PDA

View Full Version : Nàng


Anh Trai
10-04-2008, 06:17 PM
Của đáng tội chứ lúc nàng sinh ra, cha mẹ nàng vẫn kỳ vọng là sinh được thằng ku kia đấy. Mà thời ấy làm gì đã biết siêu âm siêu iếc gì nên cha mẹ nàng vẫn cứ hy vọng đến phút cuối. Thế mà lại là thị mẹt, cha nàng không thể nén tiếng thở dài khi nghe cô y tá bệnh viện thông báo. Cái tuổi ấy mà đàn bà thì khổ lắm con ơi, cha thị lắc đầu ngán ngẩm. Đã thế lớn lên, nàng lại được trời ban cho chút nhan sắc, cha nàng càng lo hơn. Đã cao số lại còn hồng nhan nữa thì sướng làm sao được. Thôi thì có thằng cha nào dại dột hỏi đến thì gả bán quách cho khỏi nợ.

Nàng lấy chồng sớm thật. Nhiều khi ngẫm lại nàng cũng thấy đúng, các cụ nhà mình nói đố mà bỏ được câu nào, giá nàng là đàn ông có hay hơn không??! Cứ nhìn vào mấy thằng cùng tuổi như nàng trong lớp, hoặc đồng trang lứa thì rõ, thằng nào cũng tài, cũng giỏi. Đã thế còn có lão suốt ngày bô bô bình phẩm về cái tuổi của mình trước bàn dân thiên hạ mới ghét chứ. Đời bà mà không ra gì thì lão chết. Nhưng mà chẳng sao, âu cũng là kiếp hạn. Nhìn lại đám bạn gái cùng tuổi với mình, nàng thấy nàng vẫn còn sướng chán. Được cái này thì mất cái kia thôi, ông trời cũng công bằng lắm. Chẳng gì thì bây giờ, mới ngoài hai muơi cái xuân xanh, cũng đã làm đến trưởng phòng của một công ty to bự. Tay hòm chìa khóa, một tay nàng quản lý đủ thứ, từ chế độ, nhân sự, đoàn thể, cơ sở vật chất đến hàng tá thứ khỉ gió khác nữa, nói chung, những việc không phải của ai thì default là việc của nàng :nghieng:

Nàng vào công ty từ rất sớm, nhiều khi ngồi một mình nhớ lại, nàng vẫn còn thấy sướng. Ngày ấy mới muơi chín đôi muơi, thấy thị xinh đẹp lại sáng dạ, có bao nhiêu chàng trai hào hoa phong nhã tài ba trong ngoài công ty cứ vây quanh. Biết thế lấy chồng sớm làm gì cho uổng. Cứ bắt các lão ấy tha hô fmaf đi tìm lá diêu bông, còn mình thì cứ ngồi một chỗ mà nhận sự cung phụng, mà ban ơn có hơn không. Đấy thật sự là những ngay tươi đẹp nhất của nàng.

Đôi lúc, nàng cũng muốn tặc lưỡi để mặc cái sự đời, nhìn thằng cu Mít mà tự an ủi mình bằng mấy câu Kiều: "Sự đời đã tắt lửa lòng, Còn chen vào chốn bụi hồng làm chi, Dở dang nào có hay gì, Đã tu tu trót qua thì thì thôi." Khổ nỗi cái chốn bụi hồng ấy nào có chịu buông, ông trời còn tiếc cái phấn hương của nàng. Rồi người ta lại thấy nàng phơi phới như con gái mới lớn, lại đùa nghịch, lãi ỡm ờ, lại bắng nhắng. Người ta mừng cho nàng.

Nàng cũng chẳng rõ lắm từ khi nào và tại sao có người lại gọi người ta là nàng, gừ...grừ, nghe ... thích thế ;;)

Công ty làm ăn phát đạt, nàng mở cái lầu Ngưng Bích trên tầng ba, rồi tuyển "hàng", rồi đào tạo. Lầu ba nhà nàng ngày càng đông khách, cả cái vùng này chẳng chốn nào dám cạnh tranh với nàng. Dưới tay Nàng bây giờ toàn các em chân dài da trắng, lại muôn phần yểu điểu thục nữ, khách hàng ký hợp đồng một lần là cứ muốn đến mãi. Đúng là toàn hàng tuyển, nào diễn viên, nào người mẫu, nào hoa hậu nhé. Hí hí, đứa nào mà lân la đến gần mà chả phải xun xoe với Nàng mấy câu rồi thì Nàng mới ban ơn cho mà đưa đón. Mà "hàng" của Nàng đâu có rẻ rúng gì cho cam, tầm ngầm như con Kiều Đơ, thằng bảo kê họ Sở đã giở hết ngón nghề mà Nàng còn mất toi hơn bốm trăm lạng. Thế mà cái thằng Từ (*) lừ đừ gì đấy nó "thuê bao" dài hạn mất, mãi chả thấy quay lại "hành nghề". Thôi thì Nàng cũng đã lãi chán, không bán thì đến lúc mãn hạn hợp đồng, nó chuyển nhượng tự do thì chả khác gì cho không. Có mà ăn cám! Có mấy bận, nàng còn chở "hàng" lên tận Daewoo với lại Seraton tiếp khách, toàn khách Tây mà ta thì cũng toàn bậc đại gia. Khách hàng được thỏa mãn tối đa, chi không tiếc tay. Đúng là cái giống đàn ông, nhiều thằng ngu thật. Sướng quá đấy mà!

Ngày qua ngày, công ty của nàng như cô gái đang tuổi dậy thì, cứ phổng phao, thay da đổi thịt từng ngày. Công ty càng lớn, nàng càng bận rộn. Có khi rỗi rãi, Nàng lại ngồi quan sát cái đám "hàng họ" dưới tay mình. Đúng là bọn trẻ bây giờ sướng thật, đâu có phải sống qua cái thời nghèo khó như mình, gì chả xinh đẹp. Nhưng sao mà chúng cứ tí ta tí tởn thế không biết. Hay là mình nhiều tuổi rồi không hợp với chúng nữa? Không, nhất định không! Còn lâu nhé! Mà đứa nào dám bảo chúng nó ngon hơn mình. Nàng cười thầm nhớ lại. Hình như là năm ngoái, Nàng đứng ra tổ chức một hoạt động gì đó cho cả Tổng, chính anh Chủ tịch hội đồng quản trị đã khen Ban tổ chức ngon còn gì? Ban tổ chức là mình chứ ai, chả lẽ lại khen mấy thằng kia ngon à? Mfifnh tổ chức ngon hay mình ngon nhỉ? Chắc là cả hai rồi! Hí hí... Thấy chưa? Hí hí...

....

Vậy là hết một chuyện về nàng ...

-----------------------------------

(*): Từ ở đây không phải là chú Từ trong diễn đàn ta :devil:

thuankho00
10-04-2008, 08:45 PM
Hay quá còn nữa kô anh=))=))

Anh Trai
29-04-2008, 03:56 AM
"Người ta chỉ tạo ra nhân vật khi đã nghiên cứu kỹ con người cũng như người ta chỉ có thể nói tiếng nước ngoài khi đã học hỏi nghiêm túc về tiếng nước đó", đấy là Alecxan-Duma con nói thế. Tôi không tạo ra nhân vật. Nhân vật thì có sẵn như thế, tôi chỉ viết những cảm nhận cá nhân của tôi và những gì tôi biết về một con người có sẵn đấy mà thôi, dù có thể con người đấy 20 năm nữa mới như thế :9:

Sinh ra và lớn lên ở một vùng quê yên ả, nàng từ nhỏ đã được tắm mình trong những vần thơ:
Rừng cây xanh lá, đồng ngát hương thơm
Hay:
Ao tù nước đọng, đỉa thi bơi.

Thuở còn đi học, do yêu thiên nhiên cây cỏ, lại có ý thức bảo vệ môi trường nên nàng nhất quyết không bao giờ bẻ một cành cây nào che nắng, thành ra ai gặp cũng biết ngay là hậu duệ của Bao Công do đại loạn mà lưu lạc sang Việt Nam. Học xong trung học, bằng kiến thức văn chương cóp nhặt được sau bao năm đèn sách, bằng trí tuệ cũng khá đặc biệt và vài cái cây hồi môn do ông cụ để lại, cuối cùng nàng cũng thuyết phục được một anh chui vào rọ để vẫn chịu ở trong đó cho đến tận bây giờ. Cuộc sống cứ thế êm đềm trôi với ruộng vườn, con trâu ngày ra đồng, tối về nấu rượu lậu cho đến môt ngày, nàng để ý thấy rằng bọn con gái đứa nào ra Hà Nội về đều trắng trẻo, xinh tươi, tiêu tiền như rác. Hỏi thì chúng nó bảo ra đó làm thợ may. Nàng nghĩ chúng nó làm được tại sao mình lại không? Mình giỏi giang hơn, có chồng hậu thuẫn đằng sau, không hơn chúng thì thôi chứ. Thế là nàng bèn quyết định ra đi tìm cuộc sống mới. Sau bao ngày tìm kiếm cuối cùng may mắn dừng chân lại ở một trường Đại học khá danh giá, lại tìm thêm được một công việc ngon lành ở một công ty to uỵch.

Hàng ngày, một bữa đi học, một bữa nàng nhận thêm công việc nấu ăn ở công ty kia, với mong muốn mang lại niềm vui ẩm thực cho mọi người, vì nàng nấu ăn cũng ngon lắm, nàng rất tự tin ở tài năng nấu nướng của mình, bằng chứng được kiểm nghiệm là ông chồng vẫn rất phương phi. Hồi đầu, do chưa quen đô thành sạch sẽ nên có vài bận đã mời Tào Tháo đến đuổi các sếp và nhân viên chạy tóe khói. Nhưng do bẩm sinh cần cù chịu khó lại ham học hỏi nên không bao lâu nàng đều hoàn thành xuất sắc mọi công việc và được mọi người quý mến, các sếp tin tưởng phong cho làm Tổ trưởng cai quản hơn chục tên lính dưới quyền. Từ đó, với công việc làm dâu trăm họ, nàng đã biến ngôi nhà công ty thành ngôi nhà thứ hai của mình để chăm lo chu đáo từ những việc nhỏ nhất. Chỗ nào của ngôi nhà nàng cũng biết hết, ngóc ngách nào cũng hay.

Nhắc đến nàng, không thể quên một tài lẻ nữa đó là bài thuốc giải cảm. Chỉ bằng lọ dầu con hổ và đôi tay, nếu ai nhức đầu, cảm lạnh, cảm nóng… sau một hồi xoa xoa bóp bóp sẽ thỏa mãn toàn than yên tâm về làm việc. Tuy có lúc vì thù hằn cá nhân, lợi dụng lúc cạo gió, nàng có giật tóc hơi quá tay, nhéo dăm ba cái cho bõ tức nhưng không thể phủ nhận đó là một đôi tay rất điệu nghệ và điêu luyện. Thế nhưng cái gì cũng vậy, trong lợi có hại, vì lao tâm khổ tứ với công việc phải la hét suốt ngày nên nàng đã mắc chứng bệnh nói nhiều, nói dai, khiến đôi khi thành nói dại. Thường cách xa 30m chưa thấy người đã thấy tiếng của nàng, mặc dù nàng đã được vài đệ tử mách bảo vài phương thuốc chữa bệnh nói nhiều nhưng vẫn không thấy công hiệu. Nhắc tới đây mới nhớ, phải nói thêm tới sự chăm chỉ học hành và quyết tâm cao độ của nàng ra chốn đô thành.

Học tập tại ngôi trường đào tạo rất bài bản và chuyên nghiệp giữa việc chơi và học, vốn sẵn tố chất thông minh của đất Trạng, lại thêm tính hay ăn nhác làm của mình, nàng mau chóng chiếm được cảm tình cả của thầy cô giáo lẫn các bạn trong lớp. Luôn dẫn đầu lớp về khoản học, dĩ nhiên, và cầm đầu lớp trong khoản chơi, hiển nhiên, đó là những gì nàng đã thể hiện trong mấy năm học của mình. Nhớ có lần nàng từng thi nhau bắn phá với radio sau giờ học tiếng anh, rồi gào thét như một rocker chuyên nghiệp với loa của phòng bảo vệ, chuẩn bị cho một đợt dã ngoại của lớp… đã khiến họng nàng chuyển qua một dạng khác, một dạng vịt đực rất riêng, và lần đó nàng ốm, ốm dặt dẹo khá lâu, những tưởng sau lần đó nàng chừa, vì công việc ở công ty cũng phải la hét nhiều rồi, nhưng không, với bản chất rất ít khi chịu thay đổi và khuất phục của mình, một lần nữa nàng đã lấy lại phong độ và giật luôn giải nhất “Tiếng hát át tiếng xe” của trường, một thành tích rất đáng nể.


Với những thành tích nổi bật trong quá trình học, cộng thêm việc được ông chồng tài giỏi động viên bằng cách khuyến khích nàng học tập, chăm lo các con siêu quậy cho nàng yên tâm nghiên cứu và cống hiến, chính vì thế, nàng ngày một hoàn thiện các kĩ năng Học – Chơi của mình, được đặc cách cấp thêm bằng Chơi sau khi tốt nghiệp loại giỏi chuyên ngành chính, nàng tự hào lắm, vì như thế là được lên thẳng master, lại còn tiếp tục được học chuyên ngành Chơi nữa, thật ở đời không có gì sướng bằng như thế, nàng thốt lên…

Dù sao thì cuộc ra đi tìm cuộc sống mới của nàng đã thành công mĩ mãn, công thành danh toại, sự học cũng xong cái Master, gia đình có bát ăn bát để, con cái học hành đến nơi đến chốn, công việc được làm từ bé tới lớn đã giúp nàng luôn nắm bắt mọi vấn đề rất nhanh, và nàng đang mong rằng công ty ngày cành lớn mạnh, ngôi nhà thứ 2 ấy mà giờ đây nàng đã là bà chủ thật sự với chức danh giám đốc sẽ vươn tận 5 Châu để giấc mơ xuất ngoại thêm nhiều lần nữa của nàng sẽ thành hiện thực…