấy mới có thể chữa khỏi bệnh tương tư cứu sống con ông. Ông vội chạy đi tìm mà quên mất rằng trời đất mênh mông, ông không hề hay biết gốc tích, nơi ở của chàng, làm sao tìm được?!

Vừa ra khỏi cổng, ông găp ngay một chàng thư sinh tuấn tú. Thấy ông hốt hoảng đi như chạy, mặt mủi ràn rụa nước mắt, chàng vội vái chào và thăm hỏi. Ông kể lể sự tình:

- Lão là Ðào Bạch Phụng, lão chỉ có một đứa con gái tên Ðào Phụng Trinh, năm nay tuổi vừa độ trăng tròn, mẹ mất sớm từ lúc Phụng Trinh mới chào đời. Chẳng may nàng đang bệnh thập tử nhất sinh vì quá thương nhớ chàng nho sĩ đã đề thơ trên cổng ...

Nghe tới đó chàng thư sinh bỗng thảng thốt thú nhận:

- Tôi là Thôi Hộ, người đã đề bài thơ trên cổng ...

Ðến lượt ông lão mừng rú lên, một già một trẻ vội chạy vào nhà thì đúng lúc Phụng Trinh vừa trút hơi thở cuối cùng. Nhìn người con gái tràn đầy sức sống, dung nhan tươi đẹp mà mình đã bao ngày thầm yêu trộm nhớ, nay sao tiều tụy võ vàng nằm bất động trên giường bệnh cũng chỉ vì thương nhớ mình; chàng quá xúc động vội quỳ xuống bên giường, cầm tay nàng, úp mặt vào mặt nàng vừa khóc nức nở vừa kêu tên nàng thảm thiết!

Kỳ diệu thay, tiếng kêu bi thương như lay hồn nàng thức tỉnh và những giọt nước mắt nóng hổi của tình yêu nhỏ xuống mặt nàng khiến nàng hồi sinh. Nàng mở mắt nhìn đăm đăm vào chàng và nở một nụ cười sung sướng. Chàng Thôi hớn hở, lão trượng họ Ðào xiết bao vui mừng. Từ đấy, lão trượng Bạch Phụng bằng lòng cho Phụng Trinh và Thôi Hộ kết duyên cầm sắt.

(Theo Điển hay tích lạ của Nguyễn Tử Quang)

magic
20-03-2006, 07:06 PM
Hôm rồi vừa xem trên ti vi chương trình về thư pháp Việt, thấy diễn đàn chưa ai bàn về nó cả, nhân tiện giờ lại mới để ý chữ ký của anh Home nữa, xin gửi vào đây mấy bức thư pháp bằng chữ Việt mọi người xem 1 chút...


http://i51.photobucket.com/albums/f351/magicviolet/thanh_son_61.jpg

http://i51.photobucket.com/albums/f351/magicviolet/thanhs_son_21.jpg

http://i51.photobucket.com/albums/f351/magicviolet/thanh_son_4.jpg

home_nguoikechuyen
21-03-2006, 04:11 PM
Hi, chương trình làm về mấy người ở quán Vô Thường. Thấy anh trong đó không em?

Chung qui cái chương trình đó là .... Chuối. Cực kì chuối.
Người làm chương trình đếch biết cái khóc khô gì cả.
Không dám mạo phạm đến anh Việt. Nhưng bác Loa Kèn nói nhiều cái cũng khôi hài thật. Hơi phô trương.

Còn mấy bức thư pháp em post là của ông Thanh Sơn. Ông này xuất thân từ kiến trúc sư. Ông ta cũng có một phòng trà ở sài Gòn, thư pháp ông ấy bán toàn tính bằng đô.

Mà... nói làm gì. Thư pháp bây giờ, viết .... đi đâu cũng thấy tiền. Mình cũng tham gia nhiều hoạt động dính dáng đến món này. Nhưng nói thật, mình là người ngoài cuộc. Nhiều khi anh em ngồi nói chuyện với nhau, cũng có nhiều chuyện tiếu lâm.
Và.... âu cũng là cái liễn.

Dạo gần rằm tháng Giêng qua trường Ngoại Thương thấy cụ Tú Sót trải chiếu, gòng lưng dưới vĩa hè viết, thấy mà xót xa. Năm ngoái ở hội chợ Giảng Võ gặp một ông cụ ngoại 70, ở một góc khuất cũng " bán chữ". Tay run lẩy bẩy, viết 1 chữ mà phải tô " đi " tô" lại nhiều lần. Mồm thì ho khụ khụ nhưng cụ vẫn viết. Vì cái gì chứ.

Tết ra ở Văn Miếu, ở đó mấy buổi, thấy cứ 50.000 1 bức ( còn chưa được giấy điệp xịn)...thấy người ta trả tiền mà thấy cay mắt. Mà người ta cứ ngỡ viết thư pháp như viết sớ. Xin chữ, rồi viết họ tên, tên tuổi.. .cúng thánh hiền.

CBN
21-03-2006, 06:28 PM
Chú Home chuyện này quen biết nhiều nhà, anh thì biết - thi thỏang có được hỏi han cụ Tú Sót (nhà cụ ở Bà Triệu, 33 hay gì đó, lâu rồi anh deck nhớ nữa). Cơ mà thương thật cho cảnh "làm chữ" "xin chữ"... bây giờ. Thế mà thương nhiều, xót xa nhiều cũng de'o thay đổi được nhiều lắm, phỏng chú !
Lâu ngày quay lại diễn đàn, anh mới xung phong cho 4C ném đá phát. Lúc nãy vừa thấy cô Magic nói qua qua về "thư pháp Việt"? ANh phải cho nó vào trong ngoặc, vì thật ra làm de'o gì có cái thể loại này, chỉ là ngôn ngữ (ngông ngữ) của mấy kẻ dĩ diện, tinh vi... Anh thật, nước Việt Nam ngàn năm văn hiến của mình từ xưa đến giờ làm de'o gì có thư pháp, thư phiếc nào?
Cô Magic thử định nghĩa anh xem thế ếch nào là thư pháp? Nếu là tập cho viết chữ đẹp, cho nó lươn lẹo, xương xẹo,blah balh... thì cô nhầm miẹ nó rồi. Nếu xét đến tinh hoa hơn, nơi mà mỗi nét chữ hòa quyện với tâm của kẻ sỹ thì cũng nhầm nốt. Thư pháp là thiền, là nghệ thuật vô vi.... Đi sâu về thư pháp Trung Hoa thì anh deck dám rồi, mặc dù nói thế nhưng anh cũng không phải bế bọn Khựa lên mà thờ, rồi quay lại chửi Việt Nam ta. Nhưng cay đắng mà nói thì ở ta ... đừng thằng nào nói caí chữ thư pháp ra, ngượng lắm.
Cùng lắm, anh chấp nhận câu... nghệ thuật tự thư pháp, dựa, giống... gì đó còn đỡ.
:hutthuoc:

Thế nhá, anh đặt cái ghế ngồi đây, 4C vào ném đá đi :D

CBN
21-03-2006, 06:30 PM
Anh nhớ cách đây 5 năm anh xin chữ thì khoảng 5-10K 1 con, sau đó 2 năm thì tăng lên 15K.... Giờ đã lên 50K rồi à chú Hôm? Xã hội tiến triển phết nhá !

speed and u
21-03-2006, 07:08 PM
Lên Vô thường xin chữ ko mất tiền đấy, bà con ai có nhu cầu thì cứ việc lên, em thi` ko ham hố mấy trò đó

Nguyen Thanh Tung
09-06-2006, 12:03 PM
Nhìn chữ thích thê không bit

Minh cũng thích thư pháp lắm.. Năm thứ nhất hào hứng đi đăng kí nhưng đến nơi lại thấy "đắng" quá vì khoản đầu tư ban đàu cao quá:(

Nghe Trinh
16-07-2008, 12:42 AM
HOA ÐÀO NĂM NGOÁI


http://img.photobucket.com/albums/v248/home_nguoikechuyen/ThoiHo_DeTich.gif


(Theo Điển hay tích lạ của Nguyễn Tử Quang)
Theo bai tho da dan thi cau cuoi la "Dao hoa y cuu tieu DONG phong", toi co doc mot ban khac thi cau nay la "Dao hoa y cuu tieu XUAN phong". Vay cau nao dung?
Thiên nghi, tiet thanh minh vao mua Xuan "Thanh minh trong tiet thang ba - Kieu". Nhu vay "xuan phong" hop ly hon! Xin cac chu vi cao minh cho them y kien giai thich.
NgheTrinh