PDA

View Full Version : 18 năm sự kiện Thiên An Môn !


Li Khách
10-12-2007, 10:46 PM
Có cái này xảy ra thế mà mãi bây giờ em mới biết, bọn khựa ghê thật !

Thật sự không thể nào kiềm nén sự xúc động kinh khủng trước cảnh máu đổ và tiếng đạn réo vang, đuổi theo những sinh viên đang cố thoát chạy, cảnh họ đang bò lăn hay nằm phơi xác bên những chiếc xe đạp trên quảng trường to lớn, tương phản với những đoàn tăng, đoàn quân tiến bước rầm rập…
Đó là tội ác! Với bất cứ lý do gì, dưới bất kỳ chế độ nào, bạo lực đẫm máu chống lại những con người chỉ có tay không và tiếng nói, là không thể bào chữa được!

Nhiều vòng hoa tang và mô hình tượng Nữ thần Dân chủ của 18 năm trước đã được đặt tại góc công viên Victoria của Hong Kong để tưởng nhớ vụ đàn áp đẫm máu.

http://newsimg.bbc.co.uk/media/images/43006000/jpg/_43006293_wreath416ap.jpg

Nay đã là lãnh thổ của Trung Quốc nhưng như thường lệ, hàng nghìn người Hong Kong vẫn tham gia lễ thắp nến tưởng niệm sự kiện này.

http://newsimg.bbc.co.uk/media/images/43006000/jpg/_43006305_vigil416ap.jpg

Còn tại chính Thiên An Môn, một ngày bình thường bắt đầu với lễ chào cờ được một nhóm nhỏ dân chúng đứng xem.

http://newsimg.bbc.co.uk/media/images/43006000/jpg/_43006295_boy220afp.jpg

Tại quảng trường luôn được canh phòng nghiêm ngặt này, năm 1989 đã chứng kiến cuộc biểu tình khổng lồ vì dân chủ của sinh viên, trí thức và người lao động Trung Quốc, kéo dài đến hơn một tháng rưỡi.

http://newsimg.bbc.co.uk/media/images/43006000/jpg/_43006297_guards416ap.jpg

18 năm trước, cũng ngay ở vị trí những cảnh vệ này, sinh viên đã dựng tượng Nữ thần Dân chủ đối mặt với Mao Trạch Đông.
http://quangngai.net/shared/hinh/Tianasquare13.jpg

Sự kiện bắt đầu vào ngày 15.04.1989, sau cái chết của Hồ Diệu Bang, một lãnh đạo theo đường lối cải cách của Đảng CS Trung Quốc đã bị Đặng tiểu Bình buộc rời chức TBT vào năm 1987. Bất bình trước một tang lễ có phần sơ sài dành cho ông dù vẫn tán tụng và ở cấp nhà nước như thường thấy, chỉ hai ngày sau đó, 10.000 sinh viên Bắc Kinh đã tụ tập trước Đại sảnh đường Nhân dân tại quảng trường Thiên An Môn. Họ yêu cầu Đảng phải đánh giá đúng về ông Hồ, hô các khẩu hiệu chống tham nhũng và ủng hộ các cải cách dân chủ.

http://quangngai.net/shared/hinh/Tianasquare4.jpg

Đêm 21.04, trước khi chôn cất ông Hồ vào hôm sau, con số sinh viên biểu tình ngồi đã lên đến 100.000. Sinh viên Bắc Kinh kêu gọi bãi khóa đại học trên toàn quốc, và các bạn đồng học của họ từ khắp đất nước tiếp tục đổ về Thiên An Môn.

Ngày 26.04, tờ Nhân dân Nhật báo đăng xã luận cho rằng sinh viên đang làm rối loạn xã hội. Đáp lại, hôm sau, người biểu tình trong quảng trường và sinh viên tại các ký túc xá (lúc này đã bị binh lính vây quanh, ngăn không cho đổ về Thiên An Môn) phá vòng rào công an và binh lính để thực hiện cuộc tuần hành lớn trên đường phố Bắc Kinh.

http://quangngai.net/shared/hinh/Tianasquare11.jpg

Ngày 19.05, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản TQ khi đó là Triệu Tử Dương đã ra phát biểu trước sinh viên. Sau khi nói rằng sinh viên cần phải giữ lấy tính mạng của mình để chứng kiến ngày đất nước hoàn thành bốn hiện đại hóa, ông tiếp: "Chúng tôi thì già rồi, không thành vấn đề gì nữa" (We are already old, it doesn't matter to us any more). Lời bộc bạch như một sự chấp nhận số phận của ông đã trở nên nổi tiếng. Và quả thật, đây chính là lần xuất hiện cuối cùng của vị Tổng Bí thư này, ông bị buộc rời khỏi chức vụ và bị quản thúc ngặt nghèo mãi cho đến khi qua đời vào tháng Giêng 2005.

Ông Triệu là người thúc đẩy các cải cách theo hướng kinh tế thị trường và cởi mở chính trị. Ông và nhiều đảng viên cao cấp đã ngầm hậu thuẫn cho yêu cầu dân chủ của cuộc biểu tình.

http://upload.wikimedia.org/wikipedia/en/0/04/Zhao.jpg
(Người áo đen phía sau ông Triệu chính là Thủ tướng đương nhiệm Ôn Gia Bảo)

Li Khách
10-12-2007, 10:51 PM
http://quangngai.net/shared/hinh/Tianasquare1.jpg

Trái ngược với thái độ của Triệu Tử Dương muốn đàm phán, Thủ tướng Lý Bằng và phần đông trong Thường vụ Bộ chính trị, trong đó có Chủ tịch nước Dương Thượng Côn, do những người già thủ cựu chi phối, thì muốn đè bẹp cuộc biểu tình. Họ có được sự hậu thuẫn quyết định của Đặng Tiểu Bình, dù không còn chức vụ chính thức trong Đảng và nhà nước nhưng vẫn giữ ghế Chủ tịch Hội đồng Quân uỷ Trung ương (và là người vẫn có tiếng nói tối hậu trên chính trường TQ cho đến tận cuối đời, 1997).

Thiết quân luật được ban hành vào ngày 20.05, tức chỉ một ngày sau khi Triệu Tử Dương gặp gỡ và khuyên can sinh viên giải tán nhưng không thành. Hai quân đoàn 27, 28 gồm binh lính và xe tăng được điều về Bắc Kinh, ngay lập tức phong tỏa toàn bộ khu vực quảng trường.

http://quangngai.net/shared/hinh/Tianasquare12.jpg

Trước tình thế đó, sinh viên, trí thức và người lao động tham gia phong trào vẫn cương quyết không lùi bước. Họ ra một tuyên ngôn, viết rằng:

Dù những đôi vai của chúng ta vẫn không đủ sức mạnh, dù cái chết đối với chúng ta sẽ rất khắc nghiệt, chúng ta phải chấp nhận hy sinh cuộc sống, chúng ta không có chọn lựa nào khác khi lịch sử đòi hỏi chúng ta phải làm điều đó. Những huyễn tưởng đẹp đẽ về sự chịu đựng đau khổ chỉ có thể bị xóa bỏ bằng sự khổ đau chịu đựng trong hiện thực. Với vong linh của người đã khuất - chúng ta đấu tranh để được sống. Với sự tuyệt vọng để cứu lấy cái đất nước ích kỷ và không có nhuệ khí này - chúng ta dâng hiến bản thân mình. Nếu chúng ta không sẵn sàng để hy sinh thì còn ai sẽ làm điều đó đây?

http://quangngai.net/shared/hinh/Tianasquare3.jpg

Với một quảng trường thuộc loại rộng lớn nhất thế giới, quân đội đã bao vây bên ngoài, dày đặc sinh viên và người biểu tình bên trong, vậy mà chỉ từ 10.30h đêm ngày 03.06 đến 5.40h sáng hôm sau, Thiên An Môn đã được "dọn sạch sẽ". Vào thời điểm bắt đầu vụ đàn áp, điện tại quảng trường hoàn toàn bị cúp hết. Khi đèn sáng lại, xe tăng đã cán nát những rào chắn sơ sài và các lều bạt vòng ngoài. Dưới màn đêm, xe tăng và súng ống tiếp tục xông thẳng vào, không chừa bất cứ gì trên đường tiến của chúng trong cuộc đối đầu trực tiếp giữa hai bên. Tượng Nữ thần Dân chủ - biểu tượng của cả một khát vọng nhiều thế hệ - bị tăng húc sập trong bóng tối. Đến sáng, binh lính và phương tiện quân sự vẫn tiếp tục được đưa vào quảng trường, sinh viên trên những chiếc xe đạp tiếp tục bị truy sát tại những con đường xung quanh, mà lúc này đã trở nên trống trải. Nhiều người tham gia biểu tình bị truy lùng và xử tử trong thời gian sau. Nhiều án tù lên đến 20 năm mà nay vẫn còn chưa được thả.

http://www.hamiltonspectator.com/images/hs/hs1638165_2.jpg

Ngày 05.06 vẫn còn xe tăng đổ vào Thiên An Môn. Sau những gì đã xảy ra, vậy mà trưa hôm đó "Tank Man" vẫn hiên ngang bước ra chặn đầu đoàn tăng 25 chiếc, tiếp tục khiến rúng động nhiều triệu con tim trên khắp hành tinh. Anh ta chỉ rời đoàn tăng khi bị một nhóm được cho là cảnh sát chìm chạy đến lôi đi. Dù có người nói đây là Vương Ngụy Lâm nhưng thật sự đó là ai và số phận ra sao, không ai có thể biết. Chỉ biết rằng nhiều người có hành vi nhẹ nhàng hơn anh ta mà còn bị xử tử.

"The Unknown Rebel" đã đi vào lịch sử như một người hùng của thế kỷ XX. Danh sách một trăm người có tầm quan trọng nhất thế kỷ có “tên tuổi” của anh ta, trong nhóm các nhà cách mạng và lãnh tụ, ngang hàng với những con người lừng danh như Hồ Chí Minh, Mohandas Gandhi, Mikhail Gorbachev, V.I. Lenin, Pope John Paul II, Franklin Delano Roosevelt, hay Adolf Hitler, Mao Trạch Đông…

http://upload.wikimedia.org/wikipedia/en/d/d8/Tianasquare.jpg

Cả thế giới đã phải chứng kiến cuộc thảm sát trong bàng hoàng!

Chính quyền Trung Quốc chưa bao giờ công bố chính thức con số người chết và bị thương nhưng sau vụ đàn áp, phát ngôn nhân của Hội đồng Nhà nước Trung Quốc nói trên tờ New York Times (01.07.1989) rằng có 300 người chết, phần lớn là binh lính, ngoài ra là những "kẻ côn đồ" (!). Hội Chữ thập đỏ nước này đưa ra con số tử vong ngày 04.06 là 2.600; một quan chức giấu tên của Hội thì cho rằng có 5.000 người chết và 3.000 người bị thương. Theo ước tính của tình báo NATO, 6.000 người biểu tình và 1.000 binh lính đã chết, còn theo chính những người bạn ý thức hệ của TQ là Liên Xô và các nước XHCN Đông Âu khi đó, tổng cộng con số người chết lên đến 10.000.

Không hề (vì hoàn toàn không thể nào) có ý kiến cho rằng phong trào dân chủ này là "diễn biến hòa bình" hay do "lực lượng thù địch bên ngoài". Bản thân giới lãnh đạo Đảng và Nhà nước Trung Quốc thừa biết sự bùng nổ của sinh viên, trí thức và người lao động chính là xuất phát từ trong lòng xã hội, nên họ chỉ có thể kết luận là có những thế lực trong Đảng muốn dùng sinh viên làm mất ổn định đất nước!

* Nguồn: Wikipedia, BBC, YouTube và các website, blog khác .

Li Khách
10-12-2007, 10:56 PM
Vi :
http://www.youtube.com/results?search=related&search_query=blood%20square%20tian%20an%20men%2019 89&v=lN1TPEYvdl0

http://www.pbs.org/wgbh/pages/frontline/tankman/view/