dactanhan
17-03-2003, 01:07 PM
*_* Nằm nghiêng - PHT, Dệt tầm gai - VTL, hai bài thơ khá nổi của 2 đ/c này.
Tôi vốn ghét thơ. Ghét thậm tệ. Tại vì một lý do đơn giản, dốt chẳng hiểu biết gì, cũng chẳng dám nói nhiều. Lâu dần thành thói quen lảng tránh chuyện thơ thẩn. Đâm ra nàng thơ lại bị tôi ghẻ lạnh. Có đôi chút hứng thú với thơ là khi đọc những dòng thơ mộc mạc mà nồng nàn của nữ sĩ Xuân Quỳnh hay mấy vần thơ học trò con con vui vui của chàng lãng tử giang hồ Bùi Chí Vinh. Thị hiếu quá thấp :oops: ko Puskin, ko Tagore, ko Xuân Diệu gì hết.
Vậy mà gần đây tự dưng đành phải chú ý đặc biệt đến các nhà thơ nữ đang nổi như cồn. Thứ nhất là Vi Thùy Linh, sau đây là một bài tiêu biểu:
Mùa thụ mầm
Vi Thùy Linh
Đêm song song phố ướt - cặp đùi dài
Nàng đếm ngày người yêu về lại
Đếm bằng ngón tay như những phím cầm nâu của anh
Đôi chân chưa nhìn thấy
Chỉ những dấu chân vẫn nhấn trời mang bầu vĩnh cửu
Từ kiếp trước
Chúng mình đã yêu cần mẫn. Và im lặng
Đời người thì ngắn
Giấc mơ lại dài
Anh giấu đôi tay trước sự chờ đợi của em
Ngoài kia
Tất cả thành phố cây xanh bỗng rực vàng cành khô. Lá vàng ngân nga như những át_cơ hồi hộp
Căn phòng say mềm tay
Ánh vàng toát từ những lọ gốm như mồ hôi mặt trời chiều
Níu anh, em sóng...
Không thể đu lên giữ chiếc kim giờ hiện thực
Vì khuôn mặt chúng ta là chiếc đồng hồ
Gửi cho anh hai mươi búp ngọc lan ủ bên ngực em từ đêm anh choáng ngợp
Vốc tay đầy hương linh
Mạch mạch nước nấc lên vì nhớ
Bừng từng đêm lưỡi như ngọn lửa
Liếm vào thân sóng nóng
Nguyên một mùa đắm đuối
Tình yêu sinh ra Con người
Khi em lúng túng không cất tiếng, là lúc nỗi sợ hãi xa cách quất lên
Ngôn ngữ không quyền uy cho diễn đạt yếu đuối
Đôi mắt ôi mùi nồng nàn ơi
Tạo cho chúng ta ánh sáng mới tinh sau một đêm mê man còn váng sữa
Mảnh trăng như miếng dưa hấu đỏ
Bỏ lạc giữa trời
Váng vất cơn cơn mưa mê sảng
Những giọt mưa tuột ra từ những đám mây bụng mang dạ chửa
Khiến cái túi nilon tứ tung bỗng vỡ nước ối từ một số mái nhà
Vỡ không gian rối tung bê tông cọc sắt
Mưa tới tấp vừa rơi vừa yêu
Không phải Phật nghìn mắt nghìn tay
Anh ủ em trong im lặng đầy hơi ẩm bằng đôi tay xuất thần
Con đường khểnh theo chiếc răng bên trái
Cầu vồng mọc từ hai ngón tay cái
Em ngập vào ngân gió
Ngân anh
Giữa nỗi lạc lõng
Trong ánh sáng đỏ của mặt trăng dưa hấu đang hồi lại màu thu non vì được bú dịu dàng
Những chiếc máy bay như bầy chuồn chuồn ớt
Cắn rốn Ngày và Đêm
Thế mà Đêm chẳng biết bơi băng qua những ngăn cách, khủng hoảng của loài người
Đêm một mình và đêm yêu nhau. Lúc nào cũng tóc
Tóc ướt trong phòng tắm tóc khô héo gối
Dòng sông đầy tóc rụng đang ngân gió
Gọi xanh
Kìa búp búp sen xanh mắt quyền uy khép đêm giao linh
Ôm cơn khát để anh tung vó
Chỉ hơi thở và tiếng hân hoan tưới đầy mặt đất
Hằng hà mầm cây như những núm vú bật lên từ hoang hoá đất đai
Tiếng lục lạc tràn hoang mạc
Ngày sinh của chúng ta: sự nhân - chia đôi tiền định hai người tháng Tư
Em nấp vào vết tay anh để lại trên bàn vàng căn phòng quen lạ ấy
Nơi lưỡi nến phập phồng vươn cả khi sắp tắt trong cái nhìn hình phễu của chiếc lưới chụp bên nụ hồng vàng khô mép cánh giống đôi môi em
Ngày anh về, chưa biết rõ
Phố đầy cây phượng gọi anh từ mùa hoa này
Nơi bay lên bầy vú thiếu nữ
Con đường đêm héo như quả phượng già
Tháng 9 nhớ về chín nhịp phồn sinh trong tiếng gọi đoá đoá hoa kèn tháng Tư nở vào mùa thu tinh khiết...
Con đường trỗi cặp chân dài
Rồi đến Phan Huyền Thư, cũng nổi kém Vi Linh ko đáng là bao, lại một bài thơ tiêu biểu:
Thị Mầu 97
Phan Huyền Thư
Này chị em ơi!
Nhớ ai gầm gào trong cổ họng
rồi cười nưa rúc mặt đám đông
xanh thì đỏ
tím thì vàng
váy ngắn thì chân phải cong
một mình: đạo đức-cười thầm: sang trọng
Này chị em ơi!
Thích ai nói ngọng thành khinh
thằng này đểu con kia kinh
con này cởi áo quần nhanh lắm
không phải bạ ai cũng vén miệng tụt lời
Này chị em ơi!
Yêu đương thì phải giữ gìn
vào sau cửa buồng vần vũ mười lăm phút
ra đường đoan trang chớp mắt thướt tha
yêu không được đánh mất mình
chỉ ăn cắp người ta...
Đấy chị em ơi!
Phải chăng các nhà thơ nữ trẻ bây giờ đang cố lên gân cho bằng với những đồng nghiệp phái mạnh của họ, hay ít ra cũng chứng tỏ nữ quyền ở một chừng mực nào đấy bằng cách đi thẳng vào những chuyện thầm kín nhất, tế nhị nhất của loài người (lại nhớ Dương Thu Hương và Phạm Thị Hoài trogn văn học). Phải chăng giới phê bình đang có một cái nhìn lệch lạc khi ra sức tung hô những nhà thơ nữ trẻ như thế này là bạo dạn, có cái nhìn tân tiến (lại nhớ Số đỏ của Vũ Trọng Phụng). Phải chăng bây giờ người đọc thơ, cảm thơ đã thay đổi cái nhìn với những vần thơ, ko còn như trước, kiểu "lãng mạn cùng gió, mơ cùng trăng và vơ vẩn cùng mây"??? Phải hùng hục, phải trần trụi, phải nóng hôi hổi, phải trắng trợn đến rợn người chăng???
Cũng là yêu, cũng là thương, cũng cháy bỏng khát khao ... Có lẽ mình chỉ hợp với Xuân Quỳnh, với Phan Thị Thanh Nhàn, Lâm Thị Mỹ Dạ, Đoàn Thi Lam Luyến ...
Có phải là nỗi bức xúc của các nhà thơ trẻ?
Tôi vốn ghét thơ. Ghét thậm tệ. Tại vì một lý do đơn giản, dốt chẳng hiểu biết gì, cũng chẳng dám nói nhiều. Lâu dần thành thói quen lảng tránh chuyện thơ thẩn. Đâm ra nàng thơ lại bị tôi ghẻ lạnh. Có đôi chút hứng thú với thơ là khi đọc những dòng thơ mộc mạc mà nồng nàn của nữ sĩ Xuân Quỳnh hay mấy vần thơ học trò con con vui vui của chàng lãng tử giang hồ Bùi Chí Vinh. Thị hiếu quá thấp :oops: ko Puskin, ko Tagore, ko Xuân Diệu gì hết.
Vậy mà gần đây tự dưng đành phải chú ý đặc biệt đến các nhà thơ nữ đang nổi như cồn. Thứ nhất là Vi Thùy Linh, sau đây là một bài tiêu biểu:
Mùa thụ mầm
Vi Thùy Linh
Đêm song song phố ướt - cặp đùi dài
Nàng đếm ngày người yêu về lại
Đếm bằng ngón tay như những phím cầm nâu của anh
Đôi chân chưa nhìn thấy
Chỉ những dấu chân vẫn nhấn trời mang bầu vĩnh cửu
Từ kiếp trước
Chúng mình đã yêu cần mẫn. Và im lặng
Đời người thì ngắn
Giấc mơ lại dài
Anh giấu đôi tay trước sự chờ đợi của em
Ngoài kia
Tất cả thành phố cây xanh bỗng rực vàng cành khô. Lá vàng ngân nga như những át_cơ hồi hộp
Căn phòng say mềm tay
Ánh vàng toát từ những lọ gốm như mồ hôi mặt trời chiều
Níu anh, em sóng...
Không thể đu lên giữ chiếc kim giờ hiện thực
Vì khuôn mặt chúng ta là chiếc đồng hồ
Gửi cho anh hai mươi búp ngọc lan ủ bên ngực em từ đêm anh choáng ngợp
Vốc tay đầy hương linh
Mạch mạch nước nấc lên vì nhớ
Bừng từng đêm lưỡi như ngọn lửa
Liếm vào thân sóng nóng
Nguyên một mùa đắm đuối
Tình yêu sinh ra Con người
Khi em lúng túng không cất tiếng, là lúc nỗi sợ hãi xa cách quất lên
Ngôn ngữ không quyền uy cho diễn đạt yếu đuối
Đôi mắt ôi mùi nồng nàn ơi
Tạo cho chúng ta ánh sáng mới tinh sau một đêm mê man còn váng sữa
Mảnh trăng như miếng dưa hấu đỏ
Bỏ lạc giữa trời
Váng vất cơn cơn mưa mê sảng
Những giọt mưa tuột ra từ những đám mây bụng mang dạ chửa
Khiến cái túi nilon tứ tung bỗng vỡ nước ối từ một số mái nhà
Vỡ không gian rối tung bê tông cọc sắt
Mưa tới tấp vừa rơi vừa yêu
Không phải Phật nghìn mắt nghìn tay
Anh ủ em trong im lặng đầy hơi ẩm bằng đôi tay xuất thần
Con đường khểnh theo chiếc răng bên trái
Cầu vồng mọc từ hai ngón tay cái
Em ngập vào ngân gió
Ngân anh
Giữa nỗi lạc lõng
Trong ánh sáng đỏ của mặt trăng dưa hấu đang hồi lại màu thu non vì được bú dịu dàng
Những chiếc máy bay như bầy chuồn chuồn ớt
Cắn rốn Ngày và Đêm
Thế mà Đêm chẳng biết bơi băng qua những ngăn cách, khủng hoảng của loài người
Đêm một mình và đêm yêu nhau. Lúc nào cũng tóc
Tóc ướt trong phòng tắm tóc khô héo gối
Dòng sông đầy tóc rụng đang ngân gió
Gọi xanh
Kìa búp búp sen xanh mắt quyền uy khép đêm giao linh
Ôm cơn khát để anh tung vó
Chỉ hơi thở và tiếng hân hoan tưới đầy mặt đất
Hằng hà mầm cây như những núm vú bật lên từ hoang hoá đất đai
Tiếng lục lạc tràn hoang mạc
Ngày sinh của chúng ta: sự nhân - chia đôi tiền định hai người tháng Tư
Em nấp vào vết tay anh để lại trên bàn vàng căn phòng quen lạ ấy
Nơi lưỡi nến phập phồng vươn cả khi sắp tắt trong cái nhìn hình phễu của chiếc lưới chụp bên nụ hồng vàng khô mép cánh giống đôi môi em
Ngày anh về, chưa biết rõ
Phố đầy cây phượng gọi anh từ mùa hoa này
Nơi bay lên bầy vú thiếu nữ
Con đường đêm héo như quả phượng già
Tháng 9 nhớ về chín nhịp phồn sinh trong tiếng gọi đoá đoá hoa kèn tháng Tư nở vào mùa thu tinh khiết...
Con đường trỗi cặp chân dài
Rồi đến Phan Huyền Thư, cũng nổi kém Vi Linh ko đáng là bao, lại một bài thơ tiêu biểu:
Thị Mầu 97
Phan Huyền Thư
Này chị em ơi!
Nhớ ai gầm gào trong cổ họng
rồi cười nưa rúc mặt đám đông
xanh thì đỏ
tím thì vàng
váy ngắn thì chân phải cong
một mình: đạo đức-cười thầm: sang trọng
Này chị em ơi!
Thích ai nói ngọng thành khinh
thằng này đểu con kia kinh
con này cởi áo quần nhanh lắm
không phải bạ ai cũng vén miệng tụt lời
Này chị em ơi!
Yêu đương thì phải giữ gìn
vào sau cửa buồng vần vũ mười lăm phút
ra đường đoan trang chớp mắt thướt tha
yêu không được đánh mất mình
chỉ ăn cắp người ta...
Đấy chị em ơi!
Phải chăng các nhà thơ nữ trẻ bây giờ đang cố lên gân cho bằng với những đồng nghiệp phái mạnh của họ, hay ít ra cũng chứng tỏ nữ quyền ở một chừng mực nào đấy bằng cách đi thẳng vào những chuyện thầm kín nhất, tế nhị nhất của loài người (lại nhớ Dương Thu Hương và Phạm Thị Hoài trogn văn học). Phải chăng giới phê bình đang có một cái nhìn lệch lạc khi ra sức tung hô những nhà thơ nữ trẻ như thế này là bạo dạn, có cái nhìn tân tiến (lại nhớ Số đỏ của Vũ Trọng Phụng). Phải chăng bây giờ người đọc thơ, cảm thơ đã thay đổi cái nhìn với những vần thơ, ko còn như trước, kiểu "lãng mạn cùng gió, mơ cùng trăng và vơ vẩn cùng mây"??? Phải hùng hục, phải trần trụi, phải nóng hôi hổi, phải trắng trợn đến rợn người chăng???
Cũng là yêu, cũng là thương, cũng cháy bỏng khát khao ... Có lẽ mình chỉ hợp với Xuân Quỳnh, với Phan Thị Thanh Nhàn, Lâm Thị Mỹ Dạ, Đoàn Thi Lam Luyến ...
Có phải là nỗi bức xúc của các nhà thơ trẻ?