PDA

View Full Version : Chuyện Hai Người


Anh Trai
31-03-2008, 06:10 PM
Có lẽ hắn là người cuối cùng biết tin nàng về làm ở phòng Marketing, chỉ cho đến khi anh bạn giới thiệu nàng với phòng Support của hắn, thì lúc đó hắn mới lờ mờ biết đến nàng như là một cô bé tốt nghiệp khoa Kinh tế đối ngoại trường ĐH Ngoại thương, nơi mà cách đó vài năm, hắn cũng sung sướng như bao người khác khi cầm trong tay mảnh bằng Đại học và khấp khởi mừng thầm vì nghĩ rằng từ giờ trở đi hắn có thể mang nó đi xin việc ở bất kỳ nơi nào hắn muốn, và ở bất kỳ nơi nào người ta cần.
Sau khi đáp lại lời chào cực kỳ lịch sự của nàng, vẻ mặt hắn lại trở nên lạnh lùng như mọi ngày với một ý nghĩ quen thuộc: "Rồi lại ra đi như những người khác mà thôi, giới thiệu làm gì cho mệt". Gần như ngay lập tức, hắn ném nụ cười xã giao của nàng đi chỗ khác, cắm mặt vào chiếc máy tính để làm tiếp công việc quen thuộc hàng ngày là viết thư cho người yêu hắn.

Hắn tình cờ quen người yêu của hắn khi công ty có thêm dịch vụ 1088 dành cho tin học, cũng giống như tất cả mọi hôm, hắn uể oải nhấc chiếc điện thoại của tư vấn tin học và cũng bắt đầu với một giọng uể oải quen thuộc như thế: "A lô! Tư vấn tin học xin nghe". Đầu bên kia, một giọng nữ cất lên nhẹ nhàng: "A lô! Anh vui lòng tư vấn về máy in." "Trời đất, lại máy in". Trước đó 5', hắn cũng tư vấn 2 cuộc điện thoại một lúc về cái thể loại củ chuối giống hệt như vậy. Nhưng theo thói quen lịch sự vốn có, hắn biết cách làm thế nào để cho chiếc máy in chết tiệt kia có thể hoạt động bình thường trở lại, hắn uể oải nhận một lời cám ơn cũng nhẹ nhàng như câu đầu tiên hắn nghe thấy. Nhưng cũng không hiểu sao, có lẽ là do ghét 1088, hắn nói với người vừa cảm ơn hắn rằng: "Lúc nào bạn gặp trục trặc về máy in, bạn nên gọi vào số hỗ trợ kỹ thuật của chúng tôi và xin số lẻ 291, chúng tôi sẽ tư vấn cho bạn". Hắn cũng nói cho người ở đầu dây bên kia biết hắn tên gì và làm ở phòng nào, rồi lại nhếch mép khi nghe thấy lời cảm ơn lần nữa. Lơ đãng nhìn bình nước Laska hế nhẵn ở trong phòng, hắn bỗng tưởng tượng rằng, nếu như tất cả mọi lời cảm ơn như thế hay tương tự như thế có thể đổi được thành một cái gì đó vật chất hơn, hay ít ra đỡ nhàm chán hơn, ví dụ như một lời mời đi uống nước, thì có lẽ hắn đã không uể oải như thế này.

Công nhận hắn thiêng thật, đúng một tuần sau, hắn nhận ra giọng nữ nhẹ nhàng của tuần trước xin vào số 291 của hắn và muốn mời hắn đi uống một ly cafe tại Cafe Phố. Lý do của cuộc hẹn gặp này là để cám ơn vì hắn đã tư vấn cho chiếc máy in. Và từ đó, hắn chợt hiểu ra rằng chiếc máy in đó không chết tiệt như hắn đã từnng mong muốn nữa, mà ngược lại, ngày nào hắn cũng cầu mong cho cái máy in đó không có điện vào, hay bị kẹt giấy, hay đại loại gì đó mà không thể chạy được, để hắn lại được mời đi uống nước những lần tiếp theo. Và cuối cùng thì hắn cũng hiểu ra rằng hắn kết người đó kinh khủng và muốn nói với người đó một cái gì đó thật nhẹ nhàng và chân thật. Trời đất, hắn tỏ tình trước, tỏ tình theo cái kiểu mà hắn cho rằng nếu nói như thế, người đó sẽ "chết" nhanh hơn. Và hắn đã thành công! Hắn và người yêu của hắn đã từng ngạc nhiên khi nghĩ về chuyện đó: "Anh với em quen nhau như thế nào nhỉ? Tại sao em biết anh?" Khi đó hắn thường kéo sát người yêu của hắn vào lòng và kể lại tất cả mọi chuyện, giống như người ta tường thuật bóng đá vậy, tức là từ đầu tới cuối, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Hắn thấy người yêu của hắn cười vui vẻ, và dường như hắn cảm thấy hắn và người yêu của hắn sẽ trở thành một đôi thật đẹp, nhưng cho đến bây giờ hắn mới biết là hắn đã nhầm.

Nàng thật sự khác xa so với người yêu của hắn. Những ngày đầu nàng mới vào công ty, lúc nào hắn cũng muốn nhìn nàng với con mắt thiếu thiện cảm, chỉ vì nàng sang phòng Support của hắn đúng một lý do là phòng Marketing thiếu máy tính. Lúc đó, hắn sung sướng với ý nghĩ rằng nàng đang cố tình muốn làm quen với tất cả mọi người trong phòng, tất nhiên trong đó có hắn! Vì vậy hắn nghĩ ra đủ mọi câu nói, mọi chuyện tiếu lâm để kể cho tất cả mọi người trong phòng khi nàng ở đó, và sung sướng ra mặt khi nhìn thấy nàng khó chịu hay nhăn nhó. Nhưng dần dần, hắn nhận thấy cách nói chuyện của nàng thật quá, thật đến nỗi không thể hiểu nổi, khiến hắn cảm thấy những câu đùa của hắn càng ngày càng lố bịch. Rồi như để tạ lỗi với những câu đùa ác ý đó, hắn hăm hở chỉ cho nàng tất cả mọi thứ hắn biết về công việc hiện tại, về những khách hàng tiềm năng cũng như khách hàng "chuối" nhất mà hắn từng ngán ngẩm. Càng ngày, hắn càng muốn tỏ ra thân thiện với nàng, muốn mời nàng đi ăn một cái gì đó, muốn mỉm cười sung sướng mỗi khi nàng làm xong công việc của mình. Không hiểu sao, hắn đâm nghiện với tiếng quốc quen thuộc mỗi khi nàng bước chân sang phòng Support. Và cả tiếng cười nữa chứ, sao mà ngay cả bản thân hắn cũng không hiểu tại sao không thể tập trung công việc mỗi khi nàng làm một cái gì đó đằng sau hắn. Nàng làm cho hắn nhớ lại trước kia hắn cũng có một cô bạn gái cũng vui vẻ và chân thành giống hệt nàng. Cô bé thời trung học của hắn cũng hay cười như thế, cũng thánh thiện như thế, và cũng hồ nhiên đến đam mê như thế.

Vào một buổi sáng mưa thật buồn, hắn đến công ty với vẻ mặt cũng buòn. Hắn cau có với tất cả mọi người xung quanh. Hắn đăm chiêu nhìn vào màn hình máy tính mà chẳng hiểu đang nghĩ cái gì, thỉnh thoảng lại thở dài, cũng chẳng muốn để ý đến những bước chân quen thuộc như mọi ngày của nàng. Thế rồi hắn thấy con chuột của hắn nhấp nháy, và giật mình nhận ra hộp thư báo có mail mới đến. Lặng lẽ, hắn mở mail mà nàng gửi cho hắn. Hắn cũng chẳng buồn ngạc nhiên khi nàng hỏi tại sao hắn có vẻ không bình thường như mọi ngày. Quả thật, hắn muốn ai hỏi thăm hắn một câu, nhưng chẳng ai làm thế cả, trừ nàng. Thế rồi, nỗi đau đã thôi thúc hắn mời nàng đi uống nước vào chiều hôm đó, khi mà trời vẫn mưa tầm tã. Tại quán Para.d.i.s.e trên đường Lý Thường Kiệt, hắn đã kể cho nàng nghe mọi chuyện đang diễn ra với hắn. Hắn kể với nàng rằng hắn buộc phải ra đi vì người yêu của hắn có lẽ sẽ không hạnh phúc khi bên hắn, rồi lừa hắn mà có người khác..., hắn than thân trách phận, than cho số phận hẩm hiu, và đường tình duyên không suôn sẻ khi biết rằng cô bé thời trung học của hắn cũng sắp lên xe hoa. Nàng im lặng nghe hắn than thở, rồi cố an ủi, vỗ về hắn để cho hắn cảm thấy vui vẻ hơn. Nàng kịch liệt phản đối cách nhìn nhận phụ nữ một cách thù địch của hắn. Hắn than thở rằng hắn cảm thấy sao phụ nữ họ giả dối đến thế, và hắn nhất quyết không chịu yêu nữa. Nhưng cuối cùng, nàng chiến thắng được những suy nghĩ chán nản của hắn để đưa hắn về thế giới thực tai. Hắn cảm ơn nàng đã quan tâm đến hắn, và chỉ cho hắn biết cuối cùng thì trên thế giới này còn có rất nhiều phụ nữ chung thuỷ.

Đã lâu lắm rồi hắn mới lang thang một mình trên các phố cổ của Hà Nội như thế này. Dưới trời mưa như trút nước trong một đêm thứ bảy cô đơn và run rẩy, hắn chợt nhận ra rằng hắn đang nhớ nàng kinh khủng. Và chợt trong tiềm thức của hắn, giá như nàng ở đây, ngay bên cạnh hắn. Hắn gục đầu xuống ly cafe, và mong chờ bước chân quen thuộc của nàng, bước chân đã làm hắn rung động đến siêu lòng.

Anh Trai
11-04-2008, 10:19 PM
Chàng

Nàng bỗng nhớ lại ngày xưa, thời gian sẽ quay ngược trong trí nhớ của nàng...

Ngày ấy, nàng mới vào... Cầm cặp chứng từ, nàng rảo bước tìm chàng. Thấy chàng mắt sáng, mũi cao, gương mặt thanh tú đang khoa chân múa tay ba hoa về thủ thuật đè người, phạm lỗi kín gì đó, nàng ngước nhìn chàng thán phục, không quên chìa ra xấp giấy tờ: "Anh ký giúp em". "Ơ, cô này, không biết là anh không bao giờ ký tá gì vào buổi chiều hay sao? Mang sang bên kia!".

Nàng ê chề quay bước trong cái nhìn thông cảm của mọi người. Hình ảnh mà nàng hằng ngưỡng mộ bỗng chốc vỡ tan tành, thay vào đó là bóng dáng còm cõi của gã, kẻ mà nàng vô cùng căm ghét!

Ngày công ty mới thành lập, gã là chủ tịch hội đồng quản trị luôn, công ty do lão mở mà, nên giấy tờ gì cũng phải qua tay gã. Người đâu lại xăm soi, lạnh lùng và nguyên tắc đến thế! "Bán cho XYZ hả? Nam, công nợ của thằng này chuối lắm phải không?" "Sao bọn em ký hợp đồng này rẻ thế..." Cơ khổ, gã bo bo bảo tồn vốn cũng vì lo cho sự an toàn và phát triển của công ty, hội kinh doanh bên nàng thì cồn cào vì doanh số. Gã làm như kinh doanh không lo đòi nợ và không biết buôn bán thế nào là lỗi với lãi chắc?


Những tháng đầu, mỗi khi cầm giấy tờ giấy xuống thanh toán là tôi lại có mặc cảm như mình là đứa con ăn bám đang ngửa tay xin tiền cha mẹ vậy. Thế nào chàng cũng căn vặn đủ điều rồi gạch đi vài khoản mục bắt nàng phải làm đi làm lại. Hồi đấy, nàng thù chàng lắm!!

Có lần chàng nhìn nàng rất lâu rồi bảo: “Em rất giống một cô bạn mà anh hâm mộ hồi đại học”. Nàng xao xuyến mất mấy ngày vì câu nói đó. Tốt nghiệp trường Đại học kinh tế loại ưu, gạt qua đống học bổng ngon xơi, ở lại, chàng được nhận vào một ngân hàng danh tiếng nào đó. Rồi cũng không được lâu, với những suy nghĩ khác người của chàng, chàng đầu quân cho một tập đoàn lớn, tại đấy, được sếp Tổng phát hiện ra chàng và vời về làm chuyên gia tài chính. Thông minh, sắc sảo, có những lập luận logic, ham tìm tòi, học hỏi, chẳng mấy chốc chàng được các sếp tin dung. Nhưng rồi với cá tính của mình, chàng cũng ra ở riêng, và thời kỳ đen tối cho các nhân viên của chàng bắt đầu từ đây.
Có lần quá phẫn uất và bức bách trước thói hạnh họe của chàng, một nhân viên đã vẽ ra viễn cảnh như thế này: “Vài năm nữa, để tiết kiệm tối đa tiền điện nước cho công ty, gã sẽ tung ra một loại thẻ giới hạn số lần ra vào WC của mỗi người. Khi ấy, sẽ có lúc bạn phải nghe chất giọng đáng ghét của gã rè rè phát ra từ chiếc loa trên tường: “Xin lỗi, bạn đã hết lần truy cập”.

Nàng say mê chàng bởi chàng có một đam mê kỳ lạ với trái bong. Sau một mùa giải trầm ngâm nghiên cứu chiến thuật, sở trưởng, sở đoản của mọi cầu thủ trong công ty từ lề sân cỏ, chàng quyết định vào cuộc. Chấp nhận vươn lên từ vị trí thủ môn, rồi hậu vệ trái, lặn lội qua các đội bóng đang sa cơ lỡ vận, cuối cùng chàng đã ghi được bàn thắng. Nghe đâu, hôm sau cô bạn gái lăn đùng ra ốm, phần vì viêm họng do lần đầu được ăn kem thỏa thích, phần nữa do đầu đau như búa bổ, hai lỗ tay bùng nhùng bởi bị tra tấn không dưới 150 lần về pha ghi bàn ngoạn mục đó. Đáng đời!

Chàng làm cho phòng nàng và bên chàng rơi vào một cuộc chiến không khoan nhượng. Bằng những lời lẽ ngạo mạn, chàng tuyên bố, bên phe nàng chỉ là một lũ đá thuê cho câu lạc bộ của chàng, được trang bị quần áo, được trả lương theo công sức. Vấn đề là bên nàng không cần tiền, bên nàng chỉ cần xưng danh trong làng thể thao. Chàng vẫn vênh váo, không chấp thuận đề nghị liên danh của bên nàng. Và bên kia đã phải trả giá đắt khi rớt hạng vì không có bên nàng trong lực lượng.

Liên miên suy nghĩ, nàng không biết là thang máy đã lên đến tầng cao nhất, quái nhỉ, nàng đã làm ở đây đã lâu, làm gì có luật ký sáng hay ký chiều nhỉ, chỉ hạch sách thì có… Chạy ùa vào phòng, nàng nhấc điện thoại quay số phòng Giám đốc:
- Cho Em gặp … Chàng!
- Chàng đây.
- Anh có cần hành hạ em đến thế không ạ?
- Hơ, anh trêu em đấy, làm gì được nào?

le_da
11-04-2008, 11:06 PM
Chả hiểu các ông để kiểu chi mà hết bài Chàng rồi nàng rồi 2 đứa thuộc thể loại văn học mà cứ để lù lù trong cái chủ đề Cựu học sinh lam sơn, lạc đề kinh khủng mà chẳng thấy có ý kiến chi. Vớ vẩn thật.

Anh Trai
12-04-2008, 12:28 AM
Chả hiểu các ông để kiểu chi mà hết bài Chàng rồi nàng rồi 2 đứa thuộc thể loại văn học mà cứ để lù lù trong cái chủ đề Cựu học sinh lam sơn, lạc đề kinh khủng mà chẳng thấy có ý kiến chi. Vớ vẩn thật.

Ơ, chú là người kiểu gì, thuộc giống gì, ăn cái gì mà lại hỏi những câu nghe nó gì gì như thế. Box cựu học sinh, anh là cựu học sinh, anh viết về cựu học sinh, những người thật việc thật, có điều vì lí do nào đó, được cách điệu hóa đi để không làm lộ danh tính của họ, chứ chú nghĩ là văn học nhà chú đấy à, không vào đây thì vào đâu. Anh post đây để không gây loãng, xáo trộn nơi khác, vì bọn anh ra trường từ xa xưa rồi, quay lại chỉ dám mon men tới khu cựu học sinh thôi, chú đừng có lắm điều thế.

le_da
12-04-2008, 01:06 AM
Ơ, chú là người kiểu gì, thuộc giống gì, ăn cái gì mà lại hỏi những câu nghe nó gì gì như thế. Box cựu học sinh, anh là cựu học sinh, anh viết về cựu học sinh, những người thật việc thật, có điều vì lí do nào đó, được cách điệu hóa đi để không làm lộ danh tính của họ, chứ chú nghĩ là văn học nhà chú đấy à, không vào đây thì vào đâu. Anh post đây để không gây loãng, xáo trộn nơi khác, vì bọn anh ra trường từ xa xưa rồi, quay lại chỉ dám mon men tới khu cựu học sinh thôi, chú đừng có lắm điều thế.
Cũng ko muốn chọc ngoáy thêm, thực ra đọc giọng văn thì đoán ông là Nguyễn Thành Vinh j j đó thì phải, thấy viết ko đúng chủ đề thì ngứa mắt và nói thế cho ông hiểu thôi, chứ ông muốn làm j thì cứ làm, ko cản.

dactanhan
12-04-2008, 02:55 PM
Xin confirm là nick Anh Trai nào đó không phải Nguyễn Thành Vinh. Anh có trơ trẽn thật nhưng chưa đến nỗi viết và tự viết về mình dở ẹc (http://www.ptthlamson.net/forums/showthread.php?t=9671) =)).

Với lại vài năm nay rồi anh cũng không phải núp nick ai =)) có mỗi cái dactanhan này thôi.

phương 06-09
12-04-2008, 07:22 PM
Anh Trai j đó ơi viết tiếp đi ợ, he he, dạo này mình đang máu yêu lại toàn đọc đc mấy cái bài nầy.

hoanghuyae
13-04-2008, 01:14 AM
Xin confirm là nick Anh Trai nào đó không phải Nguyễn Thành Vinh. Anh có trơ trẽn thật nhưng chưa đến nỗi viết và tự viết về mình dở ẹc (http://www.ptthlamson.net/forums/showthread.php?t=9671) =)).

Với lại vài năm nay rồi anh cũng không phải núp nick ai =)) có mỗi cái dactanhan này thôi.

Em cũng xin vào đây xác nhận vụ này, bác Đác nhà mình nhẽ đâu lại viết tệ dư thế. Cùng kiểu văn phong dưng đọc bài của bác Anh Trai em chả thấy toát lên được cái gì, thiên về kiểu tâm sự, nhật ký blog hơn :devil:
(sorry trước nếu bác này phật ý)

Anh Trai
13-04-2008, 03:06 PM
Rồi, anh cũng phải vào khẳng định 1 câu chắc nịch là anh không phải chú Dac, anh biết chú ấy chỉ dùng mỗi nick dactanhan, và văn chú ấy là văn của ông sao sáng trên trời, sao như anh được. Tất cả chỉ do chú le_da kia đọc hiểu văn người khác kém nên nhận nhầm người thôi, các chú lèm bèm quá.

vavo
14-04-2008, 12:38 AM
oài! Đã là cái X gì đâu mà ngồi đây... X phải văn anh.... văn anh X thối như thế này... thật mệt với các chú!

Bập bõm đọc đc mấy quyển sách rồi nhại đi nhại lại mấy câu văn câu phong của các bậc danh sĩ...

Nhìn lại bài mình viết đê....

Ngô Từ
14-04-2008, 04:13 AM
Anh thì nghĩ diễn đàn nơi anh em giao lưu văn nghệ với nhau, viết được gì hay ho anh em đọc cho vui, giảm stress. Còn chú dactanhan với chú hoanghuy trêu bác Anh Trai tí thôi, chắc không ai để bụng :8:, chứ hai chú đấy dạo này chuyển nghề bỏ viết văn sang đi buôn đất buôn cổ phiếu rồi :dapdau:

Anh Trai
29-04-2008, 04:24 AM
Hắn được mệnh danh là "Nhà Xác". Với cái tên đó, hắn khá nổi tiếng. Có người bảo vì nhà hắn gần cổng sau bệnh viện, có người lại bảo vì cái hình hài như ép xác của hắn. Bị bạn bè trêu là tảo hôn hắn ức lắm, rõ ràng là hắn lấy vợ năm đó hắn đã ngoài 20, mà theo luật hôn nhân gia đình Việt Nam thì đâu có sớm.

Vừa tốt nghiệp Đại Học, chân ướt chân ráo về đầu quân tại văn phòng TW nọ, hắn cũng bì bõm biết tí chút về lập trình nhưng có lẽ do hắn có tài ăn nói có duyên nên sếp tin ngay. Vì vậy, hàng ngày hắn có thể vênh mặt với bè bạn khi đi ra đi vào cái cổng cơ quan. Cái khổ của hắn thì chỉ mình hắn biết. Vừa vào học cao học, hắn đã bập ngay vào chuyện yêu đương trai gái. Người yêu của hắn thời đó là hoa khôi của trường với nước da trắng và mái tóc dài. Khối đứa con trai trong trường đã nhìn hắn bằng đôi mắt hằn học khi hắn nẫng tay trên cô nàng hoa khôi. Và cũng vì cái sự sĩ diện đó mà hắn phải cưới nguyên một cô vợ. Cuộc sống của hắn khi chưa về cơ quan thật là nhẹ nhàng và với hắn nhất vợ, nhì vợ, ba vợ và bét cũng vẫn là vợ hắn.

Những ngày đầu tiên làm việc ở Văn phòng hắn thấy cái gì cũng lạ. Vừa vào đến cổng bảo vệ đáng lý phải gặp được sự tươi cười thì hắn lại gặp những bộ mặt khó đăm đăm càu nhàu hắn chỗ để xe, rồi hắn lại gặp một bác già già cứ soi hắn từ đầu đến chân rồi hỏi hắn: "Mi đi đâu đấy". Rõ ràng là họ chả coi mình ra gì. Rồi lại còn cái mà họ gọ là thang máy nó cứ kêu ù ù như cối xay gió, đi thì chậm hơn cả đi bộ lại còn sẵn sàng rơi tự do làm hắn hú hồn nữa chứ. Nhưng có điều mà hắn thấy thích thú nhất là ở văn phòng có nhiều cô gái đẹp. Đúng là tuyến cấp cao có khác, quan liêu bao cấp nhưng rất màu mỡ!! Hắn cứ trố mắt ra mà nhìn. Hình như là có bao nhiêu cái đẹp ở Hà Nội này họ tuyển hết vào Văn phòng này để cho vui mắt thì phải (?!). Cứ thử nhìn hai cô lễ tân mà xem. Hôm thì ăn mặc áo dài tha thướt, hôm lại váy ngắn mới chết chứ! Mắt cô nào cô ấy ướt là ướt, đôi má ửng hồng và đôi môi tuơi tắn. "Mẽ hĩm nhà mình mà mặc như thế đi làm ông xé xác", hắn thầm nghĩ, nhưng mà hắn lại ủng hộ hai tay nếu như chi hội phụ nữ cơ quan mà ra khẩu hiệu "Tiết kiệm vải để ủng hộ đồng bào bão lụt". Nghĩ đến đó hắn lại cười thầm.

Sau những giờ phút căng thẳng ở cơ quan về nhà nhìn bộ dạng xộc xệch tay bế con, tay nấu cơm, miệng thì luôn mồm sao anh về muộn thế, rồi hơi một tý là dỗi, là bỏ ăn của vợ, hắn thấy ghét quá. Mà hôm nào cũng vậy, hết giờ một cái là hắn vội vàng ra lấy xe phi vội về nhà, vậy mà vẫn còn bị càu nhàu. Đã thế mai ông về muộn cho mà xem! Nghĩ vậy thôi nhưng chưa bao giờ hắn làm cả. Rồi hắn lại nghĩ không biết những cô nàng đang làm ở cơ quan kia về nhà có thế không nhỉ? Ngày mai đến cơ quan mình phải hỏi thằng bạn lấy vợ cùng cơ quan xem vợ hắn có thế không. Rồi hắn chìm vào giấc ngủ, trong mơ hắn thấy toàn thể chị em Văn phòng quần áo xốc xếch người thì đang đánh con, người thì quát chồng... Hắn mỉm cười...