TOTET
23-12-2002, 10:38 PM
Ngày 10.05.1998
Em đừng tin lời gã. Cái miệng xoen xoét thế mà điêu toa lắm. Rõ là tên khọm già. Đêm qua gã lăn ra ngủ mơ, để buổi sáng thức dậy không thèm dụi mắt, bổ nhào đi viết lưu bút cho em. Điều gì trong vội vã cũng xôn xao. Gã chỉ muốn không vô cảm để em giữ lấy một chút gì cho nhớ.
Bình lặng. Nắng chưa kịp cười. và gió thì ủ rũ. Gã tức tối chẳng trộm được gì cho em. Hay gã cứ tưởng tượng vậy? Con khỉ là hay bắt chước lắm. Mà ai nỡ dại dột đốt đèn làm nắng, phẩy quạt làm gió bao giờ? Giá như là mặt trời, giá như là giông bão. Tháng sáu của em và gã đấy. Nhóc ạ.
Bây giờ thì gã yêu em. Com bé suốt ngày chăm sóc cho sự dịu dàng để được khen nữ tính. Mà em cóc để tóc dài nổi đâu. Tóc thì quăn queo, mà mỏng mà xơ xác.. Xấu chết đi được. Cả cái lớp học này, chỉ mỗi gã được khen có mái tóc đàn ông. Bồng bềnh như nghệ sĩ. Gã lại hay đội nón lụp xụp. Hà, cho nó đặc biệt. Như Maiacopxki mặc váy của chị ấy. Thiên hạ có kẻ thèm rõ giãi ra mà không chạm nổi chút cá tính của gã.
Em có vẻ cũng mê làm thi sĩ ra trò. Thơ của em ngúng ngờ uẩy như đứa con gái dỗi hờn. Lại thích đợi chờ người lên tầng bốn. Em gọi là tầng nhớ. ấy là lớp 11.
Sao em lại nói nhiều thế? nhưng gã yêu em hơn. Em lạ lắm. Xấu tính mà cứ bắt người ta yêu. Gã thề không ai nhìn em như gã. gã thề không ai yêu em minh bạch đến thế.
Gã nóng nảy như tháng sáu. Nhưng không đủ sức cáu kỉnh với em. Trò chơi ném giấy trong lớp học tập cho gã lòng kiên nhẫn. Trong tất tật những niềm vui vô bổ, gã si mê nói với em những lời chép trên giấy. Gã tỉ mẩn dồn được một phong bì dầy cộm. Mùa hè xa em gã bầy ngày tháng ra mà nhấm nháp. Tình cảm cả đấy. trời ơi! gã đến thành lẩm cẩm mất thôi. Những mảnh giấy bé tẹo. gã biết lấy gì để hàn gắn chúng bây giờ??
Em đừng tin lời gã. Cái miệng xoen xoét thế mà điêu toa lắm. Rõ là tên khọm già. Đêm qua gã lăn ra ngủ mơ, để buổi sáng thức dậy không thèm dụi mắt, bổ nhào đi viết lưu bút cho em. Điều gì trong vội vã cũng xôn xao. Gã chỉ muốn không vô cảm để em giữ lấy một chút gì cho nhớ.
Bình lặng. Nắng chưa kịp cười. và gió thì ủ rũ. Gã tức tối chẳng trộm được gì cho em. Hay gã cứ tưởng tượng vậy? Con khỉ là hay bắt chước lắm. Mà ai nỡ dại dột đốt đèn làm nắng, phẩy quạt làm gió bao giờ? Giá như là mặt trời, giá như là giông bão. Tháng sáu của em và gã đấy. Nhóc ạ.
Bây giờ thì gã yêu em. Com bé suốt ngày chăm sóc cho sự dịu dàng để được khen nữ tính. Mà em cóc để tóc dài nổi đâu. Tóc thì quăn queo, mà mỏng mà xơ xác.. Xấu chết đi được. Cả cái lớp học này, chỉ mỗi gã được khen có mái tóc đàn ông. Bồng bềnh như nghệ sĩ. Gã lại hay đội nón lụp xụp. Hà, cho nó đặc biệt. Như Maiacopxki mặc váy của chị ấy. Thiên hạ có kẻ thèm rõ giãi ra mà không chạm nổi chút cá tính của gã.
Em có vẻ cũng mê làm thi sĩ ra trò. Thơ của em ngúng ngờ uẩy như đứa con gái dỗi hờn. Lại thích đợi chờ người lên tầng bốn. Em gọi là tầng nhớ. ấy là lớp 11.
Sao em lại nói nhiều thế? nhưng gã yêu em hơn. Em lạ lắm. Xấu tính mà cứ bắt người ta yêu. Gã thề không ai nhìn em như gã. gã thề không ai yêu em minh bạch đến thế.
Gã nóng nảy như tháng sáu. Nhưng không đủ sức cáu kỉnh với em. Trò chơi ném giấy trong lớp học tập cho gã lòng kiên nhẫn. Trong tất tật những niềm vui vô bổ, gã si mê nói với em những lời chép trên giấy. Gã tỉ mẩn dồn được một phong bì dầy cộm. Mùa hè xa em gã bầy ngày tháng ra mà nhấm nháp. Tình cảm cả đấy. trời ơi! gã đến thành lẩm cẩm mất thôi. Những mảnh giấy bé tẹo. gã biết lấy gì để hàn gắn chúng bây giờ??