PDA

View Full Version : Tôi đi biểu tình!


dactanhan
20-03-2003, 11:07 PM
Đây là đài tiếng nói Việt Nam, phát đi từ thành phố Sydney trên đất Úc. Thưa các bạn, cuộc chiến tranh do Mỹ phát động chống Irag đã và đang thực sự trở thành vấn đề nóng hổi trên toàn thế giới thời gian qua. Hôm nay, để đáp ứng nhu cầu thông tin của quý vị nghe đài, chúng tôi dành phần tin tức cho bài tường thuật của một cộng tác viên bổn đài đang theo học tại Sydney. Anh Dactanhan sẽ cống hiến cho quý vị không khí sôi sục của cuộc biểu tình chống chiến tranh mới diễn ra chiều nay tại trung tâm thành phố Sydney. Xin mời anh Dactanhan ạ ...


Alô, xin chào quý vị thính giả. Chiều nay, không khí tại thành phố Sydney khá oi bức. Ánh nắng cuối hè gay gắt và những đám mây ẩm thấp đã làm ko khí thành phố thêm nặng nề. Tin tức về cuộc biểu tình đã lan đi từ sáng sớm. Tại khắp các ga tàu điện ngầm cũng như không ngầm, các bến xe Bus, khuôn viên các trường đại học cũng như các đầu đường xó chợ, đâu đâu cũng thấy các tình nguyện viên của tổ chức Walk again the War Coalition (Tổ chức liên hiệp xuống đường chống chiến tranh)đứng phát cho (lạy) ông đi qua (lạy) bà đi lại các tờ rơi thông báo về những cuộc biểu tình phản chiến sắp tới.

Thật không may mắn cho tôi, người đang có đc hân hạnh tiếp chuyện với quý thính giả, là vùng tôi đang sinh sống và học tập quá xa trung tâm thành phố Sydney. Và căn bệnh lười biếng ngủ muộn đã khiến cho tôi hầu như hoàn toàn mù tịt về cuộc biểu tình sắp tới. Trước đó, tôi và đám bạn thanh niên xa Tổ quốc đã rất quan tâm đến tình hình chiến tranh, va thường xuyên nói chuyện với nhau để bày tỏ một ham muốn, ham muốn tột bậc, đó là đc tham gia vào phong trào biểu tình phản chiến trên toàn thế giới. Và hôm nay, hạnh phúc thay cơ hội đó bỗng rơi độp từ trên trời xuống ...

UNSW - 4.05 pm Sau khi om mình trong mấy cái lecture chán chết, mà trời thì nóng điên lên đc, tôi thả bộ ra ngoài thư viện xem có tí gió mát nào ko. Và quả là vớ đc tin nóng hổi làm bao nhiêu mệt mỏi chán chường bay biến. Vào đúng năm giờ không không phút chiều ngày hai mươi tháng ba năm hai nghìn không trăm linh ba tức là chiều nay, cuộc biểu tình khẩn cấp (emergency rally) chống chiến tranh Irag và lên án chính sách thân Mỹ ủng hộ cuộc chiến. Và thế là bùng học. Và thế là lên đường.

Bến xe Bus - 4.25pm Đợi mãi cái xe chết tiệt chạy vào trung tâm thành phố ko thấy. Phía trước là một dãy dài các sinh viên tan học đang chờ xe. Tình hình là sẽ xảy ra tình trạng tắc nghẽn giao thông như mấy hôm trước ... rush hour ... 1 phút ... 2 phút ... 10 phút ... Đây rồi, chiếc xe Express nhẹ nhàng trờ tới như một giấc mơ, thiên hạ ùn ùn lên xe, nói cười ríu rít mặc cái thằng tôi nhăn nhó đứng ở cái vị trí dễ dàng "xin quý khách vui lòng chờ xe sau, đã hết chỗ ..." May quá, nhờ mấy em Hàn Xẻng mình dây thon thả đứng e lệ nép vào nhau mà phía gần bác Driver còn thêm đc một chỗ đứng. Vội vàng chuồn lên xe, sau lưng hơi lạnh lạnh vì cảnh cửa khép cái rụp, mém tí nữa thì kẹp áo đuôi tôm ... Xập xập xình xình, nghiêng nghiêng ngả ngả. Qua vài cái bến xe Bus thấy trên mặt kính chi chít đầy sơn đen: f this war (tạm dịch có điều chỉnh: Mợ cái cuộc chiến tranh này), Bloody Howard (chú thích: Howard (ko bit mình viết đúng ko nhỉ) là Prai Minítơ của bọn Úc nhợn này). Bật cười, nghĩ đến cảnh trên TV lúc ăn cơm tối qua. Chương trình hài kịch hàng tuần của cái kênh chết tiệt gì đấy có tiết mục hoạt hình về đ/c John Howard này: trên màn hình, cận cảnh một cái bàn tọa có treo lủng lẳng quần đùi hình cờ Mẽo, đồng chí Howard lon ton chạy lại, mặt sung sướng rất chi là trẻ con đc kẹo, cái quần đùi tụt xuống và đ/c rất vô tư quỳ xuống kiss arse :D Dân Úc nhợn ko thâm như dân Tầu, nhưng đc cái bặm trợn, sổ toẹt vào mẹt cả đ/c Thủ tướng oai như cóc cụ, ko có ngán gì. Kể cũng đáng đời thằng cha ấy, ko hiểu ăn phải bả gì của Mỹ mà cứ lon ton theo hầu cha Bush mãi. Chiều nay các lực lượng tham chiến của Úc cũng bắt đầu xuất chinh.

Central - 4.50pm Gọi điện rủ đc 2 đồng chí bạn. Một 5h mới xong, một có lab lúc 5h30 ko đi đc, hẹn nhau ra quán Fastfood gần đấy tán láo tí chờ người kia. Bánh mỳ Subway thì đông mà người phục vụ lèo tèo, chờ mãi chưa đến lượt. Đang ngửa cổ ngắm mấy cái tranh quảng cáo những chiếc bánh thơm tho nhét đầy nào thịt nào cá nào bơ nào xà lách thì nghe ngoài đường ầm ầm như có đám chửi nhau giữa chợ hay loạn đả giữa đường ở VN. Dân tình trong tiệm đang thờ ơ cũng ngồi bật hết dậy ngó dáo dác ra ngoài. Hóa ra là đoàn biểu tình của sinh viên trường UTS (hay là phải thế nữa cũng ko biết, đoán thế thôi vì UTS ngay gần đấy) xuất phát đi lên phía Town Hall (Toà thị chính). Toàn những gương mặt trẻ măng. À mà cũng không ít cụ ông cụ bà. Mọi người vừa đi vừa hô to rất nhip nhàng theo hiệu trống làm từ vỏ bình nước tinh khiết cỡ đại bự: No war! No war! No war! giữa những tràng vỗ tay điểm nhịp. Các loại cờ quạt biểu ngữ. Nhiều nhất vẫn là biểu ngữ của tổ chức Greens (Hòa bình xanh có phải ko ấy nhỉ bà con). Sau đó là kính thưa các kiểu băng rôn khẩu hiệu máu me te tét. Đủ các loại từ ngữ ko đc lịch sự cho lắm dành cho George Bush và John Howard. Đếm theo tỉ lệ thì dân Úc chiếm khoảng 3/5, dân Nam Á và Trung Đông chiếm 2/5 còn lại. Dân Đông Nam Á, Nhật Bản, Hàn Quốc thì lẻ tẻ, đếm mãi trên đầu ngón tay vẫn còn thừa mấy ngón cho vào mồm mút.

Không khí trong tiệm fastfood cũng náo nhiệt hẳn lên khi thỉnh thoảng lại có mấy cô cậu trong đoàn người biểu tình thò cổ vào quán kêu gào nhập bọn. Hơn chục người đứng lên phi theo luôn. Cô bé bán hàng, da ngăm ngăm chắc người vùng Trung Đông, nhấp nha nhấp nhổm. Bác già người Úc đứng "múc" soft drink ngửa cổ cười khà khà, chả biết cười gì. Mình cũng nóng mắt muốn vọt lắm rồi, nhưng mà đói quá, với lại chả lẽ qquăng thằng bạn hiền ở đấy. Đành đứng lại ngồm ngoàm thanh toán cho xong cái bánh my vừa chua vừa mặn vừa cay (hik hik). Đúng lúc đó thì một anh chàng dáng vóc nghệ sĩ từ cái quần đùi nghệ sĩ đi lại thò đầu vào quán. Rất tự nhiên, chàng móc móc tay khua múa trên cây đàn guitar, chơi ngay một bạn Country hay tuyệt với lời hoàn toàn đc cải biên. Vốn tiếng Anh củ chuối hãm hại mình, đâm ra phần văn hóa nghệ thuật hay thế mà qua cái tai đang sột soạt những âm thanh xà lách với bánh mỳ chỉ còn lại mấy tiếng: Nâu ủa Nâu ùa gì đấy. Rồi trống chiếc kèn kiếc lại ầm ĩ cả lên, đoàn người cứ đi, để lại đằng sau những ánh mắt bất lực của các tài xế xe Bus trên con đường đã hầu như bị chặn. Cuối đoàn, một chú nhóc xinh ơi là xinh, yêu ơi là yêu ngồi trên xe nôi cho bố đẩy đi, cả người tì vào cố giữ cái bảng, mặt trước đề cái chết tiệt gì War, mặt sau: John Howard - Arse licker (cái này ngượng :"> ko dám dịch ạ)

Đoàn cứ đi, người cứ hô. Bánh mỳ mãi vẫn chưa hết :( Đ/c bạn kia vẫn chưa thấy tăm hơi.

dactanhan
20-03-2003, 11:07 PM
Central again - 5.05 pm. Bạn đã tới. Xin giới thiệu đây là một cô gái, người hăng hái đi đầu trong phong trào sống khác làm khác trong giới SV Sydney. Chúng ta hãy tạm gọi cô là N, theo điều lệ bảo vệ bí mật đời tư nhân chứng số 5 trang 781 chương 9 Luật dân sự Úc nhợn. Vừa phi thân xuống tàu, cô đã bắn ngay một phát biểu khó chối cãi: "Không khéo chỉ có 2 đứa mình là người Việt Nam, dân ta đc cái tốt tính, ko ai đụng đến mình thì thôi, đắp chăn ngủ kĩ". Lại xuất phát, lần này là đi tàu ra Town Hall station, ngay chỗ đoàn biểu tình tập trung nghe diễn thuyết trước khi diễu hành qua các đường phố chính của Sydney ...

Tàu phi một mạch. Xuống tàu đi lạc lung tung cả vì có quá nhiều đường trồi lên mặt đất. Đang lúng túng nhìn bản đồ và lẩm bẩm chửi thầm thằng cha nào thiết kế ga ngầm này khó chơi thế thì nghe ầm ầm ngay cửa lên gần nhất. Chặc lưỡi mò lên xem thử. Quả y như ý. Ngay phía trước mặt là một rừng người, một rừng biểu ngữ (thêm một rừng cờ hoa nữa thì giống chào mừng tổng thống Fiden hay các em chanh cốm đón mấy anh X Trường ý nhở :MrGreen: ). Len vội vào dòng người, cố nghển cổ lên xem Speaker đang nói ở chỗ nào mà bất lực. Bọn Tây ăn bơ ăn sữa từ thuở bé, lại đc các luồng văn hóa tư sản độc hại bơm hơi nên cao lớn đến khiếp đc, 1m73 của mình thành thảm hại. N, cô bạn thấp hơn mình 20 phân lắc đầu lùi ra xa. Đành vậy.

Town Hall 5.15pm Đã đến người diễn thuyết thứ 3, và sẽ còn năm người nữa. Trên đầu máy bay trực thăng bay phành phạch như con chuồn chuồn, ở dưới là đám đông đang nóng dần lên bởi sự căm phẫn chiến tranh, sự chật chội và khí hậu oi bức (như đã nói ở dactanhan, SVVN, bài post thứ nhất, 2003, Sydney). Tất cả các thùng rác quanh Town Hall đc bịt kín để đề phòng khủng bố cài đặt bom. Cảnh sát có nhiệm vụ giữ an ninh phòng bạo động trong cuộc biểu tình đứng ngáp ruồi. Một cô cop trẻ măng có 3 chàng cop khác vây quanh đang nói cười ríu rít. Đứng ngay gần chiếc loa thùng to tổ bố nên tuy bất lợi về hình ảnh nhưng âm thanh vượt mức yêu cầu, tối chắc phải về dưỡng thương đôi màng nhĩ.

Speaker số 4. Một ông già nào đó. Giọng nói lào phào ancient Úc chả nghe rõ đc cái gì cả. Thiên hạ cứ chờ ông này ngắt nhịp là vỗ tay hú hét vang lừng. Mình cũng vỗ tay, tiềm thức sâu xa từ cái thời thầy hiệu trưởng nói lúc chào cờ đầu tuần bỗng nhiên thức dậy. Hơi ngán ngẩm thì may quá, 4 người còn lại đều nói rất rõ ràng, nghe cũng tạm đc ko đến nỗi nào.

Speaker số 5, cô Amanda Tattersall (biết rõ thế vì Sydney Morning Herald đưa tin đấy ạ :D ) nói hay tuyệt vời về sự mến chuộng hòa bình, về chủ trương của Thủ tướng Howard, về sự đê tiện của đế quốc Mỹ (cái này thì chúng ta đã rõ :P ). Ông Howard đc gọi là tiểu nhân (dịch thô sang Hán Việt) lừa dối nhân dân Úc đổ tiền vào chiến tranh, bợ đít Mỹ xâm lược Irag.

Speaker số 6, lại một cô gái rất trẻ. Tôi ko nghe đc hết nội dung vì đang mải quan sát toàn cảnh cuộc biểu tình. Số lượng người cực đông (sau này mới biết là hơn 15 nghìn người), hơn phân nửa là Sinh viên, sau đó là người già, người nước ngoài và người của các tổ chức hoạt động xã hội. Vì đây là cuộc biểu tình khẩn cấp và đang trong giờ hành chính nên rất ít công chức tham gia. Những người tham gia tổ chức cuộc biểu tình đi lại như con thoi, phát ra những tờ rơi nho nhỏ, các tờ báo tin nhanh về chiến tranh Irag. Khẩu hiệu lần này rõ ràng là phong phú hấp dẫn hơn, chĩa mũi nhọn vào công kích Bush và Howard, 2 kẻ đại gian đại ác trong con mắt quốc dân :lol: Còn lại là các khẩu hiệu về hòa bình. Đáng chú ý là có một nhóm người Cuốc ở Sydney công khai phản đối Saddam Husen và khéo léo lôi kéo sự ủng hộ bằng cách trương biển hiệu: No Saddam No war. Họ còn tranh thủ đc 3 bác thanh niên Úc nhợn hẳn hoi (chắc là bồ của mấy cô gái Cuốc) giơ cao 3 tấm ảnh những nạn nhân bị giết bởi chế độ độc tài của Husen. Nhìn những nạn nhân có cả trẻ con nét mặt đau đớn nằm trong những vũng máu nhầy nhụa mà tôi lạnh cả người. Có một cái gì đó nghiêm túc lại trong ý nghĩ. Chiến tranh là chết chóc là đau thương, là tàn phá, là đổ nát. Những người kia phản đối Husen, nhưng biết đâu dù ông ta ra đi hay ko ra đi, Mỹ vẫn cứ tiến hành cuộc chiến.. Và khi tiếng súng đã nổ thì ko chỉ có 3 bức ảnh, mà sẽ là hàng vạn bức ảnh về nỗi đau thương của người dân Irag, mà trên một quy mô rộng lớn hơn nhiều, ở một mức độ khủng khiếp hơn nhiều. Chiến tranh là máu. Và ko hẹn mà tôi cùng cô bạn ko ngại ngần gì nữa, hòa giọng với hơn chục nghìn người hét lên: No war!

dactanhan
20-03-2003, 11:08 PM
Town Hall 5h45pm Người diễn thuyết cuối cùng. Hình như là một anh chàng nào đó của Tổng hội Sinh viên Úc. Giọng khàn khàn, lè nhè. Tôi bĩu môi bảo N, lúc này đã gần xiu xỉu vì cái không khí đặc quánh này: Anh chàng này chắc đã nhậu phê phê mới lên diễn đàn. Xem vậy mà ko phải vậy, anh ta nói khá thuyết phục, dù theo kiểu ngang tàng anh chị. Có lập luận rõ ràng và lôi cuốn. Jonh Howard và Bush bị chửi mắng tàn tệ. Nhưng rõ ràng là chừng ấy đã đủ. Mọi người vẫn nhiệt tình vỗ tay từng tràng theo những cú ngắt nhịp của diễn giả, nhưng có một làn điện ngầm kích thích đã lan tỏa. Time to go for MARCH. Trên khuôn mặt mỗi người đều ánh lên một tinh thần gì đó rất khác. Họ tự nguyện đến đây, tất nhiên cũng một phần vì quân đội Úc, là con, là em của họ cũng tham chiến. Nhưng mà tự dưng tôi tin rằng nếu cuộc chiến này chẳng có gì liên quan trực tiếp đến họ thì sự việc vẫn xảy ra như vậy. Họ vẫn đến đây, tập trung ở ngay trước tòa thị chính thành phố này, để góp một phần tiếng nói ngăn chặn cuộc chiến tranh mà ai cũng biết là vô nghĩa lý. Chiến tranh dân tộc là chính nghĩa còn mang lại biết bao đau thương sau ngày chiến thắng, huống chi một cuộc chiến vì dầu lửa, vì tầm ảnh hưởng quyền lực đối với thế giới này ...

Đoàn người vỗ tay vang dội và reo hò ầm ĩ khi phần diễn thuyết kết thúc. Hành trình sẽ đi qua những phố lớn nhất của Sydney: George St, King St, Elizabeth St, Phillip St rồi tới Circular Quay, trung tâm văn hóa của Sydney. Tất cả những con đường dẫn vào các phố này đều ùn tắc bởi đoàn người biểu tình. Tuy vậy các tài xế hết sức vui vẻ và tỏ thái độ ủng hộ đoàn biểu tình. Con phố trên đường đi bị tràn lên cả vỉa hè, người và biểu ngữ, biểu ngữ và ngờ uời. Tôi cố gắng kiếm một chỗ có thể nhìn sang xung quanh xem thiên hạ thế nào. Đoàn biểu tình dài chừng 1, 5 km, tuy ko nhìn thấy đầu và cuối nhưng cũng có thể đoán chừng như vậy, vì con đường này đã vô cùng quen thuộc với dân nhà quê lên Syd lọ mọ suốt đêm như tôi.

Tôi và N chen vai thích cách với những người ko quen biết bị (hay đc) đẩy tràn theo dòng người. Qua Town Hall, một số quan chức làm việc trong tòa nhà ra đứng trên ban công nhìn xuống với ánh mắt thờ ơ. Đám đông gầm gừ một cách hậm hực. Tiếng hô càng vang dội hơn bao giờ hết. Những cánh tay giơ thành 2 ngón chĩa về phía những quan chức kèm theo húyt sáo, la ó. Chưa kịp nhìn kĩ gì đã phải đi qua mất. Tiếc quá, vì thực ra ít xem TC nên cũng chả rõ thái độ của chính giới Úc thế nào.

N lại bật ra một lần nữa: "Có lẽ đúng là chỉ có 2 đứa mình là người Việt Nam." Nhìn quanh, vàng trắng đen đủ cả nhưng thấy rất ít người Đông Nam Á, và nhất là những bóng dáng mang đặc điểm của các đồng bào mang dòng máu Lạc Hồng. Phía trước tôi là một dãy 3 cô, có vẻ người Trung Đông với áo choàng và khăn khố luộm thuộm đang hô hào đủ mọi thứ với vẻ hết sức nhiệt tình. Bên trái là một nhóm thanh niên người Úc, có lẽ nằm trong một tổ chức nào đó, cầm cờ phướn, trống chiêng và có cả loa cầm tay hò hét om sòm. Phía sau là một hội các ông già bà già có vẻ rất sung sức ko chịu thua cánh thanh niên trong khoản hò hét. Volume turn up hết cỡ tới mức làm tôi phải trộm vía các cụ nghĩ hay là các cụ kém khoản thính giác. Các đồng chí điếc tưởng thiên hạ ai cũng điếc như mình nên đc cái nói chuyện các thứ giong vang xa, vang khoẻ :wink: Hai bên đường thiên hạ bắt đầu đi làm về, đứng nhìn một cách hoặc thích thú, hoặc tò mò, hoặc đầy vẻ ủng hộ. Đủ các thể loại máy ảnh và camera thi nhau nháy lách tách, giữ lại những hình ảnh hiếm hoi trong cuộc sống tĩnh lặng của người dân Úc ...

Tôi và N cố gắng len lên phía trên đầu. Miệng thì trào phúng nói với nhau rằng biết đâu được quay lên TV, cho bố mẹ ở nhà nhìn mặt con một tí, nhưng trong bụng thì lại nghĩ khác. Có thể lúc trước là do hiếu kì một phần nữa, nhưng bây giờ thì hoàn toàn hòa nhập vào không khí phản chiến sôi sục của mọi người. Và còn một lý do nữa thầm kín hơn mà ko đứa nào muốn nói ra là thực sự muốn tìm kiếm cái cảm giác tự do công dân, cái cảm giác của sức mạnh tập thể trong quần chúng, cái cảm giác mà từ xưa đến nay hiếm khi nào có đc. Một cuộc chuyển quân nhanh chóng từ gần khúc đuôi qua mấy phố chính đã lên tới khúc đầu ko mấy khó khăn, mặc dù người chen người, cỏ cây chen lá đá chen hoa ko phải là ít. Vốn dĩ người Việt Nam nhỏ con mà.

Tôi gặp trên hành trình của đoàn biểu tình một cô gái ăn mặc rất mốt, tóc nhuộm và khuyên. Đủ các biểu hiện để một thằng bảo thủ như tôi nghĩ là cái loại đú đởn ăn chơi có biết chi về đời. Cô ôm một cái bảng thật to đề chữ Dont back Bush và ko tiếc sức trong việc lĩnh xướng mọi người rầm rập hô theo nhịp: No war.

Tôi gặp trên hành trình một anh chàng Tây con cao lớn, tay xách cặp da, kính trắng hẳn hoi ra dáng một luật gia hay SV học sau Đh gì đó. Anh này cầm một cái kèn xanh xanh đỏ đỏ phồng mang trợn má thổi đánh nhịp cho đám đông giữa những lúc tiếng hô đứt quãng. Khi nào tinh thần mọi người xìu xuống quá độ thì anh chàng này lại bỏ kèn ra gào ầm lên: No war.

Tôi gặp trên hành trình một bà sồn sồn chừng 40 tuổi, béo phục phịch trông rất ra dáng người thất nghiệp. Tôi và N đi cùng với bà này trên một đoạn phố dài khoảng 400 m, chỉ vì quá hâm mộ cái giọng vô cùng khoẻ của bà ta. Cứ 2 giây đh một lần, mặt bà dần dần đỏ tía và giọng khàn đi. Đi mãi lên trên xa phái trên tôi vẫn còn nghe cái giọng đặc biệt ấy, bây giờ đã hơi nghèn nghẹn hô lên: No war.

Còn có một cô nhóc bé tí xíu, tôi mắc tật thích trẻ con đáng yêu, ngồi chễm chệ trên cổ mẹ, miệng reo a a rất thích thú. N bảo trẻ con bên này sướng, người lớn và điều kiện cho phép chúng đc tiếp xúc rất sớm với những chuyện như thế này, tầm nhìn và ý thức sẽ ko bị hạn chế. Tôi cũng đồng ý, chỉ nghĩ rằng hy vọng sau này bé lớn lên, có con se ko phải bồng con ra đường đi với đoàn biểu tình như thế này, đứa con xinh xắn của bé sẽ ko bao giờ phải bôi màu lên 2 má trắng tinh khôi dòng chữ: No war.

dactanhan
20-03-2003, 11:10 PM
http://www.smh.com.au/ffxImage/urlpicture_id_1047749877076_2003/03/20/20war_protest,0.jpg

Thưa quý vị thính giả, còn nhiều chuyện nữa để kể cho các quý vị nghe về lần đầu tiên tôi đi biểu tình. Chẳng hạn như chuyện đi qua Đại sứ quán Mỹ dân tình đã la ó thế nào, mặc dù nhân viên Mỹ trốn đâu mất hết và chỉ có các chàng kị binh cảnh sát đứng ngay đơ chịu trận cơn thịnh nộ của công chúng. Chẳng hạn như chuyện N bạn tôi kết án bon tư sản đế quốc hết sức thâm độc khi xây đường rất rộng tiếp luôn sau con đường nhỏ nhằm làm loãng mật độ người biểu tình :lol: ;) Chẳng hạn như chuyện các thanh niên mặc áo đỏ tình nguyện kiên nhẫn đứng giang tay ra ở những đoạn chuyển lộ trình để chỉ dẫn cho mọi người làm tôi chợt nhớ hình tượng những bàn tay truyền lửa nhiệt tình ở một nơi nào đó :) Chẳng hạn như chuyện đi năn nỉ mấy lão già khó tính của bọn The Greens để xin một cái biểu ngữ hết hơi mấy lần mới đc một cái. Và ngay sau đó bị một cô nàng trẻ măng đuổi theo gần trăm mét đòi lại cho bằng đc để để dành cho ngày Chủ nhật tới, cho cuộc biểu tình chính thức tại Sydney mặc cho cái mặt thằng tôi nhăn nhó sau khi rất vênh vang vác cái biển đi hô hoán. Nhưng kể những chuyện đó mất thời gian lắm, và tôi cũng tự cảm thấy mình sến quá rồi, ko còn hợp với tinh thần hừng hực của cuộc tranh đấu nữa. Xin đc kết thúc bài tường thuật tại đây.


Chương trình tường thuật của nhà đài tối nay đến đây là hết. Xin cảm ơn quý vị đã quan tâm theo dõi. Chúc quý vị ngủ ngon, có những giấc mơ đẹp, và tiếp đó là kì nghỉ cuối tuần vui vẻ. Ảnh của ngày chủ nhật sẽ có trong thời gian sớm nhất.

*Bài đã đăng ở http://www.sinhvienvietnam.net

Tucurie
02-04-2003, 07:46 PM
Cám ơn bác dactanhan đã cho em cái cảm giác được sống trong không khí của một-cuộc-biểu-tình-thực sự!

Mong rằng tinh thần của con Lạc cháu Hồng sẽ được các bác thể hiện trên đất Úc! ;)

Một lần nữa,cám ơn bác dactanhan!