View Full Version : Tết phương xa
catbui
04-02-2003, 03:49 AM
Tết phương xa,
Con mơ về nơi ấy
Nơi mẹ già chiều tựa cửa lặng trông
Thảng thốt theo tiếng chim trời lạc muộn
Biết tết không con,
Mẹ vẫn khắc khoải chờ.
Mẹ ơi,
Dẫu tuyết lạnh một mùa đông giá
Con vẫn nghe rạo rực ấm lòng
Thấy đâu đây âm thanh ngày tết
hiển hiện về nỗi nhớ trong con
Vẫn còn đây,
phiên chợ nghèo phố huyện
Mỗi sáng ba mươi, mẹ vẫn dắt con vào
Manh áo mới,
mẹ cho em ngày tết
Mắt mẹ buồn khi con lại dành tranh
Góc sân kia chắc hẳn vẫn còn
Cây nêu dựng, mũi tên vôi ngày tết
Lời mẹ dặn con thường làm thửa ấy
Đuổi quỉ đi cho năm mới yên bình
Như thấy lại,
những hoành phi câu đối
đỏ rực lên trong giữa căn nhà
Kìa mùi bánh chưng xanh mẹ vớt
Chắc vẫn còn bánh nhỏ để phần con
Có tiếng mẹ, ân cần gọi bảo
lại gội đầu bằng nước mùi thơm
Để rồi bao năm trời xa cách
Vẫn phảng phất hương, thơm mãi mái đầu
Thời gian giẫu phôi pha
Phương trời nào cách trở
Kí ức con dâng tràn nỗi nhớ
Tết xa xưa và mẹ vẫn thật gần
Charlie_051181
06-02-2003, 04:23 PM
Tết đến rồi con nhớ lắm , mẹ ơi !
Mới hôm xưa con còn tranh nấu bánh
Mẹ mỉm cười. Thôi đi ngủ đi con !
Thế mà nay con lại xa nghìn dặm ,
Tết không về đêm ngày mẹ chờ trông.
Mẹ thương con lo từng manh áo ấm,
Xứ xở này chẳng có rét mẹ ơi,
Nhưng con lạnh vì thương nhà nhớ bạn ,
Ba ngày tết không một dòng e-mail
Thư từ không, ai mà chẳng nhớ lắm ,
Con biết thế, nhưng làm trai mà mẹ !
Nỗi nhớ nào rồi cũng phải vơi đi .
Lúc nhớ nhà con thường hay hão ước ,
Vé khứ hồi chỉ đủ một tuần ăn !
Thì khi đó con sẽ về thăm mẹ ,
Đừng mong nhiều, đừng nhớ lắm mẹ nghe !
trinhnguyenhoa
16-02-2004, 06:14 AM
Nhiều khi nghe bài hát cũ
... con biết xuân này mẹ chờ tin con...
thấy nao lòng kinh khủng.
Mình từng nghe bài hát này lúc còn bé tí teo, lúc ấy thì còn chẳng biết gì để mà nghĩ , bây giờ mới thấy thấm thía.
Người Việt mình, dù đi đâu xa, chiều 30 cũng gắng về nhà để sum họp cùng gia đình mình, Tết đối với người mình bao giờ cũng thật là thiêng liêng . Ở xa nhà, dù giây phút giao thừa có bánh chưng , có hoa đào, nhưng không sao thấy hết trống vắng...
nguyen hong lam
18-02-2004, 04:16 PM
Những ngày Tết cũ
Hà Nội mùa nào cũng đẹp. Nhưng Hà Nội cái thời khắc giao mùa từ năm cũ sang năm mới đẹp ngỡ ngàng và tiếc nuối như người thiếu phụ lúc nào đó chợt giật mình nhớ lại những ngày tháng thanh xuân. Cái thời khắc ấy, guồng quay cuộc sống chậm lại, thong thả và thanh bình; lòng người mềm lại, lắng xuống cho thiên nhiên và hoài niệm ùa vào. Để rồi giật mình thấy trên những vòm cao hôm nào còn rực rỡ sắc lá đỏ mùa đông, nay đã bắt đầu những lộc non mơn mởn, tươi tắn như ngọn lửa mới khêu. Sắc lá đỏ da diết rụng về cội như còn chưa cháy hết một điều gì.
Tôi yêu những thời khắc chuyển mình trong lòng Hà Nội ấy từ tấm bé. Khi cái lạnh cuối đông bắt đầu bớt sắc nhọn và mưa bụi về lây rây ngoài phố, bao giờ trong tôi cũng dấy lên một mong đợi nào đó. Ngày thơ ấu, đó là nỗi mong đợi được thấy bánh chưng pháo đỏ, được lê la hết từ nhà này sang nhà khác, ngồi trên lòng người lớn, được lì xì và khen áo đẹp. Năm nào cũng thế, những chiếc áo mẹ tặng bao giờ cũng có sắc vàng rực rỡ mẹ yêu. Màu áo vàng là màu đặc biệt cho những ngày tết ấy. Áo vàng, nơ vàng, dép vàng,cứ như bông cúc nhỏ. Lớn lên tôi bắt đầu được chọn màu áo cho riêng mình, cái màu vàng ấy đã trở thành một thói quen khó dứt, sắc vàng gợi nhớ về những niềm hân hoan trong sáng ấu thơ.
Những ngày 30 Tết thường bận rộn đến lạ lùng. Từ sáng đến tối trong nhà sực nức mùi xào nấu, đường phố thật hối hả. Mẹ giao cho hai chị em quét cầu thang và sân thượng. Có lẽ trí tưởng tượng trẻ con đã khiến tôi cho rằng đó là một công việc rất thiêng liêng. Thế nào tôi cũng sẽ mất cả buổi sáng kì cạch bên cái cầu thang, săm soi như một bà lão khó tính tìm từng hạt bụi. Bạn đừng hỏi vì sao lại thế, chính tôi cũng không biết, chỉ biết rằng ngày bé, tôi luôn cho rằng cầu thang là nơi thú vị nhất trong nhà.
Chiều 30 Tết có cái gì đó xao xuyến kì lạ khi cùng bạn bè len lỏi qua những con phố nhỏ ngày thường vẫn xám xịt và hun hút tối, giờ đột nhiên sáng lên vì cờ và hoa, vì màu vôi mớí khập khiễng với cái cũ kĩ và ẩm mốc của khu phố cổ già nua, tựa hồ như cô gái lần đầu trang điểm chót son phấn quá tay. Cái điểm trang vội vàng và nông nổi ấy có cái gì tội nghiệp và day dứt cho đến giờ vẫn không quên được. Lác đác thềm nhà ai đã có xác pháo, hồng như một niềm vui đến sớm. Ngang qua chợ Châu Long đã vắng tanh vắng ngắt, mùi đất ẩm trong mưa, mùi mưa bụi, mùi hương, mùi khói bếp, mùi pháo dây pháo tép, mùi lá mùi thơm náo nức. Cái hỗn hợp mùi ấy gợi nên một nét yên ấm mà bây giờ không có nữa.
Chiều nay bắt gặp bức ảnh Hà Nội Tết; giữa ngổn ngang bài vở, tự nhiên thấy nhớ nhói lòng cái bình yên của phố và thong thả của những ngày Tết cũ, nhớ những cảm giác náo nức mong đợi một điều gì. Khi tiếng pháo giao thừa râm ran làm giật mình những đứa trẻ ngủ gật trước chương trình TV, mùa xuân sẽ ùa về từ mọi ngả, từ nồi bánh chưng bên cái cầu thang ám khói, từ những lọ ô mai trong cái tủ cũ kĩ của bà hàng xén bên đường, từ cái cười trẻ lại của bà lão khó tính hàng ngày vẫn uống rượu và chửi thề, từ dòng người hối hả lên chùa hái lộc. Và giữa cái nhốn nháo của phố phường ấy, đài nhà ai chợt vút lên " Em ơi mùa xuân đến rồi đó, xúc động lòng ta đến bồi hôi..."
Oh, đại diện cho nước Đức đây rồi. Chào anh Nguyễn Hồng Lâm, anh đã có nhiều bài viết về nước Đức trong diễn đàn rất bổ ích cho các em có nguyện vọng đi du học ở Đức. Chúng em rất muốn có một người đi trước có nhiều kinh nghiệm như anh làm đại diện cho học sinh Lam Sơn ta ở Đức. Rất mong nhận được sự đồng tình đầy thiện chí của anh. Về thông tin của Hội du học sinh Lam Sơn anh có thể vào đây (http://www.ptthlamson.net/cms/Forums/index.php?showtopic=2502&st=75) và vào đây (http://www.ptthlamson.net/cms/Forums/index.php?showtopic=2869&st=0) để xem chi tiết.