PDA

View Full Version : Lưu bút


TOTET
23-12-2002, 10:38 PM
Ngày 10.05.1998

Em đừng tin lời gã. Cái miệng xoen xoét thế mà điêu toa lắm. Rõ là tên khọm già. Đêm qua gã lăn ra ngủ mơ, để buổi sáng thức dậy không thèm dụi mắt, bổ nhào đi viết lưu bút cho em. Điều gì trong vội vã cũng xôn xao. Gã chỉ muốn không vô cảm để em giữ lấy một chút gì cho nhớ.

Bình lặng. Nắng chưa kịp cười. và gió thì ủ rũ. Gã tức tối chẳng trộm được gì cho em. Hay gã cứ tưởng tượng vậy? Con khỉ là hay bắt chước lắm. Mà ai nỡ dại dột đốt đèn làm nắng, phẩy quạt làm gió bao giờ? Giá như là mặt trời, giá như là giông bão. Tháng sáu của em và gã đấy. Nhóc ạ.

Bây giờ thì gã yêu em. Com bé suốt ngày chăm sóc cho sự dịu dàng để được khen nữ tính. Mà em cóc để tóc dài nổi đâu. Tóc thì quăn queo, mà mỏng mà xơ xác.. Xấu chết đi được. Cả cái lớp học này, chỉ mỗi gã được khen có mái tóc đàn ông. Bồng bềnh như nghệ sĩ. Gã lại hay đội nón lụp xụp. Hà, cho nó đặc biệt. Như Maiacopxki mặc váy của chị ấy. Thiên hạ có kẻ thèm rõ giãi ra mà không chạm nổi chút cá tính của gã.

Em có vẻ cũng mê làm thi sĩ ra trò. Thơ của em ngúng ngờ uẩy như đứa con gái dỗi hờn. Lại thích đợi chờ người lên tầng bốn. Em gọi là tầng nhớ. ấy là lớp 11.

Sao em lại nói nhiều thế? nhưng gã yêu em hơn. Em lạ lắm. Xấu tính mà cứ bắt người ta yêu. Gã thề không ai nhìn em như gã. gã thề không ai yêu em minh bạch đến thế.

Gã nóng nảy như tháng sáu. Nhưng không đủ sức cáu kỉnh với em. Trò chơi ném giấy trong lớp học tập cho gã lòng kiên nhẫn. Trong tất tật những niềm vui vô bổ, gã si mê nói với em những lời chép trên giấy. Gã tỉ mẩn dồn được một phong bì dầy cộm. Mùa hè xa em gã bầy ngày tháng ra mà nhấm nháp. Tình cảm cả đấy. trời ơi! gã đến thành lẩm cẩm mất thôi. Những mảnh giấy bé tẹo. gã biết lấy gì để hàn gắn chúng bây giờ??

TOTET
23-12-2002, 10:47 PM
Em thích triết lý vụn. Chẳng ngày nào em không khoe với gã những câu triết lý. Gã gật gù nghe hay hay. Nhưng gã thích nhất những bức vẽ của em trên tường. Và từ đó gã si mê học vẽ. Nhưng trời không cho gã nét bay của hội hoạ. Cho nên phòng trọ của gã cũng không thành được quán trọ của bà Vonke. Em sẽ đến và đanh đá sỉ vả gã nhố nhăng, nhưng em sẽ sắp xếp gọn lại chứ?. Nữ tính của em đâu rồi??

Thầy bảo em và gã kiêu thế. Rồi cũng được dăm bữa nửa ngày. Nhưng em dịu dàng hơn. Gã kiên trì hơn. Sống khẽ khàng hơn với thứ cá tính ngỗ ngược của mình, người ta đã gìn giữ được một tình bạn đẹp và trong. Ai bảo không có gì tồn tại trong sự lập dị??

Em có quá nhiều thứ để khóc và nuối tiếc. Những kẻ nhiều tình cảm là những kẻ tham lam. Em cứ để ý mà xem. trong lớp học của mình những kẻ nhân hậu quá mà yêu tất cả và tưởng tượng bằng niềm tin của trẻ con : ai cũng yêu mình. Tham lam để lấp đầy tâm hồn mình có bao giờ là sướng?? Em cũng sẽ chẳng trọn vẹn đâu. Chẳng ai cho mình một lúc nhiều thứ cả..

TOTET
24-12-2002, 02:17 PM
Em đã khóc thì trẻ con lắm đấy. Nước mắt nhiều . đến cái miệng cũng gào lên. Gã thì rỉn ra nước mắt. Con trai là cứ phải cứng rắn lên. Nhất là khóc trước em. Chỉ sống bằng lý trí, người ta cũng bạc phếch và cong queo như thanh sắt rỉ mất rồi.

17 tuổi. Gã chẳng cho mình đam mê thứ gì. Ngoài lý tưởng. Lý tưởng ơi! chỉ có người là có thật. gã cố gắng rèn cho gã bản tính cứng cáp của một thằng đàn ông hiếu chiến. Một gã dế mèn mà. Chưa có gì làm gã khóc tức tưởi bằng lý tưởng. Gã mơ đến một ngày già cỗi. Tuổi già đầu bạc cái râu bạc, gã cũng làm cái việc thi vị của thi nhân. Ngồi dưới trăng mà khóc. chỉ dưới trăng thôi. Lòng minh bạch và đa cảm.

Lòng tin mệt mỏi. Gã không tin gì cả. Tình yêu cũng vậy. Chỉ có lòng kiêu hãnh là đáng tin. Gã không yêu. để đừng đánh mất lòng kiêu hãnh. Tình yêu làm trái tim ta sống nhưng làm chết lý trí trong ta. Em đọc truyện rồi đáy. Chàng Lôikô kiêu hãnh như ngọn núi, như mặt trời mà phải quỳ dươií chân Rađa- vì yêu. Cả hai cùng chết. Sống làm gì khi kiêu hãnh không còn.

Gã sẽ chết sớm. Đoạn cuối đời thì ốm như mèo hen. Gã sợ mình tồn tại. Em nhớ cuối đời đi thăm gã. Nếu có thể. Gã dâm tin tướng số. Đã mệt mỏi với niềm tin người đời., cũng phải tin vào điều gì để vớt vát chứ. Hình như gã keo kiệt niềm tin.

andiloveher
27-03-2003, 11:18 PM
N.L thân
Anh không vui vì những gì mà em did với X.A, em thấy không anh biết em chỉ cần qua đọc văn của em, bọn anh và BAMYE xưa thân nhau lăm mà, sao lai lật tẩy nhau như vậy.
Em cũng biết là ngày còn đi học bon anh nổi tai tiếng lăm mà, bây giờ lộ một chú là lộ hết. buồn với em quá, rất buồn.

Dr.Green
27-03-2003, 11:36 PM
Tôi tưởng chỉ trên tiểu thuyết( một số tôi đã đọc dù rất ít ỏi) có sự trả thù của đàn bà. Nay mới thấy trên đời, có lẽ vấp ngã lần này làm mình tỉnh táo hơn. Nhưng TOTET ơi mọi điều trong quá khứ anh vô tôi kia mà sao em nỡ lòng nào lại đối xử với anh như thế. Những tưởng đã quên đi sao em còn day dứt đến tận giờ hả cưng! Hiện giờ em đã hạnh phúc rồi mà vẫn nhức nhối về điều cũ à? Đàn bà!...Đàn bà!...Đàn bà!...Đàn bà!...Đàn bà!

TOTET
28-03-2003, 10:10 AM
Thôi bác ạ. Sao lúc các bác dồn người ta, ép người ta những điều tiếng này nọ các bác không nghĩ rằng cũng có lúc nó ép mình lại thế. Cái Topic ấy đã đóng lại rồi thì mọi chuyện cũng xí xoá đi cho. Em cũng chả can dự vào đấy làm gì nữa. Em cũng hết vai trò của người tình cờ đi qua thấy chuyện nực cười thì viết dăm ba câu cho bõ ghét mà thôi. Trên diễn đàn này, tất cả mọi chuyện đều là giả tưởng cả. Có chăng em đã vi phạm làm rò rỉ một chút thông tin về các bác. ( em treo nick một tháng nhé. Một tháng nữa chắc cũng chưa có tranh cãi mới đâu mà ) Mà các bác cũng chuối lắm cơ. Các bác cứ chối bay chối biến đi. Không nhận mình là tay ABC nào đó thì thôi. Ai bắt các bác phải giật mình thế. Hihi.
Bác gì gì đó ơi ! Em rất tiếc không đứng trong đội ngũ BAMIE đâu. Có biết BA người đó thôi. Bác viết sai tên nhóm họ rồi. Họ là BAMIE chứ không phải BAMYE.
Admin để nốt ngày 29/3 thì xoá hộ em mấy cái bài cuối này nhé. Để khi nào hết bị treo nick em về viết tiếp Lưu bút của em.