PDA

View Full Version : Đặc tàn nhang LD truyện (copy từ blog của bright sun)


speed and u
06-11-2006, 01:57 PM
Cảnh báo: Viết theo đơn đặt hàng của bạn Huy. Câu chuyện dưới đây nghiêm cấm phụ nữ dưới 2 tuổi, đàn ông đang cho con bú và trẻ em có thai.

Dactanhan liệt dương truyện [1]


Hồi thứ nhất


Chợ Khâu Vai, Dactanhan lâm nạn

Chốn thanh lâu Hoàng Huy gặp mỹ nhân.


Bính Thìn năm đó, ở gò Đống Đa thuộc phía Bắc thành Thăng Long bỗng xuất hiện một nam tử hán người cao thước tám, cân nặng 31kgs, số đo ba vòng là 35-70-35, yêu màu tím, thích thủy chung [2]. Diện mạo thì thập phần anh tuấn: mắt trắng như tuyết, da đen như than, tóc đỏ như son, [3] tiếng nói the thé như kim châm mà mặt tuyệt không mọc được một sợi râu nào. Chàng chính là Dactanhan danh chấn võ lâm, lại thông thạo thập bát ban võ nghệ như trộm gà, bắt chuột, cầm gạch tương chó nhà hàng xóm… Giang hồ có kẻ đồn đại chàng là truyền nhân của Đông Phương Bất Bại [4] mà luyện được tuyệt học Hấp diêm đại pháp [5] vô địch, hô một tiếng thì giường rung ghế đổ, hô tiếng thứ hai thì trăm con kiến rơi, vạn con gián chết. Thực hư thế nào, đến nay không ai biết tường tận, chỉ có sử sách ghi lại rõ ràng để đối chiếu, nhiều chỗ đúng, lắm chỗ sai, lại có chỗ không đúng cũng không sai .. quả là kì lạ.



Sử chép rằng Dactanhan sinh nhằm đời Hùng Vương thứ 27. Thưở nhỏ thường đóng khố, mặc áo ba lỗ tè bậy ở sông Kim Ngưu. Lớn lên lại không mặc gì cả, chỉ hay đứng nhìn trời thở dài, rồi lấy tăm xỉa răng nguẩy đít đi vào nhà mà ngủ. Lúc bấy giờ mới có một đạo sĩ mặc áo cà sa vàng, tay cầm thánh giá đi qua thấy chàng liền hát ba tiếng :’’ Allah, Allah, Allah’’ rồi biến mất. Dactannhan nghe xong tỉnh ngộ, liền bỏ nhà đi bụi đời, hành hương đến thánh địa Trầm Pagoda, xin bái kiến Đạt Lai Lạt Ma mong tu hành đắc đạo. Đạt Lai Lạt Ma thấy Dactanhan dung mạo xinh đẹp, lấy làm yêu lắm, bèn thâu nhận chàng làm thiếp rồi tận tình chỉ bảo võ công. Dactanhan vốn trí tuệ thông minh hơn người, học mười biết một, học một coi như chẳng biết gì cả, chỉ trong vài trăm năm mà đã đọc thuộc lòng được bảng chữ cái, bắn trim hai tay như một, một tay như không, quả đã đắc địa thành tài, bèn gạt lệ dứt tình bái biệt Đạt Lai Lạt Ma ra đi.



Từ khi xuống núi, Dactanhan thường bảo vệ người giầu mà ức hiếp kẻ nghèo. Thấy chuyện chướng tai gai mắt thì bỏ qua, gặp kẻ cô thế thì sấn tới hà hiếp giành phần lợi. Nam giới trong vòng bán kính 10 dặm quanh nơi chàng ở, không ai là không bị chàng sàm sỡ làm nhục. Mọi người ai nấy đều rất quý trọng nhân cách hơn người này của chàng mà tôn làm :’’ Bảo kê sư vương’’. Nhưng cũng có những kẻ bất phục, luôn tìm kế hãm hại chàng. Nhân một lần Dactanhan đi đánh quả ở chợ tình Khâu Vai, bọn chúng bèn bầy tiệc thết đãi, chuốc rượu chàng cho thật say rồi lừa, bắt trói chàng vào gốc cây, đè ra ép ăn thịt chó, thật vô cùng tàn nhẫn. Sau một đêm bao nhiêu tuyệt học Đồng Tử Thần Công [5] chàng tu luyện hơn 500 năm nay đều mất hết.



Dactanhan trong lòng đau đớn tưởng chết, chỉ muốn cắt chun quần mà tuẫn tiết. Đúng lúc khốn cùng ấy, bỗng một tiên ông tầm mười lăm tuổi mặc một chiếc T-shirt trước đề:’’ Omo siêu sạch’’, sau lưng lại viết :’’ OK, khỏe như lực sĩ’’ hiện lên nói:

- Bôn tẩu giang hồ mà ứ có cả cái quần mà mặc, giả khi kiến cắn [6] thì gia tộc nhà ngươi sẽ tiệt nọc.

Dactanhan nghe xong sực tỉnh, bèn thôi khóc lóc, nén đau thương mà xì mũi hết 3 gói giấy ăn hiệu Softina, rồi đứng dậy bái lậy tiên ông mong chỉ bảo.

Tiên ông lúc bấy giờ mới thủng thẳng lôi một cái hộp dài hình tròn từ trong nội y ra đưa cho Dactanhan mà rằng:

-Ngươi hãy uống thứ nước này, nó sẽ giúp ngươi lấy lại nội công thâm hậu như xưa. Đây là của một bậc đại chân nhân ở núi Côn Luân cho ta, còn gọi là Ovantine.

Nói rồi cưỡi gà bay thẳng về phía Sài Gòn city mà mất dạng.

Sau có thơ rằng:



Tiên ông đã cưỡi gà rừng bay đi mãi

Còn trơ chàng Dac chốn này thôi

Gà rừng dù đã đi đạp mái

Bờ sông còn vương dấu phao câu

Một lần cắt quần dù thất bại

Chàng Dac ngồi khóc bên nương dâu

Chiều tối đến rồi, giường không gái

Mỹ nữ nơi đâu, biết bao sầu



Lại nói Dactanhan được tiên dược rất lấy làm sung sướng, bèn chăm chỉ luyện thần công, chẳng mấy chốc đã thấy trong người dồi dào tinh lực. Vận khí xuống huyệt đan điền thì lực lại tràn lên thất khiếu, ép lực đến thiên đình thì nội quan cảm thấy nóng ran .. quả là kì tuyệt. Luyện công xong, Dactanhan bèn đứng dậy chắp tay hướng về phía Sydney mà bái lạy tiên ông, đoạn nhằm hướng Thăng Long thành, Đống Đa quận mà thẳng tiến. Chuyện đến đây không nói nữa.



Lúc bấy giờ ở đất Gia Lâm [7] có một chàng trai tuổi nhỏ tài cao: mới đẻ đã biết khóc, 3 tuổi biết nói, 6 tuổi biết đọc biết viết. Đến năm 9 tuổi đã thuộc lòng bảng cửu chương. Tên họ ra sao không ai biết, chỉ thấy cha mẹ gọi chàng là Hoàng Huy. Mặc dù ôm trí lớn nhưng chàng không bao giờ đua tranh với đời. Ngày ngày chàng hay nhàn tản ngao du sơn thủy, lại lấy việc nhìn trộm con gái tắm sông làm thú vui, thật vô cùng thanh nhã. Những kẻ không biết thì nghĩ chàng là một kẻ dở hơi, nhưng kẻ biết chàng thì thấy chàng đúng là một kẻ dở hơi.



Hoàng Huy tính tình khiêm tốn, có tài bốc phét một tấc lên đến giời. Ai ai cũng khen là một kẻ trung thực đáng tin cậy. Thường trên cửa phòng toa lét của chàng có dán một hàng chữ lớn ’’ Nhân chi sơ, sờ tí mẹ ‘’ [8]để tự nhắc nhở mình phải giữ tâm hồn cho thanh tịnh, không được để nữ sắc làm hại đến bản thân. Nếu có xem ảnh nude thì chỉ xem từ trên xuống, đọc chuyện chỉ đọc chỗ cao trào, xem phim 3x chỉ xem nữ diễn viên… Về mặt tư cách đạo đức thật không kém gì Khổng Tử [9] ngày xưa vậy. Họ hàng lấy làm tự hào lắm, quyết định mổ voi tiễn chàng lên Bách Khoa học lấy cái chữ đặng sau này còn mở mang cho gia tộc. Ngày chàng ra đi, đích thân đồng chí trưởng thôn đã dúi vào tay chàng 2 hộp bao cao su rồi ân cần dặn dò:’’ Ơ Giàng! Cái chữ của thằng Bách khoa nó to như con trâu rừng. Con cố học lấy mà mang về cho dân bản mình xem.’’. Nói rồi đá chàng 2 phát vào đít, nhằm tỏ rõ quyết tâm.



Sau có thơ tả lại rằng:



Nơi này biệt gia phụ

Hoàng Huy quyết ra đi

Condom đầy hai túi

Cave chẳng ngại gì.



Trên đường đi chàng gặp không biết bao nhiêu vất vả. Qua năm hàng chén sáu đĩa, ngày ngồi máy bay, đêm ngủ khách sạn Hilton … khổ sở không biết bao nhiêu mà kể. Hôm ấy đang nằm đấm bóp ở nhà hàng massage đèn mờ thì chàng bỗng thấy loáng thoáng một bóng giai nhân chân dài đến mũi, mũi dài đến chân lướt qua. Hoàng Huy lấy làm mê mẩn, bèn chạy theo níu váy định làm quen, thì chỉ thấy rơi xuống một bộ chưởng pháp Lăng xăng đi bộ [10]vốn đã thất truyền từ lâu, không ai là không biết, biết cũng như không. Hoàng Huy hiểu đó là ý trời, bèn về nhà quyết luyện tập để sau này tham gia bộ môn múa Ballet ở thế vận hội Olympic 28 được tổ chức ở Chiang Mai, Trung Quốc. Nhưng càng luyện lại càng sai, động tác nào cũng đúng y như trong sách, lấy làm lạ lắm, dằn vặt mãi khôn nguôi.



(to be continued)



[1]: Câu này vốn nguyên gốc là Dactanhan liệt đại dương gia truyện, nghĩa là những câu truyện về đại gia Dactanhan.

[2]: Sau này Shakespear vì rung động trước vẻ đẹp của Dactanhan mà xây dựng nên hình tượng nhân vật Cám trong vở Opera ‘’ Đoạn Trường Tân Thanh’’.

[3]: Đông Phương Bất Bại, con trai của Đông Phương Sóc, là vị đại tướng đã đánh tan 20 vạn quân Thanh của Tưởng Giới Thạch, giữ gìn bờ cõi nước Việt ta. Nhân dân sau vì cảm cái ơn này mà dựng nên nhà máy phíc nước Rạng Đông để tưởng nhớ.

[4]: Một tên gọi khác lưu truyền trong dân gian của bộ chưởng pháp này là Karaoke thần công.

[5]: Tên của một bộ võ công vô cùng thâm hậu. Phàm chỉ có những nam nhân dám tự tịnh thân [5a] mới có thể luyện thành công.. Đồn rằng những ai luyện bộ võ công này thì những chuyện đàn ông 18 tuổi mới biết thì từ năm 13 tuổi họ đã biết hết.

[5a]: tịnh thân nghĩa là một ngày tắm 3 lần, lại phải trai giới kiêng kị để giữ trong sạch cho tâm hồn và thể xác. Chỉ được ăn hải sâm, ngẩu pín, cá ngựa … tuyệt không được đụng đến rau dưa.

[6]: Khi đó ở vùng đất Đại Việt có một giống kiến đỏ tươi, to như như con kiến mà lớn cũng bằng đúng con kiến. Loại kiến này thường ngày rất hung hãn, gặp người hay súc vật đều cắn vào chỗ hiểm, khiến cho đàn ông không ra đàn ông, giống đực không ra giống đực. Khổ sở vô cùng.

[7]: Gia Lâm là một vùng dất dập dìu tài tử văn nhân, đô hội vào bậc nhất lúc bấy giờ. Ban ngày ở đây thường có những đại gia đèo theo gái 9x đến vui vẻ. Đến tối lại có những thiếu nữ tầm 50 tuổi dẫn những chàng trai mới ngoài đôi mươi đến để âu yếm nhau, rất là tình tứ.

[8]: Câu nói này ý tứ rất sâu xa. Đọc mãi không luận ra, nhưng đại ý là đứa trẻ nào mới sinh ra cũng ngây thơ trong sáng như tờ giấy than vậy.

[8a]: Có một khảo dị của câu này là:’’ Nhân chi sơ sờ tí mẹ, tính bản thiện, miệng đòi ti’’. Nhân đây cũng chép ra cho độc giả cùng theo dõi.

[9]: Khổng tử, con của Khổng Khâu, cháu gọi Trọng Ni bằng cụ. Ông thường ngày lấy việc chửi bậy, múa bụng, uống thuốc lắc làm vui, được coi là một bậc đại danh nhân của nước Đức thế kỉ 15.

[10]: Bộ chưởng pháp này có nguồn gốc từ Ba Tư, vốn do một pháp sư Tây Vực truyền qua Ba Lan vào nước ta.

Xin lỗi em SÚN vì đã copy từ blog của em mà ko xin phép trước, nhưng đọc xong anh thấy buồn cười quá nên paste sang diễn đàn cho mọi người đọc

Dark Prince
06-11-2006, 02:16 PM
Viết cái lì... j mà bố đeck hiểu?=)) ,anh ghét nhất mấy cái đứa lên diễn đàn văn vẻ.:8: :hutthuoc:

hcmuns
06-11-2006, 04:52 PM
:( :( :( Em đọc cái này đúng lúc đang cầm cốc nước đưa lên miệng, ( vừa uống vừa đọc),cha mẹ ơi,híc híc,sặc :(( :(( ,Ông anh nào mà viết lai láng thế,đảm bảo Kim Dung mà đọc được chắc ông cũng rửa tay gác bút và vái anh làm sư phụ luôn quá!,sặc cả tiếng rồi đến giờ vẫn còn thấy cay mũi!!!!!!!:(( :(( :( :( :(

hoanghuyae
07-11-2006, 12:11 AM
Hóa ra anh Thanh lôi về đây rồi, thôi thì em cho lên tiếp phần hai. Lâu chả thấy Sún quay về diễn đàn bỉ giai+chã nhà :-"



Hồi thứ 2

Nơi chuồng lợn, Dactanhan gặp quái nhân

Phố đèn đỏ, Hoàng Huy hội ngộ thần tiên.


Lại nói đến đoạn Dactanhan rời Khâu Vai xuôi xuống Thăng Long thành để báo mối thù trong lòng. Vừa đi chàng vừa lẩm bẩm:’’ Mối nhục ăn thịt chó ngày hôm nay nhất định ta phải trả… mười năm… hai mươi năm .. à không .. sáu mươi năm hay bẩy mươi năm nữa đi. Các ngươi hãy đợi đấy. Nu pa ka di’’ . Nói rồi nhổ một bãi nước bọt xuống vệ đường để tỏ rõ trí hướng. Sau có thơ rằng :



Lác đác Khâu Vai hạt móc sa

Vệ đường thấp thoáng ai như là

Chàng Dac cởi trần mình đóng khố

Tay cầm chén rượu chửi :’’ Mẹ cha

Tiên sư bốn họ thằng ăn cướp

Cướp cả của ông cái tỏi gà‘’

Chửi rồi vén váy tu bình nước

Khạc xuống thung sâu nỗi hận nhà



Càng đi càng mỏi, Dactanhan quyết định bắt xe bus số 31 cho nhanh thì sực nhớ rằng trong túi đã hết ngân lượng. Trời ngả về khuya, đêm dần dần buông xuống, xa xa có tiếng :’’ Kết quả đê… Kết quả đê ’’ vọng lại. Dactanhan thở dài… vậy là đã quá giờ thả con lô quả chót.

Đang lúc băn khoăn không biết đi đâu về đâu thì Dactanhan thấy thấp thoáng xa xa có bóng một ngôi chùa lớn, đề rõ ràng mấy chữ :’’ Café vườn’’ thì cả mừng mà bước vào. Phía trên tường treo rất nhiều tranh ảnh 36 tư thế, 72 động tác với đôi Menu sáng rực rỡ, chính giữa lại có hai bức hoành phi sơn son thiếp vàng có đề mấy chữ :’’ Không chơi chịu’’ và ‘’ Cấm ấy quỵt’’, thật không kém gì động tiên trong các show ở Thái Lan vậy.

Đang khi Dactanhan đứng ngẩn ngắm nhìn cảnh quan, tự thấy mình không khác gì Từ Thứ lạc vào hang ổ Cave xưa mà lấy làm sung sướng lắm. Thì chàng bỗng thấy có một nữ chủ nhân yểu điệu xinh đẹp vô cùng, mắt lá dăm, môi lá mít, trên mặt lấm tấm râu bước ra, cất giọng ồm ồm nói:

- ’’ Quan nhân cho tiện nữ coi bank account của ngài để tiện nữ check xem quan nhân có đủ ngân lượng vui vẻ trọn gói không?’’

Dactanhan cười mà nói:

- ’’ Ta chỉ có tấm thân này thôi, nàng muốn làm gì ta thì làm’’.

Nói rồi hôn gió rất tình tứ với nữ chủ nhân. Nào ngờ nàng ta là một kẻ treo đầu bê bán thịt bò, coi trọng tiền bạc mà khinh kẻ sĩ, bèn bĩu môi nói :

- ’’Thế thì xuống chuồng lợn mà ngủ nhá ’’.

Đoạn vẫy tay, gọi ra một đám thư sinh thảo khấu, kẻ nào kẻ nấy chân căng như lốp Mecxedez, tay to như săm Spacy. Dactanhan lấy làm sợ lắm, bèn nghiến răng lẩm bẩm:’’ Kẻ sĩ có thể chịu nhục chứ không thể chịu chết’’, đoạn đập bàn giận dữ nói:

-‘’ Các ngươi đừng nghĩ ta ít tiền mà khinh rẻ. Chẳng qua là ta không có tiền thôi’’.

Nói rồi phất tay áo đi vào trong chuồng lợn, dáng bộ rất oai phong lẫm liệt. [1]


Đêm khuya tịch mịch, tiếng lợn kêu ủn ỉn văng vẳng bên tai. Dactanhan đang ngủ say, thì chàng bỗng nhìn thấy một con heo da trắng lông đen xoăn tít, từ giữa bầy lợn uốn éo, đong đưa tiến về phía chàng, rồi đá lông nheo nói :’’ Làm tí không, đại ca’’.

Con heo này nguyên là Thiên Bồng Nguyên Soái, chuyên cai quản việc kiểm định chất lượng thuốc tránh thai và chống bán phá giá cá tra, cá ba sa trên thiên đình. Trong một lần uống trà đá say, hắn đã không kiềm chế được mình mà thơm trộm vào má Thái Thượng Lão Quân [2], nên bị Thủ Tướng Chính Phủ đày xuống phàm trần và nguyền rằng :’’ Khi nào chăn gối với đủ một trăm nam nhân thì mới được trở về thiên giới. Uề… Ù….’’. Nói rồi bèn xô Thiên Bồng Nguyên Soái xuống trần gian. Nào ngờ đêm đó Uỷ Ban Vật Gía Trung Uơng tuyên bố đồng loạt tăng giá điện nên mọi người đều tắt đèn tiết kiệm. Vì trời tối đen nên Thiên Bồng Nguyên Soái đầu thai nhầm vào chuồng lợn mà chàng Dac đang ở.

Sau khi hạ phàm, Thiên bồng nguyên soái được gia mẫu làm giấy khai sinh, lấy tên là Nguyển Tử Quảng. Ngay khi mới đẻ ra, Nguyễn Tử Quảng đã có kì hình dị tướng khác người: hai mắt, hai tai mà chính giữ mặt lại mọc ngay một cái mũi y như cái mũi lợn. Gia chủ lấy làm yêu lắm, ngày thường thường cho ăn cám tăng trọng hiệu Hai Con Cò để nhanh béo, chóng xuất chuồng. Nào ngờ khi lớn, Tử Quảng thường đạp cân đẩu vân đi chơi Game Online ở Bách Khoa Phường mà bỏ ăn, thành ra đã mấy chục năm nay vẫn chưa kết toán được. Một đêm, sau 36 tiếng liên tục chơi Playstation, Quảng ngủ mơ thấy Thái Bạch Kim Tinh [3] mặc một bộ pijama đỏ, cưỡi trên lưng một con tuần lộc trắng, miệng hát :’’ Jingo Bell’’ xuất hiện, gõ vào đầu chàng 69 phát và nói:’’ Vừng ơi, mở cửa ra’’… Đến đây Nguyễn Tử Quảng giật mình thức dậy thét:’’ &%$#&#*& thằng già, gõ vào đầu ông đau bỏ cha’’. Nói xong thấy bên cạnh mình có một quyển sách dầy khoảng 1 trang giấy, trên có đề:’’ http://www.google.com ‘’. Liền vào mạng, search ra chân tướng nguồn gốc xuất thân của mình là như vầy … như vầy…

Sau khi biết được thân phận của mình, Nguyễn Tử Quảng bèn quyết tâm tu trí học hành thành tài để phá giải lời nguyền xưa, đặng về tiên giới vui vẻ với Thái Thượng Lão Quân. Ngày ngày chàng luyện ‘’ Bộ đề thi ‘’, đến tối lại xem HBO channel, canh khuya ngắm ảnh Jessica Alba … rất là vất vả. Chẳng mấy chốc mà thành tài. Từ khi đỗ đại học, Quảng đã làm hại không biết bao nhiêu đàn ông mà kể, Dactanhan chính là nạn nhân đầu tiên của hắn vậy.

Nguyễn Tử Quảng ngày thường sử dụng võ khí là một bộ bài 52 lá vẫn thường được bán ở các cổng trường tiểu học, rất lợi hại. Tung lá thứ nhất thì đối thủ từ mềm hóa cứng, tung lá thứ hai thì nam nhân sa sẩm mặt mày mà nổi cộm, công lực thất tán rồi tẩu hỏa nhập ma. Hắn nhân đó mà làm chuyện sàm sỡ, thật vô cùng thâm độc.[4]

Dactanhan sẽ đối phó với con quái này ra sao, xin đón đọc hồi sau sẽ rõ.

Lại nói chuyện Hoàng Huy luyện mãi mà không thành bộ chưởng pháp Lăng xăng đi bộ, lấy làm phiền lắm. Chàng đêm không ăn ăn bim bim, ngày không ngủ hotel. Canh khuya thường nhớ thương người đẹp cũ ( xem hồi thứ 1 ) mà khóc rằng:’’ Gia Lâm có 1542 nhà nghỉ. Anh ngủ từ nhà nghỉ thứ nhất đến nhà nghỉ thứ 1542 mà sao vẫn không thấy em đâu … em ơi ’’. Vì đau thương quá độ mà hình dáng Hoàng Huy càng ngày càng tiêu điều phờ phạc, trong vòng 3 tháng tăng 7kgs… thật đau đớn vô cùng.

Một đêm, sau khi đi làm cái việc lớn , cái việc nhỏ, đang kéo phecmotuya lên thì Hoàng Huy bỗng thấy một đám đen sì sì, to lù lù, nằm một đống cạnh cái Lavabo, trông rất khả nghi. Chàng bèn lôi chiếc bộ đàm vẫn thường bên người ra, định gọi 911 xin cứu trợ thì đám đen bỗng cựa quậy thều thào:’’ Help me! Uả ái nỉ’’ rất thảm thiết, chàng bèn định thần dùng mắt lửa ngươi vàng nhìn kĩ, hóa ra là Táo Quân [5], anh họ của Mạnh Thường Quân đang ôm bụng nằm lăn lóc ở WC.

Nguyên là sáng hôm nay, Táo Quân đi ăn chiêu đãi hội thao Phòng Cháy Chữa Cháy của cục Quản Lý Môi Trường và Đô thị. Nào ngờ thức ăn hôm đó lại chưa qua kiểm định chất lượng của Bộ Y Tế, nên ngài mới mắc nạn trên đường về vậy. Hoàng Huy thường ngày vẫn lấy ‘’ Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín’’ làm đầu, nay thấy Táo Quân gặp nạn, biết rằng có thể nhân cơ hội mà lợi dụng được, bèn rút từ trong giầy ra một gói nhỏ rồi nói:

- Bẩm Táo Quân, đây là thuốc mà ngày xưa Tần Thủy Hoàng vẫn dùng mỗi khi lâm bồn, gọi là becberin thần đơn. Ngài hãy nuốt vào, độ một giờ là khỏi.

Táo Quân uống xong, bèn vận công đến huyệt trường cương, khiến cho thức ăn thiu thối trong cơ thể không tiếp tục bộc phá được. Người thường độ một giờ thuốc mới công hiệu, thì Táo Quân chỉ mất có 60 phút đã hồi phục công lực như xưa.

Hoàng Huy biết là gặp được cao nhân, bèn quỳ xuống dập đầu bái sư, tiện tay bôi một ít hành tây vào mắt, lệ tuôn đầm đìa. Táo Quân thấy thế, rất lấy làm cảm động trước tấm chân tình của Hoàng Huy mà nói:’’ Vì sao con khóc?’’. Hoàng Huy bèn đem chuyện giá rau muống mới tăng thêm 500đ ở chợ cho đến việc thuế nhập khẩu thép thành phẩm vẫn chưa giảm ra nhất nhất kể tường tận cho Táo Quân nghe. Táo Quân nghe rồi bèn nói:’’ Kim sinh Mộc, Mộc sinh Thổ, Thổ sinh Thủy, Thủy sinh Hỏa, Hỏa sinh Kim. Dân bất úy tử, nại hà chỉ củ chi ? Nhược sử dân thường úy tử, nhi vi kỳ giả dã, ngô đắc chấp nhi hấp diêm, nhục cảm ? Hello, is it me you are looking for? ‘’[6]. Lời lời vàng ngọc tuôn ra như nước xả toilet. Hoàng Huy mắt mở to, miệng đớp đớp, đuôi vẫy vẫy, lắng nghe không sót một chữ nào. Được một lúc thì hăng say quá mà lăn quay ra ngủ mất, lại cất lên 3 tiếng ngáy lớn để tỏ lòng bội phục. Đến khi thức dậy thì thấy Táo Quân quần áo chỉnh tề, đang chuẩn bị ra đi. Táo Quân lúc này bèn đến bên Hoàng Huy nói :’’ Bây giờ ta phải về cho con bú ngay, không thể ở lại cùng người vui thú được. Nay ta dậy cho ngươi câu khẩu quyết này, đảm bảo sẽ luyện thành tuyệt học võ lâm’’. Nói rồi giúi vào tay Hoàng Huy một mảnh giấy toilet mới dùng còn thơm mùi, đoạn chui vào tacxi mà đi mất.


Hoàng Huy về nhà mở ra chỉ thấy có độc một hàng chữ :’’ Ơn Đảng, Ơn Chính Phủ’’. Từ đó về sau mỗi lần ăn cơm, uống nước, đi WC hoặc chơi gái, Hoàng Huy đều niệm câu chú này để giữ cho tinh khí lưu thông, đầu óc sáng lạng, sức lực sung mãn. Chẳng mấy chốc đã thành tài.


Sau có thơ rằng:

Táo Quân trầm sa nơi cầu tiêu
Hoàng Huy dập đầu bái tiên thiều
Tào Tháo bất đáo Gia Lâm tiện
Đèn đỏ xuân thâm bán thiên kiêu[7]


Hoàng Huy thành tài rồi sẽ ra sao, mời các bạn đón đọc hồi sau.

[1] Sau, nhân sự kiện này mà Dactanhan đã viết bài:’’ Hịch bò lợn’’ rất thống thiết. Trong đó có những câu như:’’ Tôi chỉ có một mong ước, một mong ước tột bậc là người được sống như lợn, lợn được sống như người. Nhân dân người nào cũng có cám ăn, đàn bò con nào cũng được đi học’’..

[2] Thái Thượng Lão Quân là vị thần chuyên trách sản xuất Viagra [2a] trên thiên đình.

[2a]Viagra là loại thuốc bí truyền, dùng để chẩn trị cho các tiên nhân bị đau tim nặng. Sau có kẻ ăn trộm bí quyết này rồi mang xuống trần gian, nhưng do đọc nhầm hướng dẫn sử dụng, nên dùng sai so với mục đích ban đầu. Từ đó gây ra tác hại không biết bao nhiêu mà kể trong dương thế.

[3] Thái Bạch Kim Tinh, tên thường gọi là Ông già Noel. Chuyên phụ trách việc viết chuyện cổ tích cho người lớn như Tố Nữ Kinh, Kamasutra…

[4] Có kẻ quay trộm được cuộc thư hùng đầy bi tráng này của Dactanhan rồi đem bán ra ngoài chợ trời với giá 16000đ/ DVD, gọi là đĩa phim con heo.

[4a] Phim con heo là những bộ phim thuật lại các chiến công của những anh hùng để bảo vệ trái đất khỏi những thế lực đen tối, như phim Superman, Spiderman... sau này.

[5] Táo Quân chính là vị chân nhân sáng lập nên Threesome phái, danh chấn giang hồ, một thời được coi là Bắc Đẩu của võ học vậy.

[6] Câu nói này đến nay vẫn chưa ai biết, chưa ai đọc, chưa ai hiểu. Nay chép lên để độc giả cùng theo dõi.

[7] Sau có kẻ sĩ dịch lại bài thơ của ngày hôm đó như vầy:

Táo Quân lâm nạn nơi cầu tiêu

Hoàng Huy duyên ngộ gặp thần tiên

Tào Tháo không đuổi Gia Lâm trại

Đèn đỏ sao có được thằng liều

hoanghuyae
07-11-2006, 12:13 AM
Ngồi đợi xem anh Dac chọn vũ khí gì mang ra chiến:devil:
Chiết ra Sún mật thư cho biết là các phần tiếp theo đã chuẩn bị viết, đang chờ kiểm duyệt và xem tinh thần anh Dac thế nào đã (thấy bẩu là vật vã hơn,"người lớn"hơn, Chiết hơn, thâm hơn :devil: )

Ngoan
09-11-2006, 10:55 PM
"Phim con heo là những bộ phim thuật lại các chiến công của những anh hùng để bảo vệ trái đất khỏi những thế lực đen tối, như phim Superman, Spiderman... sau này."

Tuyệt , các anh có cái giọng văn hay , nếu đúng là hàng đặt chỉ có ở 4rum Lam Sơn và blog của hoanghuyae thì bó tay xin khâm phục 15 phút :dapdau:

Sarang Hae Yo
09-11-2006, 11:21 PM
Anh thinhthinh đúng là nhà quê lên núi, chả biết cái đếch gì cả. Giọng văn này chỉ là văn Thăng Long, so với Bàn Tải Cân tiên sinh thì còn phải xếp hàng dài dài để học hỏi.

Li Khách
13-01-2007, 03:12 PM
Hồi thứ 3



Nơi tửu quán gặp người tri kỉ

Từ quan trường, Hoàng Huy ẩn cư.



Lại nói Hoàng Huy vì giác ngộ tư tưởng triết học Marx- Lênin [1] mà thành tài. Thường ngày mỗi khi ngoáy mũi, cắn móng chân, chàng vẫn hay tự ví mình với Quản Trọng, Nhạc Nghị [2] xưa mà lấy làm buồn lòng lắm. Những lúc vui vẻ uống bia hơi, tán gẫu với bạn bè thường nói:’’ Lã Vọng câu cá bên bờ sông Hồng mà gặp Văn Vương. Khổng Minh nằm ngủ ở Hilton mà ngẫu nhiên Lưu Bị phải ba lần cầu kiến. Nay ta hàng ngày đều lên mạng mà chat YIM 24h/24h, sao vẫn chưa gặp được minh chúa’’. Nói rồi khóc rất thảm thương. Thật là :



Thương thay cho kiếp đàn ông

Sinh ra đã có lắm lông làm gì

Lúc ấy tả hữu có một kẻ mặt choắt răng hô, đầu dơi tai chuột, miệng lươn lưỡi cú, thật ra dáng anh hùng thời nay, im lặng không nói gì mà cất giọng dõng dạc với Huy rằng: ‘’ Là trang nam tử hán đầu đội mũ, chân đạp dép trong thiên hạ, chỉ có thể khóc khi cho con bú hay vợ đánh, sao lại có thể lệ rơi khi chí không thành’’. Huy nghe xong tỉnh ngộ bèn mời cao nhân lên bàn thờ mà đàm đạo. Cao nhân ban đầu vì e thẹn, sau lại ngượng vì chưa mặc đồ lót, sợ có điều gì mạo phạm. Huy mới cả giận mà cười :’’ Ta trọng ngươi vì cái tài khốn nạn mặt dày không ai bằng. Chứ nào phải tị hiềm về việc nội y hiệu Versaces hay Triumph’’. Nói rồi cũng cởi bỏ đồ lót để chứng tỏ tấm lòng thành của mình. Sau có thơ rằng:


Khỏa thân Lan Chín [3] tửu
Tri kỉ chung chiến giường[4]
Thiên hứng phạm tiền đường
Thanh sơn độc quy viễn

Thiên bôi ấy cũng thường.

Cao nhân thấy vậy bèn đổi ngượng làm mừng, liền đưa tay xuống dưới huyệt Hạ Đan của Hoàng Huy mà nói:’’ Ban đầu tại hạ còn ngại một nỗi dưới mông phải bên sườn trái có một cái tatoo dài ba thốn, lúc to lúc nhỏ, thay đổi theo nhiệt độ môi trường xung quanh . Nay thấy hoàng huynh cũng có một cái tatoo y như thế, thì còn gì mà phải xấu hổ’’. Hoàng Huy thấy vậy mừng lắm, đoạn cởi nốt áo ra mà nói:’’ Tinh cha, huyết mẹ sinh thành. Có chi mà phải lanh chanh ngượng ngùng. Của ta cũng giống của ông. Cùng hai hòn ngọc thêm vài cọng lông’’ . Rồi cùng cao nhân vạch lưng bắt rận mà đưa lên miệng cắn cho vui. Được một hồi, rận hết mà lông ( mày ) cũng đã nhổ xong. Hoàng Huy nhấp một chén trà cho đỡ tanh miệng, đoạn nói :’’ Trong thiên hạ hiện nay ai xứng là minh chủ để thờ?’’. Cao nhân cười đểu một cái mà rằng:’’ Lòng người đen trắng khó lường. Trên đời chỉ có ngọc dương đáng thờ’’. Hoàng Huy lại nói:’’ Vậy ta nên làm nghề gì cho hợp với nhân cách cao quí, tài năng phi phàm thiên hạ vô địch hiện nay?’’. Cao nhân lại nói:’’ Trên đời này không nghề gì hơn được hoạn lợn’’. Hoàng Huy giật mình hỏi ‘’ Tại Sao?’’ thì Cao nhân liền đáp lời :’’ Hoạn lợn theo đúng đường lối chính sách của Đảng và Nhà Nước đã vạch ra, để cho dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, văn minh, ấy là Nhân. Bắt được lợn để hoạn mà không khiến cho thiên hạ đại loạn, nồi da xáo thịt, lại hoạn đúng theo chu trình giết mổ mà bộ Y Tế đã đề ra, ấy là Lễ. Trói được con lợn lên mà không hoạn nhầm con lợn cái, ấy là Nghĩa. Con lợn đực tạ mốt khỏe như heo mà ta cũng hoạn được, ấy là Trí. Hoạn đủ số để hoàn thành chỉ tiêu cho đợt tổng kết thi đua bình bầu, theo đúng kế họach 5 năm lần thứ 9 đã vạch ra, ấy là Tín. Hoàng huynh có đủ Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín, sợ gì thiên hạ không nể phục mà theo về.’’ Hoàng Huy nghe xong, lấy làm mừng lắm, đang định cúi đầu cảm tạ cao nhân, thì chân bỗng đạp phải đám phân lợn không biết từ đâu rơi xuống mà giật mình tỉnh dậy. Chỉ thấy bên mình có một vũng nước mằn mặn có vị chua chua, lại khai khai, mà lại không có ai bên cạnh, bèn lấy làm ngạc nhiên lắm.

Từ đó Hoàng Huy bèn thực hiện theo đúng những gì mà vị cao nhân nọ khuyên bảo. Lại vì đã luyện được tuyệt chiêu Lăng xăng đi bộ, có thể chạy nhanh từ vị trí giết mổ này sang vị trí giết mổ khác, kết quả tăng vọt so với người cùng nhiệm kì năm ngoái, nên được đưa lên làm điển hình tiên tiến cho phóng viên báo Chăn heo phỏng vấn. Thêm nữa, Hoàng Huy lại học được thần chú:’’ Ơn Đảng ơn Chính Phủ’’ của Táo Quân, ai hỏi gì cũng:’’ Ơn Đảng Ơn chính phủ’’:

Phóng viên:- Ai đã có công sinh thành nên anh?

Hoàng Huy:- Ơn Đảng, Ơn Chính Phủ.

PV:- Anh tên là gì?

HH:- Ơn Đảng, Ơn Chính Phủ

PV:- Anh quê ở đâu?

HH:- Ơn Đảng, Ơn Chính Phủ.

Do vậy mà có nhiều vị quan chức sau khi đọc bài phỏng vấn mà giật mình, chạnh lòng, nên thường ưu ái Hoàng huy mà đưa lên những chức vụ quan trọng cấp cao. Lại hay cử Huy đi du lịch nước ngoài, tham gia những buổi hoạn lợn xuyên quốc gia, tầm cỡ quốc tế trên Thế Giới ở Tuynidi, Lào, Ecuado… Sau nhân dịp vua nước Albani là Binladen sang thăm Việt Nam mà hai nước đồng đăng cai tổ chức một cuộc thi Hoạn Lợn xuyên vũ trụ ở thủ đô Pattaya. Hàng triệu triệu các thí sinh đã đến tham dự cuộc thi Hoạn Lợn từ khắp 1768 nước trong toàn dải ngân hà và trình diễn cho khán giả những màn vô cùng độc đáo và lạ mắt. Cuối cùng có 5 thí sinh lọt vào chung kết. Một là thí sinh Hà Thiên Lộn đến từ Trung Quốc. Hai là Ngồi Xổm Cao Hơn Hẳn đại diện cho Campuchia. Ba là Fkuc Me đến từ Mỹ. Bốn là Ra Fu đến từ thiên hà Alfa3. Cuối cùng là Hoàng Huy đến từ Việt Nam.

Năm con lợn cho 5 thí sinh được đặt ngay ngắn khỏa thân trên 5 tấm phản lớn ở giữa hội trường với hàng trăm ngàn chiếc Camera của những hãng thông tấn xã lớn nhất thế giới: Reuter, Cnn, BBc, Khăn Quàng Đỏ … đều tập trung về để đưa tin. Họi trường đông nghịt những thiếu nữ tuổi chừng đôi tám, nam nhân độ mới ngoài 60 mới đến xem, thật là vô cùng nhộn nhịp.

Mở màn đầu tiên là thí sinh Hà Thiên Lộn của Trung Quốc, chỉ thấy một vệt sáng lóe lên, rồi con lợn một nơi mà ngầu pín đã một nẻo. Vết cắt mảnh như một sợi tơ Hàng Châu óng ánh mà lại không chảy ra một giọt máu nào. Ai cũng kinh hoàng mà nói:’’ “Sát nhân bất kiến huyết, kiến huyết phi anh hùng”.

Ngồi Xổm Cao Hơn Hẳn tiến về phía con lợn thấy vậy chỉ cười nhạt mà không nói không rằng, đoạn đưa mắt liếc về phía con lợn 1 cái sắc lẻm như dao nhựa bán trên Hàng Mã, tức thì đã hoạn xong. Thật là thập bộ tất sát, xưa nay hiếm có. Truyền thuyết xa xưa có kể việc Trương Phi thét một tiếng mà Hạ Hầu Uyên vỡ mật chết trên cầu Tràng Bản, nay mới được tận mắt thấy ở chốn hàng thịt này, quả là kì ảo.

Fkuc Me bèn quay sang yêu cầu Ban Tổ Chức cho mình một sợi chỉ nha khoa làm từ nhau thai con cừu đực, rồi vung tay một cái, sợi dây chui tọt vào miệng con lợn. Đoạn Fkuc Me giơ tay gẩy nhẹ một phát, sợi dây bay lên mà phía cuối lại có dính hai viên nho nhỏ mầu trắng đục như sương mai buổi tối. Đồng hồ định thời gian dừng ở mức 3s49. Thật vô cùng ngoạn mục, bộc lộ một sức chân truyền từ nền y học tiên tiến bậc nhất lúc bấy giờ.

Ra Fu thấy vậy mà vẫn không đổi sắc mặc, đoạn trút bỏ y phục cho con lợn nhìn thấy toàn bộ cơ thể mình. Con lợn trong giây phút thất kinh mà không làm chủ được bản thân, hoảng loạn tột độ mà kêu lên mấy tiếng :’’ Éc éc’`’ rất thảm thiết, rồi tự cắn đứt ngọc hành mà chết tốt. Chuyện nói ra thì dài dòng, chứ thật chỉ kéo dài trong cái chớp mắt của mỹ nhân.

Đến lượt Hoàng Huy thì đồng hồ chỉ thời gian cho thấy chàng mất 2 phút 24s 1 tictac mới hoạn xong. Ai cũng lấy làm tức giận trước trình độ kém cỏi của thí sinh Việt Nam, nhưng đến khi định thần nhìn kĩ lại thì hóa ra con lợn mà Hoàng Huy vừa hoạn lại là một con lợn cái, thì không hẹn mà rằng, tất cả cùng đồng thanh ồ lên tỏ lòng khâm phục bội phần. Dĩ nhiên năm đó, giải nhất thuộc về Hoàng Huy, chàng đã mang vinh dự về cho Việt Nam. Đến khi trả lời phỏng vấn, chàng chỉ cười mà rằng:’’ Hoạn lợn đực thì ai cũng làm được. Đấy là lẽ càn khôn xoay vần cùng thiên nhiên tạo hóa, cũng như đói ăn cơm, buồn thì đi tè, không có chi là đáng khâm phục. Âý mà bẻ cong Khảm Đoài, Chấn Tốn, làm mặt trời mọc ở hướng Tây mà gà mái gáy được khi hoàng hôn. Ấy mới là đạo học ở trên đời’’. Từ đó danh lại càng vang khắp bốn bể.

Thắm thoát thoi đưa, thoáng chốc đã hàng chục năm giời. Hoàng Huy giờ đã trở thành Tổng Bí Thi Ban Chấp Hành Hoạn Lợn khóa 7 ở Lam Sơn, thật đúng là đứng dưới nhiều người mà trên muôn vạn lợn. Ngày ngày bổng lộc nhiều không biết bao nhiêu mà kể, nhưng trong lòng Huy vẫn thấy day dứt, trăn trở khôn nguôi. Một nét sầu u uẩn vương lên khuân mặt tứ tuần lún phún râu dê của chàng trai mới độ hơn 20 tuổi này.

Lúc đó bên bờ Dịch Thủy, có một ông già vừa câm vừa điếc mở quán coi bói rất đông khách. Thường ngày vẫn lấy việc đuổi ruồi làm vui. Bỗng một lần có một con muỗi bay qua mà đốt vào cái tatoo phía mông phải bên sườn trái của ông lão, khiến ông lão lấy làm kì lắm. Bèn xòe bàn chân, đếm ngón tay, lẩm nhẩm một hồi rồi giật mình, khăn gói đến Lam Sơn, đòi gặp Hoàng Huy cho bằng được, rồi nhìn mặt chàng mà nói:’’Khí sắc quan nhân nhìn thoáng qua như đỏ mà lại hồng. Sức khỏe ngỡ suy mà bại. Tay chân tưởng mểm mà dẻo. Còn tatoo thì không còn thay đổi theo nhiệt độ môi trường xung quanh nữa, có phải không?’’. Hoàng Huy nghe thấy mà giật mình, da chân rợn hết cả lên mà không đáp. Ông lão giận mà nói:’’ Sắp chết đến nơi rồi mà chưa ngộ ra ư’’. Hoàng Huy nghe xong cảm thấy run sợ lắm, lông khắp cơ thể đều dựng ngược lên [5], lăn ra bất tỉnh mà hỏi ông cụ kế sách làm sao thoát khỏi cái nạn sắp tới. Ông cụ vì muốn giữ thiên cơ mà nhất định câm nín nghe tiếng Hoàng Huy khóc, đến khi chàng phải dúi vào tay cụ một chỉ vàng SJC 4 số 9 còn nguyên dấu của Bảo Tín- Minh Châu thì ông cụ mới thở dài mà rằng: ‘’ Kẻ ngày xưa chỉ cho ngươi làm cái nghê vô phúc này vốn là một con sán lá gan, chuyên sống ở tuyến tụy của lợn, thường lấy việc hút tinh chất nơi con lợn để sống qua ngày. Vì thế nên nó mới xui ngươi làm như thế để khiến con lợn béo lên mà chết. Ngươi nay làm cái việc đại gian đại ác, tuyệt đường giống nòi của một loài vật, đi ngược lại quy luật của tự nhiên, đạo lý đất trời. Khiến cho cao xanh trách tội nên mới 23 tuổi mà trông như đã ngoài đôi mươi vậy. Tất cả cũng là do con quái đó gây ra cả’’. Nói rồi đưa cho Huy một vỉ Fugaca rồi dặn:’’ Ngươi từ giờ nên tránh khỏi chốn lợi danh bon chen nơi quan trường hủ bại. Thường ngày nên tụng kinh niệm phật, ăn thịt thỏ thay cơm mà tuyệt đối không được đụng đến lòng lợn tiết canh nữa, may ra thì sống được đến 100 tuổi, chứ không thì chỉ khoảng 99 tuổi rưỡi là tạch thôi’’. Nói rồi biến thành một con gián mà bò đi mất.

Từ đó trở đi, Hoàng Huy thường lui về qui ẩn tuyệt không đụng đến chuyện thiên hạ, chỉ thỉnh thoảng hạ sơn chửi đổng vài câu bên vệ đường để nhắc nhở người đời sau, mà tuyệt không lưu lại dấu tích gì. Âu cũng là một điều đáng tiếc.

(to be continued)

Li Khách
13-01-2007, 03:15 PM
[1] Marx-Lenin: Hai cao thủ sáng lập nên Toàn Chơi phái và bộ võ học Xếp Hàng Cả Ngày vô cùng uyên thâm mà trước các ông chưa ai hay, sau các ông không ai biết. Mà ngay cả hai ông cũng chẳng hiểu. Nhưng người nào cũng phải đọc. Nhận xét về ông, Thanh Thảo [1a]đã từng nói:’’ Chuyên chính vô sản không đáng sợ bằng chuyên chính vô học vậy’’.

[1a] Thanh Thảo, nữ danh sĩ đất Hà Thành, người đã từng viết :’’ Tìm về cội nguồn văn hóa Lip-sync’’. Sau xuất bản một cuốn hồi kí best-seller của mọi thời đại, thường được bán ở các hàng photo thu nhỏ, có tiêu đề là :’’ Cô giáo Thảo’’.

[2] Quản Trọng, Nhạc Nghị: Hai nhân sĩ đại tài vang danh bốn bể mà đến nay không ai biết đã làm được những trò gì. Nhưng ai cũng thích tự ví mình với họ cho sành điệu. Hoàng Huy thuộc thế hệ 8x @ tóc vàng râu hinglight, dĩ nhiên không thể thoát khỏi dòng đời ô trọc vậy.

[3] Lan Chín là một quán trà đạo thư pháp nổi tiếng đất Hà Thành. Hàng ngày các tao nhân mặc khách vẫn thường lên đây ăn thịt chó, uống trè sen, ngắm hoa c ứt lợn, thật là vô cùng cao quý.

[4] Giao tranh nơi sa trường thì được gọi là chiến trường. Giao hợp [4a] nơi chiếu giường gọi là chiến giường vậy.

[4a] Giao hợp nghĩa là giao tâm hợp can, một nghi lễ cổ xưa chỉ dành cho những bậc đại trượng phu cùng chung một ý trí chiến đấu, một khao khát cháy bỏng muốn đưa ánh sáng văn minh đến với các dân tộc tiến bộ yêu chuộng hòa bình trên toàn thế giới.

[5]Nhân tích này mà cháu họ em con chú ruột nhà hàng xóm cạnh nhà Hoàng Huy 7 dãy phố là Lạc Tân Vương có viết bài thơ:



Thử địa biệt Lam Sơn
Tráng sĩ phát xung quan.
Tích thời nhân dĩ một,
Kim nhật thủy do hàn.

Sau có kẻ hâm mộ mà đạo văn trên Internet, rồi dịch bừa ra tiếng Việt như sau:



Nơi này phắn khỏi Lam Sơn

Lông tay dựng ngược, lông …lưng dựng theo

Người xưa khuất bóng chân đèo

Trông theo chỉ thấy nước reo lạnh lùng

kevil_ken
20-01-2007, 10:36 PM
kinh tởm,ko ngờ các bác viết hay thế,bái phục,bái phục...

Nghịch ngợm
27-01-2007, 12:41 PM
[1a] Thanh Thảo, nữ danh sĩ đất Hà Thành, người đã từng viết :’’ Tìm về cội nguồn văn hóa Lip-sync’’. Sau xuất bản một cuốn hồi kí best-seller của mọi thời đại, thường được bán ở các hàng photo thu nhỏ, có tiêu đề là :’’ Cô giáo Thảo’’.
Bội phục!Bội phục

Mr.President
27-01-2007, 10:07 PM
Bài hay quá.
Các bác cho em cái linh đến blog cái coi.

xamexavo87
07-06-2007, 11:42 AM
viết típ đê bác ơi :D.hay thiệt :D:D:D:D