PDA

View Full Version : Thơ của người ta sao hay vậy


Brando
13-02-2003, 07:39 PM
Các bạn xem bài thơ này có hay không nhé:

VI MÔ VÀ VĨ MÔ
Trần Mạnh Hảo
Mặt trời quá vĩ đại
Hạt sương qua nhỏ nhoi
Mặt trời không mang nổi
Dù một hạt sương rơi
Nhưng trong hạt sương ấy
Có bao nhiêu mặt trời

Brando
13-02-2003, 07:53 PM
EM GÁI

Em đầy ngộ nhận như tôi
Cũng yêu trối chết cái người em yêu
Cũng tìm những bước rong rêu
Để rồi bước trật, bước trèo uổng công
Mắt thì thăm thẳm mùa đông
Trái tim mùa hạ, tấm lòng mùa thu
Mùa đông ở phía xa mù
Mà băng giá, biết bao giờ cho tan
Gặp cơ nhỡ, em cưu mang
Em đâu tính đến nhỡ nhàng về sau
Em đang lấy sóng làm cầu
Xa khơi làm bến, đáy sâu làm thuyền
Lấy mất mát để làm duyên
Lấy quên làm phúc, lấy tiền làm khinh
Rồi mai em giống chị mình
Lấy bao nhiêu cái thất tình làm vui
(Hình như của Đoàn Thị Lam Luyến)

À, mà cái bài của tui trong thảo luận về tiểu thuyết, không được ai đọc, buồn quá!!! :ph34r:

Nguyen Phuong Kiet
16-02-2003, 04:11 PM
Tôi đã đọc bài của anh bạn rồi!Anh bạn viết hay lắm!

Nguyen Phuong Kiet
16-02-2003, 04:20 PM
Bài viết của mình trong "Cái đẹp trong nghệ thuật" cũng chẳng ai quan tâm nữa,buồn không kém! I-)

Brando
19-02-2003, 07:02 PM
Mưa xuân
Huy Trụ

Mưa xuân rắc phấn trên đầu
Hạt mưa còn biết tìm nhau ngỡ ngàng
Nữa là em đến với anh
Có đằm thắm, có hờn ghen dại khờ
Cái hôn tìm cả trong mơ
Thì em đừng bắt anh chờ nữa em
Bông hoa kia nở trước thềm
Con chim kia cứ hót chuyền cành xanh
Nếu em không đến với anh
Thì thiên nhiên ấy có thành gì đâu
Hạt mưa còn biết tìm nhau
Cớ sau em lại ngoảnh đầu với anh

Trịnh Huy Trụ quê Hậu Lộc, TH, Hiện công tác tại TPHCM
Tôi rất thích những câu thơ cuối bài
Tỏ tình mà lại tả cảnh "Bông hoa kia nở trước thềm
Con chim kia cứ hót chuyền cành xanh" như ông này kể cũng lạ
Nhưng cái kết phải nói là... cớ sao em lại??? :akay:

Brando
19-02-2003, 07:07 PM
Đợi chờ

Vũ Thị Khương

Chắc gì anh đến hôm nay
Mà em cứ đợi tán ngày, trắng đêm
Hết đi ra cửa ngoáng nhìn
Vào nhà ngồi xuống, đứng lên thẫn thờ
Chắc gì anh đến bay giờ
Trà pha để ngờ uội, nhạt mờ vị hương
Chắc gì?
Mà dạ cứ thương
Cứ day dứt nỗi vấn vương trong lòng
Đã yêu, yêu đến vô cùng
Đã thương, thương đến nát lòng vì nhau
Chắc gì?
Đã chắc gì đâu!
Hôm nay và cả ngày sau
Em chờ... :angry:

Bài này bà sáng tác năm 1988 (ngày 23/4) B)

Brando
19-02-2003, 07:18 PM
Khi buồn, người ta có rượu làm bạn
Khi vui, rượu làm bạn với ta.
Người xưa đã sáng tác những câu thơ tuyệt tác về rượu:

Đánh ba chén rượu khoanh tay giấc
Ngâm một câu thơ vỗ bụng cười

hay

Giắt lỏng giang sơn vào nửa túi
Rót nghiêng phong nguyệt cạn lưng bầu
(Nguyễn Công Trứ)

hoặc

Đoạn tống nhất sinh duy hữu tửu
Trầm tư bách kế bất như nhàn
(Cao Bá Quát)

Bác Hồ cũng có những câu tả rượu rất tuyệt như: "Ngục trung vô tửu diệc vô hoa" (Vọng nguyệt) hay "Mộng lý hấp yên ngật mỹ tửu" (Nhị vật)

Đỗ Phủ thì có:
Tửu trái tầm thường hành xứ hữu
Nhân sinh thất thập cổ lai hy

Brando
26-02-2003, 05:40 PM
Tôi đã biết yêu đâu

Buổi sáng nào cắp sách tới trường
Khăn quàng bay như con chim nhỏ
Tuổi vô tư bạn cùng cây cỏ
Tất nhiên là tôi đã biết yêu đau.

Buổi ngoài trời rích rắc mưa ngâu
Nghe tí tách giọt nước mưa làm tổ
Ngoài rặng xoan đậu trên lá nhỏ
Nhìn nhà bên - tôi đã biết yêu đâu

Buổi quên ngày đọc Trọng Thuỷ - Mỵ Châu
Rômêô, tình yêu rơi với máu
Sêchxpia ơi, tình yêu sắc hơn thanh kiếm báu
Thế nhưng mà tôi đã biết yêu đâu.

Buổi trong tim có một chú chim sâu
Bay nhảy hoài chẳng lúc nào mỏi cánh
Thiếu nữ nào cũng là sao lấp lánh
Rạo rực hoài mà đã biết yêu đâu.

Buổi đứng trước bạn gái thân chẳng nói được một câu
Hoa phượng loé trong mắt ai rực cháy
Tôi biết rằng có điều gì ở đấy
Chắc chắn là, tôi đã biết yêu đâu.

Trương Nhân Huyền

(Hình như tác giả là một nhà báo Quân đội? Ai biết thông tin về tác giả đề nghị cho biết nhé)

Brando
06-03-2003, 06:42 PM
Bói tay
Mai Văn Hoan

(Lời tự thú của một chàng nhút nhát)

Anh nào có biết xem tay
Cái trò bói toán anh bày trêu chơi
Làm như thông thạo lắm rồi
Anh ngồi anh phán đường đời của em
-Nói riêng về số nhân duyên
Em hơi rắc rối, hơi phiền chút thôi
Hiện em đang có một người
Yêu em say đắm chưa lời nói ra
Em đang làm khổ người ta
Bởi vì mái tóc mượt mà nhung đen
Bởi vì gương mặt hồng sen
Bởi vì những ngón tay mềm này đây

Em cười - đôi má đỏ hây
Và anh cảm thấy ngất ngây trong lòng
Cái điều anh vẫn ước mong
Ngại ngùng anh cứ nói vòng, nói quanh
Kẻ yêu em, đó là anh
Bởi chưng líu lưỡi, mới thành người ta.

Brando
15-04-2003, 06:18 PM
Hàm Rồng

Hàm Rồng nô nức tiếng đồn om
Rải rác nhà tranh ở mấy chòm
Hỏi đá chờ ai ngồi nhấp nhỏm
Thương cầu vì nước cúi lom khom
Sóng như chào khách chờn vờn nhảy
Nguyệt cũng yêu ta nhấp nhó dòm
Cửa động rêu phong mờ nét chữ
Ai người mến cảnh chút trông nom

Bài của nữ sỹ Cao Ngọc Anh (1877-1970), con Thượng thư Bộ Học Cao Xuân Dục. Bà quê trong Diễn Thịnh, Diễn Châu. Bài này bà làm để đáp lời của những người muốn cưới bà làm vợ sau khi chồng mất (hồi đó bà khoảng 40 tuổi), thể hiện ý định thủ tiết với chồng. Tuy nhiên, vần "om" mà bà gieo độc đáo và hóm hỉnh ra phết

Brando
02-06-2003, 03:12 PM
Cùng chung một chuyến đò ngang
Kẻ thì sang bến người đang trở về
Lái đò lái mãi thành mê
Sang về chẳng biết mình về hay sang

Nguyền Bảo Sinh (Thể loại này được ông gọi là "Huyền thi", mang hơi hướng thiền)
Sinh 1940 tại HN, từng làm bộ đội và võ sỹ Judo. Nhà ở Trương Định
Nếu ai đã đọc "Đưa sáo sang sông" của Nguyễn Huy Thiệp sẽ thấy Thiệp rất khoái thơ của Sinh, trích rất nhiều. Trên báo "An ninh thế giới" cuối tháng 5 cũng có bài của Thiệp "lăng xê" Sinh

Khi mê bùn chỉ là bùn
Ngộ ra mới biết trong bùn có sen
Khi mê tiền chỉ là tiền
Ngộ ra mới biết trong tiền có tâm
Khi mê dâm chỉ là dâm
Ngộ ra mới biết trong dâm có tình
Khi mê tình chỉ là tình
Ngộ ra mới biết trong tình có dâm



Yêu sao những phút hình như
Cho nhau những cái còn chưa của mình
Buồn sao hình chạm với hình
Đôi bong bóng đụng hồn mình chợt tan

Cái ngôn ngữ dân gian trong thơ Sinh vừa gần gũi, vừa thân thiết, lại chứa đựng nhiều triết lý vừa sâu xa, vừa ngớ ngẩn.