PDA

View Full Version : Cảnh báo..


tyssvn
10-09-2006, 06:49 AM
http://vnexpress.net//Vietnam/Xa-hoi/2006/09/3B9EE0B6/?q=1

Tiếp viên nhà hàng với giấy chứng thực sức khỏe rởm

"Tao dính cái chắc rồi, kỳ này mụ vợ “vặt” tao chết”, môt người đàn ông than thở. Anh này vừa nghe một cô gái làm ở quán karaoke xin nghỉ mấy ngày nay vì bị giang mai. Cô này vừa “vui vẻ” với anh tuần trước.

“Giấy hồng” là cách gọi “thẻ chứng thực khám sức khoẻ đặc biệt” của người làm việc trong những ngành nghề nhạy cảm như massage, cắt tóc thanh nữ, karaoke, nhà hàng…

Theo quy định và cũng để chứng minh cho sự “trong sạch”, các cô gái làm những nghề này đều phải được khám sức khoẻ. Việc khám sức khoẻ này bao gồm cả xét nghiệm STD (những bệnh lây qua đường tình dục) và HIV. Thế nhưng hiện nay, tờ giấy này có thể mua được.

Trong vai tiếp viên nhà hàng, “tung tin” rằng mình đi khám sức khoẻ xin giấy hồng không được vì lỡ bị huyết trắng, Minh Hương, một cô bạn làm việc tại một nhà hàng karaoke ở quận1, TP HCM, bảo: “Khám chi cho mệt, bỏ mấy trăm nghìn mua là được”.

Cô ta cười nói “Chuyện làm sao để có mẫu, tớ không biết. Chắc chắn đó phải là trò phù thủy của các trung tâm. Còn nếu bị phát hiện, chỉ cần trả lời, hôm qua khám chưa có, hôm nay có, làm sao biết được”.

Qua lời chỉ dẫn của Hương, hẹn một tay “cò giấy hồng” ở quán cà-phê nhỏ trên đường Xóm Chiếu, quận 4, TP HCM. Anh ta trông khá ngầu với quần jean và áo sơ-mi cài vài chiếc cúc, đội mũ lưỡi trai jean bạc thếch. Anh này hất hảm hỏi: “Chuyện gì?”. Câu hỏi cộc lốc kèm theo vẻ mặt câng câng, khó ưa. Chưa kịp trả lời, anh đã tự cho mình đáp án: “Chắc đi khách nhiều quá, bây giờ sợ dính “si” chứ gì?”.

Mặt gã sắc lạnh, giọng lạnh tanh như tờ giấy bạc: “Một chai. Ngày mai lấy ngay”. Rồi anh kể lể: “Anh có ăn uống gì nhiều trong số ấy đâu. Một tờ giấy hồng của em cả chục người “ăn”. Nào là bác sĩ tai mũi họng, tim, gan, phèo, ruột, mắt, mỏ. Mà cái khâu quan trọng nhất là thử máu. Anh phải đi đưa, nhờ vả, chầu chực...”.

Cái giá cuối cùng là 800.000 đồng được anh ta chấp thuận. Anh ta đề nghị đưa bốn tấm ảnh 3 x 4, ghi tên, ngày tháng năm sinh và địa chỉ tạm trú.

Đúng 18h ngày hôm sau, đến góc công viên Tao Đàn. Minh “Gà”, tên anh chàng cò giấy, hớn hở trao cho tờ giấy khám sức khoẻ với đủ các chữ ký loằng ngoằng của sáu, bảy ông bác sĩ nào đó. Kèm theo là một tờ giấy hồng có mực tròn đỏ tươi của chính trung tâm đã khám thử nghiệm.

Nghe hỏi: "Một ngày chắc anh làm nhiều giấy lắm hả?". Anh ta than: Hồi trước thì nhiều, bây giờ lắm đứa làm nên khi có khi không được gì. Nhưng mà anh làm cho nhiều chỗ. Ba tháng có một đợt đổi giấy hồng. Biết bao nhiêu nàng không dám đi khám.

Bí mật này, đã khiến không ít quý ông “phát sốt”.

(Theo Tiếp Thị Gia Đình)

tyssvn
04-10-2006, 09:38 AM
Đâu phải chị em mới khôn ba năm, dại một giờ..

http://www.cand.com.vn/News/PrintView.aspx?ID=87458

Cử nhân luật giết người

Chỉ vì một xích mích nhỏ trong cuộc sống thường ngày, Bộ, một cử nhân luật vừa tốt nghiệp và đang chờ ngày đi làm, đã cướp đi mạng sống của chính người anh con bác ruột mình.

Ngày 2/10, CQĐT Công an quận 3, TP HCM đã có quyết định gia hạn tạm giữ lần 1 để tiếp tục điều tra Phạm Đăng Bộ (24 tuổi) do có hành vi "Giết người", gây ra cái chết của Phạm Huỳnh Trung (26 tuổi, anh con bác ruột của Bộ).

Vào thời điểm năm 2001, ông Phạm Huy Bình cùng gia đình chuyển từ Thanh Hóa đến ở tại nhà của người anh ruột số 240/20B Cách Mạng Tháng 8, phường 10, quận 3, TP HCM. Hàng tháng ngoài tiền điện, nước, ông Bình phải trả thêm cho bà Huỳnh Thị Nhung (chị dâu) số tiền là 700.000 đồng. Mọi chuyện vẫn bình ổn đến một ngày án mạng xảy ra mà người trong gia đình lẫn bà con trong khu phố đều không thể ngờ được.

Ngày 30/9, như những ngày cuối tháng trước đây, bà Huỳnh Thị Nhung lên phòng của ông Bình để ghi số điện tiêu thụ của tháng 9. Lúc này, Phạm Đăng Bộ (con ông Bình) ở trong nhà đã nói với bà Nhung là chưa đến ngày và không cho ghi. Bà Nhung xuống tầng trệt rồi thuật lại câu chuyện trên với con trai Phạm Huỳnh Thành (24 tuổi) và cho biết Bộ có nói chuyện hỗn với mình.

Nghe xong chuyện, Thành tức tốc chạy lên phòng và cãi nhau với Bộ. Giải quyết bằng "miệng" không xong, Thành dùng tay đấm vào ngực Bộ và Bộ cũng đáp trả lại. Trong lúc 2 bên xô xát thì Phạm Huỳnh Trung (26 tuổi, anh của Thành) có chạy lên lầu. Thành và Trung cùng "hợp sức" đánh Bộ khiến Bộ té ngã xuống đất. Cạnh nơi Bộ bị té xuống có một tủ đựng đồ dùng làm bếp, sẵn trong tầm tay, Bộ chụp lấy con dao. Khi Thành và Trung chạy đến, Bộ giơ dao lên đâm vào người Trung.

Sau đó, Bộ vứt lại con dao trong phòng và đi ra ngoài hành lang đứng. Khoảng vài phút sau, Bộ quay trở vào cùng với bà Nhung dìu Trung xuống dưới tầng trệt để ra xe taxi đi cấp cứu. Tuy được đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Bình Dân nhưng do vết thương bị đâm ngay trúng tim nên Phạm Huỳnh Trung đã tử vong vào lúc 9h30' cùng ngày.

Phạm Đăng Bộ đã bỏ trốn khỏi địa phương, đến chiều cùng ngày do biết không thể lẩn trốn được nữa nên Bộ đã ra đầu thú tại Công an phường 10, quận 3. Công an quận 3 đã ra quyết định bắt khẩn cấp thủ phạm Phạm Đăng Bộ.

Được biết, Phạm Đăng Bộ vừa mới tốt nghiệp Trường Đại học Luật, TP HCM, Khoa Luật Thương mại. Sau khi nhận bằng, Bộ có gửi đơn xin việc một số nơi và nếu không có chuyện đáng tiếc xảy ra thì vào đầu tháng 11/2006, Bộ sẽ chính thức được vào làm việc tại một cơ quan Nhà nước đúng với ngành nghề đã được đào tạo.

Theo lời khai ban đầu của Phạm Đăng Bộ thì việc dùng dao đâm anh họ của mình là Phạm Huỳnh Trung diễn ra khi trạng thái tâm lý bị kích động mạnh. Giờ đây khi đối diện với bốn bức tường ở nhà tạm giữ Công an quận 3, Bộ đã thấy ân hận về hành động của mình.

giacmo
04-10-2006, 11:44 PM
Cô ta cười nói “Chuyện làm sao để có mẫu, tớ không biết. Chắc chắn đó phải là trò phù thủy của các trung tâm. Còn nếu bị phát hiện, chỉ cần trả lời, hôm qua khám chưa có, hôm nay có, làm sao biết được”.


Lí luận rằng lúc đấy khám thì "chưa phát hiện gì đặc biệt", sau đó có gì đặc biệt hay ko thì làm sao kiểm soát đc hay là vạn vật ko ngừng vận động, thời điểm tôi cấp giấy cho bênh nhân thì đã lạc hậu so với tình trạng bây giờ.... đúng là chịu dồi. Chả bác bỏ đc. Cho nên vấn đề ở đây là trình quản lý, giảm sát. Mà điều này thì phải còn lâu nữaVN mới khá lên được.
Bác nào đọc "Lục xì" của Vũ Trọng Phụng sẽ thấy rằng thời Pháp thuộc, chính quyền thực dân quản lí rất hiệu quả vấn đề này. Từ việc tổ chức một nhà thương cho gái giang hồ mắc bệnh xã hội đến đội cảnh sát cơ động đi thu gom rất chuyên nghiệp. Kì thực có lẽ hồi đấy mại dâm đc thừa nhận là một cái nghề hợp pháp cho nên chính quyền kiểm soát cũng dễ dàng hơn.