View Full Version : Anh ơi!
kissfromarose
08-12-2002, 05:43 PM
Chẳng còn gì để tiếc phải ko em?
Chuyện tình yêu muôn đời vẫn thế
Ràng buộc làm chi khi trái tim ko thể
Đập cùng một nhịp trong nhau
Anh biết rằng em sẽ chẳng buồn đâu
Chỉ lả một thoáng tung bay mái tóc
Một chút nhói dau con tim vỡ oà bật khóc
Rồi em sẽ lại cười:Trò trẻ mà thôi
Anh cũng cố cười trong nước mắt chia phôi
Quay về gói ghém kỉ niệm xưa chôn vùi vào quá khứ
bạn có hỏi "Sao quên rồi hử?"
bất giác gật đầu:Quên chứ nhớ làm chi?
Rồi một ngày kia gặp em trên lối cũ
Ánh mắt xa rời lặng lẽ bước qua nhau
Mà vẫn thấy tim mình còn chút nhói đau
Còn gì nữa đâu mà mắt cay nhoè ướt
Dĩ vãng vỡ tan em là nàng JULIET
Giữa cuộc đời anh đâu phải ROMEO
Tinhyều hoá bi kịch ko ngờ
Trôi nghiêng trên dòng sông nông nổi
Thời gian ơi ta biết mình có tội
Có những điều chẳng vùi lấp được đâu
Dù đã cố quên môt mối tình đầu
Nhưng vẫn luôn khắc khoải hoài trong nỗi nhớ.......
kissfromarose
08-12-2002, 05:46 PM
Mọi người ơi!!!!Thấy bài thơ "DỐI LÒNG" của tui hay ko????bà con cho biết ý kiến nhá!byebye.
tieuyeuxinhxan
13-12-2002, 08:45 PM
he he kiss from a rose ơi! bài dối lòng thì hay thật đấy nhưng you chỉ có công post lên thui chứ thơ có phải của you đâu! Nhận vơ là ăn.... chưởng đấy!
lequyxd2004@yahoo.com
02-03-2003, 08:49 PM
Originally posted by tieuyeuxinhxan@Mar 2 2003, 12:01 PM
Gần lên đai trắng thì nhằm nhò giè....ta đây đã lên đai ...đỏ mặt ....hihiiii!Khi nào lên chứng thư huyền đai thì mới được ....đàm đạo với ta đấy.....ehehe!
oài
nghe mà sởn cả da gà
tiểu yêu của anh dữ vậy sao?
xem ra anh phải đi học võ gấp rồi
congchuatuyet
09-10-2003, 07:21 PM
Buồn ko anh chuyện tình ấy dở dang
Tiếc nuối làm chi khi tình đã lỡ làng
Em mong anh yêu ai hay ngỏ
Đừng có để người ta phải khổ như em
van_chi_la_ga_thoi
27-01-2004, 11:09 AM
(Test pha't)
BƯỚC CHẬM QUA ĐỜI ....
Người đả thế ta còn chi tiếc nửa
Tình còn chi mà ta phải điên cuồng
Ta giận ta không thể lấy lại hồn
Không thể chuộc lại tình ta đả hiến
Không thể khinh bỉ người ta ca tụng
Không thể bôi nhọ chính mặt ta luôn
Tình ta đẹp nên suốt đời quý báu
Hồn như trời nên biển rộng bao la
Người có thể một phút giấy bán rẻ
Nhưng riêng ta lòng mải mải tôn thờ
Trước bội bạc ta trở thành man dả
Móng điên cuồng nanh vuốt muốn vương ra
Thương cho ta không thể hại được người
Mà quay lại cào mặt ta rớm máu
Ôi đau đớn đả nhận chìm ta xuống
Như con chim ủ kín vết thương mình
Lần cuối cùng ta nói với nhân gian
Ta đắm đuối nên suốt đời ta khổ
Ta vụng tính nên cuối cùng thua lổ
Đành trở về ngũ dưới mái hiên mưa
Đành trở về cùng mấy hạt sương sa
Dưới hiên lạnh thấy hồn ai co quắp
Người củng chỉ như trăm ngàn kẻ khác
Sầu hai vai ta bước chậm qua đời ....
van_chi_la_ga_thoi
10-02-2004, 09:18 AM
Lời Thầm Cho Em
Rồi anh cũng như loài chim bé nhỏ
Thèm mặt trời theo ánh nắng bay đi
Rồi anh cũng như loài chim nhỏ đó
Ðến muôn năm không tìm được lối về
Rồi tuổi trẻ theo tháng ngày đi mất
Và tình yêu như nước đổ lòng sông
Loài chim nhỏ bỗng dưng buồn ngơ ngác
Anh cô đơn cứ nước mắt lưng tròng
Thành phố ấy vẫn dòng sông nước biếc
Cỏ mùa xuân đã xoá dấu chân chim
Con đường xưa những vòng tay thắm thiết
Em quên đi như cây lá vô tình
Chim mỏi cánh đành phó thân cho gió
Gió đưa chim về biển nhớ rừng buồn
Anh đứng lại nhìn sương mù phố cũ
Nghe lòng mình thương tiếc cả trăm phương!!
van_chi_la_ga_thoi
10-02-2004, 09:20 AM
Nỗi lòng Thuỷ Tinh
Khi nỗi cô đơn đã trở thành biển cả
Anh hoá thân vô cảm tự ngàn xưa
Thì không hẹn, cớ sao Em lại đến
Dấu chân in thành nhịp của tương tư.
Thuỷ Tinh vẫn làm vua nơi điện cũ
Vô cảm bao năm giờ chợt biết đớn đau
Sẵn sàng đổi mọi vàng son vương phủ
Để được một lần làm nỗi nhớ trong nhau.
Một lần qua Em làm sao biết được
Phía sau mình có kẻ trót đa mang
Đã đổi hết những giàu sang, quyền lực
Lấy một lần yêu, một lần đến muộn màng.
Kiệu người ta đã đón Em về trước
Thôi thế ngàn năm cũng vẫn chỉ một mình
Giá được vỡ tan như là xác pháo
Tiễn kiệu Em đi về phía không anh.
Bao lễ vật lại trả về nguyên vẹn
Vì có bao giờ đón được Em đâu
Em đừng trách nếu anh làm giông bão
Chút lệ buồn của kẻ đến sau.
van_chi_la_ga_thoi
10-02-2004, 01:33 PM
Thơ Nguyễn Bính(Cực hay)
Em là con gái trong khung cửi
Dệt lụa quanh năm với mẹ già
Lòng trẻ còn như cây lụa trắng
Mẹ già chưa bán chợ làng xa.
Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy
Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ
Mẹ bảo: "Thôn Đoài hát tối nay".
Lòng thấy giăng tơ một mối tình
Em ngừng thoi lại giữa tay xinh
Hình như hai má em bừng đỏ
Có lẽ là em nghĩ đến anh.
Bốn bên hàng xóm đã lên đèn
Em ngửa bàn tay trước mái hiên
Mưa chấm bàn tay từng chấm lạnh
Thế nào anh ấy chả sang xem!
Em xin phép mẹ, vội vàng đi
Mẹ bảo xem về kể mẹ nghe.
Mưa bụi nên em không ướt áo
Thôn Đoài cách có một thôi đê.
Thôn Đoài vào đám hát thâu đêm
Em mải tìm anh chả thiết xem
Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh
Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em.
Chờ mãi anh sang anh chẳng sang
Thế mà hôm nọ hát bên làng
Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn
Để cả mùa xuân cũng nhỡ nhàng!
Mình em lầm lũi trên đường về
Có ngắn gì đâu một dải đê!
áo mỏng che đầu mưa nặng hạt
Lạnh lùng thêm tủi với canh khuya
Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay
Hoa xoan đã nát dưới chân giày
Hội chèo làng Đặng về ngang ngõ
Mẹ bảo: "Mùa xuân đã cạn ngày".
Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày
Bao giờ em mới gặp anh đây?
Bao giờ hội Đặng đi ngang ngõ
Để mẹ em rằng hát tối nay?
thanhhoa62003
12-02-2004, 10:38 AM
Thơ thanhhoa62003 ( khá hay!!!! )
"... em đừng tưởng chỉ mình em là thiếu nữ
chỉ mình em mắt biếc với môi hồng
cho em tha hồ tô son điểm phấn
không có anh thì đẹp mấy cũng bằng không!
em đừng tưởng mình em muốn lấy chồng
xung quanh người ta xưa nay vẫn vậy
em đừng tưởng chỉ mình em biết quậy
biết dùng dằng, ngoe ngờ uẩy cụp đuôi!
đừng tưởng rằng em đã có niềm vui
khi có chàng trai lăm le đòi tán
kết quả sao ư? rồi anh ta sẽ chán
khi bắt bài cái tính cách dở hơi
tưởng như em đã hiểu chút lẽ đời
nhưng vô vọng đầu kia trống rỗng
và đừng tưởng chỉ mình em tham vọng
chỉ là chút đua đòi theo kiểu trẻ con!
em đừng tưởng chuyện ngày xưa vẫn còn
nói thật với em anh đã yêu người khác
đừng trách anh bỏ em như trẻ lạc
đừng tưởng cuộc đời sẽ chấp nhận cho em!..."
van_chi_la_ga_thoi
16-02-2004, 01:59 PM
Vô đề
Ta đi thăm sông lần cuối không em
Nơi cả gió đổ lá về một phía
Nơi đá tảng ngồi trầm tư ngẫm nghĩ
Sóng chẳng êm đềm, sóng tung bọt trắng tinh
Một ngày nào nhớ Rapide La Chine
Đi mải miết chân mỏi rồi chợt đến
Con đường nhỏ dắt về nơi thân thiết
Những cây sồi lá bóng vạn trái tim
Mênh mang xanh, ta gọi Thảo Nguyên
Hoa vàng rắc, ta gửi vào miền nhớ
Cô bé con tung bóng bay màu đỏ
Cỏ mướt mềm, ta đi bước mơ
Ta kể nhau nghe về nơi ấy rất thơ
Có ghềnh đá nước uốn mình trắng xoá
Có nước cuộn mấy thuyền phao sắp ngã
Chơi vơi tìm phía nước xoáy hư vô
Ở nơi ấy ngàn chim sống vô tư
Mấy mỏm đá nhấp nhô giữa sóng
Hải Âu đứng lim dim cánh mỏng
Ánh chiều sa lấp lánh suốt dải sông
Gió ào ào ta còn rét hay không
Chia nhau gió cho ấm mình hôm ấy
Tay trong tay, gió rít thành bỏng dãy
Gió lật lòng ta hay lá cây
Hết mỏi chân rồi, ta vẫn nhớ hôm nay
Bóng em đỏ, một chiều ráng đỏ
Bóng em lẻ, bộn bề đá tảng
Bóng em chìm, nước múa mải mê say
Dải sông sóng cuộn đường mơ
Hôm nào ta về hôm nay
van_chi_la_ga_thoi
16-02-2004, 02:01 PM
Vô Vô đề
Gợi làm gì?, bên sông cũ hỡi em.
Nơi cành lá còn quay về một phía?
Tảng đá buồn trầm tư ngẫm nghĩ
Sóng chẳng êm đềm như thủa xa xưa...
Rồi sẽ quên Rapide La Chine
Nơi mải miết, đã bao lần ta đến
Nơi đường nhỏ trải dài hoa tím lạ
Có hàng sồi soi bóng vạn trái tim
Trong giấc mơ, sao vẫn gọi Thảo Nguyên?
Cố xua đi, hoa vẫn vào miền nhớ!
Hình ai đó áo bay trong chiều đỏ
Cỏ ướt mềm, anh vẫn mãi say mơ
Lại vẫn bên nhau, nơi ẩn câu thơ
Ghềnh đá nước uốn mình trắng xoá...
Chợt bỗng thấy thuyền phao sắp ngã
Chơi vơi chìm vào xoáy nước hư vô
Anh trở về với cuộc sống vô tư
Để quên đi đá ngầm biển cả
Để được ngắm Hải âu đùa cùng sóng
Ánh chiều sa lấp lánh dọc triền sông
thanhhoa62003
16-02-2004, 08:58 PM
Originally posted by van_chi_la_ga_thoi@Feb 16 2004, 06:01 AM
Anh trở về với cuộc sống vô tư
Để quên đi đá ngầm biển cả
Để được ngắm Hải âu đùa cùng sóng
Ánh chiều sa lấp lánh dọc triền sông
ha ha ha....
loạn hết cả rồi! trở về với cuộc sống vô tư để quên đi đá ngầm và biển cả nhưng lài để ngắm hải âu nô đùa cùng sóng và anh chiều dọc triền sông.... túm lại là ông định nói gì? về với cuộc sống vô tư nhưng chẳng hề vô tư chút nào.... ở đâu không có bờ biển mà lại có được hải âu bay lượn nhỉ? chắc chỉ có trong tranh hay là dưới địa ngục? hay trên thiên đàng đây?
tôi chịu!
dịch thơ Pháp à ku?
van_chi_la_ga_thoi
17-02-2004, 02:26 PM
Cho em
Anh xin lỗi vì đã bỏ ra đi
Cuồng dại như cánh chim bay ngược chiều gió thổi
Giọt nước mắt em ngày nao rơi nóng hổi
Chỉ khiến lòng anh thêm cháy khát tự do.
Anh xin lỗi vì những điều nhận và cho
Anh chẳng bao giờ nghĩ về em trước nhất
Chỉ khi nào lo sợ em đi mất
Anh lại dịu dàng lời nói ngọt đầu môi.
Anh xin lỗi vì những khoảng cách xa xôi
Của mỗi lần ghé thăm kéo dài từ tuần sang tháng
Anh xin lỗi vì những lúc anh lơ đãng
Nhớ tới một người khi đang nắm tay em.
Anh xin lỗi vì những phút dịu êm
Được ở bên em mà anh không trân trọng
Trái tim yêu ngày xưa tưng cháy bỏng
ngờ uội lạnh dần theo những chuyến đi xa.
Để một ngày khi năm tháng trôi qua
Anh giật mình nỗi nhớ em da diết
Đến bây giờ anh mới hiểu, anh mới hay, anh mới biết
Em chính là bờ bến của đời anh.
Chỉ còn lại những điều rất mong manh
Anh sẽ đợi, sẽ chờ tới khi em tha thứ
Hãy để trái tim anh sau bao ngày say ngủ
Thêm một lần, cháy bỏng để yêu em
van_chi_la_ga_thoi
17-02-2004, 02:30 PM
(continue....)
Ta thường hay quên những điều đáng nhớ
Lại hay nhớ những điều nên quên
Ta quên trời đã vào đông
Phong phanh 1 tà áo mỏng
Hay quên trời đang mưa giông
Một mình lang thang trên phố
Quên cả lối về ngõ nhỏ
Tiếng mưa thì thầm trong đêm
Giọt nắng tội nghiệp bên thềm
Bơ vơ tay người không hứng
Sao tôi quên đi tất cả
Mong nhớ...
một người...
nên quên...
van_chi_la_ga_thoi
17-02-2004, 02:33 PM
Ta Về
Ta về một bóng trên đường lớn
Thơ chẳng ai đề vạt aó phai
Sao bổng nghe đau mềm phế phủ
Mười năm đá cũng ngậm ngờ uì thay
Vĩnh biệt ta-mười-năm chết dấp
Chốn rừng thiêng ỉm tiếng nghìn thu
Mười năm mặt sạm soi khe nước
Ta hóa thân thành vượn cổ sơ
Ta về qua những truông cùng phá
Nếp trán nhăn đùa ngọn gío may
Ta ngẩn ngơ trông trời đất cũ
Nghe tàn cát bụi tháng năm bay
Chỉ có thế. Trời câm đất nín
Đời im lìm đóng váng xanh xao
Mười năm, thế giới già trông thấy
Đất bạc màu đi, đất bạc màu
Ta về như bóng chim qua trễ
Cho vội vàng thêm gió cuối mùa
Ai đứng trông vời mây nước đó
Ngàn năm râu tóc bạc phơ phơ
Một đời được mấy điều mong ước
Núi lở sông bồi đã mấy khi
Lịch sử ngơi đi nhiều tiếng động
Mười năm, cổ lục đã ai ghi
Ta về cúi mái đầu sương điểm
Nghe nặng từ tâm lượng đất trời
Cảm ơn hoa đã vì ta nở
Thế giới vui từ nỗi lẻ loi
Tưởng tượng nhà nhà đang mở cửa
Làng ta ngựa đá đã qua sông
Người đi như cá theo con nước
Trống ngũ liên nôn nả gióng mừng
Ta về như lá rơi về cội
Bếp lửa nhân quần ấm tối nay
Chút rượu hồng đây xin rưới xuống
Giải oan cho cuộc biển dâu này
Ta khóc tạ ơn đời máu chảy
Ruột mềm như đá dưới chân ta
Mười năm chớp bể mưa ngờ uồn đó
Người thức mong buồn tận cõi xa
Ta về như hạt sương trên cỏ
Kết tụ sầu nhân thế chuyển dời
Bé bỏng cũng thì sinh, dị, diệt
Tội tình chi lắm nữa người ơi
Quán dốc hơi thu lùa nỗi nhớ
Mười năm ngừơi tỏ mặt nhau đây
Nước non ngàn dặm bèo mây hỡi
Đành uống lưng thôi bát nước mời
Ta về như sợi tơ trời trắng
Chấp chới trôi buồn với nắng hanh
Ai gọi ai đi ngoài cõi vắng
Dừng chân nghe quặn thắt tâm can
Lời thề buổi ấy còn mang nặng
Nên mắc tình đời cởi chẳng ra
Ta nhớ người xa ngoài nổi nhớ
Mười năm ta vẫn cứ là ta
Ta về như tứ thơ xiêu tán
Trong cõi hoang đường trắng lãng quên
Nhà cũ mừng còn nguyên mái, vách
Nhện giăng, khói ám, mối xông nền
Mọi thứ không còn ngăn nắp cũ
Nhà thương-khó quá sống thờ ơ
Giậu ngihiêng cổng đổ, thềm um cỏ
Khách cũ không còn, khách mới thưa
Ta về khai giải bùa thiêng yểm
Thức dậy đi nào, gỗ đá ơi
Hãy kể lại mười năm chuyện cũ
Một lần kể lại để rồi thôi
Chiều nay ta sẽ đi thơ thẩn
Thăm hỏi từng cây, những nổi nhà
Hoa bưởi, hoa tầm xuân có nở ?
Mười năm, cây có nhớ người xa ?
Ta về như đứa con phung phá
Khánh kiệt đời trong cuộc biển dâu
Mười năm, con đã già trông thấy
Huống mẹ cha đèn sắp cạn dầu
Con gẫm lại đời con thất bát
Hứa trăm điều một chẳng làm nên
Đời qua, lớp lớp tàn hư huyễn
Giọt lệ sương thầm khóc biến thiên
Ta về như tiếng kêu đồng vọng
Rau mác lên bờ đã trổ bông
Cho dẫu ngàn năm em vẫn đứng
Chờ anh như biển vẫn chờ sông
Ta gọi thời gian sau cánh cửa
Nổi mừng giàn giụa mắt ai sâu
Ta nghe như máu ân tình chảy
Tự kiếp xưa nào tưởng lạc nhau
Ta về dẫu phải đi chân đất
Khắp thế gian này để gặp em
Đau khổ riêng gì nơi gió cát
Thềm nhà bụi chuối thức thâu đêm
Cây bưởi xưa còn nhớ, trắng hoa
Đêm chưa khuya quá hỡi trăng tà
Tình xưa như tuổi gìa không ngủ
Thức trọn, khua từng nỗi xót xa
Ta về như giấc mơ thần bí
Tuổi nhỏ đi tìm một tối vui
Trăng sáng soi hồn ta vết phỏng
Trọn đời nổi nhớ sáng khôn ngờ uôi
Bé ơi, này những vui buồn cũ
Hãy sống, đương đầu với lãng quên
Con dế vẫn là con dế ấy
Hát rong bờ cỏ giọng thân quen
Ta về như nước Tào Khê chảy
Tinh đẩu mười năm luống nhạt mờ
Thân thích những ai giờ đã khuất
Cõi đời nghe trống trải hơn xưa
Người chết đưa ta cùng xuống mộ
Đâu còn ai nữa đứng bờ ao
Khóc người ta khóc ta rơi rụng
Tuổi hạc ôi ngày một một hao
Ta về như bóng ma hờn tủi
Lục lại thời gian kiếm chính mình
Ta nhặt mà thương từng phế liệu
Như từng hài cốt sắp vô danh
Ngồi đây nền cũ nhà hương hỏa
Đọc lại bài thơ thủa thiếi thời
Ai đó trong hồn ta thổn thức
Vầng trăng còn tiếc cuộc rong chơi
Ta về như hạc vàng thương nhớ
Một thủa trần gian bay lướt qua
Ta tiếc đời ta sao hữa hạn
Đành không trải hết được lòng ta
van_chi_la_ga_thoi
17-02-2004, 02:35 PM
ĐÔI DÉP
Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh viết về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết được thành thơ..
Hai chiếc dép kia không biết tự bao giờ
Có yêu nhau không mà chẳng rời nưả bước
Cũng lên xuống những nẻo đường xuôi ngược
Trên thảm nhung,dưới cát bụi cùng nhau
Cùng bước,cùng mòn,không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ bước sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia...
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành vô nghiã
Giống nhau lắm,nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phiá
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Nhưng chạnh lòng..nỗi nhớ cứ chênh vênh..
Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà chẳng hề giả dối
Chẳng hưá hẹn mà chẳng hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Như tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung..
và nếu một ngày một chiếc dép mất đi
Còn một chiếc nghiã là không còn nưã..
Chiếc còn lại thẫn thờ trong thương nhớ
Suốt cuộc đời đi tìm chiếc thứ hai........!!!!
van_chi_la_ga_thoi
17-02-2004, 02:38 PM
Fierce and gentle.
Loud and silent,
The river doesn't understand itself
The wave doesn't find itself,until it reaches the sea
Oh the wave passes,
And the waves to come will be the same
Hunger for love
Is strong in the heart
Standing before the waves,
I think of u and me
I think of the great sea
And i wonder where the waves come from
The waves must come from the wind
And i wonder where the wind comes from
And i wonder
When will we love each other again?
The waves deep in the sea
And the waves on the sea's surface
Long for the shore of the sea
Day and night the waves cannot sleep
As i cannot sleep,even in dreams
Because of my loving for u
When i go to the North,
Or to the South,
When i go anywhere,i think of u
My only direction
Out in the great sea
Thousands of waves are pushing,
Which one never reaches the shore
Even miles and miles from home?
Life is so long
Years and months go by
Like the sea,life is endless
Clouds fly to the tant horison
How can i become
Like the hundreds of thousands of small waves
In the great sea of love
And lap forever against your shore?
van_chi_la_ga_thoi
19-02-2004, 01:52 PM
Đây là một trong những câu truyện hay nhất mà tôi đã từng đọc , một câu truyện theo trường phái lãng mạn và Paustovski là một bậc thầy về trường phái này ."Bông Hồng Vàng và Bình minh mưa" xứng đáng là một quyển sách gối đầu cho những ai yêu chủ nghĩa lãng mạn...
Bụi quý
(Bông Hồng Vàng và Bình minh mưa - Paustovski )
Tôi không sao nhớ ra được là mình đã biết câu chuyện anh thợ quét rác thành Pari tên là Giăng Samet như thế nào. Samet kiếm sống bằng nghề quét dọn những xưởng thủ công trong khu phố anh ở.
Samet sống trong một túp lều ở ngoại thành. Tất nhiên, có thể tả tỉ mỉ khu ngoại ô song như vậy sẽ đưa độc giả ra ngoài lề câu chuyện. Thiết tưởng chỉ cần nhắc lại rằng, đến nay, ở những khu ngoại thành Pari, vẫn còn lại những tường thành cổ bằng đất cũng đủ. Vào khoảng thời gian xảy ra câu chuyện, những bụi hoa kim ngân và sơn trà vẫn mọc um tùm trên tường thành và chim chóc làm tổ trong những bụi đó.
Túp lều của anh thợ quét rác nằm ép sát vào chân tường thành phía bắc, kề bên những ngôi nhà nhỏ bé của các bác hàng thiếc, các bác thợ giày, những người đi nhặt mẩu thuốc lá và những người ăn xin.
Nếu như Môpatxăng để ý đến cuộc sống của những người cư trú trong những túp lều nọ, hẳn ông đã viết thêm được một số truyện ngắn tuyệt hay. Có khi chúng sẽ làm cho vinh quang vốn đã rực rỡ của ông thêm nhiều ánh lấp lánh mới.
Đáng tiếc là không một người ngoài cuộc nào để mắt đến những nơi ấy, trừ lũ mật thám. Mà bọn này cũng chỉ ló mặt tới đấy trong trường hợp phải đi lùng kiếm đồ vật mất trộm.
Bằng vào biệt hiệu “Gõ kiến” mà hàng xóm láng giềng đặt cho Samet, ta phải hình dung anh là một người gầy gò, mũi nhọn và dưới vành mũ bao giờ cũng lủng lẳng một mớ tóc giống như mào chim.
Trước kia, Samet đã từng được sống những ngày sung sướng. Anh đăng lính trong quân đội của “Tiểu Napôlêông” trong thời gian chiến tranh ở Mêhicô.
Samet gặp may. Anh bị sốt rét nặng ở Vera-Krux. Anh lính ốm yếu chưa từng qua một trận đọ súng thật sự nào liền được gửi về nước. Viên chỉ huy trung đoàn nhân dịp bèn nhờ Samet đưa đứa con gái lên tám của ông tên là Xuyzan về Pháp.
Viên chỉ huy goá vợ, vì thế đi đâu ông cũng phải đèo bòng con gái theo. Nhưng lần này ông quyết định tạm xa con và gửi nó về cho người chị ở Ruăng. Khí hậu ở Mêhicô rất độc đối với trẻ con Âu. Thêm vào đó, cuộc chiến tranh du kích hỗn độn ở đây chẳng thiếu gì những nguy hiểm bất ngờ.
Trên đường Samet về Pháp khí nóng bốc ngùn ngụt trên Đại Tây Dương. Con bé suốt ngày im lặng. Thậm chí nhìn những con cá bay vọt lên khỏi mặt nước, bóng nhẫy, nó cũng chẳng mỉm cười.
Samet hết sức chăm sóc Xuyzan. Tất nhiên anh cũng hiểu rằng con bé không chỉ mong được anh chăm sóc mà còn muốn được âu yếm vuốt ve. Mà anh, tên lính của một trung đoàn thuộc địa, anh có thể nghĩ ra được cái gì trìu mến kia chứ? Anh có thể mua vui cho nó bằng cách gì đây? Đánh mạt chược với nó chăng? Hay hát cho nó nghe những bài hát thô tục của lính tráng.
Nhưng dù sao cũng không thể cứ nín lặng mãi. Càng ngày anh càng hay bắt gặp cái nhìn băn khoăn của con bé. Cuối cùng anh đánh liều kể cho nó nghe một cách không có mạch lạc, về cuộc đời mình, nhớ lại những tình tiết nhỏ nhặt nhất về một vạn chài trên bờ biển Măngsơ, những bãi cát tơi, những vũng nước khi triều xuống, ngôi nhà thờ nhỏ trong thôn với quả chuông rạn, chuyện bà mẹ anh chữa cho hàng xóm láng giềng khỏi chứng đau rát thực quản.
Samet không tìm được chuyện gì buồn cười trong mẩu ký ức đó để làm vui cho Xuyzan. Nhưng anh ngạc nhiên thấy con bé nghe một cách háo hức và thậm chí còn bắt anh kể đi kể lại, đòi biết thêm những tình tiết mới.
Samet nặn óc tìm cho ra những tình tiết ấy, mãi cho đến khi anh không còn tin được là chúng có thật. Đó không chỉ là những ký ức, mà chỉ là bóng dáng mờ nhạt của chúng. Chúng tan ra như những mảng sương mù. Thực vậy, Samet không hề ngờ rằng sẽ có lúc anh phải khôi phục lại trong trí nhớ quãng thời gian vô ích ấy của đời mình.
Có lần anh mang máng nhớ tới một bông hồng bằng vàng. Cũng chẳng ra là Samet đã trông thấy bông hồng thô kệch đánh bằng vàng đã xuống nước móc vào cây thánh giá của Chúa trong nhà một bà lão dân chài, mà cũng chẳng ra là anh đã nghe câu chuyện về bông hồng đó do những người láng giềng kể lại.
Không, đúng là anh thậm chí đã thấy bông hồng đó và còn nhớ nó sáng lấp lánh như thế nào, mặc dù bên ngoài cửa sổ không có nắng và cơn bão buồn thảm đang gầm gào ngoài eo biển. Càng về sau, Samet càng nhớ rõ hơn cái ánh lấp lánh ấy: Nó giống như những ngọn lửa nhỏ cháy sáng dưới một trần nhà thấp.
Mọi người trong thôn đều ngạc nhiên thấy bà lão dân chài không chịu bán vật quý của mình đi. Bán nó đi bà có thể thu được cả đống tiền. Chỉ một mình mẹ Samet biết rằng bán bông hồng ấy đi là có tội, bởi vì đó là quà chúc phúc của người tình bà lão tặng bà, khi bà còn là một cô gái tươi hơn hớn làm ở nhà máy đóng hộp cá xácđin ở tỉnh Ôđécnơ.
- Trên thế gian này hiếm ai có được những bông hồng vàng, - mẹ Samet nói. – Nhà nào có nó, nhà ấy sẽ được hạnh phúc. Mà không riêng gì họ, ai đụng tới bông hồng đó, người ấy cũng sẽ được hạnh phúc.
Thằng bé Samet sốt ruột đợi mãi ngày bà lão dân chài được hưởng hạnh phúc. Nhưng đến cả bóng dáng của hạnh phúc cũng chẳng thấy đâu. Ngôi nhà của bà lão run rẩy trước gió và tối tối trong nhà cũng chẳng có ánh lửa.
Thế rồi Samet bỏ làng ra đi, không đợi được đến ngày cuộc đời bà lão thay đổi. Mãi một năm sau, một người quen làm thợ đốt lò trên con tàu chở thư ở Lơ Havrơ mới kể cho anh nghe rằng con trai bà lão bất thình lình từ Pari trở về, anh chàng họa sĩ đó râu xồm, vui nhộn và có tính khí kỳ quặc. Từ ngày ấy người ta không còn nhận ra túp lều kia nữa. Nó trở nên ồn ào và dư dật. Người ta kháo nhau rằng bọn hoạ sĩ vẽ lăng nhăng cũng kiếm được ối tiền.
Một hôm, ngồi trên boong tàu, Samet đang dùng chiếc lược sắt của mình chải mớ tóc rối tung trước gió cho Xuyzan thì con bé hỏi anh:
- Anh Giăng ơi, rồi cũng có người cho em một bông hồng vàng chứ?
- Rất có thể, - Samet trả lời. - Rồi cũng sẽ có một thằng dở hơi nào đó cho em, Xuyzan ạ! Trong đại đội anh có một chú lính gầy nhom. Thằng cha thật tốt số lạ lùng. Hắn nhặt được trên chiến trường một chiếc hàm giả gẫy, bằng vàng. Cả đại đội bèn bán đi lấy tiền nhậu. Chuyện đó xảy ra hồi chiến tranh An Nam. Các chàng pháo thủ say rượu mới lấy súng cối bắn chơi cho vui, đạn rơi vào miệng núi lửa đã tắt, nổ tung trong đó, và bị bất ngờ cú này, núi lửa liền thở phì phì và phun lại. Có trời biết tên cái núi lửa đó là gì. Hình như Kraka-Taka thì phải. Nó phun mới dữ làm sao! Bốn chục người dân bản xứ đang yên lành lăn cổ ra chết. Chỉ vì một cái hàm giả hỏng mà ngần ấy người toi mạng, thật quá quẩn! Về sau mới biết ra cái hàm răng ấy là của chính ông đại tá đơn vị anh đánh rơi. Vụ này rồi sau cũng được dẹp đi – uy tín của quân đội trên hết mà. Còn bọn anh thì chuyến ấy say bí tỉ.
- Chuyện ấy xảy ra ở đâu hả anh? – Xuyzan nghi ngờ hỏi.
- Anh đã nói rồi mà, ở tận nước An Nam, tận Đông Dương cơ. Ở đấy đại dương bùng bùng lửa cháy, chẳng khác gì dưới địa ngục, còn những con sứa thì giống như những cái váy viền đăng ten của vũ nữ. Ở đấy lại còn ẩm ướt nữa chứ, đến nỗi chỉ một đêm thôi, nấm đã mọc lên trong ủng bọn anh. Anh mà nói dối thì xin cứ treo cổ anh lên.
Trước đó Samet đã nghe nhiều chuyện bịa đặt của lính tráng, nhưng riêng anh, anh chưa từng bịa chuyện bao giờ. Không phải anh không biết tưởng tượng, chẳng qua anh chưa bao giờ thấy cần phải làm như vậy. Còn giờ đây anh coi việc làm vui cho Xuyzan là một bổn phận thiêng liêng.
Samet đưa Xuyzan đến Ruăng và trao tận tay cho bác gái nó – môt người đàn bà cao lớn, có đôi môi tái nhợt và mím chặt. Bà ta hạt cườm đen khắp mình trông như một con rắn ở rạp xiếc.
Con bé vừa trông thấy bà bác đã vội bám chặt lấy Samet và nép vào cái áo ca pốt bạc phếch của anh.
- Không sao! – Samet thì thầm và khẽ đẩy vào vai Xuyzan. - Bọn lính trơn bọn anh cũng chẳng được lựa chọn cho mình các ông đại đội trưởng đâu. Chịu khó vậy, Xuzi, cô lính ạ!
Samet bỏ đi. Anh ngoảnh lại mấy lần nhìn lên những khung cửa sổ của ngôi nhà buồn tẻ, ở đó đến gió cũng chẳng buồn lay động các bức rèm. Nghe rõ tiếng đồng hồ hối hả trong những quán nhỏ nằm ở các phố hẹp. Trong túi dết Samet còn giữ lại kỷ niệm của Xuyzan: một cái nơ buộc tóc đã nhàu nát màu xanh. Có trời mới biết vì sao cái băng đó lại thơm dịu đến thế, như thể nó được cất giữ trong một giành hoa tím.
Bệnh sốt rét Mêhicô đã hủy hoại sức khoẻ của Samet. Anh chưa được thăng chức đội thì đã bị thải hồi, trở về cuộc sống dân thường với hàm binh nhì.
Năm tháng qua đi torng cảnh thiếu thốn đơn điệu. Samet nếm trải hết nghề cực nhọc này đến nghề khốn khổ khác và cuối cùng anh trở thành người hót rác thành Pari. Từ đó, mùi bụi bặm và rác rưởi lúc nào cũng ám vào anh. Anh cảm thấy nó cả trong cơn gió thoảng từ phía sông Xen luồn vào trong phố, cả trong những bó hoa ướt át mà các bà lão ăn vận sạch sẽ đứng bán trên các đại lộ.
Ngày lại ngày quyện lấy nhau torng một màu vàng đục. Nhưng đôi khi trong cái màu vàng đục ấy, Samet lại thấy dấy lên trong lòng mình một áng mây hồng: Đó là bộ áo dài cũ của Xuyzan. Từ tấm áo ấy phảng phất hương xuân tươi mát như thể người ta cũng cất nó trong giành hoa tím.
Xuyzan giờ ở đâu? Em sống ra sao? Samet biết ngày nay Xuyzan đã là một cô gái trưởng thành, còn cha nàng thì đã bị tử thương.
Đã nhiều lần Samet định đi Ruăng thăm Xuyzan. Nhưng anh cứ lần lữa mãi cho đến lúc chợt hiểu rằng mình đã bỏ lỡ thời gian và chắc chắn Xuyzan đã quên hẳn anh rồi.
Anh tự mắng mình là đồ bị thịt, khi nhớ đến cuộc chia tay với Xuyzan. Đáng lẽ phải hôn cô bé thì anh lại ấn vào lưng nó, đẩy nó tới chỗ con quạ già nọ và bảo: “Chịu khó vậy, Xuzi, cô lính ạ!”
Ai cũng biết những người thợ hót rác chỉ làm việc ban đêm. Có hai nguyên nhân buộc họ phải làm vào thời gian đó: Vì rác rưởi do con ngừơi thải ra tích tụ nhiều nhất vào cuối ngày và thứ hai, những người thơ hót rác không được phép xúc phạm tới thị giác và khướu giác của người dân đất kinh kỳ. Ban đêm hầu như không có ai ngửi hoặc trông thấy việc làm của họ, trừ lũ chuột cống.
Samet đã quen với công việc về đêm và còn thích thú cái khoảng thời gian ấy là khác. Nhất là lúc ánh bình minh uể oải bắt đầu chọc thủng bóng tối trên thành phố. Sương mù vương vất trên sông Xen, nhưng sương không bao giờ bay lên quá thành cầu.
Một hôm, cũng vào một buổi bình minh mờ mịt hơi sương như thế, Samet đi trên cầu Phế Binh bắc ngang sông Xen và gặp một thiếu phụ mặc áo dài màu tím nhạt, đính đăng ten đen. Thiếu phụ đứng trên thành cầu và nhìn xuống dòng sông.
Samet dừng lại, cất bỏ chiếc mũ bụi bặm và nói:
- Thưa tiểu thư, nước sông Xen lúc này lạnh lắm. Tiểu thư nên để tôi đưa về nhà thì hơn
- Giờ đây tôi cũng chẳng có nhà.
Thiếu phụ trả lời rất nhanh và quay về phía Samet.
Samet để rơi chiếc mũ.
- Xuzi! – Anh kêu lên bằng một giọng tuyệt vọng và sung sướng đến cực độ, - Cô lính Xuzi! Cô bé của anh! Thế là cuối cùng anh cũng đã gặp em. Chắc là em quên anh rồi. Anh là Giăng Ecnet Samet đây, cái anh binh nhì ở Trung đoàn Thuộc địa số Hai Mươi Bảy đã đưa em về cho mụ bác gái tởm lợm ở Ruăng đây. Em bây giờ xinh quá đi thôi! Tóc em chải mới khéo nữa chứ! Còn anh, cái thằng lính quèn này thì chẳng biết xoay xở với mái tóc em thế nào.
- Giăng! - Thiếu phụ kêu lên, đâm bổ tới ôm lấy cổ anh và khóc, - Giăng, anh vẫn tốt như xưa. Em còn nhớ hết mà!
- Ồ, rõ vớ vẩn! – Samet lầu bầu trong miệng. – Lòng tốt của anh thì lợi lộc gì cho ai. Có chuyện gì đã xảy ra với em vậy, em gái bé nhỏ của anh?
Samet kéo Xuyzan lại gần mình và làm cái việc anh không dám làm trước kia ở Ruăng: Vuốt ve và hôn lên mái tóc óng ả của nàng. Rồi anh vội lánh ra, sợ Xuyzan ngửi thấy mùi chuột cống trên áo ngoài của anh. Nhưng Xuyzan lại càng nép chặt vào vai anh hơn
- Có chuyện gì vậy, em bé nhỏ của anh? – Samet bối rối nhắc lại.
Xuyzan không trả lời. Nàng không nén được tiếng nức nở. Samet hiểu rằng lúc này chưa nên hỏi nàng chuyện gì hết.
- Anh có một cái hang chỗ tường thành. – Samet vội vã nói. – Hơi xa đây một chút. Tất nhiên ở nhà chẳng có gì hết, nhẵn như chùi. Nhưng được cái có thể hâm nước cho nóng và nằm ngủ trên giường. Ở đó em có thể tắm táp và nghỉ ngơi. Và nói chung em muốn ở bao lâu tùy thích.
Xuyzan ở nhà Samet năm ngày. Năm ngày ấy, một mặt trời kỳ lạ cất lên trên thành Pari. Hết thảy mọi ngôi nhà, kể cả những nhà cũ kỹ nhất, ám khói, tất cả những khu vườn, thậm chí cả cái hang của Samet nữa đều rực rỡ trong những tia sáng của vừng thái dương ấy, như là những báu vật.
Ai chưa từng được xúc động với hơi thở nhè nhẹ của thiếu nữ trong giấc ngủ, người đó chưa thể hiểu thế nào là dịu dàng. Môi nàng tươi hơn cả những cánh hoa ẩm ướt và đôi hàng mi nàng lấp lánh những giọt lệ đêm.
Phải, những gì đã xảy ra với Xuyzan quả đúng như Samet dự đoán. Người tình của nàng - một diễn viên trẻ - đã phụ nàng. Nhưng năm ngày Xuyzan sống bên Samet đã đủ để cặp tình nhân làm lành với nhau.
Samet tham dự vào việc hoà giải đó. Anh phải mang thư của Xuyzan lại cho anh chàng diễn viên và đã dạy cho gã điển trai đáng ngán nọ một bài học về phép lịch sự khi gã định dúi vào tay anh vài xu tiền thưởng.
Sau đó ít lâu, anh chàng diễn viên đáp xe ngựa đến tìm Xuyzan. Và đâu lại vào đó: Một bó hoa, những cái hôn, tiếng cười qua nước mắt, lời xin lỗi và dáng vô tư ngượng ngập.
Khi đôi bạn trẻ lên đường, Xuyzan vội vã nhảy lên xe, nàng quên cả từ biệt Samet. Liền đó nàng sực nhớ ra, đỏ mặt và ngượng ngùng đưa tay cho anh.
- Em đã chọn lấy cuộc sống theo ý em, anh chỉ còn biết chúc em hạnh phúc. - Cuối cùng Samet mới lầu bầu nói.
- Em chưa biết rồi sẽ ra sao? – Xuyzan trả lời và mắt nàng ngấn lệ.
- Em băn khoăn như vậy thực là vô ích, em bé nhỏ của anh ạ! – Anh chàng diễn viên trẻ dài giọng và nhắc lại. – Em bé xinh đẹp của anh.
- Giá có ai đó tặng cho em một bông hồng vàng! – Xuyzan thở dài. – Cái đó chắc chắn sẽ mang lại cho em hạnh phúc. Em vẫn nhớ câu chuyện anh kể trên tàu, anh Giăng ạ!
- Biết đâu đấy! – Samet trả lời. – Nhưng dù sao thì người sẽ mang bông hồng vàng đến cho em cũng chẳng phải là cái anh chàng quý phái này đâu. Em tha lỗi cho anh, anh là một thằng lính, anh không ưa bọn công tử bột.
Hai người trẻ tuổi đưa mắt cho nhau. Gã diễn viên nhún vai. Chiếc xe chuyển bánh.
Thường thường cứ h ết ngày là Samet đổ đi tất cả những rác rưởi mà anh quét dọn ở các xưởng thủ công. Nhưng sau lần gặp Xuyzan, anh không đổ bụi ỡ những hiệu kim hoàn đi nữa. Anh giấu diếm đổ chúng vào một cái túi và mang về lều mình. Hàng xóm cho rằng anh chàng hót rác nọ đã trở thành ngớ ngẩn. Hiếm người biết rằng trong bụi đó có chứa bột vàng, bởi vì những người thợ kim hoàn khi làm việc thế nào cũng làm hao đi chút xíu kim loại quý đó.
Samet quyết định sẽ sàng bụi lấy vàng, đúc thành một thoi nhỏ và dùng nó đánh một bông hồng vàng mang lại hạnh phúc cho Xuyzan. Mà rất có thể, như mẹ anh đã nói, nó còn mang lại hạnh phúc cho nhiều người khác nữa. Biết đâu đấy! Anh quyết không gặp lại Xuyzan khi bông hồng chưa được làm xong.
Samet không kể cho ai nghe chuyện đó. Anh sợ bọn cảnh sát và nhà cầm quyền. Ai mà biết được bọn quan toà nhiễu sự sẽ giở trò gì. Chúng có thể buộc anh vào tội ăn cắp, tống anh vào tù và lấy mất số vàng anh có. Dù sao vàng cũng chẳng phải của anh.
Trước khi đăng lính, Samet là cố nông trong trang trại của một ông mục sư nông thôn và vì thế anh biết sàng sẩy. Những hiểu biết đó đối với anh bây giờ hoá ra lại có ích. Anh nhớ rằng khi quạt lúa mì thì những hạt nặng sẽ rơi xuống đất, còn bụi thì bị gió cuốn đi.
Samet làm một cái quạt gió nho nhỏ và đêm đêm, ở sân nhà, anh quạt bụi lấy được trong các hiệu kim hoàn. Anh hồi hộp mại cho đến lúc trông thấy lờ mờ một lớp bụi vàng lấp lánh trên ngăn gỗ.
Đến lúc có đủ bụi vàng để đánh thành thỏi thì đã mất nhiều thời gian lắm. Nhưng Samet chưa đưa cho người thợ kim hoàn đánh bông hồng vội.
Không phải Samet thiếu tiền thuê thợ. Bất cứ người thợ kim hoàn nào cũng bằng lòng đánh bông hồng để lấy tiền công bằng một phần ba thỏi vàng và như thế họ cũng đã hài lòng lắm rồi.
Duyên do không phải vì thế. Càng ngày, giờ gặp gỡ Xuyzan càng gần. Nhưng không biết từ lúc nào, Samet bắt đầu sợ cái giờ ấy.
Tất cả sự trìu mến từ lâu dồn nén trong đáy lòng, Samet muốn dành cho nàng, cho Xuzi. Nhưng ai cần đến cái trìu mến của con người tàn tã và dị dạng này chứ! Samet từ lâu đã nhận thấy rằng, gặp anh, người ta chỉ muốn bỏ đi cho nhanh và quên phứt cái bộ mặt hốc hác xám ngoét với làn da chảy xệ và đôi mắt chòng chọc của anh.
Trong túp lều của Samet có một mảnh gương vỡ. Hoạ hoằn lắm Samet mới soi gương. Nhưng hễ cứ nhìn vào là anh lại văng một câu chửi tục và quăng vội mảnh gương đi. Thà đừng nhìn thấy mình còn hơn, cái thân hình gớm ghiếc lê lết trên đôi chân tê thấp khập khiễng.
Cuối cùng, khi đã đánh xong bông hồng, Samet mới biết Xuyzan đã rời Pari đi Mỹ từ một năm trước, và theo người ta nói, nàng đi hẳn, không về nữa. Không ai có thể cho Samet biết địa chỉ của nàng.
Thoạt đầu, Samet thậm chí còn thấy nhẹ hẳn người. Nhưng rồi tất cả sự chờ đợi cuộc gặp gỡ đầm ấm và thanh thản với Xuyzan, không hiểu sao, đã biến thành một mảnh sắt gỉ. Mảnh sắt nhọn ấy mắc trong g ngực anh, ngay ở bên tim và Samet cầu trời cho nó mau mau đâm thẳng vào trái tim ốm yếu ấy đi, cho tim anh vĩnh viễn ngừng đập.
Samet bỏ việc quét dọn trong các xưởng kim hoàn. Anh nằm trong túp lều của mình mấy ngày liền, quay mặt vào tường. Anh im lặng và chỉ mỉm cười một lần, đưa cánh tay áo cũ lên mắt. Không ai nhìn thấy anh khóc. Hàng xóm láng giềng cũng chẳng có ai sang thăm anh. Người nào cũng đã có chán vạn cái lo âu bận bịu của mình.
Chỉ có một người theo dõi Samet. Đó là người thợ bạc đứng tuổi đã đánh từ thỏi vàng ra một bông hồng rất tinh xảo. Cùng trên một cành, bên cạnh bông hoa, người thợ bạc đánh thêm một nụ hồng bé nhỏ và nhọn hoắt.
Người thợ bạc đến thăm Samet nhưng không đem thuốc đến cho anh. Ông ta cho rằng có mang cũng vô ích.
Thực thế, Samet đã lặng lẽ qua đời trong một lần đến thăm của người thợ bạc. Ông ta nâng đầu anh thợ quét rác lên, lấy ở dưới cái gối xám ra bông hồng vàng bọc trong chiếc nơ nhàu nát màu xanh, khẽ khép cái cánh cửa cọt kẹt lại, rồi thong thả đi ra. Từ chiếc nơ xông lên mùi chuột.
Lúc đó vào cuối thu. Màn đêm rung động vì gió và vì những đốm lửa nhấp nháy. Người thợ bạc nhớ đến nét đổi thay trên mặt Samet sau khi anh chết. BỘ mặt trở nên nghiêm nghị và trầm tĩnh. Người thợ bạc thấy niềm cay đắng hiện trên mặt anh còn tuyệt đẹp nữa là khác.
“Cuộc sống không coh người ta cái gì thì cái chết lại đem cho người ta”. Người thợ bạc vốn quen với những ý nghĩ rẻ tiền nghĩ như vậy và thở dài.
Ít lâu sau, người thợ bạc đem bông hồng vàng nọ bán cho một nhà văn đã có tuổi ăn mặc lôi thôi lốc thốc, và theo nhận xét của bác thợ, nhà văn này cũng chẳng giàu có gì cho lắm để có thể cho phép mình mua một vật đắt tiền đến thế.
Hẳn câu chuyện về bông hồng vàng do người thợ bạc kể lại cho nhà văn đã đóng vai trò quyết định trong việc mua bán nọ. Nhờ những ghi chép của nàh văn già mà mới có người biết được câu chuyện đau buồn trong đời người cựu binh Trung đoàn Thuộc địa thứ Hai Mươi Bảy là Giăng Samet.
Trong những ghi chép của ông, nhà văn đại khái có viết:
“Mỗi phút, mỗi lời tình cờ được nói ra và mỗi cái nhìn vô tình ta bắt gặp, mỗi ý nghĩ sâu sắc hoặc vui đùa, mỗi rung động thầm lặng của con tim, cũng như cả đến một bông xốp của hoa hướng dương đang bay hay lửa sao trong một vũng nước đêm - tất cả những cái đó đều là những hạt rất nhỏ của bụi vàng.
Chúng ta, những nhà văn, chúng ta bòn đãi chúng trong hàng chục năm, hàng triệu những hạt cát đó, lặng lẽ thu góp lại cho mình, biến chúng thành một hợp kim rồi từ hợp kim đó ta đánh “Bông Hồng Vàng” của ta - truyện, tiểu thuyết hay là thơ.
Bông hồng vàng của Samet! Đối với tôi có phần nào là hình tượng tương lai của hoạt động sáng tạo của chúng ta. Thật là lạ lùng khi chẳng có ai chịu bỏ sức lao động của mình ra nghiên cứu xem từ những hạt bụi quý ấy đã phát sinh ra ngờ uồn văn học sinh động như thế nào.
Nhưng cũng giống như bông hồng vàng của ngừơi thợ hót rác già kia làm ra là để cho Xuyzan được hạnh phúc, sáng tác của chúng ta là để cho cái đẹp của trái đất, cho lời kêu gọi đấu tranh vì hạnh phúc, vì niềm vui và tự do, cho cái cao rộng của tâm hồn và sức mạnh của trí tuệ chiến thắng bóng tối cho chúng ta rực rỡ như một mặt trời không bao giờ tắt.”
http://freehost16.websamba.com/pqchinh/lovers.jpg
van_chi_la_ga_thoi
19-02-2004, 02:08 PM
Sóng hát
Lạ cho con sóng bạc đầu
Xoã tan trên cát , đục ngầu nỗi đau
Mà bờ cát mịn trắng phau
Mải mê lời gió trên đầu dửng dưng
Vô tâm đến thế là cùng
Bờ sao hiểu được lòng biển khơi
Thôi đừng đỏng đảnh bờ ơi
Gần nhau theế chẳng , xa xôi được gì
Nghe như có tiếng thầm thì
Lẳng lơ gió đã bỏ đi một mình
Trơ bờ cát trắng mông mênh
Với con sóng hát chuyện tình một bên
Tôi đi giữa lúc triều lên
Thương con sóng chẳng làm nên tội gì
Đơn côi thiếu đủ mọi bề
Tôi như con sóng đam mê một đời
Một đời sóng rách tả tơi
Khát khô bờ cát, cháy lời tin yêu !
van_chi_la_ga_thoi
25-02-2004, 01:16 PM
dddd
van_chi_la_ga_thoi
25-02-2004, 01:52 PM
Chuyện cổ tích
Nguyễn Bính
Em ạ ngày xưa vua nước bướm
Kén nhân tài mở Điệp Lang khoa
Vua không lấy trạng vua thề thế
Con bướm vàng tuyền đậu thám hoa
Vua bèn gọi gả con gái yêu
Nàng đẹp như em chả nói điêu
Vua nuông hai vợ chồng phò mã
Cho nhởn xem hoa sớm lại chiều
Một hôm đôi vợ chồng bướm dại
Mê mải chơi hoa lạc lối về
Mình ạ - nàng khóc - em hãi lắm
Trời chiều lạc lối tới vườn lê
Vườn đầy hoa trắng như em ấy
Bỗng một bà tiên hiển hiện ra
Sao mà đẹp thế! Tiên mà lại!
Nữ chúa vườn lê đi thăm hoa.
Bà thấy vợ chồng con bướm dại
Sụt sùi ngồi khóc dưới hoa lê
Đến bên âu yếm bà thương hại:
"ý hẳn hai con lạc lối về?
"Đây về nước Bướm đường thì xa
"Về tạm nhà ta ngủ với ta
"Có đủ chăn thêu cùng gối gấm
"Có nhiều bánh ngọt ướt hương hoa...
Đêm ấy chăn êm và gối êm
Vợ chồng ăn bánh với bà tiên
Ăn xong thoắt chốc liền thay lốt
Chồng hoá làm anh, vợ hoá em
van_chi_la_ga_thoi
25-02-2004, 01:54 PM
Hoa cỏ may (thơ Xuân Quỳnh)
Cát vắng, sông đầy cây ngẩn ngơ
Không gian xao xuyến chuyển sang mùa
Tên mình ai gọi sau vòm lá
Lối cũ em về nay đã thu
Mây trắng bay đi cùng với gió
Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ
Đắng cay gửi lại bao mùa cũ
Thơ viết đôi dòng theo gió xa
Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm dày
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói
Ai biết lòng anh có đổi thay?
van_chi_la_ga_thoi
25-02-2004, 01:56 PM
Tự hát
Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em, anh đã từng biết đấy
Anh là người coi thường của cải
Nên nếu cần anh bán nó đi ngay.
Em cũng không mong nó giống mặt trời
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
Lại mình anh với đêm dài câm lặng
Mà lòng anh xa cách với lòng em.
Em trở về đúng nghĩa trái tim
Biết làm sống những hồng cầu đã chết,
Biết lấy lại những gì đã mất,
Biết rút gần khoảng cách của yêu, tin.
Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Biết khao khát những điều anh mơ ước
Biết xúc động qua nhiều nhận thức
Biết yêu anh và biết được anh yêu.
Mùa thu nay sao bão mưa nhiều
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
Dải đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh.
Em lo âu trước xa tắp đường mình
Trái tim đập cồn cào không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn.
Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
Cũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi khi đi rồi.
van_chi_la_ga_thoi
25-02-2004, 01:57 PM
Hoa cúc xanh
Hoa cúc xanh có hay là không có
Trong lầm lầy tuổi nhỏ của anh xưa
Một dòng sông lặng chảy từ xa
Thung lũng vắng sương bay đầy cửa sổ
Hoa cúc xanh có hay là không có
Một ngôi trường bé nhỏ cuối ngàn xa
Mơ ước của người hay mơ ước của hoa
Mà tươi mát mà dịu dàng đến thế
Cỏ mới mọc con chim rừng thơ bé
Nước trong ngần thầm thì với ngàn lau
Trái tim ta như nắng thuở ban đầu
Chưa chút gợn một lần cay đắng
Trên thềm cũ mùa thu vàng gió nắng
Đời yên bình chưa có những chia xa
Khắp mặt đầm xanh biếc một màu hoa
Hương thơm ngát cả một vùng xứ sở
Những cô gái da mịn màng như lụa
Những chàng trai đang đọ tuổi hai mươi
Người yêu người, yêu hoa cỏ đất đai
Những câu chuyện xoay quanh mùa hái quả...
Hoa cúc xanh có hay là không có
Tháng năm nào ấp ủ thuở ngây thơ
Có hay không thung lũng của ngày xưa
Anh đã ở và em thường tới đó
Châu chấu xanh, chuồn chuồn kim thắm đỏ
Những ngả đường phơ phất gió heo may
Cả một vùng vương quốc tuổi thơ ngây
Bao mơ ước mượt mà như lá cỏ...
Anh đã nghĩ chắc là hoa đã có
Mọc xanh đầy thung lũng của ta xưa.
van_chi_la_ga_thoi
25-02-2004, 07:29 PM
Quà tặng của đạo sỹ.
(O'henry)
Một đồng tám mươi bảy xu ,đúng như vậy.Hàng ngày, cô cố gắng tiêu thật ít tiền khi đi chợ. Cô đi loanh quanh tìm mua thứ thịt và rau rẻ nhất cho bữa ăn hàng ngày,ngay cả lúc cảm thấy hết sức mệt mỏi cô vẫn cố tìm kiếm. Tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó.
Della đếm lại số tiền ít ỏi một lần nữa.Không hề có sự nhằm lẫn,chỉ có một đồng tám mươi bảy xu ,và ngày mai sẽ là lễ giáng sinh.
Cô sẽ không thể làm gì hơn,chỉ còn cách ngồi xuống và khóc mà thôi.ở đó ,trong một căn phòng nhỏ, tồi tàn ,cô đang nức nở.
Della sống trong căn phòng nhỏ nghèo nàn này với chồng của cô,James Dillingham Young,ở thành phố NEW YORK.
Họ có một phòng ngủ,một phòng tắm và một nhà bếp.James Dillingham Young may mắn hơn cô vì anh ấy có việc làm . Tuy vậy đó không phải là một công việc kiếm được nhiều tiền.Tiền thuê căn phòng này chiếm gần hết lương của anh ấy.Della đã cố gắng rất nhiều để tìm một công việc nhưng vận may đã không mỉm cười với cô.Tuy nhiên,cô rất hạnh phúc khi ôm 'Jim', James Dillingham Young,trong tay mỗi khi anh trở về.
Della đã ngừng khóc.Cô lau khô mặt rồi đứng nhìn một chú mèo xám trên bức tường đồng màu với nó bên cạnh con đường tối ngoài cửa sổ.
Ngày mai là Noel và cô chỉ còn một đồng tám mươi bảy xu để mua cho Jim,Jim của cô, một món qùa.Cô muốn mua một món quà thật sự có ý nghĩa ,một thứ có thể biểu hiện được tất cả tình yêu cô dành cho anh.
Della chợt xoay người chạy đến bên chiếc gương treo trên tuờng.Mắt cô sáng lên.
Cho đến bây giờ,gia đình James Dillingham Young chỉ có hai vật quí giá nhất.Một thứ là chiếc đồng hồ vàng của Jim.Chiếc đồng hồ này trước đây thuộc sở hữu của cha anh ta và trước nữa là ông nội anh ta.Thứ còn lại là mái tóc của Della.
Della thả nhanh mái tóc dài óng mượt xuống lưng.Thật tuyệt đẹp, không khác nào như một chiếc áo khoác đang choàng qua người cô .Della cuộn tóc lên lại.Cô đứng lặng đi rồi thút thít một lát .
Della buớc chậm rãi qua các cửa hàng dọc hai bên đường rồi dừng lại trước bảng
hiệu"Madame Eloise".Tiếp cô là một phụ nữ mập mạp,bà ta chẳng có một chút vẻ "Eloise" nào cả.
Della cất tiếng hỏi:'bà mua tóc tôi không?'
'Tôi chuyên mua tóc mà',bà ta đáp và bảo :'hãy bỏ nón ra cho tôi xem tóc của cô đi'
Suối tóc nâu đẹp tụyệt vời buông xuống.
'Hai mươi đồng' bà ta định giá, bàn tay nâng niu mái tóc óng ả.
'Hãy cắt nhanh đi! và đưa tiền cho tôi' Della nói.
Hai giờ tiếp theo trôi qua nhanh chóng.Cô tìm mua quà cho Jim trong các cửa hiệu trong niềm vui khôn tả .Cuối cùng cô cũng chọn được một thứ .Đó là môt sợi dây đồng hồ bằng vàng.Jim rất quí chiếc đồng hồ của mình nhưng rất tiếc là nó không có dây .Khi Della trông thấy sợi dây này cô biết rằng nó phải là của anh và cô phải mua nó.
Cô trả hai mươi mốt đồng để mua và vội vã trở về nhà với tám mươi bảy xu còn lại.
Đến nhà, Della ngắm mái tóc cực ngắn của mình trong gương và nghĩ thầm :'mình có thể làm gì với nó đây?'.Nửa giờ tiếp theo cô nhanh chóng chuẩn bị mọi thứ.Xong Della lại ngắm nghía mình trong gương lần nữa.Tóc của cô bây giờ tòan những sợi quăn quăn khắp đầu. 'Chúa ơi, mình trông như một con bé nữ sinh ấy!'.Cô tự nhủ :'Jim sẽ nói gì khi thấy mình như thế này?'
Bảy giờ tối, bữa ăn đuợc chuẩn bị gần xong.Della hồi hộp chờ đợi, hy vọng rằng mình vẫn còn xinh đẹp trong mắt Jim.
Thế rồi cửa mở,Jim bước vào.Anh ấy trông rất gầy và cần có một cát áo khoác mới.Jim nhìn chằm chằm vào Della.Cô không thể hiểu được anh đang nghĩ gì,cô sợ.Anh ta không giận dữ, cũng chẳng ngạc nhiên.Anh đứng đó, nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ. Della chạy đến bên Jim òa khóc:'Đừng nhìn em như thế ,anh yêu.Em bán tóc chỉ để mua cho anh một món quà.Tóc sẽ dài ra mà.Em phải bán nó thôi, Jim à. Hãy nói "giáng sinh vui vẻ",em có một món quà rất hay cho anh này!'
'Em đã cắt mất tóc rồi à?'Jim hỏi
'Đúng thế ,em đã cắt và bán rồi ,vì vậy mà anh không còn yêu em nữa ư? em vẫn là em mà!'Della nói.
Jim nhìn quanh rồi hỏi lại như một kẻ ngớ ngẩn:'em nói là em đã bán tóc à?'
'Đúng, em đã nói vậy, vì em yêu anh! Chúng ta có thể ăn tối được chưa, Jim?'
Chợt Jim vòng tay ôm lấy Della và rút từ túi áo ra một vật gì đấy đặt lên bàn.Anh nói :'anh yêu em,Della, dù cho tóc em ngắn hay dài.Hãy mở cái này ra em, sẽ hiểu tại sao khi nãy anh sững sờ đến vậy.'
Della xé bỏ lớp giấy bọc ngoài và kêu lên sung suớng ,liền sau đó những giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống.Trong đó là một bộ kẹp tóc,những chiếc kẹp dành cho mái tóc óng ả của Della.Cô đã mơ ước có đuợc nó khi trông thấy lần đầu tiên qua cửa kính một gian hàng.Những cái kẹp rất đẹp và rất đắt tiền.Bây giờ chúng đã thuộc về cô nhưng tóc cô thì không còn đủ dài để kẹp nữa!
Della nâng niu món quà ,mắt tràn đầy hạnh phúc.'Tóc em sẽ chóng dài ra thôiJim' ,nói xong cô chợt nhớ đến dây đồng hồ vàng định tặng cho Jim và chạy đi lấy .
'Đẹp không anh?em đã tìm kiếm khắp nơi đấy,giờ thì anh sẽ phải thích thú nhìn ngắm nó hàng trăm lần mỗi ngày thôi.Nhanh lên ,đưa nó cho em,Jim,hãy nhìn nó với sợi dây mới này'
Nhưng Jim không làm theo lời Della.Anh ngồi xuống vòng tay ra sau đầu mỉm cuời nói:'Della,hãy cất những món quà này đi.Chúng thật đáng yêu.Em biết không, anh đã bán chiếc đồng hồ để mua kẹp cho em .Giờ thì chúng ta có thể bắt đầu bữa tối được rồi em yêu'
Đó là một câu chuyện cảm động về tình yêu của hai bạn trẻ đã hết lòng yêu nhau.
van_chi_la_ga_thoi
26-02-2004, 01:51 PM
(Socola collection)
Sô cô la, run run và hồi hộp
Tôi chọn mua cho ngày lễ tình yêu.
Mà tình yêu, nào ai có được nhiều ?
Tôi lựa mãi được một thanh to nhất.
Sô cô la, ôi lòng tôi ngây ngất !
Hạt dẻ, em, niềm vui vỡ giòn tan,
Tôi vây quanh ấm ngọt đến nồng nàn...
Bao mộng ước đang cùng nhau đơm kết
Va-len-tin rồi cuối cùng cũng hết,
Sô cô la từng chút một tan ra.
Và lòng tôi - miếng kẹo sô cô la...
More...
Tặng em rồi trong ngày lễ tình yêu
Sô cô la vẫn như bao lần khác
Ôi đã cũ chẳng còn đâu nốt nhạc
Vị ngọt ngào ,tan biến Sô cô la
Lễ tình yêu đâu riêng chỉ đôi ta
Mà ngàn vạn trái tim cùng yêu khác
Em tất bật ,cái vị thơm bỗng lạt
Bỏ hững hờ ,đơn chiếc Sô cô la
Anh thẫn thờ bỗng sợ chuyện hai ta
Như chiếc kẹo chảy tan vào quá khứ .....
Tình yêu sô cô la
Tôi yêu em, tình yêu sô cô la
Tình yêu nếm trên bờ môi ngọt lịm
Còn vị đắng trong lòng tôi giữ kín
Mộng tan rồi mà vị đắng chưa tan
Valentine mùa lễ lại sang
Sô cô la sao chỉ toàn đắng ngắt?
Nỗi ngọt ngào đã theo em đi mất
Bờ môi còn thương nhớ dấu yêu xưa...
chimlac
29-02-2004, 09:50 AM
:akay: [-x
Vọng Khúc!
Nếu biết rằng sẽ chẳng thể là của nhau
Thì thôi ta cứ y nguyên là như vậy
Em khờ dại ,trẻ con, em yếu đuối
Cũng chẳng thể là cô gái trong một thời đã xa...
Bao con đường đã in bước chân qua
Bóng hai đứa trong muôn chiều lá đổ
Em đâu biết bây giờ trái tim anh rạn vỡ
Em đâu là nghệ nhân để chắp nhặt lại pha lê...?
Em đã từng nói rằng đến sỏi đá còn biết đam mê
Cớ gì con người lại không thể?
Dù biết băng qua nỗi đau là không dễ
Yêu thương trọn đời cũng chẳng đủ đâu...!
Nếu biết trước sẽ chẳng thể là của nhau
Thì anh không bao giờ làm thơ nữa
Chúng mình không đợi được để cùng đi trong hương hoa sữa
Như đã hẹn hôm nào..!
Mà hoa kia bây giờ ở tít trên cao
Phượng đỏ chắc còn lâu mới có
Sẽ chẳng có lài hoa nào cho chúng mình nhắc nhở
Cái thời mà rồi sẽ chẳng thể là của nhau...!
:akay:
Chimlac
van_chi_la_ga_thoi
01-03-2004, 02:27 PM
(Socola collection continue.....)
1. Lịch sử của chocolat
Có ngờ uồn gốc từ những rừng cây nhiệt đới ở Trung Mỹ, cây cacao được trồng nhiều ở Mayas và Aztèques. Người dân ở đây rất thích dùng loại thực phẩm này dưới dạng một loại đồ uống có tên là “chocolalt” (nghĩa là “nước đắng”). Đồ uống này được chế biến từ hạt cacao (cacahualt) rang và nghiền nhờ bằng đá được nung nóng. Bột thu được sẽ được đun với nước, rồi thêm vào đó vanille, hạt tiêu, quế... Loại đồ uống này được coi là rất bổ dưỡng và kích thích tình dục.
Người Mayas và Aztèques đã sử dụng cacao như một loại tiền tệ trong buôn bán. Đặc biệt là để giả thuế và mua nô lệ nhờ sử dụng loại tiền tệ là hạt cacao.
http://cgi.cnn.com/interactive/tech/0207/making.chocolate/01.chocolate.jpg
Vào năm 1502, Christophe Colomb là người Châu Âu đầu tiên khám phá ra cacao tại hòn đảo Guanaja (ngày nay là Honduras) nhưng ông không chú ý tới loại thực vật này lắm.
Đến năm 1519, Hernán Cortès đổ bộ lên Mêxico. Hoàng đế Montezuma đã mời ông một loại đồ uống chế biến từ cacao, khiến ông này sau đó đã mô tả đó là một loại đồ uống mà khiến người ta không cảm thấy mệt mỏi và không cần ăn uống gì thêm. Vào năm 1524, Cortès đã gửi cho Charles Quint một chuyến hàng toàn hạt cacao. Hoàng đế Tây Ban Nha và quần thần của ngài đã thưởng thức chúng với mật ong. Vào lúc đó, TBN chiếm độc quyền về cacao. Sau đó, đến năm 1594, cacao xuất hiện ở Ý nhờ Francesco Carletti.
Và nhờ Naples, cacao được mang về Đức vào năm 1641. Nước Pháp khám phá ra cacao nhờ cuộc hôn nhân của Louis XIII và công chúa Ann d’Autriche, con gái vua nước TBN Philippe III năm 1615.
Đến tận năm 1957, cacao mới đặt chân tới Anh, rồi từ 1660, người Anh đem cacao tới thuộc địa Jamaica để trồng. Cũng trong thời gian đó, người Hà Lan phát hiện ra lợi ích của hạt cacao và tiến hành vận chuyển từ Châu Mỹ về Châu Âu.
Năm 1693, David Chaillou đã tạo ra thế độc quyền nhờ sản xuất ra một số loại chocolat. Kỹ thuật chế biến trước đây là gần giống với cách của người Mêxicô. Nhân công phải quỳ và tiến hành nghiền chocolat thủ công nhờ một ống trên mặt một phiến đó được nung nóng. Vào năm 1732m Dubuisson đã hoàn thiện được một bàn nghiền nằm ngang mà người công nhân có thể đứng để thao tác.
au đó, quá trình sản xuất được cải thiện rất nhiều nhờ sự ra đời của máy thuỷ lực do một người tên là Doret sáng chế ra.
2. ngờ uồn gốc từ cacao và chocolat
ngờ uồn gốc của từ “cacao” và “chocolat” được tranh luận rất nhiều. Theo một số người, chocolat là tập hợp của “choco” nghĩa là tiếng ồn và “alte” là nước, ở đây muốn nói đến tiếng ồn phát ra khi đánh, đảo trộn chocolat bằng máy xay. Đối với một số người khác, cacao là từ có ngờ uồn gốc từ mêxicô:
- cacahualt: cacao
- cacahuaquahuilt: cây cacao
- cacahuazinlte: quả cacao;
còn từ chocolat là đi từ từ : xocoalt.
Theo tiếng Latin, cây cacao được gọi là “amygdala pecunaria” nghĩa là “hạt tiền”, ý muốn nói tới việc sử dụng hạt cacao để làm phương tiện trao đổi buôn bán trước đây.
3. Một số mốc đáng chú ý của ngành công nghiệp chocolat
1728: ở Bistrol, nhà máy sản xuất chocolat đầu tiên ra đời với máy thuỷ lực.
1815: nhà máy sản xuất chocolat đầu tiên ở Hà Lan do Van Houten xây dựng nên, sau đó là Cailler ở Thuỵ Sĩ (1819), rồi Kohler ở Lausanna và Lindt và Tobler.
1819: Chocolat thanh lần đầu tiên được sản xuất.
1830: Kohler phát triển chocolat hạnh nhân.
1847: chính thức thương mại hoá chocolat tấm.
1848: Auguste POULAIN thành lập xưởng chocolat ở ngoại ô Blois.
1856: Jaques KLAUS sáng chế ra xưởng sản xuất chocolat “KLAUS” ở Locle (Thuỵ Sĩ).
1868: Lắp đặt nhà máy sản xuất chocolat TOBLER đầu tiên ở Thuỵ Sĩ.
1869: Nhà máy Menier sản xuất được 3 850 tấn chocolat.
1870: kỹ thuật sản xuất chocolat sữa được tập trung phát triển bởi Jean Tobler (TS).
1875: Daniel PETER (TS) dùng quy trình cô đặc sữa của NESTLE.
1879: Rodolphe LINDT thành lập ở Berne xưởng sản xuất chocolat, phát triển kỹ thuật nấu và làm chocolat tan.
1883: Lắp đặt nhà máy chocolat COTE D’OR đầu tiên ở Bỉ.
1901: Suchard tung ra chocolat sữa hiệu Milka.
1908: TOBLER sáng chế ra Toblerone.
1911: Franck Mars lấy tên mình đặt cho thanh chocolat.
1912: Tại Bỉ, NEUHAUS phát triển chocolat nhồi đầu tiên: praline.
1923: MARS (Chicago), tung ra chocolat dạng thanh Milky Way.
1930: NUTS tung ra thanh chocolat hạnh nhân và chocolat chứa malt (Hà lan).
1932: Mars đến Châu Âu.
Từ giữa thế kỷ 19, công nghiệp chocolat bắt đầu phát triển mạnh trên toàn thế giới. Ngày nay, ta có thể thấy trong số rất nhiều nhà máy công nghiệp sản xuất chocolat nổi tiếng là những người tiên phong trong lĩnh vực này.
4. Các loại chocolat
Thực ra từ chocolat không phải chỉ dành để cho loại kẹo mà ta hay nói đến, mà nó còn dùng để chỉ các loại đồ uống hay bất kỳ loại thức ăn nào mà trong nguyên liệu ban đầu có chứa, như bánh bích quy hay gatô.
Trong sản xuất, người ta đã chế biến được rất nhiều loại với những tính chất, đặc điểm sản phẩm vô cùng đa dạng. Nhưng người ta thường chia các sản phẩm chocolat thành 5 nhóm chính:
· Chocolat dạng phong (Tablettes): loại này chiếm tới 34% tổng sản lượng. Trong đó, người ta lại phân biệt thành :
- Chocolat đen với 3 loại khác nhau : chocolat nấu (là loại dành cho nấu ăn); chocolat thông thường (thường có tên là croquer) và chocolat cao cấp (supérieur hoặc extra). Nguyên tắc sản xuất ba loại này là giống nhau, điểm khác nhau duy nhất là hàm lượng cacao.
- Chocolat sữa.
- Chocolat trắng, có chứa bơ cacao, đường và sữa.
- Chocolat có bổ sung thêm các thành phần khác : chocolat hạnh nhân, chocolat sữa hạnh nhân, chocolat gạo...Có rất nhiều loại thành phần bổ sung khác nhau : nho, mật ong, nuga...
- Chocolat có nhân kẹp: là phần bên ngoài nhân làm bằng chocolat, chiếm ít nhất khoảng 25% trọng lượng sản phẩm. Ví dụ như : nhân hoa quả, nhân hạnh nhân, nhân nuga, nhân kem...
Đối với mỗi loại chocolat tấm đều có một tên gọi cụ thể theo luật định.
· Kẹo chocolat (Confiserie): là để chỉ tất cả các loại sản phẩm có chứa chocolat như là một thành phần chính hoặc phụ, cùng với các nguyên liệu khác như đường, và các thành phần khác (bột hạnh nhân, rượu, bơ, kem, đường ngào (sirô), quả khô, caramen, nuga...). Loại này chiếm khoảng 30% tổng lượng sản phẩm. Một số sản phẩm được sản xuất mang tính thời vụ: chúng chiếm khaỏng 55% tổng lượng kẹo chocolat được sản xuất, bao gồm kẹo bonbon (chứa ít nhất 25% chocolat, chủ yếu được sản xuất vào cuối năm, được đựng trong các hộp trang trí hay trong hộp hình bóng), kẹo đổ theo khuôn trong dịp Pâques (ngày lễ Tạ ơn) hay các hình ngộ nghĩnh (trứng, thỏ...). Các loại kẹo chocolat có nhân, viên, miếng, hình sò hay bọc đường đều được xếp vào loại này.
http://www.saraphina.com/moseyfrwest/122398/122398-Henriet%20Patisserie%20treasures.JPG
http://www.science.siu.edu/plant-biology/PLB117/JPEG%20files/chocolate.jpg
· Chocolat dạng thanh (Barres): bên trong có thể chứa các thành phần khác như : đường ngào chảy, caramen, quả khô, gạo rang, ngũ cốc, dừa..., loại này chiếm khoảng 15% tổng lượng chocolat sản xuất. Lượng chocolat phải ít nhất là 28%.
· Bột cacao: chiếm 14,5% lượng sản xuất, được dùng để chế biến thành đồ uống. Trong loại này, có thể chia tiếp thành :
- cacao nguyên chất;
- cacao chứa đường hoặc chocolat bột, nhờ trộn lẫn cacao và đường theo tỷ lệ quy định sẵn (ít nhất là 32g cacao/100g sản phẩm cuối);
- bột chocolat, dùng để pha chế đồ uống nóng hay đồ uống lạnh loại tan ngay. Loại này có thể trộn với những sản phẩm phụ khác như sữa bột, malt... và cacao đã tách béo.
· Mứt phết (Pâte à tartiner): chiếm 6,5% tổng lượng sản phẩm, là một hỗn hợp bột nhão của bột hạnh nhân, đường, bột cacao và chất béo.
· Chocolat bọc: là loại sản phẩm được bọc chocolat bên ngoài vỏ với hàm lượng nhỏ so với toàn bộ sản phẩm cuối.
http://tns-www.lcs.mit.edu/~hhh/recipes/chocolate-big.gif
http://www.aclbuy.com/images/quatang/chocolate/Choconuts.jpg
Ngoài những loại trên, hiện nay, người ta còn hay nói đến chocolat không đường và chocolat Bio.
- Chocolat không đường: trong đó người ta dùng đường maltiol (một loại đường đa phân) dùng nhiều trong sản xuất kẹo bánh thay cho đường saccharoza, vì loại này tránh được sự có mặt của glucoza trong máu nên rất thích hợp cho người bị bệnh tiểu đường. Loại đường này cũng không gây ra sâu răng. Ngược lại, khi dùng nhiều đường này có thể có tác dụng nhuận tràng, vì thế lượng tối đa maltiol đối với người lớn là 50mg/ngày và trẻ con là 30g/ngày. Maltiol được chế biến nhờ hydro hoá đường maltoza và nó có vị ngọt tương đương với 90-95% so với đường saccaroza. Chính vì thế, loại chocolat này có các tính chất cảm quan tương đối giống với những loại chocolat thông thường. Người ta khuyến cáo nên sử dụng khoảng 100g chocolat không đường/ngày cho người lớn và 65g cho trẻ con để tránh bị nhuận tràng.
- Chocolat Bio: là sản phẩm mà trong quá trình trồng các loại nguyên liệu ban đầu người ta không sử dụng phân bón hay chất diệt côn trùng. Để sản xuất được chocolat Bio, phải tới 95% nguyên liệu sử dụng được sản xuất từ quá trình trồng trọt sinh học. Cách chế biến loại này cũng giống như chocolat thông thường nhưng trên nhãn mác sẽ ghi rõ các ký hiệu của nhà sản xuất theo quy định.
5. Một số hãng chocolat nổi tiếng
5.1. NESTLÉ
Người sáng lập ra là dược sĩ Henry Nestlé (Vevey, TS). Ban đầu, nhà máy của ông chỉ sản xuất bột sữa, sau đó, đến năm 1929, các sản phẩm chocolat của hãng Nestlé nổi tiếng trên toàn thế giới, và đây là nhà sản xuất chocolat đầu tiên ở TS.
Các bạn có thể tìm hiểu thêm về công ty này ở địa chỉ:
http://www.aclbuy.com/images/quatang/chocolate/Smooth-%26-Creamy.jpg
5.2. MENIER
Bột chocolat Menier lần đầu tiên được tung ra vào năm 1825 bởi Jean-Antoine-Brutus Menier. Đến 1836 là sự ra đời của chocolat dạng phong. Trong những năm 1900-1930, rất nhiều sản phẩm chocolat được ra đời, đặc biệt là các dạng chocolat dùng trong nấu ăn.
au cái chết của Hubert- Jaques- Geogres Menier (1959), là thế hệ cuối cùng (sau 5 thế hệ), công ty này được mua lại bởi nhiều công ty khác nhau, nhưng cuối cùng là Nestlé mua lại vào năm 1988.
5.3. LINDT
Được bắt đầu từ năm 1845, khi hai bố con nhà Sprungli sở hữu một cửa hàng kẹo ở Zurich mở rộng sản xuất.
Từ sau thế chiến thứ 2, là sự mở rộng ra các nước Châu Âu của hãng này, trước hết là Ý vào năm 1947, rồi đến Đức vào năm 1950, và Pháp năm 1954. Ngày nay, công ty này có mặt ở Thuỵ Sĩ, Đức, Pháp, Ý, Áo và Mỹ. Ngoài ra còn có các đại lý ở Anh, Ba Lan, Tây Ban Nha, Canada và các văn phòng đại diện tại Hông Kông, Dubai.
5.4. FERRERO
Được thành lập sau chiến tranh, Ferrero là tập hợp của một loạt các cửa hàng kẹo và các sản phẩm chocolat. Các sản phẩm chính là: Mon Chérie, Ferrero Rocher, Pocket Coffe, Kinder Surprise và cả Nutella (mứt cacao phết).
Ngoài ra, công ty còn sản xuất kẹo mác Tic Tac cũng rất được ưa chuộng.
5.5. CÔTE D’OR
Với biểu tượng hình con voi, Côte d’Or cũng là một hãng sản xuất chocolat có tiếng tăm, được thành lập năm 1883 bởi Charles Neuhaus. Tên hãng được lấy theo một địa danh ở Ghana, Côte de l’Or, là nơi mà nhà sản xuất thu mua một phần hạt cacao để sản xuất, nhưng thực ra mãi đến năm 1906, Côte d’Or mới chính thức trở thành tên hãng. Đầu thế kỷ 20, hãng bắt đầu bành trướng ra ngoài Bỉ.
5.6. KRAFTFOOD
Bao gồm ba loại mác sản phẩm lớn là : SUCHARD, MILKA, TOBLERONE, ngoài ra hãng còn nổi tiểng bởi cafe Jacobs. Toblerone được sinh ra năm 1908, đánh dấu một thời điểm quan trọng đối với hãng này, bởi hình dạng đặc biệt, dạng thanh hình tam giác (Toblerone là từ ghép của “Tobler” và “Torrone”, tiếng Ý là nuga mật ong và hạnh nhân).
5.7. CADBURYS
Năm 1824, John Cadbury mở cửa hàng đầu tiên tại phố Bull, Birmingham. Sau đó, đến năm 1847, ông mở nhà máy tại phố Bridge. Đến năm 1905, con trai ông là Geogre tung ra sản phẩm “Dairy Milk” và loại chocolat đen “Bournville Plain” (là tên của thành phố có nhà máy). Đến năm 1989, hãng này mua lại của hàng Poulain.
http://www.aclbuy.com/images/quatang/chocolate/Cadbury-Dream.jpg
6. Các đặc tính của chocolat
Một điều đáng mừng là chocolat không phải là loại đồ ăn chứa nhiều năng lượng. Nếu tính 100g chocolat đen thì cũng chỉ tương ứng với 490Kcal và thành phần các khoáng chất cũng như các nguyên tố trung lượng có trong đó là:
- 400mg Kali
- 180-250mg Photpho
- 100-140mg Magie
- 40-60mg Canxi
- 11mg Natri
- 4-6mg Sắt
- 0,7-1,2mg đồng
- chứa cả vết flo
- 1,5% theobromin và cafein
- các vitamin : A, B1, B2, B3, B12 và D.
Chocolat là một chất bổ dưỡng và chống trầm cảm, nó chứa các chất hoá học mà trong đó có: theobromin, cafein, phenylethylamin, serontonin là những chất kích thích hệ thần kinh trung tâm, giúp cải thiện hoạt động cơ bắp và phản xạ, giúp chống lại sự căng thẳng, mệt mỏi và trạng thái trầm cảm. Chocolat thực sự có vai trò kích hoạt và làm sảng khoái. Vì thế, chocolat cũng là một chất chống lại sự kiệt sức.
- Protein: cacao chứa 8 axit amin thiết yếu trong các thực phẩm mà con người cần sử dụng hàng ngày.
- Lipit: các axit béo cấu thành nên bơ cacao thúc đẩy quá trình giảm cholesterol trong cơ thể.
- Gluxit: là các đường nói chúng. Tất nhiên là nếu loại chocolat bạn ăn càng chứa nhiều cacao thì nó sẽ càng chứa ít đường.
- Chất xơ: giúp điều hoà quá trình liên vận trong ruột, 100g cacao và 100g bánh mì đều chứa một lượng chất xơ giống nhau.
- Kali: ảnh hưởng tới việc kích thích cơ bắp và chuyển hoá của tim.
- Magie: đảm bảo sự cân bằng trong hệ thần kinh và điều hoà sự kích thích cơ bắp. Nếu thiếu chất này, cơ thể sẽ cảm thấy mệt mỏi, cảm giác bất an, lo lắng, mất ngủ và bị táo bón.
- Canxi: đóng vai trò cơ bản trong hoạt động của tế bào và trong sự hình thành xương và răng.
- Photpho: là thành phần của mạng lưới xương, đây là một loại chất khoáng rất quan trọng cần thiết cho cơ thể, cũng như canxi.
- Natri: trong chocolat sữa, có thể chứa khoảng 100mg.
Các bạn nữ cần đọc để có thể yên tâm ăn chocolat xả láng:
- Chocolat không gây béo (tất nhiên trừ trường hợp bạn ăn quá nhiều chocolat sữa ngọt). Bạn có thể ăn chocolat bất cứ lúc nào, trong một thời gian dài, vì thực chất chocolat không thể gây béo phì được. Nhưng tóm lại là bất kỳ loại chocolat nào cũng đều tốt cho sức khoẻ mà không ảnh hưởng gì tới vóc dáng của bạn. Tất nhiên, cách tốt nhất là ăn một cách đều đặn và hợp lý.
- Chocolat không gây ra mụn trứng cá như một số người nghĩ, điều này đã được y học chứng minh trong nhiều nghiên cứu.
- Chocolat cũng không gây ra chứng đau nửa đầu bởi nó chứa tyramin, là một axit amin đóng vai trò gián tiếp trong sự kích thích hệ thần kinh hoạt động điều hoà.
- Chocolat đen không chứa hoặc nếu chứa thì rất ít cholesterol. Vì thế những người bị bệnh liên quan tới vấn đề về cholesterol có thể ăn chocolat đen.
- Chocolat cũng không gây ra sâu răng, bởi trong thành phần của nó chứa 3 chất chống sâu răng:
. tanin của cacao chứa polyhydroxyphenol có tác dụng ngăn cản sự phát triển của vi sinh vật.
. flo bảo vệ răng nhờ tăng cường men răng.
. photphat của cacao kết hợp với các axit tạo ra do đường.
- Còn về vấn đề dị ứng, thì thật ít thấy người nào bị dị ứng bởi chocolat, bởi trong những trường hợp bị dị ứng, có vẻ như đó là do protein có trong các sản phẩm thêm vào như sữa, đậu tương chứ không phải do protein của cacao.
Cực kỳ quan trọng nữa, đó là có thể coi chocola là một vị thuốc của tình yêu.
Khi ăn chocolat một cách đều đặn, đặc biệt ở phái nữ sẽ có một tác dụng kích thích về mặt tình cảm cụ thể là mang lại cảm giác thích thú mang tính chất hơi “cấm đoán”. Người ta lý giải chuyện này giống như “khi uống say, người ta sẽ mất ý thức và không thể dừng lại được. Và như thế, người ta sẵn sàng đi tới tận cùng trời cuối đất.”
Một số nhà phân tích tâm lý lại cho là khi cắn chocolat, người ta có cảm giác tìm thấy kỷ niệm về bầu vú mẹ. Chính vì thế đôi khi người ta tránh ăn chocolat ở chỗ công cộng, bởi đó như một thói quen xấu của người lớn vì nó giống như một dấu hiệu hồi tưởng về thời thơ ấu.
ự kích thích về tình cảm là nhờ các tính chất chống stress và chống mệt mỏi, chocolat có thể được coi là một chất kích thích tình dục, nhất là do thành phần có chứa phenylethylamin. Chất này, kết hợp với cafein, theobromin và với các methylpyrasin (các axit amin) kích thích một số vùng của bộ não, mang lại khả năng “yêu đương”.
7. Những điều kiện ảnh hưởng tới chất lượng của chocolat
- Thời gian: Đối với các sản phẩm chocolat, thời gian bảo quản càng ngắn, chất lượng càng cao.
- Nhiệt độ: nhiệt độ lý tưởng để bảo quản chocolat là 12-180C. Khi có sự thay đổi về nhiệt độ (nóng/lạnh), chocolat có thể bị “trắng”, nhưng điều đó không ảnh hưởng nhiều tới chất lượng, trừ phi nhiệt độ thay đổi quá nhiều.
- Nơi bảo quản: cần để chocolat ở nơi không có các đồ có mùi, thoáng mát. Không nên hút thuốc lá ở gần chỗ để chocolat.
- Độ ẩm: độ ẩm tới 70% vẫn có thể chấp nhận được, nhưng không nên để chocolat dưới đất hay sát tường.
- Không khí và ánh sáng: chocolat sẽ bị oxy hóa rất nhanh dưới ảnh hưởng của không khí và ánh sáng. Do đó cần bảo quản trong một túi kín.
Các hiện tượng xảy ra khi bảo quản chocolat:
- Fat bloom (hiện tượng bị trắng do chất béo): Là do một lớp màng chất béo màu trắng xuất hiện trên bề mặt của chocolat. Vì thế, chocolat sẽ mất đi độ bóng và có thể bị mềm. Chú ý là không nên nhầm lẫn hiện tượng này với sự mọc mốc. Fat bloom là do sự tái kết tinh của chất béo, hay do điều kiện nhiệt độ không ổn định.
- Sugar bloom (hiện tượng bị trắng do đường): Hiện tượng này cũng do sự thay đổi nhiệt độ trong quá trình bảo quản. Nhưng ngược với hiện tượng ở trên, sẽ xuất hiện một lớp thô xù xì và không đều trên bề mặt chocolat. Đó có thể là do khi ta cho chocolat vào tủ lạnh, do độ ẩm giảm, nước thoát ra sẽ ngưng tụ và hoà tan đường. Khi hơi nước bay đi, đường vẫn nằm lại trên bề mặt và tạo thành các tinh thể to và không đều.
Như vậy, tóm lại, khi mua chocolat, bạn hãy gói kỹ và để trong một hộp. Cất vào một nơi không có mùi vị khác, độ ẩm vừa phải, không có ánh sáng và nhiệt độ từ 15-180C. Khi ăn, có thể để ở nhiệt độ thường (20-220C) là nhiệt độ lý tưởng để cảm nhận được những tính chất cảm quan của chocolat.
8. Thưởng thức chocolat
Theo một số chuyên gia về ẩm thực, có thể ăn chocolat cùng với các đồ uống sau: nước, vang ngọt tự nhiên, vang trắng khô.
Do vị đắng của chocolat, nên thường người ta uống nước coi như một cách để tráng miệng.
Từ 15 năm trở lại đây, người ta càng ngày càng hay sử dụng vang khi ăn chocolat. Thường là loại vang ngọt tự nhiên, tức là loại vang bị ngừng quá trình lên men cưỡng bức nhờ bổ sung thêm cồn, ví dụ như: Banylus, Rivesaltes hay phần lớn các loại Porto. Các loại rượu này do ít bị oxy hoá trong quá trình tàng trữ nên có thể bổ sung hương thơm cho các món ăn kèm; vị rượu mạnh sẽ hỗ trợ cho vị cacao tạo nên cảm giác hài hoà.
Còn không nên bao giờ uống rượu sâm-panh khi ăn chocolat bởi lẽ vị chua của sâm-panh là rất kỵ vị ngọt và đắng của chocolat. Sâm-panh và vang bọt là hai loại đồ uống không hợp với chocolat.
Một số quy định về kết hợp uống rượu vang và ăn chocolat như sau:
- Chocolat sữa: dùng kèm với vang trắng ngọt, và có thể một số loại vang đỏ khô. Sẽ cực kỳ dở nếu dùng kèm với vang đỏ ngọt tự nhiên (một số loại porto, Maury).
- Chocolat đen (60% cacao): loại này thích hợp nhất là kết hợp với vang đỏ ngọt tự nhiên (loại tàng trữ lâu năm một chút và ít nhiều bị oxy hoá). Một số loại vang trắng có độ cồn cao cũng thích hợp.
- Chocolat đen đắng: là dễ kết hợp nhất. Ở nhiệt độ bình thường, có thể dùng với vang đỏ ngọt tự nhiên chưa bị oxy hoá nhiều, Ví dụ như rượu cognac có bổ sung hương. Không nên uống với vang trắng, trừ một số trường hợp khi chocolat ở dạng bánh ngọt.
Trên đây là một vài tóm tắt về chocolat, hy vọng các bạn sẽ thích thú và hài lòng khi thưởng thức món ăn này. Dù sao điều này cũng giải thích được phần nào tại sao chocolat lại có vị trí quan trọng như vậy trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta. Và như thế, có lẽ không cần băn khoăn quá nhiều khi đi tặng hay nhận được chocolat như quà tặng trong bất kỳ dịp nào bạn nhỉ.
van_chi_la_ga_thoi
01-03-2004, 02:38 PM
For CHIM LAC:
http://members.lycos.co.uk/blackyvn/saparose/Sapa-54a.jpg
http://members.lycos.co.uk/blackyvn/saparose/Sapa-55a.jpg
http://members.lycos.co.uk/blackyvn/saparose/Sapa-52.JPG
chimlac
01-03-2004, 07:56 PM
:akay: [-x :akay:
Chẳng biết vì sao ta lai khóc
Khi thấy người bên cạnh người ta.
Chẳng biết bao giờ ta có thể
Quên nổi người như người đã quên ta...?
:akay:
Chimlac
van_chi_la_ga_thoi
02-03-2004, 12:42 PM
Nhân có bài thơ của Chim Lạc xin post lên một câu chuyện ngắn theo trường phái lãng mạn. Tình yêu , sự hi sinh và có những giọt nước mắt khổ đau....
BƯỚM VÀNG ĐẬU VAI AI
Ðó là một thị trấn nhỏ nhưng thơ mộng. Cũng ở đó có một đôi tình nhân đang trong thời đắm đuối yêu nhau. Có những buổi sáng, tay trong tay họ đi dọc bờ sông ngắm nhìn mặt trời lên hoặc có những buổi chiều, hai người cùng nhau lên núi tiễn đưa ánh tà dương chìm dần trong thung lũng phía xa xa. Cũng có khi họ lại cùng nhau tới ngôi nhà lớn ở trung tâm thị trấn. Ở đấy có tượng thờ một vị phúc thần, người khai sáng và cũng là người bảo hộ cho thị trấn xinh đẹp này. Nơi đó là nơi mà các đôi trai gái tiến hành các cuộc hôn lễ, và cũng là nơi mọi người tới cầu mong những điều mà họ ấp ủ. Có lẽ bất kỳ ai nhìn thấy họ đều không thể không ánh lên niềm vui và cầu chúc cho họ hạnh phúc. Nhưng một ngày kia, chàng trai bỗng mắc phải trọng bệnh. Ðã mấy hôm liền chàng hôn mê bất tỉnh trên giường. Suốt ngày nàng túc trực bên chàng, lo lắng khôn ngờ uôi. Buổi tối nàng lại chạy tới ngôi nhà trung tâm khẩn cầu vị Phúc thần ban phúc cho chàng. Nàng khóc nhiều đến nỗi nước mắt của nàng hầu như đã cạn. Một tuần nữa trôi đi nhưng chàng vẫn hôn mê bất tỉnh, còn nàng thân thể cũng héo mòn vì lo lắng, buồn đau, nhưng nàng vẫn kiên tâm khẩn cầu Phúc thần ban phúc cho chàng.Thế rồi vào buổi tối nọ, Phúc thần đã động lòng trước lòng thành và tình yêu của người con gái, quyết định cho người con gái được hưởng một ngoại lệ.
Vị Phúc thần hỏi nàng: "Con có bằng lòng đánh đổi cuộc sống của mình để cứu người yêu của con không?”. Không một chút đắn đo, nàng trả lời: "Vâng, con bằng lòng!". Vị Phúc thần nói: "Thế thì được, ta có thể giúp cho người yêu của con bình phục một cách nhanh chóng, nhưng để được như vậy thì con phải tự nguyện biến thành con bướm vàng trong ba năm. Con có đồng ý như vậy không?”. Rất cương quyết và có phần kích động, nàng trả lời: “Con đồng ý”.
Trời vừa sáng, người con gái biến thành một con bướm vàng rất đẹp. Nàng cáo từ Phúc thần rồi vội vàng bay tới bệnh viện nơi người yêu của nàng đang nằm. Quả nhiên nàng nhìn thấy chàng đã tỉnh lại và đang trò chuyện cùng một nữ bác sĩ. Nàng rất lấy làm tiếc vì không nghe được họ nói chuyện gì, bởi vì nàng không thể bay vào tận nơi chàng đang nằm, mà chỉ có thể nhìn chàng qua lớp kính của cửa sổ mà thôi. Mấy ngày sau chàng bình phục hoàn toàn và được xuất viện, nhưng vô cùng buồn bã vì không thấy nàng đâu. Chàng dò hỏi rất nhiều người, nhưng không ai có thể trả lời cho chàng biết. Từ hôm đó chàng ra sức đi tìm nàng, miệng không ngừng gọi tên nàng ở khắp mọi nơi, đến nỗi quên cả ăn uống và nghỉ ngơi. Còn nàng, lúc này là con bướm vàng lúc nào cũng bay lượn quanh chàng, nhưng chàng đâu có biết.
Mùa hè đã qua, gió thu đã về, lá vàng cứ từng chiếc, từng chiếc rơi xuống khiến cho bướm vàng không thể ở lại cùng chàng. Trước khi phải ra đi, bướm vàng đã bay tới đậu trên vai chàng, và muốn dùng đôi cánh mỏng manh của mình vuốt nhẹ lên đôi má của chàng, dùng đôi môi bé nhỏ của mình thơm nhẹ lên trán chàng. Nhưng tấm thân bé nhỏ của bướm vàng không đủ để cho chàng cảm nhận được điều đó. Tiếng khóc bi thương của bướm vàng cũng chỉ có bướm vàng nghe thấy mà thôi. Thế là trong lòng mang nặng tình cảm yêu thương, bướm vàng đành cáo biệt người yêu rồi bay đi.
Thời gian trôi nhanh. Mùa xân của năm thứ hai đã tới, và ngay lập tức bướm vàng vội vã bay trở về đi tìm chàng. Nhưng cái hình bóng yêu thương mà bướm vàng mong gặp lại, giờ đã cận kề một người con gái xinh đẹp tuyệt vời. Không thể tin vào mắt mình, và chỉ suýt nữa thôi bướm vàng đã rơi từ lưng trời xuống đất. Bướm vàng lại càng không thể tin vào tai mình khi được nghe những lời mà mọi người đang bàn tán, rằng trong ngày lễ thánh chàng đã mắc phải trọng bệnh, rằng cô bác sĩ tài hoa khả ái đã cứu chàng, rằng tình yêu của họ… Sự đau khổ xâm chiếm trái tim khiến bướm vàng tê tái. Những ngày tiếp theo đó, bướm vàng thường nhìn thấy chàng trai yêu dấu của mình dắt tay người con gái lên núi ngắm cảnh chiều tà, và những buổi sáng họ lại cùng nhau ra bờ sông đón mặt trời lên… Tất cả những điều đó vốn dĩ thuộc về nàng, thế mà giờ đây bên cạnh chàng lại là một người con gái khác… Nhưng không thể làm gì hơn, bướm vàng chỉ thỉnh thoảng như vô tình lại tới đậu trên vai chàng.
Năm ấy mùa hè đặc biệt dài. Mỗi ngày bướm vàng lại bay đi trong đau khổ. Nó không còn đủ dũng cảm để đến gần chàng nữa. Những lời thủ thỉ giữa chàng trai với người con gái, những tiếng cười tràn đầy hạnh phúc của họ cứ như những ngọn gió lạnh buốt khiến cho bướm vàng không sao chịu nổi. Thế là mặc dù mùa thu còn chưa tới, bướm vàng đã vội vã bay đi… Mùa hè của năm thứ ba đã tới. Trái tim tan nát của bướm vàng không còn đủ sức để chứng kiến cảnh họ tay trong tay, cảnh họ trao cho nhau những nụ hôn nồng cháy… lại không còn lòng dạ nào dám nhớ tới những kỷ niệm xưa.
Ba năm dài dằng dặc trôi qua. Lời nguyền giữa vị Phúc thần và bướm vàng đã kết thúc. Nhưng trước đó một ngày, chàng trai và người yêu mới của chàng đã cử hành hôn lễ. Trong ngôi nhà trung tâm có rất đông người tới dự Bướm vàng nhẹ nhẹ bay vào, rồi cũng nhẹ nhẹ đỗ trên vai Phúc thần. Bướm vàng nghe rõ từng nhịp tim của người mình yêu, nhìn cảnh càng trai nhẫn cưới vào tay cô gái, sau đó là cảnh họ trao cho nhau nụ hôn. Những giọt nước mắt đau khổ của bướm vàng trở nên cháy bỏng.
Buồn rầu, Phúc thần quay sang hỏi bướm vàng:"Con có cảm thấy hối hận không?". Bướm vàng lau hai hàng nước mắt mà không hề có nước mắt, rồi trả lời: "Không ạ”. Lòng đầy trắc ẩn, Phúc thần bảo "Ngày mai con có thể trở lại với chính mình…”, nhưng bướm vàng đã lắc đầu: “Dạ thưa, con xin người hãy cho con được là bướm vàng suốt đời…!". Nói rồi, bướm vàng lại vỗ cánh bay đi.
Vị Phúc thần quay xuống nhìn đám đông… và bỗng thở dài. Có những cái mất đi là do chủ định, có những duyên phận lại mãi mãi không bao giờ được hưởng hạnh phúc! Yêu một người mà không nhất thiết phải có, nhưng có một người thì nhất thiết phải tìm và gìn giữ thắm thiết tình yêu! Ôi những con bướm vàng…
http://www.honglou.net/stills/still018.jpg
van_chi_la_ga_thoi
02-03-2004, 01:59 PM
Yêu Người Chưa Biết Mặt
1. Tôi choáng váng. Như một tiếng sét đánh ngang tai. ở cái bưu điện nhỏ cách thành phố ngót một ngày đường ô tô, tôi nhận được điện thoại của mẹ tôi. Bà bảo rằng : ''Mày đừng tơ tưởng nữa. Nó đã lấy chồng!'' Bà cúp máy. Và thế giới quanh tôi sụp đổ.
*
Khi buồn, những thằng con trai thường tìm đến rượu. Nhưng tôi không biết uống. Thực ra thì không thích. Tôi biết rằng, nếu chỉ ''hơi thích'' thôi thì tôi đã là một thằng uống ruợu rất giỏi, thậm chí hơn cả nghiện. Đấy, con người tôi là như thế. Lao đầu ngay vào những gì mình thích và thường thì chẳng bao giờ chịu ''về nhì'' trong một cuộc chơi. Tỉ như chuyện hút thuốc lá. Biết rằng xã hội lên án, gia đình, người thân khó chịu, thế mà tôi vẫn hút. Một lần, ở cửa khẩu Cổng Trắng Lạng Sơn, tôi mặc một bộ quần áo màu ghi, đi lại, thăm thú rất tự nhiên, mặt mũi hình như có nét giống với người địa phương nên người ta lầm tưởng là dân Trung Quốc. Vào một cửa hàng bán đồ điện, người ta chào ''nỉ hảo'' rồi rút thuốc ra mời. Cách mời thuốc của người Trung Hoa rất lạ, họ không chìa cả bao thuốc ra mà chỉ rút lấy một điếu, trân trọng nhưng dứt khoát đưa về phía người khách. Tôi bảo mình là người Việt Nam và không hút thuốc lá. Hình như anh ta biết tiếng Việt. Trong ánh mắt anh ta có một chút ngạo mạn và khó chịu. Thế là tôi vồ lấy bao thuốc. Cho đến khi nghe nhàm chán những lời răn đe của bố mẹ về hút thuốc lá thì với tôi thuốc đã là một người bạn. Thân thiết hơn người yêu rất nhiều. Đó là lý do tại sao tôi cứ lờ đi trước những ánh mắt của các cô bạn cùng lớp. Với những thằng bạn đua đòi thì ba điếu thuốc trong một ngày thời kỳ tập hút đã làm chúng lộn mửa. Với những thầy giáo ở khoa thì một buổi đứng lớp họ hút ba điếu, người giỏi ra thì ba ngày họ hút hết một bao, người nghiện nữa thì một ngày một bao. Tôi hút ngay một ngày ba bao. Đều đặn như thế bởi thấy thích. Rất thích. Và rất may là tôi biết kiếm ra những đồng tiền trong sạch nên chẳng phải ngửa tay xin ai cả. Rồi đến một lần chờ bay ở sân Nội Bài. Thèm thuốc quá, trong túi lại là một bao ''Davidoff'' rất thơm, nhìn quanh chẳng thấy phòng hút thuốc nào, thế là tôi châm lửa đại. Một cô tiếp viên xinh đẹp bước lại. Cô ta dành cho tôi những từ ngữ rất lịch sự nhưng không dễ chịu chút nào. Thế là ngượng, là chán và cảm thấy không thích thuốc nữa. Thế là bỏ, dễ dàng, mặc dù tôi đã hứa với mẹ rằng ''khi nào lấy vợ con bỏ thuốc''. Mất đi một người bạn và tôi được vài ba cân thịt đắp vào người.
2. Tối nay, tôi lại mất đi một người bạn nữa.
Hơn cả một nỗi buồn. Có lẽ là một niềm đau trong tim đầu tiên của tôi thời trai trẻ. Làm gì để kéo mình ra khỏi sự hụt hẫng ghê gớm này. Phải, gào toáng lên! Có một quán karaoke đối diện bưu điện. Ba em mắt xanh mỏ đỏ lườm ngờ uýt sém mi mày rồi phụng phịu ra khỏi phòng. Tôi chỉ cần một cái bụng chứa đầy rượu trước khi trở về nhà để nói với thằng em rể rằng tôi đã bị ''đá''. Và tôi cũng biết say. Tôi đã hát đi hát lại bài ''Bóng cây kơ nia'' bảy lần rồi. Em rể tôi làm việc ở nơi có nhiều cây kơ nia như thế. Đó cũng là nơi ở của một người con gái tưởng chừng đã là vợ tôi.
Tôi về quê ăn cưới con em vợ của anh ta, nó là em con dì ruột. ở bữa cơm ''lại mặt'', em rể hỏi: ''Có nhắn gì cho cô em không ? Ngày kia tôi đi''. Tôi hỏi, em nào ? ''Em mà bố anh định cưới cho anh đấy!'' Tôi thở hắt ra, tim đập thình thịch. Ôi Chúa ơi! Em rể đã nhắc tôi một chuyện hệ trọng trong đời mà tôi quên khuấy. Tôi lặng lẽ biến đi trong bữa cơm để tìm về với miền cảm xúc. Những ngày qua quả là đã làm trái tim của tôi hơi dao động. Em tôi, đứa em tôi thương nhất đã lấy chồng, một thầy giáo dạy văn huyện. Bạn bè nó, trong đó có cả bạn bè tôi chơi vào những lần về quê thời niên thiếu, đều đã lập gia đình hoặc có nơi có chốn. Chúng hỏi tôi, mày thế nào, cưới có mời chúng tao ra Hà Nội không, ngày xưa mày ao ước đẻ nhiều con lắm, giờ có sợ nhà nước kỷ luật không... Vân vân và vân vân. Những câu hỏi ấy dồn tôi về những kỷ niệm thời niên thiếu. Thời xưa, Triệu Vân đã trả lời Lưu Bị và Khổng Minh khi họ định cưới vợ cho mình rằng : “Làm đại trượng phu ở đời, chỉ lo công danh sự nghiệp không lập được chứ lo gì chuyện lập gia đình”. Tôi tôn thờ Triệu Văn, cả Mã Siêu nữa, tôi thấy ở họ những nét tài năng, khí phách và lòng dũng cảm, đồng cảm với tính cách của mình. Tôi nghiện Tam Quốc. Nhưng không phải vì thế mà hoài cổ. Cái chính là phải biết chắt lọc những tinh hoa của người xưa để vận dụng và thế hệ mình sống. Bây giờ, tôi hâm mộ Beckham. Chỉ là tài năng thôi. Tôi chưa đủ can đảm để cạo trọc đầu như Beck mong rằng mình có thể đi trước thời đại. Em tôi, bạn bè tôi vẫn nhìn tôi bằng con mắt như thế. Nhưng hình như bây giờ họ đã bắt đầu ái ngại. Tôi vẫn là tôi như thế thôi, người ta bảo rằng mình lập dị cũng được, khô khan cũng được, thiếu duyên “sát gái” cũng được. Sau những câu nói ấy tôi cũng chẳng phảng phất một nỗi buồn nào. Tôi có công việc để luôn luôn bận rộn. Thế mà buổi tối nay, chỉ vì một câu hỏi vô tình thôi, cộng với ngoại cảnh cưới xin rôm rả ấy, tôi đã hóa thành thế này. Có nỗi đau nào giống nỗi đau của tôi không. Một năm qua, tôi đã phải nghiến răng để quên em đi. Nhưng bây giờ thì không thể được nữa. Tôi đã mất em và càng nhớ về em đau nhói cả trái tim, nhưng muộn mất rồi.
3. Chuyện xảy ra trong một bữa ăn cách đây một năm. Em rể nghỉ việc lái xe ra Hà Nội xây thêm nhà cho gia đình tôi. Xây để ở thôi chứ chẳng phải cho thuê mướn kinh doanh gì. Sau một thời gian đi công tác Tây Nguyên, bố tôi mang về cho gia đình, trừ tôi ra, một niềm hứng khởi : Ông tìm thấy một cô gái! Cả đoàn cán bộ ấy cứ khen rằng chưa gặp một ai xinh đẹp nết na như vậy. Được biết là cô ta chưa có chồng, hoàn cảnh cuộc sống xung quanh lại tương đối lạc hậu, ai cũng muốn cưới cô ta về cho người thân của mình : anh con ông bác, em út đằng nhà vợ, em cậu ruột mới đi nước ngoài về... Bố tôi là “sếp” nên bảo : “để cho con trai anh!”. Thế là họ trêu nhau, dần dà thành sự thật. Cô ta gọi bố tôi bằng “bố”, bố tôi gọi cô ta bằng “con”, mọi người xung quanh vun vào. Về nhà, bố tôi vận động hành lang dần dần. Với vợ - cưới cho nó bớt “nổi loạn” đi. Với con gái - chị dâu mày xinh lắm, hơn những đứa mày giới thiệu. Với cháu rể - cháu dò xem nó quan hệ với con nào chưa, nông sâu thế nào. Và với tôi - ôi, phòng con trai đẹp quá, bố sơn màu hồng nhé, màu của hạnh phúc đấy... Tôi chẳng hiểu ông muốn gì, còn ông thì cứ như nhà hùng biện. Trông trẻ ra mấy tuổi ?
Tới bữa ăn, ông trịnh trọng tuyên bố : Con sắp lấy vợ! Tôi suýt nghẹn. Tôi không muốn nghe thấy gì nữa, bởi chỉ một từ ông nói ra thôi cũng làm cho tôi ngượng ngùng khắp các tế bào cơ thể. Tôi bỏ đi. Không có một cơ hội nào cho cô ta và câu chuyện của bố tôi suốt một năm trời.
4. Vào lúc này đây, tôi muốn có em mãnh liệt. Em thương yêu ạ! Kể cả đang học cũng lấy. Mấy thằng anh tôi chơi còn lấy vợ từ năm thứ hai ĐH có sao đâu. Nhưng tôi sẽ một mình tìm đến chứ chẳng cần phải ai đưa đẩy cả. Em rể bảo, đúng là cô ta xinh thật. Em đã tận mắt nhìn thấy ảnh cô ta gửi ra. Em còn nghe cả điện thoại nữa, giọng nói dịu dàng, cô ta gọi cậu mợ bằng “bố mẹ” và hỏi anh đang làm gì, ở đâu. Hình như cô ta gọi điện thường xuyên thì phải. “Anh không ngượng nữa à ?”, tự nhiên em rể hỏi. “Không! Mày kể tiếp đi”. “Nhưng...” “Kể đi!” Tôi ra lệnh. Nó bảo, nhà cô ta từ Bắc chuyển vào Tây Nguyên làm kinh tế mới. Con nhà gia giáo nhưng nghèo, thi đậu công chức nhưng không có quan hệ, tiền bạc nên phải lên vùng cao dạy học. Khổ, xinh đẹp nhất núi rừng nhưng chẳng yêu được ai, cao thì không có, thấp lại chẳng thông. Có bộ đội ở đấy vào tán nhưng cũng chẳng đi đến đâu cả. à quên, còn có một sĩ quan nữa... “Cái gì?” Tim tôi như bị dao cứa. “Mà không, cũng chưa đi đến đâu. Cậu bảo thế mà”. Tôi thở hắt ra. Không hiểu em rể có đọc được suy nghĩ của mình không. “Em chỉ biết có thế. Một tháng sau khi xây nhà nghe mợ bảo cô ấy vẫn gọi điện”. Tim tôi như bị dao cứa nhát thứ hai. Phũ đến thế là cùng. Không thể phũ hơn được nữa. Mặc dù tôi đã từng rủ bạn gái thích mình đi xem phim, rồi bỏ mặc cô ta tức tưởi đi xe ôm về nhà trước khi vào rạp, nhưng có lẽ vẫn chưa thấm tháp gì so với vụ này. Tôi tưởng một người con gái như thế đã bị “tuyệt chủng”. Chúa ơi! Lương giáo viên miền núi tháng chưa được 300.000đ, không biết cô ta sẽ sống thế nào sau mỗi lần nhấc điện thoại đường dài ra Hà Nội. Bố tôi chỉ biết mỗi chuyện của mình thôi. Chắc ông phải “gà” vào tai cô ta rằng tôi là một vị thánh! Thằng em rể bảo : “Cô ta muốn có hộ khẩu Hà Nội ấy mà”. Tôi gào lên : “Thằng ngờ u! Lòng dũng cảm và một tấm chân tình đấy! Mày hiểu không ? Bọn con gái, không, đàn bà rồi, hơi thở thực dụng của chúng sống sượng lắm, tao ngửi quen rồi. Cô ấy không phải như vậy!”. “Tùy anh ! Tôi chỉ giúp anh được một việc duy nhất nữa là cái địa chỉ. Con cá sổng là con cá to mất rồi!” Nó đáp chỏng lỏn.
5. Tôi không biết rằng mình chạy hay mình bay ra bưu điện nữa. Tôi sẽ gọi bằng được, dù mẹ đã bảo em lấy chồng rồi. Không. Tôi không tin. Nghiến răng lại rằng không tin. Em, bóng cây kơnia vẫn đứng đấy đợi chờ tôi nhé!
Mẹ tôi nói dối ? Bà muốn tôi ngãng chuyện này ra để học nốt đại học.
Em nói dối? Em hờn trách tôi và em muốn níu lại những gì đã vượt quá giới hạn tình yêu của một thời con gái.
Em nói thật nhưng em chưa cưới ? Không, tôi sẽ giành lại em, dù bất cứ giá nào.
Chỉ cần em còn là một cô gái như ngày xưa ấy thôi.
Mẹ kiếp cái bưu điện miền núi! Nó xì xà xì xoẹt như bà già tám mươi tuổi bị hen suyễn. Tôi gọi cho em từ sáng tới trưa. Không nhận được một trả lời nào. Tôi gọi những số sau cùng liền tiếp với số của em. Gần như là lục tung cả cái thị trấn ấy rồi. Người ta bảo không biết. Tôi muốn biết! Em là ẩn số nào cho ba câu hỏi ở trên ? Dù thế nào đi nữa, em sẽ xứng đáng với tình yêu của tôi bằng được! Tôi sẽ một mình tìm đến.
*
Tôi với em rể cùng vào Tây Nguyên. Mất nửa ngày đường mới lên được thị trấn nơi em ở. Xuống xe, hít căng một g ngực nắng và gió. Tới trường em dạy học, ban giám hiệu kéo ngay tôi vào quán thịt chó. Rưọu và những câu hỏi về bố tôi nó cứ ứ ự nơi cổ họng.
Đêm mênh mang. Những bước chân nặng trĩu nhấc tôi đi. Em lặng lẽ ngồi đung đưa chiếc võng dù. Ngọn đèn vàng trong nhà chưa tắt. Tôi ngập ngừng. Em vẫn như trong tưởng tượng. Trái tim của em đã nhận ra tôi. Dù em ngượng ngùng không nói.
Em gục đầu vào ngực tôi. Những giọt nước mắt tôi bắt đầu lăn trên má. Em có lỗi lầm gì ? Em đã đợi tôi. Còn tôi đã tự mình đánh mất đi một tấm chân tình. Thôi, tôi không nói nữa. Cả những giọt nước mắt nữa. Em hạnh phúc cơ mà. Tôi cũng chỉ mang được hạnh phúc đến cho em thôi. Em đã có rồi. Vậy thì làm sao trái tim tôi phải thổn thức nữa.
*
Sáng sớm tôi đi. Em đứng bên chồng, cao lớn vạm vỡ. Họ vẫy chào tôi như vẫy chào một người bạn thân thiết trong đời. Tôi cũng thế. Trong ba lô tôi là địa chỉ nhà em, một tấm hình vợ chồng ngày mới cưới và một tấm của cháu bé. Nó bụ bẫm, kháu khỉnh với đôi môi đỏ giống mẹ và cặp mắt đen láy giống bố.
*
Mắt tôi màu nâu, người ta bảo như thế là đa tình. Nhưng tôi nghĩ, có khi không phải. Năm nay tôi mới hăm 5 tuổi.
van_chi_la_ga_thoi
02-03-2004, 02:01 PM
Lời Tỏ Tình Muộn
Bạn tôi tên John là một người đàn ông tốt bụng nhưng lầm lì, ít nói. Tháng trước, vợ John vừa qua đời. Chị đã vật lôn với căn bệnh ung thư suốt 8 năm. John nhờ tôi tới giúp anh dọn dẹp lại nhà cửa. Trong ngăn bàn, tôi nhặt được một cái ví da cũ rích trong nhét một lá thư. Tôi đưa cho John và anh mở ra xem. Đầu thư có vẽ một trái tim tô màu đỏ với hai chữ John và Janet được tô đậm nằm ở hai bên. Nét chữ ngờ uệch ngoạc hẳn là của một cậu học trò.
Đây chính là bức thư tỏ tình của John gửi cô bé Janet, khi hai người học năm cuối trung học. John không hề ngờ là vợ anh còn giữ nó. Phía dưới hai trái tim là những dòng chữ do Janet viết: "Lúc đó, anh không hề nói là anh yêu em. Nhưng bây giờ, khi em biết mình không còn sống được bao lâu nữa, em muốn nghe thấy anh nói "Anh yêu em". Em biết anh là người đàn ông tuyệt vời của em. Anh luôn thầm lặng yêu em, chăm sóc và lo lắng cho em. Anh biết tha thứ, biết khuyến khích em trong những giây phút khó khăn và biết cách xoa dịu những cơn đau hành hạ em. Lúc nào anh cũng dịu dàng với em. Hệt như cái lúc anh rụt rè giúi vào tay em mẩu thư này và ù té bỏ chạy. Thế nhưng em vẫn chờ một lời nói: "Anh yêu em" của anh".
Cầm lá thư trên tay, John im lặng. Tám năm qua chúng tôi vừa ái ngại, vừa cảm phục John. Anh vừa phải làm việc, vừa phải chăm sóc vợ và 7 đứa con của họ. Có dạo, John trông rộc cả người. Có bữa đi làm về tới nhà thấy Janet đang bị những cơn đau hành hạ, không biết làm gì hơn, anh xốc chị lên xe lái chạy vòng vòng, cố tìm những nơi có thể giúp chị khuây khỏa. Tuy nhiên, chưa bao giờ chúng tôi thấy John tỏ ra bực tức.
Tôi đứng cạnh John, cố hình dung tình cảm của anh. Cái gì đã gắn bó John và Janet gần bốn thập niên, giúp họ đi qua những khó khăn nhất của cuộc đời? "Tôi không biết mình có thể chịu đựng nổi vợ mình hay không, nếu một ngày kia cô ấy bệnh nặng?", bất giác miệng tôi nói ra ý nghĩ đang quẩn quanh trong đầu. "Có thể. Cậu có thể làm được, nếu cậu yêu vợ mình như tôi yêu Janet - John đáp - Thế mà mình vẫn còn nợ cô ấy một lời tỏ tình: Anh yêu em, Janet
van_chi_la_ga_thoi
02-03-2004, 02:08 PM
Valentine - Ngày Tình Yêu Trở Lại
Cathy mở của sổ. Những cơn gió mùa xuân chạy qua. Gốc cây dưới cửa sổ như thể vẫn còn Brad yêu thương của cô đứng đó và mỉm cười. Họ đã không gặp nhau từ mùa Valentine xa xôi lắm. Nỗi nhớ chạy quẩn quanh như gió trong căn phòng im lặng khủng khiếp của Cathy. Cô bước như phiêu du trên tấm thảm đỏ phía dưới chân mình. Cathy đến gần kệ sách với tay lấy quyển tập Pauxtopxki lại thấy nhói lòng về câu chuyện người quét rác và bông hồng vàng hạnh phúc dành cho Zuzi yêu dấu. Câu chuyện mà một chiều thứ bẩy của quá khứ Brad đã từng đọc cho cô nghe . Nước mắt Cathy chạy vòng quanh khi cô đến bên chiếc ghế Brad đã từng ngồi. Chỗ ấy giờ vẫn còn ấm lắm. Gió ngoài cửa sổ vẫn thổi làm tung tờ lịch ... Cathy bàng hoàng, nó vẫn là tờ lịch của ngày 14 tháng 2 năm ấy ....
Cả căn phòng chỗ nào cũng có hình Brad. Trong tâm trí của Cathy, nỗi nhớ, tình yêu dày vò làm cho cô nghiêng ngả. Họ đã từng có những giây phút hạnh phúc ... Cathy đến bên gần chiêc máy điện thoại, không thể không gọi cho Brad, không thể để lòng mình trống trải thêm một phút nào nữa ... Ngón tay Cathy bấm những con số thân quen. Cô nghe thấy hơi thở của mình dồn nén và thổn thức trong ống nghe. Chuông reo và vẫn cái giọng mà một nghìn năm nữa cũng không tài nào cô có thể quên được : " Hello " . Đầu dây bên này, Cathy cũng đáp lại Brad bằng một âm thanh tương tự. Và cứ như thế Brad đang gào lên :" Cathy đấy phải không ? " .Nước mắt giàn giụa, Cathy mỉm cười hạnh phúc :" Anh ấy vẫn không hề quên giọng nói của mình " . Giọng của Cathy nghe như hư vô :" Em đây , Brad à, Anh hẹn em cuối buổi chiều thành lễ ... " . Brad quên cả việc dập ống nghe, Anh với lấy chìa khóa xe rồi lao như bao trên đường cao tốc. Cảm giác sung sướng hân hoan của Brad chẳng khác nào với lúc Anh đến nhà Cathy trong buổi hẹn đầu tiên. Anh cứ sợ, chỉ cần chậm một tích