PDA

View Full Version : Sự quyến rũ của xứ sở Mặt trời mọc


Everyday ILOVEYOU
12-08-2007, 05:55 PM
Đi Nhật về mấy hôm rồi, nhưng gặp ai, tôi cũng nói về nước Nhật. Với tôi, đây là chuyện rất hi hữu, vì bản thân đã đi gần hai chục nước, đã quen với chuyện "khen người ta thì khen cả ngày". Và cho dù là sự kì vỹ của nước Mỹ, hay sự cổ kính của Châu Âu, hoặc sự bí ẩn của những truyền thuyết Ấn Độ, ..., tôi cứ có cảm giác cái này na ná cái kia, thế giới này sao mà nhỏ hẹp, ai có gì hay là cả thế giới sao chép hết. Nhưng ngay lần đầu tiên đến Nhật, tôi đã hiểu rằng, xứ sở ở đầy cá tính này không giống với bất cứ nơi nào tôi đã đi qua trước đây.

(Ghi lại từ một đại gia)


I. Công vụ:
Một người bạn nói với tôi: "Người Nhật rất coi trọng giờ giấc. Nếu cuộc họp vào lúc 2h mà đúng 2h mới đến tức là muộn. Đúng giờ là phải có mặt lúc 2h kém 10". Để thực hành bài học này, chúng tôi phải chạy như cờ lông công, vừa chạy vừa xem đồng hồ cho kịp các cuộc hẹn. Tokyo thì lớn mà phương tiện đi lại không chủ động, nên chúng tôi thường phải đến sớm mấy chục phút chờ dưới sảnh hút thuốc, gần tới giờ hẹn mới bấm thang máy lên gặp đối tác. Thật là phiền phức. Lúc đầu tôi nghĩ người bạn mình quan trọng hóa vấn đề. Sau đến Osaka tôi mới thấm thía. Ông Sakanaka (*) hẹn đón tôi 7h30 tại khách sạn để ra sân bay. Vì không muốn để ông ấy phải chờ, tôi cố gắng xuống lobby sớm từ 7h15 và thấy xe của ông đã đỗ ở đó, không biết từ bao giờ; còn ông đang ngả đầu trên ghế ngủ ngon lành! Người Nhật không muốn trễ hẹn vì bất cứ lý do gì. Vì thế, có thể hình dung, họ sẽ khó chịu như thế nào khi các dự án của Việt Nam ta trễ hạn.
Bạn tôi nói với tôi: "Người Nhật rất để ý đến chi tiết. Nếu tặng quà thì phải nhớ làm đẹp từ nội dung bên trong tới bao bì bên ngoài. Đừng theo kiểu Việt Nam, giấy bao thì rất đẹp, còn hộp bìa bên trong thì cũ kĩ, xấu xí". Tôi cũng dị ứng với cách gói quà của Việt Nam, nên thấy đòi hỏi này của người Nhật không có gì là khắt khe. Nhưng thực sự tôi cũng không cho rằng bao bì là quá quan trọng. Sau đó, tôi được bạn tặng cho một món quà, khi về Việt Nam mở ra thì thấy món quà là bức tranh nhỏ, đặt trong một cái hộp rất đẹp, bên ngoài gói giấy mầu. Con gái tôi xin bằng được cái hộp để đựng đồ chơi, vì nó đẹp chẳng kém gì bức tranh!
Quả thật, người Nhật luôn hướng tới sự hoàn thiện. Bánh kẹo bày bán ở cửa hàng cũng có bao bì rất đẹp mắt. Các món ăn trong một khay cơm được trình bầy như một bức tranh, cân đối về bố cục, hài hòa về mầu sắc. Ngon không chưa đủ, các món ăn phải đủ dinh dưỡng, trình bầy đẹp. Có lẽ nhờ thói quen này mà người Nhật có thể làm ra những thiết bị điện tử bé tí ti mà vẫn có đầy đủ các chức năng, vừa đẹp, vừa tốt lại tiện dụng.

Nhật là một dân tộc thích lễ nghi, quả thật, họ luôn cúi rất thấp để chào nhau và cố gắng là người chào lâu hơn. Khi tôi và bạn đến thăm quan nhà máy, vừa bước vào sảnh đã thấy khoảng 20 người mặc đồng phục cúi chào. Theo phản xạ, chúng tôi cúi đầu chào lại. Khi ngẩng đầu lên, tôi mới thấy không ổn vì họ vẫn đang cúi đầu, mắt liếc liếc quan sát chúng tôi. Chỉ khi chúng tôi thực sự đã đi qua, họ mới đứng thẳng lên. Sau đó suốt dọc đường tham quan, đi đến đâu cũng thấy người cúi chào.
Đối với người Nhật, lễ nghi hiện diện ở mọi mặt của cuộc sống: công việc, trang phục, trà đạo, huơng đạo, ẩm thực, ... Ngay cả trên võ đài, các võ sĩ cũng phải giữ nghi lễ nghiêm ngặt, nếu không muốn bị tước danh hiệu. Trong một trận đấu Su mô, thời gian thực hiện nghi lễ nhiều gấp hàng chục lần thời gian thi đấu chính thức. Việc thực hành nghi lễ đã làm cho các võ sĩ biết kiềm chế bản thân và tôn trọng đối thủ hơn. Ở Nhật, người ta không bao giờ có thể hình dung các đấu thủ Âu - Mỹ có thể nhổ vào mặt nhau (như Totti) hay cắn đứt tai đối phuơng (như Mike Tyson).

Ngôn ngữ của Nhật cũng rất cầu kỳ: có ngôn ngữ thân mật dùng với bạn bè, ngôn ngữ thông thường dùng trong công việc và kính ngữ dùng với người trên. Kính ngữ rất dài dòng, bạn tôi phát biểu một câu, phiên dịch dịch mãi chưa xong. Đó là vì phiên dịch phải chuyển sang kính ngữ cho phù hợp với người nghe là một yếu nhân.

Tuy lối sống của hai dân tộc Việt Nam và Nhật Bản có nhiều điểm tuơng đồng, nhưng văn hóa có sự khác biệt. Một lần ở Việt Nam tôi tiếp khách Nhật món cơm chiên gói trong lá sen, được trang trí bằng những cánh sen xinh xắn. Anh bạn người Nhật nói rằng, ở Nhật hoa sen cũng rất nổi tiếng, nhưng chỉ dùng trong các đám tang!

Tuy nhiên, có một điều thực sự may mắn: cũng như người Việt Nam, người Nhật rất thích uống rượu. Hình như khi nhân loại cùng say rượu thì chuyện gì cũng có thể bỏ qua.

----------------------------------------

(*): Giám đốc IT của một tập đoàn.


(Còn tiếp)

perfect1990
12-08-2007, 07:41 PM
Có lẽ vào một ngày không xa , mình cũng sẽ đi vòng quanh thế giới một lần cho biết . Mình cũng rất có duyên với người Nhật, làm bạn với một ông người Nhật , thỉnh thoảng lại được ông ấy gửi quà , rất đẹp , rất ngon, rất hoàn hảo .Nhật Bản:x:x:x

hoanghuyae
13-08-2007, 01:39 AM
...

Bác em cho thêm lấy vài trăm tiền ảnh cho nó trực quan sinh động :uongbia:

Everyday ILOVEYOU
13-08-2007, 10:53 PM
II. Du khảo

Vì lần đầu đến Nhật nên tôi thực sự muốn tìm hiểu về đất nước này. Tôi không biết, trong thế kỷ 20, có xứ sở nào lại làm cho thế giới ngạc nhiên nhiều hơn Nhật Bản hay không?

Khi người Nhật buộc phải tuyên bố đầu hàng vô điều kiện ngày 15/08/1945, chấp nhận sự chiếm đóng của quân đội đồng minh, đất nước này ra khỏi cuộc chiến tranh với hơn 3 triệu người chết, 20% nhà cửa bị tàn phá bởi chiến dịch ném bom của không quân Mỹ (trong đó có 2 quả bom nguyên tử ném xuống Hiroshima và Nagasaki); riêng Tokyo và Osaka - hai trung tâm lớn nhất - bị tàn phá tới 60%. Mức sản xuất công nghiệp chỉ còn tương đương với 10% so với trước chiến tranh. Và phải 6 năm sau, Nhật mới thu hồi được nền độc lập, chấm dứt ách chiếm đóng của quân đội Mỹ bằng hiệp ước Hòa bình San Francisco 9-1951.

Vậy mà chỉ 16 năm sau, năm 1968, tổng thu nhập quốc dân của Nhật đã đứng hàng thứ hai trên thế giới, vượt cả những cường quốc kinh tế lâu đời như Anh, Pháp, Đức, Ý... Cả thế giới ngạc nhiên không thể hiểu người Nhật đã làm gì để đạt được sự phát triển thần kỳ này!

Người Nhật gọi nước họ là Nihon (Ni hông) hay Nippon (Nip pông), tức là xứ sở mặt trời mọc, Japan là cách người phương Tây gọi nước Nhật. Diện tích đất nước này là 377.700km2, lớn hơn Việt Nam một chút, nhưng chủ yếu là đồi núi. Ngọn núi cao nhất, là biểu tượng của nước Nhật là Fuji, mà chúng ta hay gọi là núi Phú Sĩ, cao 3775m. Ở Nhật chỉ có những đồng bằng nhỏ hẹp, trong đó đáng kể nhất là đồng bằng Kanto nằm ở phía Bắc Tokyo. Ngày xưa, người Nhật chỉ ăn gạo, cá, rong biển và đậu nành; khoảng một trăm năm trở lại đây mới bắt chước phương Tây ăn thị bò, sữa và các mòn ăn giầu dinh dưỡng khác. Có thể đây là nguyên nhân khiến cho người Nhật không cao to như những dân tộc khác ở phương Bắc? Bờ biển Nhật khúc khuỷu ở phía Đông, bằng phẳng và đơn điệu ở phía Tây, nhưng cá đánh được ở bờ biển phía Tây (biển Nhật Bản) bao giờ cũng ngon hơn cá ở biển phía Đông (Thái Bình Dương). Nước Nhật hầu như không có khoáng sản, ngoài một ít than xấu, một ít quặng sắt, đồng, vàng, bạc, chì. Đất nước này nổi tiếng là nơi hay xẩy ra động đất. Mỗi năm có tới hàng ngàn lần địa chấn cảm nhận được. Trận động đất ngày 1-09-1923 đã san bằng Tokyo và các vùng lân cận, làm khoảng 3-4 triệu người chết và bị thương. Trận động đất lớn gần đây nhất vào năm 1995 đã san phẳng thành phố Kô bê với khoảng 5600 người thiệt mạng.

Nhật là nước đông dân với 125 triệu người và khá thuần nhất về chủng tộc (không có các dân tộc thiểu số), ngoại trừ khoảng 20 000 người Ainu, vốn là những cư dân đầu tiên có mặt trên quần đảo Nhật Bản với ngôn ngữ và phong tục riêng. Trong lịch sử, xứ sở đất chật người đông này đã phải chịu nhìn nạn đói triền miên. Một cuốn phim lịch sử của Nhật về đề tài này đã tái hiện một phong tục đau lòng là, tất cả những người già, khi răng đã rụng hết, đều bị đưa lên núi bỏ đói, vì họ không có quyền ăn những thức ăn vốn rất ít của con cháu!!

Ngày nay,nền kinh tế Nhật Bản hiện diện ở quy mô toàn cầu. Du khách Nhật được chào đón đặc biệt ở mọi nơi trên thế giới vì khả năng mua sắm cao. Người Châu Á chúng ta cũng được hưởng lợi vì nhờ có người Nhật mà các chủng tộc da vàng khác không bị dân da trắng coi khi là da mầu thấp kém.

Lý giải sự thành công của Nhật Bản, hầu hết các chuyên gia đều bắt đầu từ những cải cách dưới thời Minh Trị Duy Tân. Giống như tất cả các nước phương Đông khác, Nhật Bản cũng bế quan tỏa cảng vào đúng lúc cuộc cách mạng công nghiệp đang diễn ra mạnh mẽ ở phương Tây, để rồi khi mở cửa, Nhật Bản phải trả một giá cực đắt. Khi 4 chiến thuyền Perry (Mỹ) đến cảng Edo (tên cũ của Tokyo) vào 7/1853 đòi Nhật phải mở cửa, nước Nhật đã bàng hoàng chứng kiến sức mạnh của phương Tây. Năm 1857, Viện nghiên cứu phương Tây (tiền thân của đại học Tokyo ngày nay) được thành lập, cử các đoàn đi tìm hiểu tiếp thu nền văn minh Âu - Mỹ. Từ đây, Nhật Bản bắt đầu hòa nhập với thế giới bên ngoài. Nhưng phải đến năm 1868, khi Mạc Phủ (Shogun) Tokugawa bị lật đổ, quyền hành trở lại tay của Thiên Hoàng, thì mới thực sự bắt đầu một thời kỳ mới của Lịch sử Nhật Bản, mà chúng ta quen gọi là thời kỳ Minh Trị Duy Tân.

Với khẩu hiệu: "Học hỏi phương Tây, bắt kịp phương Tây, đi vượt phương Tây", chính quyền Minh Trị đã thi hành một loạt cải cách từ bộ máy nhà nước, quân đội, kinh tế, tài chính, giáo dục theo hình mẫu của phương Tây. Cuộc Minh Trị Duy Tân (1868-1912) đã mang lại sự biến đổi kỳ diệu trên tất cả các lĩnh vực đời sống kinh tế, chính trị và xã hội Nhật Bản, tạo cơ sở cho sự phát triển mạnh mẽ về sau. Từ một nước nông nghiệp lạc hậu, Nhật Bản đã nhanh chóng trở thành một cường quốc khu vực. Năm 1905, Nhật đã đủ sức mạnh để giành thắng lợi trong cuộc chiến tranh Nga - Nhật với trận thắng Đối Mã nổi tiếng lịch sử, đánh chìm 13/14 tầu thiết giáp của Nga, bắt sống đô đốc Hải quân Nga là Rodzhestvenski. Những năm tiếp theo, quân đội Nhật Bản đã đủ sức bành trướng sang bán đảo Triều Tiên, lục địa Trung Hoa và Thái Bình Dương....

Nhưng sự thành công của Nhật Bản chắc chắn không chỉ nhờ chính sách mở cửa. Tạo hóa cho người Nhật một khả năng kết hợp hài hòa giữa con người với thiên nhiên, với các tôn giáo và với các nền văn minh khác nhau. Người Nhật học được tất cả những gì hay nhất của phương Tây, nhưng vẫn giữ nguyên vẹn cá tính Nhật Bản. Rất ít dân tộc giữ được bản sắc của mình như người Nhật trước sự phá hoại của Internet và quá trình toàn cầu hóa.


Ấn tượng mạnh nhất về văn hóa Nhật Bản là tính truyền thống. Tài năng, tính cách của người Nhật ngày nay bắt nguồn từ một quá khứ xa xưa. Dù không hoành tráng như phương Tây, nhưng Nhật Bản có rất nhiều di tích lịch sử được bảo vệ và giữ gìn qua nhiều thế kỷ. Chùa Horyu ở Nara được xây cất năm 607 là ngôi chùa bằng gỗ cổ nhất thế giới hiện nay còn được bảo tồn. Nền văn hóa Muromachi (1338-1573) đã để lại cho Nhật Bản những di sản quý giá như: Chùa Vàng (Kinkaku) và Chùa Bạc (Ginkaku) ở Kyoto; những bức tranh thủy mặc của Sesshu (1420-1506) đạt đến mức độ hoàn hảo. Kịch Nô là lối hát tuồng độc đáo của Nhật Bản vẫn tiếp tục duy trì đến ngày nay. Nghệ thuật cắm hoa, trà đạo tiếp thu từ Trung Quốc mà bây giờ không có ai có thể phủ nhận rằng nó đang là một trong những nghệ thuật điển hình đâm sắc thái Nhật Bản. Tôn trọng truyền thống tức là tôn trọng các tiền bối. Hầu hết những lãnh đạo cao cấp của các đại công ty Nhật ngày nay là những ông già. Chủ tịch Tổng giám đốc điều hành của Sanyo là một ông già 70 tuổi. Có vẻ người Nhật không quan tâm nhiều đến việc trẻ hóa cán bộ. Ai làm lãnh đạo cũng phải biết tiếp tục những thành quả của người đi trước. Nhìn lại Việt Nam, chúng ta thường nhân danh đổi mới để phủ nhận cái cũ. Mỗi thời đại chúng ta đều thích làm lại từ đầu, thích khái niệm "lịch sử sang trang". Có thời, chúng ta còn tuyên truyền xây dựng "Văn hóa mới". Bản thân cụm từ này đã thể hiện sự nông cạn, thiếu hiểu biết về văn hóa. Thứ nhất, chúng ta cho rằng, văn hóa truyền thống có vấn đề, nên mới xây dựng "văn hóa mới". Thứ hai, văn hóa là một sản phẩm được hình thành qua đời sống của một dân tộc sau hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước, lẽ nào trong một vài năm chúng ta có thể xây dựng một phiên bản mới để thay đổi nó? Trong chuyến thăm Nhật Bản lần này, tôi có may mắn được tham quan cố đô Kyoto, được tiếp xúc với những người bạn Nhật điển hình, nên hiểu được một điều, mỗi người Nhật hôm nay đều học được rất nhiều từ truyền thống của tổ tiên mình, người sau kế thừa người trước, các thế hệ nối tiếp nhau vun đắp cho cái văn hóa Nhật Bản vốn rất có cá tính lại ngày càng trở nên giầu bản sắc.
(còn tiếp)


@HuyAE: Rất tiếc anh không phải là nhân vật chính ở trên, nên không có trăm lẻ nào cho chú, đại gia kia cũng không cung cấp cho anh!
Chú xem thêm ở gúc gờ lờ tờ

laitutran247
21-04-2008, 02:26 PM
tui yêu Nhật Bản !:x
http://http://gdptquocan.org/?type=files&paths=Tuyen_Hoa_Thuong_Nhan_Vietnamese|Other|Khait hi6